Không khí yên lặng như chết. \n\nTất cả mọi người dường như không nói nên lời. \n\nÚc Tưởng: “Sao không ai nói chuyện vậy?” \n\nHệ thống: “...”\n\nHệ thống thở dài: “Tuy thân thể bọn họ ở nơi này nhưng linh hồn hẳn đã lên chín tầng mây rồi.”\n\n\"Ting ~ Cập nhật thành công!\" Điện thoại của Úc Tưởng vang lên tiếng nhắc nhở vui nhộn của trò chơi, trong chớp mắt đánh tan sự yên lặng này, cũng kéo linh hồn đã bay đi của mọi người về. \n\nKhông đợi người trong cuộc là Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn lên tiếng, bác cả nhà họ Úc mới tỉnh lại từ trong mộng, nhanh chóng quay đầu quát lớn nói : “Cháu, cháu nói bậy nói bạ cái gì vậy? Cháu, cháu làm bác tức chết mà…”\n\nNếu không phải diễn trước mặt Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn thì lúc này người nhà họ Úc có thể mắng khó nghe hơn.\n\n“Bác cả...cậu chủ Trữ còn ở đây.” Con trai của chú tư bên cạnh nhẫn nhịn nhỏ giọng nhắc nhở. \n\nBác cả Úc kiếm chế tức giận quay đầu nói : “Nhanh, mau đưa ghế dựa cho cậu cả Trữ!”\n\nÚc Tưởng dù sao cũng sẽ bị dạy dỗ nhưng không thể để cậu chủ Trữ chờ đợi.\n\nTrữ Lễ Hàn mở mắt, ánh mắt của anh nhẹ nhàng dừng trên người của Úc Tưởng, không nói một lời nào.\n\nAnh muốn nhìn Úc Tưởng diễn tuồng ra sao.\n\nThư ký Vương bên cạnh không nhịn được mà cũng nở nụ cười, nhận lấy ghế trong tay người nhà Úc, đặt ở phía sau Trữ Lễ Hàn. \n\nAnh ấy thầm nghĩ, các người cũng thật vô lễ, thực sự đã coi mình là chủ nhân chỗ này rồi. \n\nCứ như thể chúng tôi là khách vậy. \n\nLúc này Trữ Lễ Hàn mới từ từ ngồi xuống. \n\nBên kia bác cả Úc lại mở miệng hỏi : \"Cháu quen với cậu ấy sao? Cháu có biết cậu ấy là ai không?\" \n\nÚc Tưởng hơi hoang mang hỏi: \"Bác nói người nào?\" \n\nLúc này bác cả nhà họ Úc mới chỉ về phía Trữ Lễ Hàn, ông ta cũng không dám chỉ trỏ thẳng thừng chỉ có thể dùng lòng bàn tay chỉ. \n\nBác cả nhà họ Úc trả lời : \"Cậu ấy.\"\n\nÚc Tưởng nói: \"À, một người tốt bụng đưa cháu vào bệnh viện.\" \n\nThư ký Vương không nhịn được mà nở nụ cười. \n\nGhê thật! Cậu chủ Trữ trở thành người tốt và là người tiên phong giúp đỡ sao? \n\nTrữ Lễ Hàn chuyển mắt liếc anh ta một cái, thư ký Vương ho nhẹ rồi nhanh chóng khôi phục vẻ mặt đứng đắn.\n\nTrữ Lễ Hàn xoa xoa đầu ngón tay, thật khó để nghe được một câu nói đứng đắn từ miệng của Úc Tưởng. \n\nBác cả nhà Úc cắn chặt răng nói: \"Cậu ấy chính là cậu chủ Trữ, là cậu cả của nhà họ Trữ kia. Cháu nghĩ lại xem cháu vừa rồi đã nói xàm cái gì? Cháu vậy mà dám...\" \n\n\"Khoan đã.\" Bác cả nhà Úc đột nhiên phản ứng lại: \"Cháu nói cậu chủ Trữ đưa cháu đến bệnh viện sao?\" \n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng gật đầu, sau đó mới cầm tấm ảnh mà bác cả hà Úc hùng hổ quăng lên giường.\n\nCô nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội nói: \"Không thì bác đối chiếu lại một chút?\" \n\nBác cả nhà Úc vươn tay, lại cầm ảnh chụp. \n\nTay ông lần này thoáng run lên. \n\nSo sánh?