Úc Tưởng hết nhìn trái nhìn phải rồi lại nhìn sang đĩa hoa quả sang trọng, nước ép rượu, bánh quy và đồ ăn nhẹ trước mặt Lăng Sâm Viễn.\n\n... Cũng không phải không thể.\n\nÚc Tưởng nhanh nhẹn đứng dậy, đi ngồi qua bên đó.\n\nLúc này khuôn mặt của Hà Vân Trác có vẻ khó giữ được bình tĩnh.\n\nMấy tay phú nhị đại cũng cảm thấy mình ở đây không giống như người, trong chốc lát họ cứng đờ không biết cần phải làm gì để giải quyết ổn thỏa.\n\nChỉ trong một khoảnh khắc bốn mươi giây ngắn ngủi nhưng cảm giác dài dằng dặc đã trôi qua.\n\nCuối cùng Hà Vân Trác là người đầu tiên hành động.\n\nHà Vân Trác kéo từ bên cạnh ra một chiếc ghế và ngồi xuống cạnh Úc Tưởng.\n\nGiờ thì tốt rồi, cả hai bên đều tấn công.\n\nÚc Tưởng không nói gì, chỉ lặng lẽ.\n\nÚc Tưởng quyết định đưa tay ra trước: \"Rót cho tôi một ly nước ép trái cây.\"\n\nNgười phục vụ bên cạnh đang ngơ ngác một hồi rồi mới phản ứng lại, vội vàng rót cho Úc Tưởng một ly.\n\nLăng Sâm Viễn từ xa nhìn cô, lên tiếng hỏi: \"Anh Hà dẫn cô ấy đến đây là để chuẩn bị chơi trò gì?\"\n\n\"Dạy cô Úc chơi golf.\" Hà Vân Trác nhìn về phía sân cỏ phía trước, đáp lại.\n\nLăng Sâm Viễn nhanh chóng quay đầu nhìn Úc Tưởng: \"Tại sao cô Úc không tìm tôi để học golf?\"\n\nThực ra Lăng Sâm Viễn chẳng coi Hà Vân Trác ra gì, anh ta cũng không biết rằng Hà Vân Trác đã đơn phương coi anh ta là tình địch của mình.\n\nLăng Sâm Viễn chỉ đơn giản là muốn trêu chọc Úc Tưởng một chút.\n\nMột trong những phú nhị đại bên cạnh cuối cùng cũng tìm thấy cơ hội xen vào, vội vàng hỏi: \"Anh Lăng và cô Úc cũng quen biết à?\"\n\nLăng Sâm Viễn gật đầu: \"Quan hệ không hề nhỏ đâu.\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nĐồ đàn ông khốn nạn, tôi nghi ngờ anh ta đang dùng tôi để chặn đạn cho nữ chính!\n\nLăng Sâm Viễn tiếp tục nói: \"Tôi chơi golf cũng không tệ.\"\n\nAnh ta nói xong lại nhìn chằm chằm vào Úc Tưởng.\n\nCô không phải thích tôi sao? Hãy thể hiện tình cảm của cô ra xem nào.\n\nLúc này Úc Tưởng nhẹ nhàng thở dài, cau mặt, trông có vẻ như rất khó xử.\n\nHà Vân Trác và Lăng Sâm Viễn đều đang theo dõi biểu cảm của cô.\n\nHà Vân Trác nghĩ: Cô bị đập vào mặt rồi đúng không? Không dám phản đối người khác đúng không? Nếu cô cầu cứu tôi tôi vẫn có thể giúp cô một lần. Dù sao tôi cũng không thích Lăng Sâm Viễn.\n\nLăng Sâm Viễn nghĩ: Hà Vân Trác mà cô cũng không dám đắc tội sao? Tôi đã làm hỏng việc tốt của anh ta rồi à? Vậy thì thật là tốt quá.\n\nNhững suy nghĩ lóe lên trong đầu hai người đàn ông.\n\nÚc Tưởng cuối cùng cũng mở miệng: \"Hai người có muốn đánh nhau không? Ai thắng thì người đó có thể dạy tôi?\"\n\nHà Vân Trác: \"...\"\n\nLăng Sâm Viễn: \"...\"\n\nCác thiếu gia: !\n\nCô gái này quả thật dám nghĩ dám nói nhỉ? Làm sao cô dám bảo Hà Vân Trác và Lăng Sâm Viễn đánh nhau vì mình chứ?\n\n\"Nhanh lên, không còn sớm nữa. Tôi học hỏi hơi chậm, một lúc nữa ai thắng thì có thể dạy tôi, có thể phải dạy tôi đến tối.\" Úc Tưởng nhấp một ngụm nước trái cây, hàng mi dài khẽ rung nhẹ, ánh mắt trong trẻo ngây thơ.