Trữ Lễ Hàn nhấn vào trán mình.\n\nAnh và Úc Tưởng gặp nhau quá ít lần, anh cố nhớ lại ấn tượng về Úc Tưởng tại buổi tiệc của Khách Sạn Hải Lệ... Cô ấy có giao tình với Hà Vân Trác, An Tử Khải và những người khác không?\n\nThôi đừng nói về chuyện này nữa.\n\nTrữ Lễ Hàn nhận ra rằng, trước cái đêm hỗn loạn đó, ngay cả trong buổi tiệc của Khách Sạn Hải Lệ, ấn tượng của anh về Úc Tưởng là hoàn toàn mơ hồ.\n\nNhưng từ đêm hôm đó đã trở thành ranh giới phân chia.\n\nCái tên Úc Tưởng đột nhiên trở nên chói lọi như vậy, không một chút cảnh báo nào.\n\nNó thực sự bắt mắt.\n\nNửa ngày rồi cũng không thấy Trữ Lễ Hàn nói gì, thư ký Vương cũng hơi hoang mang, anh ta do dự nói: \"Cậu chủ vẫn còn nghe đó chứ?\"\n\n\"Vẫn.\"\n\nThư ký Vương trả lời, liền chuyển chủ đề sang một bên khác: \"Còn có một việc, đó là video ghi lại tại Khách Sạn Hải Lệ, sau khi xóa thì khôi phục rất khó khăn. Chúng tôi nghi ngờ có thể đã có hacker chuyên nghiệp xâm nhập vào hệ thống khách sạn, hiện đang điều tra...\"\n\nTrữ Lễ Hàn không quá tức giận sau khi nghe điều này.\n\nKế hoạch lần này, ngoài việc Úc Tưởng xuất hiện ngoài dự kiến, thực sự không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đối với anh. Điều cấp bách nhất bây giờ là Khách Sạn Hải Lệ, dù có liều mạng cũng sẽ tìm ra kẻ đứng sau, nếu không thì mối quan hệ giữa họ sẽ không thể rõ ràng được.\n\nTâm trí của Trữ Lễ Hàn dừng lại.\n\nBây giờ nhìn lại sự cố ngày hôm đó, từ việc Úc Tưởng sớm rời đi sau khi giải thuốc đến việc đặt báo thức... mỗi hành động đều như là cố gắng giải quyết rắc rối của anh.\n\nTất nhiên, Trữ Lễ Hàn cũng không ngây thơ đến nỗi ngay lập tức tin rằng Úc Tưởng làm điều đó vì anh.\n\nTrong khi thư ký Vương vẫn đang nói không ngừng nghỉ, báo cáo công việc của mình.\n\nTrữ Lễ Hàn lên tiếng ngắt lời: \"Đi chọn một món quà gửi đến Úc Tưởng.\"\n\nThư ký Vương lặng im một lúc.\n\nHả?\n\nTại sao lại chuyển chủ đề về Úc Tưởng lúc này?\n\nAnh ta không đoán được suy nghĩ của Lễ Hàn, nhưng công việc chọn quà này anh ta có thể làm.\n\nThư ký Vương nhanh chóng trả lời: \"Dạ!\"\n\nỞ ngoài câu lạc bộ, thực sự có người lái xe đến và mua hoa với giá ưu đãi 70%. Người nhận hàng mừng đến mức không ngậm được mồm, vì những bó hoa này chất lượng quá tốt! Toàn bộ đều là hoa hồng! Giá cả còn rẻ như vậy! Một chiếc xe tải đầy hoa!\n\nTâm trạng của Úc Tưởng cũng không tồi.\n\nTài khoản ít ỏi của cô nhận ngay ba vạn tám.\n\nHà Vân Trác: \"...\"\n\nAnh ta mua với giá cao, còn cô thì lại đem bán với giá năm đồng.\n\nThực sự là biết cách kinh doanh!\n\nLúc này Úc Tưởng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: \"Đã khuya rồi...\"\n\nHà Vân Trác nhanh chóng nói: \"Tôi đưa cô về nhà nhé.