Từ lúc Úc Tưởng xuống xe, đến lúc Hà Vân Trác lái xe đi mất.\n\nHà Vân Trác nửa chữ cũng không mở miệng nói lời nào.\n\nÚc Tưởng: “Cậu xem, như này không phải là tốt rồi sao?”\n\nHệ thống: …\n\nHệ thống: “Coi như cô đỉnh”\n\nNgười nhà họ Úc vừa nghe thấy tiếng động cơ xe liền vội vàng chạy ra ngoài, đáng tiếc chỉ kịp hít một ngụm khói.\n\n“Có phải anh Hà đã đưa cháu về không?”\n\nChú ba vội vàng hỏi.\n\nÚc Tưởng gật đầu: “Ừm”\n\nChú ba lo lắng nói: “Vậy sao không mời người ta vào nhà uống trà rồi hẵng đi? Cháu đúng là không hiểu quy tắc một chút nào.”\n\nÚc Tưởng tỏ vẻ ngây thơ nói:“Cháu cũng không biết, cháu vừa xuống xe, anh ta liền đạp ga rời đi. Liệu có phải là không muốn nhìn mặt chú không chú ba?”\n\nChú ba: ?\n\nLại còn quản chuyện của tôi? Còn ném cái nồi vào tôi!\n\nChú ba hừ lạnh một tiếng, quay người sờ vào điện thoại, chắc là muốn gọi cho bác cả để cáo trạng.\n\nÚc Tưởng chậm rãi đi phía sau, lúc cô đang đợi cửa, chị họ đã chặn cô lại và hỏi: “Anh Hà có thích em không?”\n\nÚc Tưởng quay đầu lại nhìn cô ấy.\n\nChị họ cười nhẹ: “Nhìn biểu cảm của em, xem ra việc ở chung cũng không quá vui vẻ. Cũng đúng, anh Hà người ta tốt nghiệp trường danh giá, em ấy à, thiếu chút nữa còn bị đuổi khỏi trường đại học thì làm sao có thể trò chuyện vui vẻ với nhau được?”\n\nÚc Tưởng: “Đúng rồi, vì vậy chúng em đâu có nói chuyện về cái này. Chị có muốn yêu đương với một người thích nói chuyện về đại số và hình học không?”\n\nChị họ : “…”\n\nChị họ : “Anh ấy bàn chuyện tài chính, em không thể theo kịp phải không?”\n\nÚc Tưởng: “Em biết tiêu tiền không phải được rồi sao?”\n\nChị họ bị sự vô liêm sỉ của cô làm sốc toàn tập rồi.\n\nChị họ vốn đang nghĩ xem liệu Úc Tưởng có cảm thấy tức giận khi bị coi như một món hàng và giao đến trước mặt nhà họ Hạ hay không. Cuối cùng Úc Tưởng không có vẻ gì là tức giận? Thậm chí còn chuẩn bị sẵn sàng để tiêu tiền của nhà họ Hạ rồi?\n\nĐúng lúc cô ta đang tức giận.\n\nÚc Tưởng lại uể oải mở miệng lần nữa: “Hôm nay cũng không nói chuyện gì khác, chỉ là nói xem sau này nên sinh con đẻ cái rồi nuôi dưỡng như thế nào.”\n\nChị họ: ?\n\nCác người đã bàn đến chuyện này rồi á?\n\nKhông thể nào!\n\nCho dù lớn lên có xinh đẹp như nào thì cũng không thể nào cùng Hà Vân Trác phát triển đến mức độ này chứ?\n\nChị họ còn đang hoảng hốt, Úc Tưởng đã chậm rãi đi ngang qua cô ta, còn bảo người làm làm cho mình một món ăn sau đó mới trở về phòng.\n\nHệ thống: …\n\nHệ thống: “Là nói về việc sinh con cho người khác thì nên làm như nào mới đúng chứ?”\n\nÚc Tưởng: “Cũng như nhau, như nhau thôi.”\n\nÚc Tưởng ngồi phịch xuống sofa một lúc, sau đó mở số dư thẻ ngân hàng ra xem.\n\nTính cả thu nhập bán hoa ngày hôm nay, tổng cộng chỉ có hơn 4 vạn.\n\nLàm một thiên kim “hào môn”, cô thật sự rất nghèo.\n\nÚc Tưởng đoán rằng nguyên chủ không có thói quen tiết kiệm tiền.