Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hàm Ngọc Sang trở về Huyền viện của hắn, nó nằm phía tây Linh Bảo sơn, chỗ bị sương mù bao phủ nhiều nhất mang theo hơi lạnh có màu trắng xóa. Đệ tử ở Huyền viện ít hơn đệ tử những viện khác, chưa tới năm mươi người trong khi đệ tử ở ba viện kia đã hơn năm trăm người. Sự chênh lệch này hắn có thể hiểu được, không phải ai cũng có thiên phú hay có duyên với mấy món pháp bảo của hắn, mà nếu thật sự có thiên phú thì cũng rất khó để tường tận những món pháp bảo kì lạ này. Cơ mà Hàm Ngọc Sang cũng chẳng mong sẽ thu nhận nhiều đệ tử, hắn bình thường cũng không giống mấy huynh muội cầm tay đồ đệ đi theo từng bước, hắn chỉ làm một lần hoặc viết ra một quyển sách dày cộm rồi ném cho đồ đệ. Ai hiểu cứ hiểu, ai tự nghiên cứu được thì cứ làm, không hiểu có thể qua những viện khác tu luyện, dù sao hắn không có ý định thay đổi sự nhàm chán trong việc dạy dỗ đệ tử này, bởi vì để sử dụng thông thạo pháp bảo thì hoàn toàn không thể theo một quy củ rõ ràng được, chỉ có thể để cho từng người cảm thụ ra sao mà thôi. Một món được gọi là pháp bảo luôn sẽ có hai mặt tốt xấu, nếu tự ngộ ra thiên cơ ẩn sâu trong từng món thì sẽ tận dụng được mặt tốt mặt xấu của nó, điều này Hàm Ngọc Sang có thể nói, nhưng hắn không thể nói rõ cho từng đệ tử mỗi thứ thiên cơ kia.
Không gian nơi ở của Hàm Ngọc Sang vắng vẻ hơn nhiều so với ba vị kia, một phần hắn không thích ồn ào, chín phần là do khí chất trên người hắn như một con hổ dữ không lộ ra điểm yếu hay sơ hở nào dọa cho mấy đệ tử không chạy xa thì cũng là suýt ngất tại chỗ. Hàm Ngọc Sang sau khi đóng cửa phòng lại thì ngồi phịch xuống ghế trước bàn gỗ với chồng công văn cao ngất ngưởng. Đều là báo cáo cả tuần từ những nơi hắn kinh doanh trong kinh thành, còn phải tính toán sổ sách chi phí tiền nong mấy thứ từ lớn tới nhỏ.
Cái bàn tính bằng vàng hắn dùng hơn mười năm nay đã có hơi cũ rồi, chắc là do bảo quản không tốt, hắn định sẽ sửa lại cho mới nhưng bận việc ít có thời gian nhàn rỗi nên quên chuyện này. Hắn lật sổ sách ra xem thì cũng không có gì bất ngờ lắm, tổn hại tuần qua không nhiều, lợi nhuận vẫn ổn định như mọi khi. Hắn đóng sổ sách lại, đứng dậy đi ra gian phòng phía sau bình phong. Gian phòng này chỉ có một kệ sách và một chậu cây cảnh, không gian trống rất nhiều, hắn cũng không đặt đồ. Nhưng cái phòng này có mật thất, Hàm Ngọc Sang sau khi vào trong gian phòng thì đứng trước kệ sách đặt tay lên ngăn thứ hai từ trên xuống, miệng hắn nhỏ giọng đọc một câu thần chú, sau đó là một tiếng động của đá phát ra. Mật thất này hắn đã dùng một số pháp bảo tạo ra, cách âm hoàn toàn bên ngoài, dù là thanh thiên hay địa âm cũng không thể len vào dù chỉ một chút. Nam tử áo bào vàng kim nhẹ nhàng đặt chân lên bậc thang gỗ, từng bước đi vào bên trong mật thất. Càng vào sâu càng nghe ra được mùi gỗ toan chi mà hắn đã tự mình đem vào, bởi hắn không chỉ thích cái mùi này mà còn nghiện nó, nó vừa làm hắn sợ lại khiến hắn nhớ tới một số chuyện tốt không thể quên được.
Trong căn phòng cuối cùng bên trong con đường mật thất, khung cửa được đóng nhưng không có cánh cửa, chỉ treo một tấm rèm đỏ cùng mấy cái đồng linh ở vạt rèm. Hàm Ngọc Sang vén rèm lên, mấy cái lục lạc nhỏ treo quanh giày hắn đinh đinh vài tiếng đã đánh thức người chưa ngủ được bao lâu ở bên trong phòng. Hắn nhìn nữ nhân y phục xen lẫn hắc bạch lam đang nằm ngửa trên trường kỷ, vẻ mặt có chút mệt lên tiếng gọi người nọ:
"Tiền bối."