\n\nVậy không phải là đưa cậu chủ Trữ lên để so sánh bóng sao? \n\nÔng ấy có dám không? \n\nĐầu óc của bác cả nhà họ Úc rối tung, nhìn chằm chằm vào hình dáng của người đàn ông trong bức ảnh. \n\nCao lớn, thẳng tắp. \n\nTây trang và giày da, nhìn qua có giá rất cao. \n\nPhải rồi, lúc trước ông sao không phát hiện ra được chi tiết này chứ? \n\nĐúng là cậu chủ Trữ ôm Úc Tưởng vào bệnh viện sao? \n\nNhưng...nhưng là vì cái gì chứ? \n\nNgay lúc bác cả nhà Úc đang ra sức phủ nhận khẳng định của chính mình, ông không thể tin được. \n\nBên kia Trữ Lễ Hàn ôn hòa lên tiếng: \"Đúng vậy, là tôi.\"\n\nNgắn gọn súc tích, đưa sự việc vào chỗ chết. \n\nBác cả nhà họ Úc nhớ lại bản thân sau khi bước vào cửa đã nhắm vào người đàn ông trong bức ảnh nói cái gì không nên nói không…\n\nÔng nhớ đến một nữa thì cũng không dám nhớ lại nữa. \n\nNgay lúc này, người đàn ông trung niên bên cạnh bác cả nhà họ Úc kích động nói: \"Cảm ơn!Xin cảm ơn cậu chủ Trữ đã đưa cô ấy đến bệnh viện! Úc Tưởng đến bệnh viện làm gì?\"\n\nÚc Tưởng nghe vậy không khỏi nhìn theo hướng của âm thanh đó. \n\nNgười đàn ông mặc áo khoác màu đen, làn da nhìn có hơi thô ráp nhưng vẫn có thể nhìn ra lúc trẻ là một người tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt đẹp kia.\n\nÚc Tưởng: “Có chút giống tôi.”\n\nÚc Tưởng: “Í không đúng, là tôi hơi giống ông ấy.”\n\nTrong đầu Úc Tưởng nhanh chóng hiện ra thông tin về người đàn ông.\n\nÚc Thành Tân năm nay 52 tuổi, là cha của nữ chính. \n\n\"Trúng độc.\" Cuối cùng Lăng Sâm Viễn bên cạnh cũng tìm được cơ hội chen vào nói. \n\n\"Cái gì! Trúng độc?\" Mặt Úc Thành Tân nhanh chóng thay đổi.\n \nNhững người khác của nhà họ Úc cũng ngây người. \n\n\"Không phải là nằm viện dưỡng thai sao?\" Úc Trung thốt lên. \n\nHôm nay cậu ta đến đây để xem náo nhiệt, nhìn Úc Tưởng bị chỉ trích. Nào ngờ không thấy được chê cười còn lại có ngạc nhiên vào cuối ngày. \n\nThư ký Vương thấy lời này thì hơi áy náy nhịn không được mà trả lời: \"Tất nhiên là không phải.\" \n\nNếu bọn họ không dẫn theo cô chủ Úc vào phòng trà chờ thì cô Úc sẽ không bị ảnh hưởng.\n\nTuy đây là liều thuốc không tạo tác động nào nhưng ảnh chụp đi bệnh viện đã bị người phát lên internet, ảnh hưởng rất lớn tới cô Úc. \n\nBây giờ đến cả người nhà của cô Úc cũng tới hỏi tội.\n\nTrong lòng cô Úc chắc chắn sẽ... thư ký Vương nghĩ tới đây bỗng nhiên dừng lại...thoạt nhìn cô Úc của lúc này, trong lòng hình như cũng đang dễ chịu mà?\n\nXem ra người không dễ chịu ở đây chính là người nhà họ Úc. \n\nThư ký Vương nghẹn lời. \n\n\"Không đúng sao...\" Người nhà họ Úc có hơi lúng túng. \n\nÚc Trung ấm ức nói ra : \"Vậy trên mạng viết...\"\n\nÚc Tưởng nói : \"Trên mạng nói gì cậu cũng tin, cậu là Paramecium* hả?\"\n\n*Paramecium một sinh vật đơn bào. \n\nCô chửi cậu ta không có não sao?\n\nSắc mặt Úc Trung khó chịu, cậu ta đang muốn lên tiếng thì Úc Thành Tân bên kia đã nhanh chóng mở miệng nói : \"Sao lại bị trúng độc? Bây giờ còn bị sao không?