\n\nMột phú nhị đại ở bên cạnh đang rất sốt ruột.\n\nAnh ta nghĩ anh ta cần phải giải quyết ổn thỏa mọi chuyện.\n\nVì vậy anh ta cười nói: \"Khó dạy lắm, thôi bỏ đi. Công việc vất vả này để tôi làm là được, không cần anh Lăng và anh Hà làm đâu.\"\n\nÚc Tưởng lại uống thêm một ngụm nước ép trái cây, suy nghĩ một chút và nói: \"Hả? Anh cũng muốn dạy tôi à? Thế... ba người có thể lập thành một đội đánh nhau?\"\n\nTên phú nhị đại: \"...\"\n\nCô thiên kim nhà họ Úc này quả thật không biết hai chữ \"lợi hại\" viết như thế nào à?\n\nKhông ai dám lên tiếng nữa, sợ rằng Úc Tưởng sẽ hỏi: Sao? Anh muốn bốn người, năm người đấm nhau à?\n\nLăng Sâm Viễn lên tiếng phá vỡ không khí căng thẳng: \"Sống trong xã hội có pháp luật, đánh nhau là không phù hợp. Ngược lại, chúng ta có thể so tài kỹ năng chơi bóng một chút.\"\n\nÚc Tưởng: \"Ồ, vậy các người cùng cố gắng nhé!\"\n\nCô nói xong, liền lấy một cây gậy golf rảnh rỗi bên cạnh, nhét vào tay Hà Vân Trác.\n\nHà Vân Trác đứng dậy: \"Xin mời.\"\n\nHà Vân Trác coi Lăng Sâm Viễn là tình địch của mình, trong lòng dĩ nhiên không thoải mái.\n\nLăng Sâm Viễn cũng từ từ đứng dậy, chậm rãi đi về phía sân golf.\n\nÚc Tưởng lại uống thêm hai ngụm nước ép trái cây rồi mới đặt xuống, sau đó lấy điện thoại ra chuẩn bị trò chuyện với ai đó.\n\nNhững phú nhị đại phía sau thực sự không nhịn được nữa, thấy hai người họ đã rời đi rồi, liền cúi mặt lạnh lùng nói: \"Cô Úc nghĩ rằng nhà họ Úc vẫn còn như thời hoàng kim trước kia à?\"\n\nÚc Tưởng không ngẩng đầu: \"Tôi chẳng nghĩ thế.\"\n\n\"Vậy sao cô Úc lại nói những lời ngạo mạn thế?\"\n\n\"Ngạo mạn à? Là bọn họ tự đòi dạy tôi chơi golf, thật là, thực ra tôi chẳng thích golf tí nào. Tôi có thể làm gì đây?\"\n\nTên phú nhị đại tái mặt, biết rằng tranh luận với Úc Tưởng là vô ích, đành phải nói một cách gay gắt: \"Cô Úc không sợ việc làm ăn của nhà họ Úc vốn đã đang lung lay sẽ càng trở nên khó khăn hơn à?\"\n\nÚc Tưởng: \"Anh cố gắng thêm chút nữa, làm việc chăm chỉ, cố gắng làm cho nhà họ Úc phá sản trong vòng một tháng. Thật lòng mà nói, tôi đã không ưa bác cả và chú ba của tôi từ lâu lắm rồi. Lần trước tôi nói với họ để tôi đến công ty treo chức vị trên danh nghĩa mà không làm gì cả, một tháng lương một vạn, họ cũng không bằng lòng.\"\n\nPhú nhị đại: \"...\"\n\nHình như hoàn toàn không có cách nào có thể nói lại được với cô ta.\n\nMột tên phú nhị đại khác tức giận nói: \"Vậy cô không sợ chúng tôi sẽ dùng biện pháp khác để chống lại cô sao?\"\n\nLời này là có hàm ý sâu xa.\n\nChống lại một cô gái, còn có thể dùng biện pháp gì? Hủy hoại danh dự, trong trắng của cô gái đó?\n\nÚc Tưởng: \"Anh muốn cắm sừng ai à? Hay là anh mang câu nói này nói trực tiếp với hai người họ đi?\"\n\nTên phú nhị đại này cũng bị nghẹn lại.\n\n\"Anh bạn trẻ, tôi rất ngưỡng mộ tinh thần của anh, ấy vậy mà không nhượng bộ hai người bọn họ... Thật tốt quá đi. Thực ra tôi cũng thấy anh không tồi...