Nữ nhân nhìn như tiểu cô nương mười bốn tuổi với mái tóc ngắn có cài hoa mạn đà la trên đầu mở một mắt ra nhìn Hàm Ngọc Sang, khóe môi hơi cong nhẹ và giọng nói lanh lảnh trong trẻo cùng lúc đó đáp lại hắn.
"Thế nào, ngươi nản rồi à?"
Hàm Ngọc Sang ngồi xuống tấm đệm vải bông ở trên sàn, lấy từ tay áo ra cái khuyên tai ngọc bích và ném về phía nữ nhân đang ngả người trên trường kỷ, cô ả lập tức đưa tay bắt lấy, sau đó mới vừa duỗi người vừa ngáp.
"Ban sáng có một con Tam Vĩ Yêu Hồ quậy phá ở tửu lâu, nó bị bắt lại ta lợi dụng lúc đó lấy cái khuyên tai này. Ta cảm thấy thứ đồ này không đơn giản, có thể nhìn ra linh lực đặc biệt từ nó."- Hàm Ngọc Sang nói
Nữ nhân y phục ba màu lẫn lộn kia lúc này duỗi chân nhỏ đứng dậy, gương mặt trắng trẻo mịn màng búng ra sữa kia hướng về cái thứ nhỏ xíu xanh lục, rồi thảy trả về phía hắn, khuyên tai rơi lên vạt áo vàng kim ngay chân hắn.
"Cũng không phải pháp bảo gì tốt, nhưng mà thứ này không thể tùy tiện chiếm làm của riêng."-Nữ nhân nhỏ người đáp
"Tiền bối có nghĩ nó liên quan tới cái ta muốn tìm không?"-Hắn hỏi
Lúc này, nữ nhân nhỏ người lấy từ cái bát ngọc trên bàn gỗ ra viên kẹo được gói bằng lá trúc xanh, cô ả búng ngón tay để cục kẹo rơi vào miệng, giọng lanh lảnh cười hì hì:
"Con mắt của ngươi tốt như thế còn không nhìn ra sao?"
"Có thể nhìn ra, chỉ không đủ để xác nhận."
Nữ nhân nọ chống cằm, liếm nhẹ ngón tay dính chút mật từ viên kẹo:
"Nếu như ngươi nghi ngờ thì cứ từ từ tìm hiểu đi, hiện tại Cơ Huyền ta đang trọng thương, bị teo nhỏ cũng chưa thể giúp gì được cho ngươi, ta cũng chưa gom đủ mấy mảnh vỡ của Không Tam Kính để xem lại chuyện cũ được."
Cơ Huyền ngừng một chút, rồi lại nhìn Hàm Ngọc Sang:
"Còn có nghi ngờ chuyện gì nữa?"
Hắn híp mắt, lấy một viên kẹo nhỏ rồi bóc ra đặt vào trong lòng bàn tay Cơ Huyền:
"Chuyện đáng nghi? Chắc là ả Thái y vừa xuất cung tên Sa Uyên Lý phái Thiên Luân kia, trông ánh mắt ả có vẻ tràn ngập ý xấu dành cho ta."
Cơ Huyền nghe vậy ồ một tiếng, nàng bỏ viên kẹo ban nãy Hàm Ngọc Sang bóc sẵn vào miệng:
"Ngươi có tai mắt nhiều ghê nhỉ."
"Tuy chưa nói chuyện bao giờ, nhưng ta có thấy ả vài lần ở Bốc Thệ Viện. Xung Hầu còn kể lại với ta, ả ở trong cung thường nghe lén chuyện của mấy phi tần, thê thiếp của Hoàng đế, Xung Hầu nhiều lần bắt gặp chỉ là không muốn bắt tại trận, dù sao không muốn gây thêm động tĩnh."
"Vậy ngươi nghĩ người kia có ẩn ý gì?"-Cơ Huyền hỏi
"Trông cách ả ta lén nhìn ta như vậy rồi có thể suy tính gì trong đầu, hẳn là sẽ có chút hiểu biết gì về mấy chuyện kì quái cổ kim, có liên quan tới con hồ ly, ta đoán ả cũng hơn phàm nhân nhiều lắm, trông như một cuốn thiên thư bị bọc trong miếng giẻ rách vậy."-Hắn trả lời
"Nghe hay thật, có cơ hội lại tìm người ta tâm tình xem, biết đâu lại giúp ngươi tìm ra gốc gác."-Cơ Huyền cười cười
Hàm Ngọc Sang ngẫm nghĩ, rồi hắn đáp:
"Ta sẽ thử dò hỏi xem."