\"\n\nHôm nay anh ta đã bỏ ra rất nhiều công sức vào Úc Tưởng, nếu không thể chiếm được cô, cuối cùng lại rơi vào tay Lăng Sâm Viễn, thì đó chẳng phải là khiến người ta cười nhạo sao?\n\nChuyện này sẽ là một nỗi ân hận mà anh ta sẽ không bao giờ quên được trong đời!\n\nÚc Tưởng đồng ý một cách thoải mái: \"Được thôi.\"\n\nKhi nghe hai từ này, Hà Vân Trác đáng lẽ nên vui mừng vì có thể chọc tức Lăng Sâm Viễn. Nhưng sau khi suy nghĩ, anh ta lại cảm thấy không được vui lắm.\n\nNhư thể đã làm việc vô ích.\n\nHà Vân Trác không muốn nghĩ nhiều hơn kẻo càng nghĩ về nó lại càng tức giận.\n\nAnh ném chìa khóa cho người đậu xe, không mất nhiều thời gian đã đưa Úc Tưởng lên xe.\n\nCác phú nhị đại cũng không ai lên tiếng để giữ anh ta lại.\n\nHôm nay mọi người đã trải qua đủ kích thích, cần phải thư giãn để không làm cho tình hình trở nên khó xử và mất kiểm soát.\n\n\"Anh Lăng và cô Úc gặp nhau như thế nào?\" Một phú nhị đại táo bạo lên tiếng hỏi.\n\nVấn đề này phải được làm sáng tỏ, sau này họ mới biết cách đối xử với Úc Tưởng.\n\n\"Trên một cuộc họp, cô Úc nhìn tôi rất lâu, sau đó nói thích tôi.\" Lăng Sâm Viễn bình tĩnh trả lời.\n\nLăng Sâm Viễn nhận ra Úc Tưởng rất giống một con ngựa hoang.\n\nKhi tiếp xúc với Úc Tưởng, cô có thể khiến bạn rất tức giận. Nhưng nếu cô một mặt hét lên rằng cô ấy thích bạn, một mặt lại đang giận dữ với người khác… Thế thì cảm giác thuần hóa con ngựa hoang này thực sự thú vị.\n\nLăng Sâm Viễn nói xong liền quay lưng và đi vào trong: \"Tôi còn việc, mọi người cứ tự nhiên.\"\n\nNhững cậu ấm cô chiêu phú nhị đại nhìn nhau.\n\nLăng Sâm Viễn vẫn chưa nói rõ cảm xúc của mình đối với Úc Tưởng à? Cô thích anh ta, nhưng anh ta thì sao?\n\n\"Liệu có nên nói với anh Hà không?\"\n\n\"Ai sẽ gửi tin nhắn đây?\"\n\n\"Anh gửi đi, anh gửi đi.\"\n\nTrên chiếc Ferrari bên này là bầu không khí tĩnh lặng bao trùm.\n\nChỉ có hệ thống không kìm chế được sự hoang mang của chính mình, hỏi Úc Tưởng: \"Đàn ông kì lạ vậy sao? Cô đã khiến anh ta mất một khoản tiền lớn mà anh ta vẫn muốn đưa cô về nhà?\"\n\nCó phải Úc Tưởng có một sức mạnh đặc biệt nào không?\n\nÚc Tưởng: “Tôi cũng thấy anh ta hơi bệnh’’.\n\nMột người bình thường sẽ tức giận và bỏ đi từ lâu nếu bị sỉ nhục như thế này.\n\nHệ thống trầm lặng.\n\nNó có vẻ như đã nhanh chóng đi tìm kiếm thông tin gì đó, sau đó quay trở lại khoe những từ vựng mới mà nó tìm được.\n\nHệ thống: \"Có thể là \"chi phí chìm\" đấy. Anh ta càng mất mặt trước những người này, càng đau khổ, anh ta càng muốn có được cô và trả thù cho sự sỉ nhục trong quá khứ của mình.\"\n\nÚc Tưởng: “Anh ta kinh doanh như thế này không sợ làm cho tập đoàn Hà thị phá sản sao?”\n\nHệ thống kiểm tra lại cốt truyện: \"Không, anh ta đã mở rộng tập đoàn Hà thị bằng kỹ thuật hacker và khả năng đàm phán xuất sắc.