Úc Tưởng: ?\n\nHà Vân Trác: ?\n\nNhóm người đông đúc đi phía sau Trữ Lễ Hàn: ???\n\nHệ thống lúc này mới hắng giọng, lên tiếng nhắc nhở: “Trữ Lễ Hàn ở ngay góc cua tầng hai của lối thoát hiểm.”\n\nÚc Tưởng không nói nên lời: …\n\nÚc Tưởng: “Con chết rồi mà cậu mới biết đến sữa à?”\n\nHà Vân Trác chỉ muốn nói cho Úc Tưởng nghe, không ngờ bị người khác nghe thấy.\n\nSuy cho cùng, với vị thế của anh ta, thốt ra những lời này cũng có phần mất mặt.\n\nHà Vân Trác hơi thay đổi sắc mặt, không hành động ngay mà hỏi trước: “Người quen của cô à?”\n\nChung quy, nếu bước thêm một bước nữa, hai bên nhìn thấy mặt nhau, mà không may, đối phương lại tình cờ là kẻ thù của nhà họ Hà…\n\nVậy thì Hà Vân Trác mất hết mặt mũi.\n\nChưa đầy hai ngày, anh ta đã gạt bỏ lòng tự tôn, van nài người phụ nữ họ Úc đang mang thai hãy chung sống với mình, mà sinh linh trong bụng người kia là con của kẻ giết người, anh ta còn hăng hái nghe ngóng và tin tưởng vào những tin đồn thất thiệt, sẽ lan truyền khắp giới thượng lưu.\n\nHà Vân Trác chớp mắt, cân nhắc kĩ thiệt hơn.\n\nAnh ta khẽ nói: “Nếu là người quen thì lên chào hỏi họ đi, tôi đợi cô bên ngoài. Những chuyện còn lại, chờ sau khi cô xong việc rồi hẵng bàn.”\n\nAnh ta không nên tiếc hai ba tiếng đồng hồ này.\n\nNếu đợi đến khi hoạt động của Úc Tưởng kết thúc, rồi tìm một nơi an toàn và kín đáo hơn để nói chuyện, thậm chí anh ta có thể sắp xếp một buổi tối lãng mạn dưới ánh nến, chẳng phải sẽ càng thích hợp hơn sao?\n\nHà Vân Trác đè nén những suy nghĩ bộn bề, xoay người đẩy cửa, bước vào hậu trường. \n\nNhưng khi ngoảnh đầu lại, sắc mặt anh ta lập tức trở nên u ám. \n\nPhía đối diện, một người phụ nữ xa lạ.\n\nĐang nghe lén.\n\nTưởng Hi thật sự vô cùng tò mò, cô ta vốn nấp ở ngoài cửa nghe trộm, kết quả là cửa vừa mở ra, đúng lúc bị Hà Vân Trác bắt gặp.\n\nTưởng Hi chợt khựng lại, vừa hơi sợ hãi, vừa hơi lúng túng.\n\nTâm tưởng còn nổi lên chút ghen tị khó diễn tả bằng lời.\n\nNào ngờ Ngư Ngư đã mang thai!\n\nCòn là con của hung thủ giết người!\nHơn nữa, ấy thế mà lại có một người đàn ông không màng đến chuyện cũ, cũng muốn ở bên cô!\n\nNhưng Ngư Ngư còn do dự? Cô lấy tư cách gì để do dự?\n\nÁnh mắt Tưởng Hi loé lên. Cô ta không rõ lai lịch của Hà Vân Trác, nhưng nhìn cách ăn mặc và nói năng của anh ta thì biết, ắt hẳn không phải người tầm thường.\n\nCô ta đang định cất tiếng nói, giả vờ như mình vô tình đi ngang qua…\n\nHà Vân Trác: “Cô tên gì?”\n\nTưởng Hi ngần ngừ một lúc. Nhưng khi nhìn lên, chợt đối diện với ánh mắt dịu dàng của Hà Vân Trác.\n\nCô ta thầm thở phào nhẹ nhõm, mở miệng trả lời: “Tôi tên Tưởng Hi, trên internet gọi là Hi Hi Tử. Anh từng nghe qua chưa?”\n\nGiờ đây, Hà Vân Trác cực kỳ bực bội.\n\nTrên internet gọi là gì?\n\nAi quan tâm một tới biệt danh của một hot girl chứ?\n\nMặt anh ta không biểu lộ cảm xúc gì, trái lại, còn cười nhẹ, nói: “Ừ. Tôi nhớ rồi.”\n\nNói xong anh ta muốn rời đi.\n\nTưởng Hi nhìn thân hình ấy, đột nhiên chẳng kìm lòng được mà thốt ra: “Anh tên gì?”