\n\nThôi không sao, tôi cũng chả tiết kiệm đâu.\n\nÚc Tưởng: “Tiêu tiền xong, mình liền chết, vừa đúng lúc.”\n\nHệ thống mở miệng khuyên cô không nên suy nghĩ quá tiêu cực.\n\nNhưng sau đó lại nghĩ.\n\nTôi đã quá tiêu cực rồi! Vậy cá mặn liệu có phải cũng sẽ bị lây không?\n\nÚc Tưởng: “Bé yêu à, tôi hỏi cậu, cậu mất tích trong 10 tiếng có phải là đang bị chỉ trích không?”\n\nHệ thống im lặng.\n\nLàm sao mà cô biết được?\n\nÚc Tưởng: “Nếu tôi làm loạn, có phải ngày nào cậu cũng sẽ bị chỉ trích không? Đãi ngộ của cậu có bị giảm không? Ví dụ như phúc lợi cuối năm, tài nguyên nâng cấp hệ thống, tất cả đều không có gì?”\n\nHệ thống: “Đúng vậy, cô biết vậy thì tốt. Thế nên, cô nên tích cực, hợp tác với cốt truyện và hoàn thành sớm. Có thể sẽ có phần thưởng đang chờ cô khi quay trở lại thế giới thực.”\n\nTrong lòng nó nói Úc Tưởng cuối cùng cũng tìm lại được lương tâm của mình rồi.\n\nÚc Tưởng giây tiếp theo liền phá vỡ ảo tưởng của nó:\n\n“Tôi làm loạn, cậu cũng làm loạn, như vậy không phải tốt sao?”\n\nHệ thống: ?\n\nHệ thống:“Cô có ý gì?”\n\nÚc Tưởng điều chỉnh lại tư thế ngồi: “Tình hình của tôi ở thế giới này cuối cùng sẽ được chuyển thành một phần dữ liệu và tải lên phải không? Dữ liệu có thể được tải lên, không tải lên hoặc tải lên có chọn lọc.”\n\nHệ thống trong giây lát căn bản là không dám mở miệng nói chuyện với cô.\n\nTừ trước đến nay chưa từng có ký chủ nào nghĩ đến việc hối lộ hệ thống, thậm chí còn lôi kéo hệ thống theo mình.\n\nÚc Tưởng nghiêng đầu, mỉm cười nói: “Cậu hãy suy nghĩ thật kỹ nhé.”\n\nLúc này người giúp việc mang bánh quy và sữa bước vào.\n\nÚc Tưởng liền chạy đi ăn cơm, không cùng hệ thống tám chuyện nữa.\n\nYên tĩnh một lúc, hệ thống trái lại cảm thấy có chút bất an.\n\nHai ngày tiếp theo, Hà Vân Trác đều không đến tìm Úc Tưởng.\n\nNgười nhà họ Úc lúc đầu còn kỳ vọng, sau đó cảm thấy giận dữ, cuối cùng chỉ còn sự thất vọng và bình tĩnh.\n\nKhông biết gần đây Úc Tưởng đã xảy ra chuyện gì, cô làm việc rất tích cực, khiến bọn họ muốn giáo huấn cô cũng không tìm được cơ hội.\n\nCòn Úc Tưởng.\n\nTrên thực tế, đó là một lần đi đến công ty luật.\n\nCô không bao giờ ngại việc thừa nhận khuyết điểm của mình.\n\nVì vậy, cô chỉ đơn giản là giao hợp đồng mới do giám đốc Thẩm đưa cho các chuyên gia xem xét. Sau khi xem xét xong, cô mới đến công ty.\n\nGiám đốc Thẩm nghĩ rằng hai ngày nay cô đã hẹn hò với Hà Vân Trác hoặc Lăng Sâm Viễn hoặc anh Trữ.\n\nDù là ai đi nữa, anh ta cũng không đắc tội nổi, thậm chí còn muốn nịnh nọt người ta.\n\nKhi Úc Tưởng đến công ty, giám đốc Thẩm không những không tính toán chuyện cô vắng mặt mà sau khi cô ký hợp đồng còn mở lời muốn mời cô: “Ngày mai sẽ có lễ trao giải người nổi tiếng trên Internet, tôi định đưa cô đến đó tham gia.” \n\nÚc Tưởng dựa vào lưng ghế, nghiêng đầu hỏi:\"Tham gia sự kiện có được tặng tiền không?