\"\n\nÚc Tưởng: …\n\nThật là một thế giới phi pháp luật, dựa vào kỹ thuật hacker?\n\nÚc Tưởng: \"À, cậu đã nghĩ ra tại sao Hà Vân Trác lại tìm đến tôi không? Anh ấy có giao dịch thỏa thuận gì với bác cả của tôi không? Đổi tôi để lấy tiền?\"\n\nHệ thống: \"Cái này không nên hỏi cô sao? Tại sao câu chuyện lại đổi hướng như vậy?\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nHệ thống: ?\n\nMỗi người một ý đối lập nhau, không ai nói nên lời.\n\nMột lúc sau, hệ thống cuối cùng cũng tìm được một số ít thông tin từ hồ sơ cốt truyện của nó.\n\nHệ thống: \"... Có gì đó không ổn.\"\n\nÚc Tưởng: \"Có chuyện gì vậy?\"\n\nHệ thống: \"Cô có biết tại sao Hà Vân Trác thích Ninh Nhạn như vậy nhưng lại không dám cầu hôn Ninh Nhạn không?\"\n\nCâu chuyện giữa nhân vật nam phụ và nữ phụ độc ác trong cốt truyện gốc cũng không được viết chi tiết đâu!\n\nNếu viết chi tiết, người đọc cũng sẽ phàn nàn về số lượng từ!\n\nÚc Tưởng nghĩ trong lòng: Tôi làm sao mà biết?\n\nHệ thống cũng không có ý định chờ cô trả lời, nó nhanh chóng tiếp tục: \"Không phải vì Ninh Nhạn không thích anh ta! Nhà họ Ninh không có thế lực bằng nhà họ Hạ. Nếu như nhà họ Hà chủ động đề xuất liên hôn, nhà họ Ninh sẽ không từ chối.\"\n\nÚc Tưởng: \"Vì vậy cho nên?\"\n\nHệ thống: \"Trong cốt truyện gốc, sau buổi tiệc ở nhà Kim gia, vào ngày thứ hai Hà Vân Trác đã mời một cô gái họ Đổng đến ăn tối. Sau nửa tháng, họ đã đính hôn. Nhiều năm sau đó, Hà Vân Trác vẫn chưa cưới cô gái này. Nhưng cô gái họ Đổng kia đã mang thai và đứa bé là con của ba Hà. \"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nLượng thông tin này có vẻ lớn.\n\nHệ thống chật vật nói: \"Bây giờ không biết điểm nào đã thay đổi, trong cốt truyện, người bị Hà Vân Trác nhắm đến đã chuyển từ cô gái họ Đổng kia sang cô.\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng: \"Tôi có một câu nói tục không biết có nên nói ra hay không?\"\n\nHệ thống: \"Hay là đừng nói, cô sẽ bị chặn bởi tiếng bíp.\"\n\nÚc Tưởng thầm than: Cuốn tiểu thuyết này chứa đầy cảm xúc không tốt!\n\nĐây là loại âm mưu quỷ quái gì vậy? Không có nổi một ai là người bình thường!\n\nHệ thống: \"Cho nên nữ chính mới bị tra tấn đến chết\"\n\nỞ bên này Úc Tưởng vẫn còn đang trò chuyện với hệ thống, điện thoại của Hạ Vân Trác ở bên kia rung lên, nhưng anh ta đang lái xe, không kịp đọc tin nhắn.\n\nHà Vân Trác đột nhiên nói: “Tôi có nên cảm ơn cô Úc vì cô đã đồng ý để tôi đưa cô về nhà không?”\n\nÚc Tưởng thu hồi lại suy nghĩ: \"Nếu anh kiên trì muốn cảm ơn tôi, cũng không phải là không thể.\"\n\nHà Vân Trác: \"...\"\n\nHà Vân Trác: \"Tôi còn tưởng rằng cô Úc sẽ không đồng ý với tôi.