Phạm vi đọc của mọi người luôn có giới hạn.\n\nBình thường tôi hay đọc những báo cáo tài chính, còn không thì cũng phải đọc cuốn \"Tiểu sử của Bill Gates\".\n\nNhững người hay hóng chuyện chưa đọc tiểu thuyết và không biết tình hình trước mắt, thầm đồng ý trong bụng và nghĩ quả thực chính xác.\n\nĐừng để sự bốc đồng nhất thời biến thành sự hối tiếc.\n\nNhưng... Cậu Trữ thực sự thích ai đó sao?\n\nBọn họ thậm chí còn có mối quan hệ thân thiết sao?\n\nNhưng thật sự rất khó để đánh đồng một người cao cao tự đại không quan tâm đến chuyện tình cảm và xa cách như cậu chủ Trữ với loại chuyện đó.\n\nĐúng lúc bầu không khí đang ngột ngạt, giọng nói của Trữ Lễ Hàn lại vang lên.\n\n“Cậu có thể đi.”\n\nNgười phụ trách trung tâm mua sắm là người đầu tiên tỉnh táo lại: “À, vâng!”\n\nHọ không dám hỏi thêm nữa, trong lòng thầm nghĩ rằng biết quá nhiều những chuyện linh tinh này cũng không hay ho gì, vì vậy tốt nhất họ nên rời khỏi đây. Khi cậu chủ Trữ cần họ, chỉ cần bọn họ lại xuất hiện là được rồi, thế chẳng phải được rồi sao?\n\nÚc Tưởng nhìn những người đi theo Trữ Lễ Hàn bắt đầu leo lên cầu thang.\n\nCốp cốp cốp.\n\nMột lúc sau, tiếng bước chân xa dần rồi nhanh chóng biến mất hoàn toàn.\n\nÚc Tưởng suy nghĩ một lúc.\n\nÚc Tưởng: “Cái này chẳng phải là định cho giết tôi hay sao? Trữ Lễ Hàn có thói quen mang theo súng sao? Nước ta cấm súng, trong tiểu thuyết có cấm không?”\n\nBây giờ đến lượt hệ thống tuyệt vọng.\n\nHệ thống: “Tôi không biết.”\n\nLúc này hệ thống thật sự hơi hối hận.\n\nĐáng lẽ nó phải báo cho Úc Tưởng sớm hơn rằng Trữ Lễ Hàn đang ở gần đây và càng ngày càng gần cô hơn.\n\nNhư vậy cốt truyện còn có thể cứu vãn được.\n\nBây giờ xem ra đừng nói là cốt truyện, nó cảm thấy mọi người gần như tuyệt vọng.\n\nTrong nháy mắt, trong cầu thang chỉ còn lại Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn cùng mấy vệ sĩ to lớn đang đứng vây quanh Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng nghĩ về điều đó.\n\nCó tới năm người!\n\nTrữ Lễ Hàn gọi điện thoại, đi ra ngoài: “Lái xe tới cửa tòa nhà cạnh trung tâm thương mại.”\n\nThư ký Vương ở đầu dây bên kia trả lời điện thoại. Anh ta sửng sốt một lúc rồi mới trả lời: “Vâng!”\n\nAnh ấy vẫn đang suy nghĩ về việc cậu chủ Trữ đã đi đâu.\n\nÀ, cậu chủ Trữ cũng đi dự sự kiện ở tòa nhà bên cạnh sao?\n\nThư ký Vương nhanh chóng lái xe tới.\n\nMột chiếc Mercedes-Benz Maybach VS680 xuất hiện trước cửa địa điểm tổ chức sự kiện.\n\nCác đường nét của nó rất mượt mà, logo của nó rất bắt mắt.\n\nHầu như tất cả mọi người trong và ngoài sân đều bị nó thu hút.\n\nNếu là bản cao cấp VS80 thì giá khoảng 5 triệu. Chỉ riêng giá nội thất và một số tiện ích bên trong đã cao đến mức đáng kinh ngạc.\n\nTất nhiên, đây không phải là điều quan trọng nhất.\n\nĐiều quan trọng là...vị trí này không được phép đỗ xe, trừ khi... trừ khi bạn là ông chủ lớn của tòa nhà trung tâm ở thành phố này! Hoặc có thể là con trai của ông chủ lớn.\n\n“Xe của ai vậy? Trong cho sự kiện ngày hôm nay, nhà tài trợ có tới không?”\n\n\n“Tôi không biết, tôi chưa từng nghe nói tới.”