\"\n\nGiám đốc Thẩm : \"...Không. Tuy nhiên, mọi chi phí đi lại công ty sẽ thanh toán hết và sẽ có thêm chi phí công tác.\"\n\nNghe thấy điều này Úc Tưởng liền dễ dàng đồng ý: “Được”\n\nTrả lương nhiều hơn và làm việc ít hơn chính là nguồn động lực cho người lao động!\n\nVào ngày diễn ra sự kiện, Úc Tưởng sớm thu xếp đồ đạc và ra ngoài.\n\nHà Vân Trác vừa tìm thấy tin nhắn mấy ngày trước trong hộp thư của mình.\n\n[Anh Hà, hãy từ bỏ Úc Tưởng đi, trên đời thiếu gì hoa thơm cỏ lạ ? Người phụ nữ này thích Lăng Sâm Viễn. Lăng Sâm Viễn tự mình nói, cô rất thích anh ta.]\n\nHà Vân Trác từ đầu đã muốn bỏ cuộc rồi.\n\nKhi nhìn thấy tin nhắn này, sắc mặt anh ta tối sầm lại, đột nhiên lại cảm thấy rất có tinh thần.\n\nLăng Sâm Viễn… một đứa con ngoài giá thú.\n\nDựa vào đâu mà mọi người đều thích hắn ta?\n\nNinh Yên sẽ không dễ dàng thay đổi chủ ý.\n\nNhưng đối với Úc Tưởng thì không hẳn ... Nếu đứa trẻ trong bụng Úc Tưởng là của Lăng Sâm Viễn thì không phải sẽ càng thú vị hơn sao? Con trai cậu phải gọi tôi là bố, lại còn bị tôi đánh.\n\nKhi đó Lăng Sâm Viễn sẽ nhận ra rằng bản thân mình không xứng đáng được yêu thích.\n\nHà Vân Trác xóa đoạn tin nhắn, đứng dậy cầm áo khoác rồi đi ra ngoài.\n\nKhi anh ta lái xe đến nhà của Úc Tưởng, chị họ của Úc Tưởng chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra anh ta.\n\n“Anh Hà?” \n\nChị họ có vẻ hơi kinh ngạc.\n\nHà Vân Trác nghiêng người ra ngoài cửa sổ, cười hỏi: \"Úc Tưởng có ở nhà không? Tôi đến đón cô ấy. Có chút chuyện .\"\n\nChẳng phải mọi tin đồn về nhà họ Hà đều đã bị thổi bay rồi sao? Không phải Hà Vân Trác đã mấy ngày không xuất hiện sao? Cô ta đứng sững sờ ở đó, những điều nghi hoặc này vẫn còn lởn vởn trong đầu cô ta.\n\n“Sao vậy? Không hoan nghênh tôi à?”\n\nHà Vân Trác lại lên tiếng.“Không không. Úc Tưởng không có ở nhà, em ấy đi tham gia hoạt động rồi”\n\nCô ta khẽ dừng lại, không khỏi nghi hoặc hỏi anh ta: \"Em lại nghĩ anh sẽ không bao giờ tới đây nữa...\"\n\nHà Vân Trác ánh mắt tối sầm xuống, cười nói: \"Tôi tưởng Úc Tưởng không thích tôi, cho nên mới không tới đây.\"\n\nCô ta câm nín.\n\nĐây là tình trạng đó phải không? Hà Vân Trác thực ra lo lắng rằng Úc Tưởng không thích mình?\n\nÚc Tưởng có tài đức gì?\n\nCô ta có chút xấu hổ, nhưng cũng không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể gượng cười nói: “Thì ra là như vậy.”\n\n\"Địa chỉ chỗ cô ấy tham dự hoạt động là ở đâu?\" Hà Vân Trác lại hỏi.\n\nChị họ :“Anh cho em biết số điện thoại của anh để em gửi cho anh nhé?”\n\nHà Vân Trác: “Không cần, chỉ cần xác định vị trí trên bản đồ thôi, tôi chụp ảnh một cái là được rồi .”\n\nChị họ lúc này lại càng xấu hổ hơn.\n\nHà Vân Trác đến cả số điện thoại cũng không muốn cho cô ta biết?\n\nCho dù có không đồng tình, cuối cùng cô ta vẫn phải thành thật tìm kiếm địa chỉ trên bản đồ và đưa cho Hà Vân Trác.