\n\nCậu cả nhà họ Trữ mà anh trai cô đi giúp đỡ thị sát, hiển nhiên là khiến người ta ao ước, ngưỡng mộ. Nhưng lại quá xa vời, không thể với tới.Đó là người mà kiếp này, cô ta chưa chắc có thể gặp được ba lần!\n\nChàng trai này thì khác… không những trẻ trung, khôi ngô mà còn lịch thiệp, nhã nhặn, chiếc đồng hồ trên tay anh là Rolex Submariner chăng? Hai năm trở lại đây, giá bán lẻ của loại này đã lên đến gần ba mươi mốt triệu một chiếc.\n\nCô ta nào hay, hiện tại, Hà Vân Trác đã cực kỳ thiếu kiên nhẫn.\n\nCòn muốn hỏi tên anh ta sao?\n\nĐáy lòng Hà Vân Trác lạnh đi.\n\nNói cho cô ta biết, để cô ta có thể lan truyền thêm lời đồn đại về anh ta à?\n\nTưởng Hi thấy đối phương không nói gì, chỉ nhìn mình đăm đăm.\n\nCô ta cảm thấy hơi hoang mang, nhưng vẫn nghĩ rằng mình đã nhầm, vội nói: “Ban nãy, anh cũng nên nhìn thấy tôi chứ? Tôi đứng đối diện Ngư Ngư.”\n\nNgư Ngư?\n\nLà chỉ Úc Tưởng?\n\nAnh chợt nghĩ.\n\n“Tôi là Hà Vân Trác.” Anh ta dừng lại một chút: “Xin lỗi, tôi phải đến quán cà phê đợi cô ấy rồi.”\n\nNói xong, Hà Vân Trác vội vàng cất bước.\n\nSau khi về nước không lâu, anh ta sẽ xuất hiện thường xuyên trên các tin tức tài chính.\n\nGiới thiệu danh xưng hay không cũng vô nghĩa. Người phụ nữ tên Tưởng Hi này, vẫn có thể nhận ra danh tính của anh ta qua phương tiện truyền thông.\n\nQuan trọng hơn những điều này là, anh ta đã biết tên cô ta, đương nhiên cũng có cách để làm cô câm nín.\n\nTưởng Hi không rõ Hà Vân Trác nghĩ gì.\n\nCô ta quay người, dõi theo bóng lưng anh ta rồi cúi đầu, mở trình duyệt tìm kiếm ngay sau đó.\n\nHà Vân Trác…\n\nTrình duyệt nhanh chóng hiển thị nội dung.\n\nThật không ngờ là cô lại tìm được!\n\nVừa mới về nước… Con trai độc nhất của ông trùm bất động sản…\n…\n\nChẳng ngờ rằng, vậy mà lại có một người như thế theo đuổi Ngư Ngư?\n\nTưởng Hi kìm nén sự khó chịu trong lòng.\n\nCô ta thực sự không mong Ngư Ngư trở mình, vì một khi Ngư Ngư trở mình, người bị cư dân mạng chế giễu sẽ là cô ta.\n\nTưởng Hi lập tức nắm chặt điện thoại, bước đi thật nhanh với tâm trạng rối bời.\n\nVừa rồi, nên xin WeChat trước khi để người ta đi mới phải!\n…\n\nTưởng Hi không biết, nếu mình tiến gần thêm chút nữa, tiếp tục áp sát vào cửa hòng nghe trộm, thì có thể thu thập được những thông tin quan trọng hơn.\n\nNgay sau bức tường cô ta vừa khuất dạng.\n\nÚc Tưởng khẽ thở dài tại chỗ.\n\nĐàn ông, thứ không thể tin cậy được.\n\nVừa nói đi là đi luôn.\n\nÚc Tưởng: “Anh xuống đây nhé, tôi leo cầu thang rất mệt.”\n\nTrữ Lễ Hàn: “…”\n\nHệ thống: “…”\n\nĐám người đằng sau Trữ Lễ Hàn sửng sốt.\n\nHoá ra… Hoá ra nữ chính trong những tin đồn tai tiếng này quen biết cậu cả nhà họ Trữ?\n\nCòn vẻ còn… khá ghê gớm nhỉ? Phải để cậu cả Trữ xuống dưới gặp cô?\n\nBầu không khí ắng lặng trong khoảng vài chục giây.\n\nNgay khi bọn họ cho rằng cậu Trữ sẽ nổi giận, Trữ Lễ Hàn từ từ di chuyển.\n\nAnh rẽ qua góc cua và đi xuống tầng một.\n\nChỉ là, khi còn cách Úc Tưởng ba bậc thang, anh dừng lại.\n\nKhoảng cách này vừa tiện cho việc trò chuyện mà không quá gần gũi, vừa thể hiện rõ vị thế của hai người. Úc Tưởng phải nhấc cằm lên mới có thể nhìn tới Trữ Lễ Hàn.