\" \n\nQuan Kim Mỹ đứng bên cạnh cũng cầm tay Úc Tưởng lên.\n\nMiệng cô trắng bệch còn trên mặt thì đầy mồ hôi. Thân thể hơi mất khống chế run lên. \n\nÚc Tưởng trả lời: \"Con không sao.\" \n\nCô suy nghĩ một chút, vẫn nên giơ tay còn lại lên, vụng về vỗ nhẹ mu bàn tay Quan Kim Mỹ sau đó bị Quan Kim Mỹ dùng sức nắm chặt. \n\nDa mặt của bác cả nhà họ Úc co rúm lại cười nhẹ để giấu đi xấu hổ vì sự việc hỏi tội của bản thân. \n\nÔng ta nói : \"Không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt. Nhà họ Úc đã gửi văn bản pháp luật cho những người phát ra nó rồi...chuyện này....\" \n\nXem như là chưa từng xảy ra. \n\nLời nói của ông ta kẹt lại ngay cổ họng, chung quy vẫn không thể phát thành lời. \n\nViệc này có rất nhiều bí ẩn. \n\nKhông có lửa thì làm sao có khói được.\n\nBác cả nhà họ Úc lại quay đầu về phía Trữ Lễ Hàn nhỏ giọng hỏi: \"Sao hôm nay cậu chủ Trữ lại đến đây?\" \n\nThư ký Vương nở nụ cười nói :\"Các người không biết bệnh viện tư nhân này tên là gì, trực thuộc công ty nào sao?\"\n\nLúc này người nhà họ Úc mới hơi phản ứng. \n\n\"Đây là bệnh viện tư nhân của cậu chủ Trữ sao?\"\n\nThư ký Vương gật đầu: \"Vừa hay cậu chủ Trữ rảnh rỗi nên đên đây xem xét một chút.\" \n\nXem xét một chút?\n\nLà đi nhìn Úc Tưởng ? Hay là lại xem xét bệnh viện?\n\nBác cả nhà họ Úc nghe thấy lời này cũng không dám vui mừng, sợ ý nghĩ của bản thân bị sai. \n\nNhưng khi nhìn về phía Úc Tưởng, ánh mắt ông ta lập tức trở nên phức tạp hơn. \n\nBác cả nhà họ úc điều chỉnh lại tâm tư rối loạn sau đó mới quay đầu nhìn Lăng Sâm Viễn hỏi : \"Vậy ngài Lăng thì sao...\"\n\nLăng Sâm Viễn nói: \"Tôi đến xem Úc Tưởng.\" \n\nNgười nhà họ Úc: !\n\nBác cả nhà họ Úc vốn còn muốn chỉ Lăng Sâm Viễn rồi lại hỏi Úc Tưởng biết anh ta là ai không?\n\nBây giờ thì không cần hỏi nữa. \n\nBởi vì bác cả nhà họ Úc có hơi hoảng hốt. \n\n\"Đến thăm hỏi sức khỏe của người bệnh hóa ra có thể không mang theo đồ vật gì.\" Trữ Lễ Hàn nhàn nhạt lên tiếng. \n\nLăng Sâm Viễn gật đầu nói: \"Ngày đó sau khi biết Úc Tưởng cũng trúng độc, tôi chỉ vội vàng tới thăm. Tôi không giống anh, vệ sĩ quanh người mà lại còn có thể phân công cho thư ký đi.\"\n\nGiống như nói bóng nói gió Trữ Lễ Hàn, cũng giống như nói anh có nhiều người để sai khiến như vậy nhưng cũng giống anh ta không đem lễ vật đến. \n\nNgười nhà họ Úc nghe vậy tức khắc muốn chôn mình xuống đất. \n\nXong rồi. \n\nHai anh em này đang đấu tranh với nhau. \n\nBọn họ đã nghe cái gì không nên nghe…\n\nSau khi Lăng Sâm Viễn nói xong thì từ từ đứng dậy, tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay xuống đặt vào trong tay Úc Tưởng. \n\nAnh ta nói: \"Đồng hồ của Meterois mua ở London hai năm trước có giá 400 nghìn đôla Mỹ.\" \n\nHệ thống: “ ?” \n\nNgười nhà họ Úc: !\n\nHệ thống: “Con người các cô kiếm tiền rất giỏi sao?”\n\nÚc Tưởng: “Cái này cậu phải đi hỏi Lăng Sâm Viễn.”\n\nThật ra cô cũng hơi khiếp sợ, nhưng nghĩ lại văn của tổng giám đốc không xem tiền là tiền. Trước kia Lăng Sâm Viễn đến cả 500 vạn cũng không cho cô, thật là keo kiệt!