\n\n“Tách” nhẹ một tiếng, Hà Vân Trác chụp ảnh xong liền cất điện thoại và rời đi.\n\nPhía bên này Úc Tưởng và giám đốc Thẩm vừa đến địa điểm tổ chức hoạt động.\n\n“Kia là… Ngư Ngư?”\n\n“Hình như là cô ấy.”\n\n“Trao giải cũng không có phần của cô ấy, cô ấy ở đây làm gì ?”\n\n“Người bên cạnh cô ấy là ai? Chẳng lẽ lại là bạn trai của cô ấy? Ôi trời, đây là Địa Trung Hải hả!\"\n\nGiọng nói mỉa mai quá to, câu cuối cùng tình cờ lại lọt vào tai của giám đốc Thẩm .\n\nGiám đốc Thẩm mới ba mươi tuổi, sống ở Địa Trung Hải: “…”\n\nBị xúc phạm thì cũng thôi đi.\n\nLại còn cái gì mà bạn trai! Tôi có xứng không? Tôi không xứng!\n\nBan tổ chức hoạt động bố trí địa điểm tại khu vực CBD. Địa điểm kết nối với trung tâm mua sắm bên cạnh và có các nhà hàng, siêu thị ở tầng trên.\n \nSở dĩ đạt được thành công như vậy đều là nhờ sự tài trợ từ một số nhà tài trợ thương hiệu trong khu trung tâm thương mại.\n\nÚc Tưởng đảo mắt nhìn một lượt , liền thấy vô số biển hiệu quảng cáo.\n\nHiện tại, hội trường vẫn đang được dựng, phóng viên vẫn chưa tiến vào địa điểm.\n\nGiám đốc Thẩm sờ sờ kiểu tóc của mình, có vẻ không quá thương tâm về mái tóc của mình.\n\nAnh ta dẫn Úc Tưởng bắt đầu tìm kiếm những nhân vật nổi tiếng trên Internet ở khắp mọi nơi, chiêu mộ hai người rảnh rỗi gia nhập công ty của mình.\n\nThông với tầng hai của trung tâm mua sắm.\n\nMột đám người vây quanh một thanh niên, người phụ trách trung tâm mua sắm cười hớn hở, háo hức nói: “Anh Trữ, ở đây có một cửa hàng đồ ăn rất ngon, anh có muốn thử không?\"\n\nTrữ Lễ Hàn không lên tiếng.\n\nThư ký Vương phía sau đột nhiên dừng lại.\n\nHả?\n\nDường như anh ta đã nhìn thấy Úc Tưởng?\n\nÚc Tưởng rất xinh đẹp, chỉ cần không phá hỏng khuôn mặt của mình, cô ấy sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.\n\nThư ký Vương nhớ tới việc mà anh vẫn chưa hoàn thành—— Tặng một món quà cho Úc Tưởng.\n\nGửi tới nhà họ Úc, lại sợ người nhà họ suy nghĩ nhiều. Gửi tới công ty của Úc Tưởng, lại sợ ông chủ công ty sẽ hiểu lầm. Làm như nào thì cũng đều khó.\n\nNhưng việc này lại không thể không làm được, anh Trữ đã nói rồi.\n\nThư ký Vương lùi lại phía sau mấy bước, quay người đi đến quầy hàng xa xỉ ở tòa nhà bên cạnh.\n\nMột lúc sau, người phụ trách cửa hàng mới nhận ra không thấy thư ký Vương đâu nữa rồi.\n\nAnh ta không khỏi nghĩ tới việc thư ký Vương đang ở đâu.\n\nMột cô gái trẻ bước tới, đeo một chiếc túi LV, mặc quần áo Gucci, với mái tóc gợn sóng và trang điểm rất thời thượng . Cô ấy vừa đi vừa gọi: “Anh”.\n\nNgười phụ trách trung tâm mua sắm cười ngượng ngùng với Trữ Lễ Hàn, sau đó tóm lấy cô gái:\"Em đang làm gì vậy?\"\n\nAnh ta quay đầu lại: “Thật ngại quá, anh Trữ, đây là em gái tôi.”\n\nTrữ Lễ Hàn căn bản không thèm quan tâm đấy là em gái của ai.\n\nAnh chỉ gật đầu nhẹ rồi cúi xuống nhìn đồng hồ.