\n\nXét cho cùng, anh thật sự quá cao.\n\nLúc này, Trữ Lễ Hàn cũng cụp mắt, nhìn về phía cô.\n\nHôm nay cô ấy diện một chiếc váy liền màu trắng, kiểu dáng đơn giản, mái tóc dài được buộc cao, khéo léo phô bày những đường nét tinh tế trên mặt và cổ.\n\nKể từ lần gặp trước, vết hằn trên cổ cô đã hoàn toàn biến mất. Cô cũng chẳng đeo trang sức gì, khiến làn da trắng nõn nà trông càng chói mắt.\n\nNhìn kỹ lại khuôn mặt cô, không hề có một chút hoảng hốt nào.\n\nHàng lông mi của Úc Tưởng rất dài, khi chớp nhẹ, thậm chí còn tạo cho người ta cảm giác ngây thơ, trong sáng.\n\nAi nấy đều bất giác nghĩ, cô gái này thật xinh đẹp!\n\nMột ánh nhìn loá mắt!\n\nNgay lúc này, bọn họ nghe thấy cậu Trữ từ từ hé môi, hỏi: “Tôi là tội phạm giết người, hay là kẻ cuồng giết người?”\n\nĐám người sau lưng anh ấy liền ngớ ra như trời trồng.\n\nHoá ra, cậu Trữ không chỉ quen nhân vật chính trong những lời đồn này, mà thậm chí, anh còn là một trong những nhân vật chính ư!\n\nHệ thống: “Có phải thất bại rồi không?”\n\nHệ thống: “Trữ Lễ Hàn rất khó đối phó đấy!”\n\nÚc Tưởng: “Đừng vội, trong tầm kiểm soát.”\n\nHệ thống: ?\n\nTrữ Lễ Hàn: “Tôi yêu cô tận xương tuỷ? Ai dám động vào cô, tôi sẽ chặt tay người đó?”\n\nMặt mày Úc Tưởng xám xịt, xấu hổ đến mức muốn đào một cái lỗ để chui vào.\n\nTại mình cả, do mình đọc quá nhiều tiểu thuyết Mary Sue.\n\nMình cũng chỉ nói cho vui thôi…\n\nLúc này, không chỉ Úc Tưởng đang hết sức thống khổ, đám người phía sau Trữ Lễ Hàn cũng vậy.\n\nHọ nhất thời chẳng phân biệt được đây là thật hay giả, chìm đắm trong nỗi kinh ngạc to lớn không tài nào thoát ra được, hoàn toàn chẳng dám liên tưởng Trữ Lễ Hàn với chuyện tình cảm.\n\nGương mặt Trữ Lễ Hàn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, anh chậm rãi nói: “Ngay trước mặt tôi, mang thai con của tôi và chuẩn bị gả cho Hà Vân Trác? Nếu tôi giết cả gia đình Hà Vân Trác, rồi chặt anh ta thành từng mảnh vụn, một nửa ném xuống biển, một nửa mang cho chó ăn. Vậy theo cô, tôi nên trừng phạt cô như thế nào?”\n\nMọi người nghe tiếng nói, rùng mình vì sợ hãi.\n\nNgay cả hệ thống cũng run lên.\nNó hoàn toàn không ngờ rằng, trong thế giới của một bộ tiểu thuyết tổng tài ác ma như vậy, phản diện còn có thể làm tới mức này.\n\nÚc Tưởng nuốt nước bọt.\n\nCổ họng cô nghèn nghẹn, cảm nhận được sự áp bức mạnh mẽ từ Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng: “Hả…”\n\nÚc Tưởng: “Giam cầm và ép buộc yêu à?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “…”\n\nHệ thống hoa mắt chóng mặt.\n\nMẹ kiếp, đây là cái cốt truyện R-18 gì vậy!\n\nChuyện này không thể xảy ra ở đây, nó không hợp lý! Sớm muộn gì thế giới này cũng sẽ sụp đổ vì sự lông bông của cô!\n\nMọi người hít thở sâu, da đầu tê dại.\n\nHọ muốn xem thử biểu cảm của Trữ Lễ Hàn, nhưng lại không dám nhìn trực diện.\n\nLại một lần nữa, Trữ Lễ Hàn bị cô chọc tức đến bật cười.\n\nThậm chí trong khoảnh khắc, nó thật sự gợi lại một chút ký ức về đêm hôm ấy, ở khách sạn Hải Lệ.