Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Vị tên Hàm Ngọc Sang này được nhiều người ở Đông Thành Quốc gọi với cái danh ‘Ngọc Thần Tài’, mà cái danh này chẳng phải tự nhiên có được, bởi vì nam tử dung mạo tuấn mỹ lạnh lùng mang họ Hàm này trên người hắn từ mùi hương đến âm thanh đều gắn với vàng bạc. Dây buộc tóc bện lại mạ vàng, từng đường nét hoa văn hổ gầm trên hắc y đều dát một lớp vàng óng chói mắt người nhìn, mũi giày không chỉ có vàng lại thêm cả dây bạc buộc lục lạc treo xung quanh. Cả người hắn đều toát ra phong thái ‘ta đây có khoa trương hay không thì ngươi đều không nhiều tiền như ta’ vừa kiêu ngạo vừa xa cách còn chẳng giống như chính nhân quân tử. Người như vậy là một trong những trang chủ của Ngự Kiếm Sơn Trang, mang tiếng hành sự quyết đoán không lưu tình, vừa thả đi một con hồ ly làm náo loạn tửu lâu của hắn.
Đó chỉ là suy nghĩ của Sa Uyên Lý, suy nghĩ nàng chỉ để ở trong lòng, không tránh khỏi có sự khinh nhẹ từ thâm tâm, lý do khó mà nói rõ, hoặc chính là nàng đang ngầm khó chịu hay cay mắt vì đống tiền chỗ Hàm Ngọc Sang. Ngoài mặt nàng chỉ dừng lại ở thái độ cung kính hắn.
"Trang chủ, ngài thả con hồ ly kia đi dễ dàng như vậy, không sợ nó sẽ quay lại quậy phá nữa sao? Huống hồ ai biết lần tới nếu nó quay lại sẽ còn giở trò gì..."-Sa Uyên Lý chắp tay, hơi cúi đầu mắt liếc nhìn Hàm Ngọc Sang
Trái ngược với thái độ mà Sa Uyên Lý dự đoán mà hắn nên có, nam tử đặt cái ly rượu thanh đồng xuống bàn rượu có mấy vị khách đang ngồi, rồi hắn xoay người bước ra khỏi tửu lâu, một lời giải thích cũng chẳng để lại. Ánh mắt Sa Uyên Lý trầm xuống, nàng khẽ thở dài, người có tiếng tăm không nhỏ lại thờ ơ với an nguy của người dân sao? Có điều khi suy nghĩ lại, hắn ta có làm như thế nào cũng không liên quan tới nàng, đành mặc kệ vậy.
Ngự Kiếm Sơn Trang tọa lạc tại đỉnh Linh Bảo sơn ở phía bắc, nơi đây có thể đứng tại chỗ nhìn được bao quát Đông Thành quốc. Nhưng nếu đứng từ bất kì chỗ nào tại Đông Thành Quốc nhìn tới Linh Bảo sơn, chỉ có thể thấy một màu xám bao phủ ngọn núi, mang lại cảm giác vừa âm u vừa huyền diệu khó mà tả được.
Hàm Ngọc Sang chậm rãi đặt chân lên từng bậc thang đá, con đường lên núi này hắn đã đi hơn 10 năm rồi, nhưng mỗi lần đi hắn vẫn không thể quen được nơi đây. Không phải là không nhớ đường gập ghềnh ra sao, mà là hắn chưa bao giờ cảm thấy bản thân thuộc về nơi này. Hắn không lớn lên ở đây, mà ở một nơi rất xa xôi, đến bây giờ hắn gần như quên cái nơi hắn từng lớn lên, không nhớ vị trí, nhưng nhớ con người nơi đó...nói là con người cũng không đúng lắm. Dù sao Hàm Ngọc Sang vẫn có chút cảm kích ba người mà hắn đã kết giao, rồi cùng nhau lập nên cái Sơn Trang này. Sâu trong lòng hắn luôn bất an, vẫn chưa tìm ra lý do rõ ràng.
Vừa bước lên bậc thang cuối cùng, hắn đã nghe tiếng chổi tre lạo xạo nhanh chóng quét mấy cái lá cổ thụ rơi rụng. Thiếu niên nhỏ con gương mặt trắng trẻo kia nhìn thấy hắn thì cúi đầu, miệng lí nhí phát ra âm thanh khàn khàn.
"Sư thúc về rồi ạ..."
Hàm Ngọc Sang nhìn thiếu niên từ đầu tới chân, đây là ái đồ của sư huynh hắn, hắn bình thường ít khi quan tâm đệ tử trong sơn trang, nhưng thiếu niên này là người khiến hắn phải thở dài mỗi khi nhìn thấy.
"Mị Ân, ngươi bệnh chưa khỏi thì cứ nghỉ ngơi, đâu cần ra quét lá lúc giữa trưa thế này. Đừng làm sư phụ ngươi lo lắng, dẹp chổi đi."-Hàm Ngọc Sang đi tới lấy cây chổi tre khỏi tay thiếu niên
Thiếu niên Mị Ân ho vài cái, tuy nhìn gương mặt thiếu niên có hơi không cam tâm, nhưng vẫn cúi người chào hắn rồi đi về hướng Trường viện. Hàm Ngọc Sang đợi cho thiếu niên đi rồi, hắn liền ném chổi tre về gốc cổ thụ, ngón tay vận linh lực hướng về đống lá kia, lập tức những chiếc lá rẽ sang hai bên bậc thang nằm ngay ngắn.
Tại sơn trang này chia làm bốn viện, Trường viện nằm phía đông của ngọn núi, là nơi của đại sư huynh Trác Ngọc Xuyên hắn chuyên luyện võ công và tu luyện nội lực. Huyền viện là chỗ của hắn, nằm ở phía tây ngọn núi, Hàm Ngọc Sang chỉ dạy đệ tử hắn sử dụng pháp bảo. Dương viện nằm ở phía nam, chỗ của sư đệ hắn, người này chỉ nhận nam đệ tử không nhận nữ, Âm viện ở phía bắc thì là do sư muội hắn quản, nàng chỉ nhận nữ đệ tử chứ không nhận nam. Điểm chung của Dương viện và Âm viện chính là võ công hay tu luyện đều rất tùy ý, không phải là tùy tiện đánh ra công pháp nào đó, mà là võ công hay tu luyện đều uống rượu rất nhiều. Sư đệ Liễu Ngọc Tiêu và sư muội Thượng Ngọc Dao của hắn đều là sâu rượu, nhưng hai người họ nói uống rượu rất tốt cho việc luyện võ, cũng phải xem loại rượu nào phù hợp với công pháp nào. Hàm Ngọc Sang cũng không ý kiến gì về việc đó, tuy hắn không thích uống rượu, cái tửu lâu kia của hắn chỉ để kinh doanh, hắn cũng sẽ không vì một thứ nhỏ nhặt mà bài xích sư đệ sư muội hắn. Dù sao thì hắn đã chứng kiến hai người họ uống rượu rồi thì lúc chiến đấu rất khỏe và bền.
Một điều mà bản thân Hàm Ngọc Sang cảm thấy mình khác với ba người kia, chính là hắn không có ái đồ. Ba người họ luôn khuyên hắn nên mở lòng một chút, quan tâm đệ tử nhiều một chút, đừng chỉ dừng lại ở việc truyền đạt đơn giản, mà hãy khiến đệ tử cảm thấy mình giống như gia đình họ, Hàm Ngọc Sang lại làm không được. Ái đồ gì chứ, giữa sư phụ với đệ tử còn có thể là gia đình sao? Hắn còn chưa hiểu cảm giác ở trong một gia đình là như thế nào.