\n\n\n“Có vẻ như có ông chủ lớn nào đó đang kiểm tra trung tâm mua sắm bên cạnh.. Có lẽ nào là người ngồi trong xe đó không?”\n\nChiếc xe này ngay lập tức thu hút sự chú ý của hầu hết những người nổi tiếng đang có mặt tại địa điểm tổ chức, thậm chí cả ban tổ chức sự kiện cũng tò mò.\n\n“Tôi rất muốn lên đó chụp ảnh! Tôi hiếm khi nhìn thấy loại xe này!”\n\n“Anh có dám đi không?”\n\n“Tôi sợ cái gì chứ?”\n\nTrữ Lễ Hàn sau khi nói chuyện điện thoại xong, lại nhìn Úc Tưởng: “Đi ra ngoài với tôi.”\n\nÚc Tưởng suy nghĩ một lúc.\n\nCó vẻ như cô không có lựa chọn nào khác.\n\nNếu cô không đồng ý, mấy người đàn ông vạm vỡ bên cạnh có thể sẽ lôi cô đi.\n\nÚc Tưởng ngoan ngoãn đi theo anh, chỉ trong một phút, cô đã tưởng tượng ra mười tám kiểu mình có thể chết.\n\nDưới sự bảo vệ chặt chẽ của vệ sĩ, Úc Tưởng đi theo Trữ Lễ Hàn và bước ra khỏi lối thoát hiểm.\n\nNhững người qua đường và thậm chí cả những người có mặt tại địa điểm đứng nhìn qua cửa sổ kính xuyên suốt dựng thẳng từ trần đến sàn, liên tục reo hò không ngớt.\n\n“Chủ nhân thực sự vừa mới xuất hiện?”\n\n“Bạn có thể nhìn rõ không? Bạn có thể nhìn rõ không?”\n\n“Xung quanh có vệ sĩ, nhưng chàng trai ở giữa cao như vậy...Trời ạ, anh ấy quay mặt đi chỗ khác! Anh ấy đẹp trai và trẻ quá!”\n\n“Không phải cậu nói cậu dám tới chụp ảnh sao? Đi hỏi anh chàng đẹp trai đó xem anh ấy có cho cậu chụp ảnh không? Có lẽ cậu có thể xin WeChat hay gì đó.”\n\n“Có vệ sĩ...à hình như, còn có một cô gái đứng bên cạnh. Nhưng các vệ sĩ đang chặn cô ấy lại nên không thể nhìn rõ.”\n\nÚc Tưởng: “Như thể tôi là một ngôi sao nữ vậy.”\n\nHệ thống: “Cô vẫn còn thời gian để suy nghĩ về điều này sao?”\n\nÚc Tưởng nhanh chóng không có thời gian để suy nghĩ.\n\nHọ đi đến một chiếc xe Maybach và người vệ sĩ mở cửa.\n\nTrữ Lễ Hàn: “Lên xe.”\n\nÚc Tưởng: “Mẹ nó, thật đáng sợ!”\n\nHệ thống thờ ơ.\n\nNó lại tin Úc Tưởng, nó đúng là đồ ngốc mà.\n\nÚc Tưởng vẫn bất động.\n\nHơn nữa vì đột nhiên đi ra ngoài, nhiệt độ thay đổi đột ngột khiến cô bất giác co vai lại, trông có chút đáng thương.\n\nTrữ Lễ Hàn quay đầu lại: “Sợ sao?”\n\nA!\n\nDù thua cuộc cũng không chấp nhận bại trận!\n\nDù sao, cô cũng đoán được mình cách cái chết không xa! Được rồi, chết sớm sẽ hồi sinh sớm!\n\nÚc Tưởng sắc mặt trắng bệch, nhưng khi cô liếm đôi môi ửng hồng, sau khi thấm nước nó dường như có vẻ căng bóng, mướt mát.\n\nÚc Tưởng: “Có chút lo lắng, có chút hung phấn.”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Hưng phấn?”\n\nÚc Tưởng: “À, nếu anh tức giận hết lần này đến lần khác và quyết định đè tôi xuống xe và làm nhục tôi ở nơi công cộng thì sao?”\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn chằm chằm vào cô, cổ họng giật giật.\n\nHệ thống trước mắt tối sầm lại.\n\nHệ thống: “Nói thật, cô đã đọc các thể loại văn học khác chưa?”\n\nÚc Tưởng: “Không! Cậu không biết rằng trong những câu chuyện ngược của tổng bá thời xưa đều chứa đựng những tình tiết như vậy sao?”\n\nHệ thống: “…”\n\nĐể xem những gì cô hiểu như thế nào!\n\nCô hiểu nó rõ hơn tác giả gốc phải không?