\"\n\nÚc Tưởng: \"Nguyên nhân chủ yếu là vì trên đường về nhà không bị mấy vị phú nhị đại bên cạnh anh làm phiền.\"\n\nKhóe miệng Hà Vân Trác giật giật, vừa tức giận vừa buồn cười.\n\nHà Vân Trác: \"Cô Úc hoàn toàn có thể yên tâm, họ sẽ không làm những chuyện khó coi như vậy.\"\n\nÚc Tưởng quay đầu lại, mỉm cười với anh: \"Thế thì tôi yên tâm rồi.\"\n\nCô có thể tiếp tục làm một con cá muối to gan mà không để lại cho ai mặt mũi.\n\nHà Vân Trác bị lóa mắt bởi nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cô.\n\nHà Vân Trác cảm thấy đó là cơ hội, vì thế anh ta thấp giọng và lại đưa chủ đề về hướng chính của cuộc trò chuyện: \"Cô Úc có biết tại sao tôi mời cô ra ngoài không?\"\n\nÚc Tưởng: \"Hả?\"\n\nHà Vân Trác: \"Thực ra ba tôi rất thích cô Úc, ông ấy rất hy vọng con trai mình và cô Úc sẽ đến với nhau.\"\n\nNgười con gái bình thường nghe thấy điều này sẽ vui mừng khôn xiết.\n\nBởi vì câu nói của Hà Vân Trác đại diện cho việc gia đình anh ta rất thích cô. Nếu là ý kiến của gia đình, thì việc kết hôn với gia đình giàu có cũng sẽ dễ dàng hơn. Sau hôn nhân, cuộc sống sau này cũng trở nên tốt đẹp.\n\nNhưng Úc Tưởng lại suy nghĩ một lúc.\n\nCâu “ba tôi rất thích cô Úc” của anh ta chính là nên hiểu theo nghĩa đen đúng không?\n\nĐợi cả nửa ngày cũng không nhận được câu trả lời của Úc Tưởng.\n\nTrên mặt Úc Tưởng thậm chí còn không có một nụ cười, huống chi là vẻ mặt đắc ý.\n\nHà Vân Trác phải một lần nữa nhận ra rằng Úc Tưởng thực sự khác biệt và khó đối phó.\n\nHà Vân Trác không thể không nhận ra một lần nữa rằng, Úc Tưởng thật sự khác biệt, cô rất khó chinh phục.\n\nHà Vân Trác bất đắc dĩ cười nói: \"Nhưng dường như cô Úc không thích tôi lắm phải không? Tôi có thể hỏi tại sao không?\"\n\nÚc Tưởng tất nhiên không thể im lặng mãi được.\n\nĐược rồi, nếu anh ta muốn biết, thì tôi sẽ dành lòng từ bi ban cho anh ta một câu…\n\nÚc Tưởng khẽ cau mày: \"Thành thật mà nói, tôi rất thích chiếc xe hoa của anh Hà đây tặng.\"\n\nKhóe miệng Hạ Vân Trác giật giật.\n\nĐiều cô thích là số tiền cô nhận được từ việc bán hoa phải không?\n\nThiên kim tiểu thư của nhà họ Úc lại mê tiền đến mức độ như thế này, đây thực sự là điều mà Hà Vân Trác không ngờ đến.\n\nÚc Tưởng nói: \"Anh Hà gia cảnh tốt, tốt nghiệp trường danh tiếng, mới trở về từ nước ngoài, ngoại hình cũng đẹp trai, kiến thức rộng lớn... Anh quả thực là trong hàng ngàn người chỉ có một.\"\n\nHà Vân Trác nhướng mày.\n\nHiếm khi nghe được vài lời dễ chịu từ miệng Úc Tưởng, phải thừa nhận tâm trạng của anh ta thực sự đã tốt hơn một chút.\n\nNhưng nếu Hà Vân Trác có cuộc trò chuyện chi tiết với Lăng Sâm Viễn, anh ta sẽ phát hiện ra không có một lời tốt đẹp nào được phát ra từ miệng Úc Tưởng.\n\n\"Vậy tại sao cô không thích tôi?\" Hà Vân Trác tiếp tục hỏi tới cùng.