\" Úc Tưởng còn chưa nói xong những lời xấc xược cuối cùng.\n\nNgười đó liền vội vàng ngồi xuống bên cạnh, đồng thời ngậm chặt miệng, tức giận đến mức không nói được một lời nào. Sợ rằng Úc Tưởng nói thêm vài câu, lát nữa sẽ làm anh ta mang tiếng muốn phá vỡ mối quan hệ của người khác.\n\nLúc này ngay cả cậu bé caddy* cũng nhìn Úc Tưởng với ba phần kính trọng.\n\n*Caddy, caddie, nhân viên kéo bao gậy hay làm \"két\" là những nhân viên phục vụ được thuê để kéo, bảo quản những bao đựng gậy đánh golf cho khách chơi golf trên sân.\n\nNhững cô gái được đưa đến đây, chưa có ai dám cứng rắn như thế.\n\nKhi xung quanh không còn tiếng ồn ào của những con ruồi nữa, Úc Tưởng mới tập trung gửi tin nhắn cho Liêu Giai Phỉ.\n\nÚc Tưởng: [Ở công ty, mọi người nói tài khoản của tôi nổi tiếng? Đó là tài khoản gì vậy?]\n\nLiêu Giai Phỉ ban đầu thực sự không muốn trả lời Úc Tưởng.\n\nNhưng bởi vì giờ đây Úc Tưởng ngày càng nổi tiếng trước mặt Tổng giám đốc Thẩm, Liêu Giai Phỉ chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi trả lời: [Tài khoản Xiaohongshu* của cô... Cô quên rồi à?]\n\n*小红书: Xiaohongshu là một phương tiện truyền thông xã hội và nền tảng thương mại điện tử. Xiaohongshu được coi sự thay thế của Instagram ở Trung Quốc. Một số người Việt gọi tên app này là Tiểu Hồng Thư.\n\nÚc Tưởng: [Bây giờ tôi mới nhớ ra.]\n\nCô thoát khỏi màn hình tin nhắn, nhanh chóng mở ứng dụng đó lên.\n\nCô thực sự có một tài khoản, tên là \"Ngư Ngư\", với 230.000 người theo dõi, nhận được 1.231.000 lượt thích.\n\nKiếp trước tôi chưa bao giờ nổi tiếng đến thế.\n\nÚc Tưởng nghĩ vậy, sau đó hào hứng bấm vào một bài đăng hàng ngày bất kỳ.\n\nỞ bên dưới phần bình luận, bình luận được yêu thích nhiều nhất là: [Photoshop quá đà, ở ngoài xấu xí hơn ảnh, giả danh mỹ nhân, cầu xin cô đừng lên mạng nữa.]\n\nÚc Tưởng: ?\n\nHóa ra tất cả người theo dõi đều là anti-fan.\n\nTôi trong cả kiếp trước lẫn kiếp này chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến thế!\n\nÚc Tưởng vốn định đóng lại, nhưng thực sự quá buồn chán. Cô chỉ đơn giản lướt xuống, hầu hết những bình luận có lượt thích cao là chửi cô mượn xe, mượn túi xách, mượn mỹ phẩm đắt tiền, không có thứ gì là của riêng mình.\n\nLướt xuống dưới nữa, những bình luận mới lại xoay theo chiều hướng khác.\n\n[Có vẻ như là đã hiểu lầm cô ấy rồi?]\n\n[Cô ấy thực sự đã đến tham dự hôn lễ của nhà họ Kim rồi! Nhà cô ấy thật sự giàu có sao?]\n\n[Tôi từ livestream của Lạc Lị mà qua đây... Tôi đã nhìn thấy Úc Tưởng trên chương trình phát sóng trực tiếp của cô ta.]\n\n[Không biết khi nào Hi Hi sẽ xin lỗi cô ấy. Ôi chao, Lạc Lị đã xác nhận rằng cô ấy thực sự rất giàu có. Cô ấy thậm chí còn có thể lên tầng hai trong tiệc cưới nhà họ Kim. Nghe nói tầng trên toàn là những người có quyền lực.]\n\nÚc Tưởng lướt qua, đại khái đã hiểu rồi.\n\nHóa ra nữ chính sau khi gia nhập công ty của tổng giám đốc Thẩm đã cố tình đóng vai một mỹ nhân được yêu thích trên mạng xã hội để tận hưởng cảm giác được bao quanh bởi vô số người hâm mộ.