\n\nLúc này, vệ sĩ đứng bên cạnh không khỏi đỏ mặt.\n\nCô Úc này quả thực rất xinh đẹp, xinh đẹp đến mức bọn họ bây giờ không dám nhìn cô lần thứ hai.\n\nKhông thể không nói, mấy lời nói bừa như vậy của Úc Tưởng quả thực ít nhiều có hại cho danh tiếng của Trữ Lễ Hàn.\n\n“Xem ra cô không có sợ hãi chút nào.” Trữ Lễ Hàn thấp giọng nói.\n\nSau đó, Úc Tưởng nắm lấy cửa xe và bước vào trong xe, nói: “Còn không mau đi đi.”\n\n“Giúp tôi đỡ lên, tôi không cầm nổi nữa.” Úc Tưởng khó khăn nói.\n\nTrữ Lễ Hàn cụp mắt xuống và thấy chiếc túi Hermès cô đang cầm có vẻ khá khó khăn.\n\nTrữ Lễ Hàn đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy từ phía sau.\n\nChờ Úc Tưởng ngồi xuống xong, anh mới lên xe.\n\nVệ sĩ vội vàng đóng cửa xe lại, đợi ở ngoài cửa xe, không có ý định vào cùng.\nChỉ là câu nói đùa!\n\nLỡ như có chuyện đó thực sự ở trong xe thì sao? Tốt nhất là họ nên ở bên ngoài.\n\nCửa xe đóng lại.\n\nTrữ Lễ Hàn giơ tay bật đèn trên cao lên.\n\nÁnh sáng chiếu xuống.\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn qua, thấy Úc Tưởng đã chủ ý thắt dây an toàn.\n\nNói cô là người nhút nhát nhưng thực ra cũng rất táo bạo.\n\nNói cô là gái ngoan nhưng thực ra cũng khá hư hỏng.\n\n“Cô Úc thật sự có thai sao?” Trữ Lễ Hàn lạnh lùng hỏi: “Tôi nhớ chỉ mới hết có mấy ngày.”\n\nÚc Tưởng mạnh dạn cho anh một ý tưởng mới: “Anh Trữ, anh có bao giờ nghĩ tới, có lẽ thủ phạm mà tôi nhắc đến là người khác không?”\n\nHệ thống không nói nên lời.\n\nCô làm bấy nhiêu đây còn chưa đủ rối loạn sao? Còn muốn chọc cho Trữ Lễ Hàn tức giận nữa sao ?\n\nTrữ Lễ Hàn không tức giận, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, quay đầu nhìn chằm chằm Úc Tưởng.\n\nAnh nói: “Sau khi chia tay ở khách sạn Hải Lệ, tôi đã biết rất rõ về cuộc sống của cô Úc. Trước giờ cô Úc chưa bao giờ có người nào như vậy.”\n\nÚc Tưởng: “Anh điều tra tôi sao?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Ừ.”\n\nÚc Tưởng hỏi hệ thống: “Nguyên chủ không có lịch sử đen tối đáng xấu hổ nào phải không? Nếu không, tôi sẽ xấu hổ đến mức chỉ biết chôn chân trước mặt Trữ Lễ Hàn.”\n\nHệ thống: \"Cảm ơn cô, từ khi cô đến, cô chính là sao quả tạ, không ai có thể so sánh được với cô.\"\n\nTrữ Lễ Hàn hỏi: “Cô Úc tức giận sao?”\n\nÚc Tưởng: “Không có gì, đại khái là vậy. Cứ điều tra đi, anh sẽ yên tâm, tôi cũng sẽ yên tâm. Lỡ một ngày nào đó anh nghi ngờ tôi là gián điệp thương mại hoặc sát thủ nước ngoài thì cuộc sống của tôi sẽ càng khó khăn hơn sao?”\n\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn lóe lên, ngón tay hơi cong cong.\n\nBây giờ cô lại bình tĩnh đến đáng sợ.\n\nThật khó để biết thế nào mới là khuôn mặt thật của cô.\n\nTrữ Lễ Hàn lại lên tiếng: “Lần trước tại bữa tiệc ở nhà họ Kim, tôi đã muốn hỏi cô, cô Úc cần bồi thường gì? Ngoại trừ việc kết hôn ra.”\n\nAnh dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Nhà họ Úc sắp phá sản phải không? Kỳ thật, chỉ cần tôi gật đầu và đưa ra chỉ đạo nào đó trong tầm kiểm soát của tôi thì nhà họ Úc có thể sẽ thoát khỏi tình trạng hiện tại. Tôi hy vọng sau này cô Úc khi ở bên ngoài, đừng nói những điều không nên nói và làm những điều không nên làm.”