\n\nÚc Tưởng thở dài, khuôn mặt xinh đẹp của cô có chút khiến người ta cảm thấy đáng thương.\n\nÚc Tưởng nói: \"Tôi khi còn trẻ không hiểu chuyện, bị quỷ dắt mũi, thôi không nói nữa.\"\n\nHà Vân Trác đã nhanh chóng đoán được.\n\nCó nghĩa là khi còn trẻ không hiểu chuyện, trong quan hệ tình cảm đã có mối quan hệ gần gũi với người khác rồi phải không? Và bây giờ cô cảm thấy tự ti vì không phải là một người hoàn hảo?\n\nHà Vân Trác không cảm thấy lạ.\n\nVới khuôn mặt như thế này của Úc Tưởng, nếu không có những kinh nghiệm tuổi trẻ điên rồ thì anh ta mới cảm thấy lạ.\n\nChỉ là, Lăng Sâm Viễn có biết những điều này không?\n\nHà Vân Trác cười: \"Không sao, ai cũng có những khoảnh khắc khi còn trẻ không hiểu chuyện. Tôi đã từng có hai mối quan hệ tình cảm khi ở nước ngoài. Tôi và gia đình tôi không phải là những người cổ hủ, sẽ không truy cứu quá khứ...\"\n\nHà Vân Trác dừng lại, sau đó nói: \"Ban đầu khi gia đình tôi nói về việc này, tôi cũng rất do dự. Nhưng sau khi tiếp xúc với cô Úc, tôi nhận thấy cô Úc là một người rất thú vị, tôi hy vọng có thể tiến xa hơn với cô Úc, cô Úc nghĩ sao?\"\n\nAnh ta có thể nói những lời trái với lương tâm này mà không cảm thấy khó chịu trong lòng sao?\n\nÚc Tưởng chớp mắt.\n\nHệ thống: \"Có vẻ như cô không thể từ chối anh ta... Cô nên nhanh chóng tìm Trữ Lễ Hàn! Chỉ có anh ấy mới giải quyết được vấn đề này!\"\n\nÚc Tưởng phớt lờ hệ thống.\n\nLúc này xe vừa dừng trước cổng biệt thự của nhà họ Úc. Úc Tưởng ngước mắt lên, có chút do dự nhìn Hà Vân Trác: \"Thật sao?\"\n\nÁnh mắt của cô lấp lánh, thực sự có chút cảm động lòng người.\n\nHà Vân Trác: \"Thật.\"\n\nAnh ta tự cho rằng anh ta đã làm tốt nhất có thể, khó có phụ nữ nào có thể không bị cám dỗ bởi điều này.\n\nÚc Tưởng hít một hơi sâu, nhìn chằm chằm vào Hà Vân Trác: \"Thực ra... tôi muốn tìm một người cha cho đứa bé trong bụng tôi, tôi cũng đã suy nghĩ rất lâu rồi.\"\n\nHà Vân Trác: ?\n\nHệ thống cũng gần như bị sốc mà vỡ thành hai mảnh.\n\nHà Vân Trác cố gắng lấy lại giọng nói của mình: \"Cô nói gì vậy?\"\n\n\"Anh Hà không nghe rõ à? Thế thì tôi sẽ nói lại một lần nữa.\"\n\n\"... Không cần.\" Hà Vân Trác nhanh chóng ngắt lời cô. Lời vừa thốt ra, anh ta mới nhận ra giọng điệu của mình có chút mất bình tĩnh.\n\nHà Vân Trác nhìn chằm chằm vào Úc Tưởng, cố gắng kìm chế sự kinh ngạc và sự giận dữ trong lòng, hỏi: \"Đã mấy tháng rồi?\"\n\nÚc Tưởng: \"Anh tự mình xem đi.\"\n\nHà Vân Trác nhìn xuống.\n\nBụng của cô phẳng lì, không có dấu hiệu nào của sự phình to khi mang thai, có lẽ nhiều nhất không quá ba tháng.\n\nHà Vân Trác đột nhiên nổi gân xanh trên trán.\n\nĐây là khi còn trẻ không hiểu chuyện sao?\n\nTheo thời gian này…\n\nCô là từ đầu năm nay không hiểu chuyện sao?