\n\nVì thế cô đã đăng ký một tài khoản, không có việc gì thì chia sẻ một chút cuộc sống hàng ngày của mình ở đó.\n\nNhưng nhà họ Úc thật sự đang sa sút, Úc Tưởng bình thường cũng không có nhiều tiền tiêu vặt nên chỉ có thể mượn túi xách của chị họ, xe của anh họ. Những bức ảnh chụp sản phẩm xa xỉ mà cô đăng tải, tất cả đều là mẫu cũ vài năm trước.\n\nSau đó cô bị một người phụ nữ trẻ tên Hi Hi vạch trần.\n\nNgười thời nay ai cũng thích hóng hớt chuyện của người khác.\n\nNghe nói có người giả danh mỹ nhân, người dùng của mọi nền tảng xã hội đều đổ xô đến, tất cả đều ở dưới tài khoản của cô, từ nhẹ nhàng đến nặng nề, mắng cả gia đình nhà cô.\n\nThậm chí còn có trang tin tức làm một chủ đề đặc biệt: \"Về lòng tự trọng của phụ nữ hiện đại\".\n\nÚc Tưởng không nói nên lời.\n\nNó liên quan quái gì đến phụ nữ hiện đại cơ chứ?\n\nTôi cũng đâu có chỉ tay vào mặt các thợ săn ảnh để mắng \"Về sự vô đạo đức của truyền thông hiện đại\" đâu.\n\nChính trong lúc Úc Tưởng đang cảm thấy bất lực, Lăng Sâm Viễn bất ngờ quay lại. Anh ta nhận một chai nước từ tay cậu bé caddy, mở nắp và uống một ngụm, cúi đầu xuống và hạ giọng hỏi: \"Hôm nay em đi với Hà Vân Trác, Trữ Lễ Hàn có biết chuyện này không?\"\n\nÚc Tưởng ngước đầu lên.\n\nỒ?\n\nAnh ta làm sao biết tôi và Trữ Lễ Hàn...?\n\nÚc Tưởng trên mặt tràn đầy vẻ vô tội: \"Liên quan gì đến anh Trữ vậy?\"\n\nLăng Sâm Viễn: \"Em cứ giả vờ đi.\"\n\nÚc Tưởng không tiếp lời anh ta, quay đầu nhìn về phía cách đó xa, nơi Hà Vân Trác đang đứng với vẻ mặt khó chịu.\n\nÚc Tưởng: \"Hà Vân Trác sao vậy?\"\n\nLăng Sâm Viễn: \"Thua cuộc.\" Anh dừng lại một chút, suy nghĩ một chút và nói: \"Vừa rồi em không nhìn thấy à?\"\n\nÚc Tưởng: \"Ừm.\"\n\nLăng Sâm Viễn cười khẩy: \"Em không phải nói thích tôi sao? Ngay cả tôi chơi golf mà em cũng không thèm nhìn qua?\"\n\nÚc Tưởng: \"Tôi sợ thấy anh thua, tôi sẽ buồn cho anh.\"\n\nLăng Sâm Viễn: \"...Em nghĩ tôi sẽ thua à?\"\n\nLăng Sâm Viễn từ từ đứng thẳng người: \"Em mở to mắt ra và xem kỹ, xem tôi làm thế nào để Hà Vân Trác tâm phục khẩu phục.\"\n\nLăng Sâm Viễn quay lại sân và bắt đầu trận đấu mới với Hà Vân Trác.\n\nTrong khi đó Hà Vân Trác sắc mặt vẫn tỏ vẻ âm trầm nặng nề, không muốn chuyện này kết thúc như vậy.\n\nCác phú nhị đại ở bên ngoài sân càng ngày càng lo lắng.\n\nHọ thực sự sợ hai người kia đánh nhau.\n\nLúc này, âm thanh của hệ thống cuối cùng cũng chậm chạp vang lên trong đầu của Úc Tưởng.\n\nHệ thống: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”\n\nHệ thống: “Hai người bọn họ đang làm gì vậy?”\n\nÚc Tưởng: “Hai người họ đang tranh giành quyền dạy tôi chơi golf.”\n\nHệ thống: ?\n\nHệ thống có chút bối rối, nó chỉ đi họp một chút, tại sao khi quay trở lại lại cảm giác cốt truyện như trở nên xa lạ?\n\nĐúng lúc đó, người phục vụ đi tới: \"Cậu chủ Hà! Cậu chủ Hà!\"\n\nHà Vân Trác nhíu mày, sau đó anh ta mới tạm thời rời khỏi tình trạng bế tắc, chậm rãi bước đến gần người phục vụ: \"Có chuyện gì? Mau nói nhanh đi.