\n\nÚc Tưởng sửng sốt một chút, sau đó nhỏ giọng nói với hệ thống.\n\nÚc Tưởng: \"Nhân vật phản diện này nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và có thể tự kiểm soát cảm xúc của mình, loại người này là đáng sợ nhất.\"\n\nHệ thống: \"Có người nói như vậy về chồng mình sao?\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nHệ thống thờ ơ\n\n“Cô Úc, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?’’ Giọng nói của Trữ Lệ Hàn lại vang lên.\n\nÚc Tưởng ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của anh.\n\nNốt ruồi đỏ dưới mắt của anh trông càng thêm hấp dẫn.\n\nKhuôn mặt anh tuấn, trang nghiêm, tao nhã nhưng ánh mắt lại lạnh lùng.\n\nÚc Tưởng: “Vậy thì để nhà họ Úc phá sản đi.”\n\nTrữ Lễ Hàn: “…”\n\nKhông ai có thể hạn chế sự tự do của tôi!\n\n“Anh có hiểu làm chủ gia đình là cái gì không?”Úc Tưởng mím môi.\n\nTrữ Lễ Hàn: “Cô đã nghĩ kỹ chưa?”\n\nÚc Tưởng: “Rồi!”\n\nLúc này cô có thể nhận ra Trữ Lễ Hàn thực sự không có ý định tấn công cô. Có vẻ như nhân vật phản diện vẫn chưa đến mức mất hết nhân tính và coi thường pháp luật.\n\nTrong lòng Úc Tưởng có chút vui vẻ, có chút tiếc nuối.\n\nKhông thể làm gì được với cốt truyện bị hỏng này!\n\nÚc Tưởng: “Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi về nhà đây, tạm biệt. Tôi phải về nhà dưỡng thai.”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Dưỡng thai sao?”\n\nVừa rồi không phải anh đã vạch trần cô rồi sao? Mới hết mấy ngày, làm sao có thai được?\n\nÚc Tưởng: “Bào thai cũng cần được nuôi dưỡng!”\n\nTrữ Lễ Hàn: “...”\n\nÚc Tưởng giơ tay đặt lên ổ khóa, ấn vào nhưng không mở ra được.\n\nCô không khỏi quay đầu lại nhìn Trữ Lễ Hàn.\n\nQuyền kiểm soát hoàn toàn nằm trong tay Trữ Lễ Hàn.\n\nTrữ Lễ Hàn vững vàng ngồi ở nơi đó, vô cùng uy nghiêm đĩnh đạc.\n\nAnh dùng một tay ấn vào nút khóa: “Có thể có thai, có thể không. Còn bao lâu nữa là đến ngày hành kinh tiếp theo của cô Úc? Trước khi tới ngày đó, chi bằng tôi nên giúp cô Úc tăng thêm cơ hội phải không?”\n\nÚc Tưởng vô cùng choáng váng.\n\nHệ thống suýt chút nữa phát cho cô một bài hát có tên \"Chút may mắn\" ngay lập tức.\n\nÚc Tưởng nuốt nước miếng: \"Cậu nghĩ anh ấy muốn tăng kích thước bằng cách nào?\"\n\nHệ thống: \"Làm sao tôi biết được? Chuyện này tôi không thể nói trước được. Ha ha ha.\"\n\nÚc Tưởng: \"?\"\n\nÚc Tưởng đặt tay lên mở khoá dây an toàn.\n\nNhưng chỉ mở khóa thứ này thì có ích gì? Cửa xe không mở được.\n\nCó một tiếng \"cạch\" nhẹ vang lên.\nĐèn trần bên trong xe đã tắt.\n\nÚc Tưởng: \"Không phải cậu nói Trữ Lễ Hàn là người rất lãnh cảm, dù ngồi bên cạnh nhưng trong lòng cũng không rung động sao?\"\n\nHệ thống: \"Đúng vậy, nhưng ngay lần đầu cô gặp anh ta, cô đã gây rối rồi. Cốt truyện đã sụp đổ từ lâu rồi.\"\n\nÚc Tưởng: …\n\nGiọng nói lạnh lẽo trong như ngọc của Trữ Lễ Hàn lại vang lên trong không gian tối tăm và nhỏ hẹp: “Giam cầm, ép yêu, làm nhục trước mặt mọi người…Cô Úc thích cái nào hơn?”