\n\nCô gái không hề che giấu giọng nói của mình: \"Hôm nay em đến tham dự lễ trao giải nên ghé qua gặp anh. Anh đi kiểm tra cùng với anh Trữ sao?\"\n\nNgười phụ trách nói lấy lệ: \"Được rồi được rồi, anh biết rồi. Em đi một mình trước đi, anh sẽ đến gặp em sau.\"\n\nCô gái không vui nắm lấy cánh tay anh ta, thì thầm: “Em ở lại mấy phút thì có chuyện gì được ? Các hoạt động bên dưới còn chưa bắt đầu. Em chán quá, em không thể trò chuyện với những người nổi tiếng chán ngắt trên Internet kia được. Hơn nữa…”\n\n“Hơn nữa cái gì?”\n\n“Lát nữa em sẽ đứng ở giữa mọi người, anh có thể nhờ nhân viên chụp ảnh hộ em được không?”\n\n“Em muốn làm gì?”\n\n“Không phải là em muốn làm gì, lần trước em không phải nói với anh rồi sao? Cái đồ giả tạo đó. Sau khi em vạch trần cô ta, cô ta đã đến dự tiệc đính hôn của nhà họ Kim. Chắc chắn là kim chủ của cô ta đã đưa cô ta đến đó. Sau này trên cư dân mạng cho rằng em vu khống cô ta và muốn em xin lỗi... Tại sao em phải xin lỗi? Cô ta là kẻ giả tạo trên mạng xã hội! Em sẽ chụp ảnh và đăng lên mạng cho họ xem sự thật là như thế nào…”\n\n“Em điên rồi à?Người phụ trách nghiến răng”\n\n “Em muốn lợi dụng anh Trữ?”\n\n“Mười một giờ rưỡi rồi .”\n\nGiọng nói của Trữ Lễ Hàn lạnh nhạt vang lên.\n\nNgười phụ trách liền đẩy em gái mình ra và ra hiệu cho nhân viên ở bên cản lại.\n\nSau đó anh ta mới vội vàng quay lại chỗ bên cạnh Trữ Lễ Hàn.\n\nỞ phía bên kia, thư ký Vương đã cẩn thận chọn lựa một mẫu của Hermes Kelly mang đầy tính cổ điển mà ắt hẳn phụ nữ sẽ yêu thích.\n\n16 vạn.\n\nThư ký Vương vừa nãy mới đi cùng Trữ Lễ Hàn.\n\nMọi người ở quầy đều biết anh ta, cũng không dám khoe khoang, thậm chí đến việc phân phối hàng hoá cũng không nhắc tới, liền nhanh chóng lấy hết hàng mới về.\n\nTuy nhiên, thư ký Vương lại hết sức chu đáo, chọn thêm một chiếc khăn lụa và một bộ đồ ăn bằng sứ cho Úc Tưởng.\n\nTặng quà không thể làm mất danh dự của anh Trữ được.\n\nSau khi đóng gói xong, thư ký Vương dùng tay ước lượng, cảm thấy chuẩn bị cũng gần xong rồi mới bước xuống lầu.\n\nVừa đi vừa gọi điện thoại cho Trữ Lễ Hàn.\n\nTrữ Lễ Hàn rất nhanh đã bắt máy: “Alo”\n\n\"Cậu Trữ, tôi vừa nhìn thấy Úc Tưởng ở phía dưới lầu, hình như đang tham gia hoạt động gì đó, tôi lập tức mang quà qua cho cô ấy, cậu thấy bây giờ có phải dịp thích hợp không?\"\n\nÚc Tưởng?\n\nTrữ Lễ Hàn dừng bước, nhìn khắp tầng dưới nhưng không tìm thấy dấu vết nào của Úc Tưởng.\n\nTuy nhiên, lại thoáng thấy Hà Vân Trác đang đẩy cánh cửa xoay và ung dung bước vào.\n\n“Những phú nhị đại giàu có như Lăng Sâm Viễn, Hà Vân Trác, còn có An Tử Khải, đều muốn đánh nhau vì muốn tranh dạy Úc Tưởng chơi golf rồi…”\n\nGiọng nói của thư ký Vương dường như đang vang vọng bên tai anh.\n\nTrữ Lễ Hàn xoa xoa đầu ngón tay, hỏi người phụ trách: \"Chỗ này đang tổ chức hoạt động gì?\"