\"\n\n\"Loại hoa anh yêu cầu đã đến rồi, một xe tải chở đầy hoa, không thiếu một bông.\" Người phục vụ thì thào nói.\n\nHà Vân Trác quay đầu nhìn Lăng Sâm Viễn.\n\nLăng Sâm Viễn không thích Ninh Nhạn, điều này anh ta biết rất rõ. Vậy tại sao hôm nay Lăng Sâm Viễn lại tranh đấu với anh ta?\n\nRõ ràng... là vì Úc Tưởng.\n\nHôm nay không cần chơi golf nữa.\n\nHà Vân Trác nhìn Úc Tưởng nói: \"Đi thôi, tôi đưa cô đi xem cái này.\"\n\nAnh ta muốn ở trước mặt Lăng Sâm Viễn, đâm một cái vào tim Lăng Sâm Viễn.\n\nCác phú nhị đại không biết suy nghĩ của Hà Vân Trác, thấy vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng không đánh nhau là được, không quan tâm đến việc xem cái gì.\n\nĐầu bên kia Lăng Sâm Viễn chờ không thấy Hà Vân Trác trở lại, cũng thu gậy rồi từ từ bước tới.\n\nSau đó cả nhóm người này đến cửa câu lạc bộ.\n\nChỉ thấy một chiếc xe tải lớn đậu ở đó, Hà Vân Trác tiến lên, kéo chiếc vải che phía sau xe rồi nhấc nó lên. Bên trong đầy ắp các loại hoa hồng màu sắc khác nhau xuất hiện trước mặt mọi người.\n\nHà Vân Trác quay lại nhìn Úc Tưởng một cách \"đầy tình cảm\", hỏi: \"Thích không?\"\n\nHệ thống: ?\n\nHệ thống: “Tại sao cô lại kéo thêm một người đàn ông vào?”\n\nÚc Tưởng: \"Không liên quan đến tôi, anh ta và Lăng Sâm Viễn đang cạnh tranh với nhau.\"\n\nHệ thống: “Tôi không tin”\n\nLúc này Hà Vân Trác từ giữa xe rút ra một bông hoa hồng, từ từ đi đến trước mặt Úc Tưởng.\n\nBiểu cảm của Lăng Sâm Viễn trở nên phức tạp vô cùng.\n\nCác phú nhị đại cũng rất bối rối.\n\nÚc Tưởng nhận lấy hoa, nhìn và nói: \"Hoa chất lượng không tồi.\"\n\nHà Vân Trác mỉm cười nhẹ nhàng: \"Chỉ cần cô thích là tốt rồi.\"\n\nSau đó, trước mặt anh ta, Úc Tưởng sử dụng công cụ tìm kiếm để tìm ra một trang \"cần mua hoa tươi số lượng lớn\".\n\nCô bấm vào trang đó, tìm số liên hệ và gọi điện cho người đó: \"Có một xe tải hoa tươi, hoa rất đẹp, chất lượng cao. Anh tự đến lấy nhé? Không vấn đề gì, tôi có thể giảm giá 30% cho anh.\"\n\nHà Vân Trác: \"...\"\n\nHệ thống: ?\n\nHệ thống: “Bây giờ tôi tin rồi”\n\nVà ở đầu kia Lăng Sâm Viễn không nhịn được nữa, cười ra tiếng.\n\nÚc Tưởng thật thú vị.\n\nĐặt cô bên cạnh người khác, có thể khắc chế họ.\n\nTrong khi đó.\n\nThư ký Vương cũng đang nói chuyện điện thoại với Trữ Lễ Hàn.\n\nThư ký Vương chần chừ, do dự một chút nói: \"Có một chuyện không biết có nên nói với anh không.\"\n\nTrữ Lễ Hàn vừa từ phòng tắm đi ra, ôm chiếc áo choàng tắm từ từ ngồi xuống: \"Nói đi.\"\n\nThư ký Vương: \"Anh không phải bảo có thể để ý đến Úc Tưởng sao? Người bên dưới quan sát cô Úc. Vừa rồi từ Câu lạc bộ Tam Phong truyền tin về nói...\"\n\nAnh ta dừng lại một chút, khó khăn lắm mới nói ra được: \"Nói rằng Lăng Sâm Viễn, Hà Vân Trác, cùng với An Tử Khải và bọn phú nhị đại kia, vì tranh nhau dạy Úc Tưởng chơi golf, suýt nữa đã đánh nhau.\"\n\nCái đầu này của anh có xanh (*) không nhỉ?\n\n(*) 戴绿帽子: ám chỉ việc mọc sừng, bị đối phương ngoại tình\n\nTrữ Lễ Hàn: \"?\"