\n\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn khẽ lay động: “Ừm. Cô đã chọn cho mình một con đường không tồi đấy. Sao cô biết tôi sẽ không giết và ném cô xuống biển?”\n\nÚc Tưởng: “Vậy không được, nếu anh làm vậy thì không phải là để Hà Vân Trác được hưởng lợi sao? Sau khi chết, anh ta có thể chung huyệt với tôi thì gọi là gì? Đó là song túc song phi. Anh đã xem câu chuyện Chúc Anh Đài và Lương Sơn Bá hoá bướm chưa? Vậy không phải là cắm sừng cho anh à?”\n\nHệ thống: “…”\n\nCô còn dám bịa ra cái cốt truyện nực cười này sao? Cô không sợ Trữ Lễ Hàn giết chết cô à?\n\nBỗng dưng, Trữ Lễ Hàn cảm thấy đầu ngón tay mình ngứa ngứa.\n\nAnh thật sự muốn túm lấy cái miệng Úc Tưởng, nhìn kỹ xem nó được cấu tạo như thế nào.\n\nTrữ Lễ Hàn nhướng mày, điềm nhiên nói: “Vậy thì tiến hành theo ý cô đi.”\n\n“Trong bụng tôi còn có con của anh đấy. Ít nhất cũng phải đợi đến khi đứa trẻ ra đời rồi mới tiến hành chứ?”\n\nHệ thống: “…”\n\nCô còn ở đây mặc cả à?\n\nTrữ Lễ Hàn bàng quan: “Nhưng tôi không thích trẻ con.”\n\nHệ thống: “…”\n\nHệ thống: “Hết chuyện để nói rồi hả, Trữ Lễ Hàn biến thái kinh khủng, cô đừng tranh cãi với anh ta nữa!”\n\nBỏ ngoài tai lời nó, Úc Tưởng nuốt nước bọt.\n\nMắt cô long lanh, làn mi cong vút: “Thật ngại quá, xem ra trong lòng cậu cả Trữ chỉ có mình tôi thôi. Ngoài tôi ra, trên đời này không còn ai khác xứng đáng nhận được tình yêu của anh nữa.”\n\nNhững người theo sau Trữ Lễ Hàn suýt nữa thì khấu đầu trước mặt Úc Tưởng.\n\nRốt cuộc quý cô đến từ đâu vậy?\n\nSao lại có can đảm nói ra những lời như thế?\n\nLúc này, Trữ Lễ Hàn bước xuống thêm một bậc thang, nói: “Thật đáng tiếc, tôi cũng không thích cô.”\n\nLông tóc toàn thân Úc Tưởng dựng đứng.\n\nĐó là phản ứng bản năng khi gặp phải sinh vật nguy hiểm.\n\nNhưng cô vẫn còn chút gan dạ.\n\nÚc Tưởng nói tiếp: “Vậy thì anh xong đời rồi!”\n\nTrữ Lễ Hàn: ?\n\nSao thế? Cô không sợ ư? Còn nói anh sẽ xong đời à?\n\nÚc Tưởng: “Sau khi tôi chết một năm, anh vẫn chưa cảm thấy gì. Sau hai năm, anh bắt đầu nhớ tôi một chút. Sau ba, bốn năm, anh quay lại tìm tôi nhưng không thể tìm thấy nữa, anh hụt hẫng và mất mát... Mười năm trôi qua, anh thành công vang dội, đứng trên đỉnh cao, song lại cô đơn tột cùng, anh càng nhớ tôi hơn, nhưng người đẹp đã ra đi, và vì anh không thích trẻ nhỏ, nên chẳng có lấy một mụn con để nối dõi tông đường.”\n…\n\n“Càng nghĩ, anh càng dằn vặt. Từ đó về sau, anh nhìn ai cũng thấy bóng dáng tôi, nhưng không ai có thể thay thế được tôi.”\n\n“Anh sở hữu mọi thứ trong tay, nhưng lại thiếu đi tình yêu mình khao khát, chỉ có thể trải qua phần đời còn lại trong sự hối tiếc và cô độc.”\n\nHệ thống: “…?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “…”\n\nHệ thống: “Cô đã đọc bao nhiêu tiểu thuyết rồi?”\n\n“Cũng tàm tạm thôi, tầm một trăm mấy quyển. Tôi cảm thấy, thà làm nữ chính trong tang lễ còn hơn làm bia đỡ đạn ở đây… Này, cậu nói xem, kỹ năng bắn súng của Trữ Lễ Hàn có tốt không? Một phát có kết liễu được tôi không?”\n\nHệ thống: “…”