\n\nHệ thống: “Anh ta chắc là tặng cho nữ chính…”\n\nÚc Tưởng chậc chậc lưỡi: ‘Bởi vì nữ chính không yêu tiền nha, vừa khéo tôi không giống như vậy. Tôi yêu tiền, tôi tự nguyện bị hương vị của tiền tài bao phủ.’ \n\nHệ thống: “...”\n\nBọn họ hít sâu một hơi, trong nháy mắt có cảm giác hơi choáng váng. \n\nTheo lý thuyết thì người nhà họ Úc không nên thấy qua được việc đời như vậy, bây giờ nhà họ Úc thật sự thua thiệt rất lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể phá sản trong tương lai.\n\n400 nghìn đô la Mỹ đổi ra hơn 2000 vạn tiền Trung Quốc!\n\nÍt nhất cũng hơn gấp ba lần tiền lương của nhân viên dưới quyền. \n\nSinh viên giống như Úc Trung thì càng kinh ngạc. \n\nChỉ là một cái đồng hồ mà thôi!\n\nThế mà có giá 400 nghìn đô la Mỹ!\n\nÚc Tưởng...Úc Tưởng...thật có hời cho cô!\n\nLúc này thư ký Vương không nhịn được quay đầu lại nhìn Trữ Lễ Hàn. \n\nLúc bọn họ đến đây thật sự là hai tay trống trơn... Chủ yếu là đột nhiên muốn làm việc xấu cho nên không có chuẩn bị gì cả. \n\nThư ký Vương thầm mắng bản thân ngu ngốc trên đường đi tới đây sao không nhắc nhở cho cậu chủ một chút?\n\nĐúng lúc này. \n\nThư ký Vương thấy Trữ Lễ Hàn từ từ đứng dậy, ngón tay thon dài của anh hơi chuyển động, cầm lấy cúc tay áo, xương ngón tay hơi dùng lực giật ra. \n\nSau đó anh xoay người lại đặt nó vào tay Úc Tưởng. \n\nĐây là một các cúc tay áo được làm từ viên ngọc lục bảo. \n\nMàu sắc ánh sáng đậm, trong suốt tươi đẹp. \n\nTrữ Lễ Hàn thản nhiên nói: \"Ngọc lục bảo Bahia.\" \n\nSau đó anh không nói gì thêm. \n\nHệ thống: ! \n\nHệ thống: “Sao Trữ Lễ Hàn cũng...?”\n\nÚc Tưởng: “Cậu không hiểu đâu, văn của bá đạo tổng tài, tính hơn thua của đàn ông rất quan trọng. Chưa kể đây là con ruột và con riêng đối mặt với nhau.\"\n \nHệ thống : “...”\n\nNó muốn làm người nhưng nó không muốn trở thành kẻ thống trị nữa. \n\nTất cả mọi người đều rất rõ, ngọc lục bảo sang quý từ xưa đến nay mà ngọc lục bảo Bahia lại là viên đá ngọc lục bảo quý nhất. \n\nQuan Kim Mỹ sửng sốt nói nhỏ: \"Như vậy rất quý...\" \n\nChú ba nhà họ Úc lên tiếng nhanh hơn ngắt lời nói: \"Cúc tay áo này của cậu chủ Trữ, kích thước là 10 cara phải không?\" \n\nÔng ta hơi sốt ruột nhìn cúc tay áo làm bằng đá quý trong tay Úc Tưởng thấp giọng nói: \"Nếu nhớ không sai thì ngọc lục bảo Bahia là châu báu lớn trên quốc tế vào năm ngoái, một cara bán được 50 nghìn đô la Mỹ...\" \n\nQuả nhiên chỉ có cậu chủ Trữ mới có thể mạnh tay như vậy!\n\nNgay cả cúc tay áo cũng là đá quý cao cấp nhất. \n\nChú ba nhà họ Úc nghĩ tới chấn động. \n\n10 cara. \n\nChính là 500 vạn. \n\nMặt khác Úc Trung nghe từ đâu đến đây, người hít một cái, xém chút làm bản thân nghẹn chết. \n\nTiền tiêu vặt của cậu ta chỉ hơn 1 vạn, càng ngày không thể tồn tại trong vòng của phú nhị đại trong trường. \n\nCòn Úc Tưởng thì sao? \n\nVậy mà chỉ một thoáng đã có 5 nghìn 7 trăm vạn RMB!\n\nMà ánh mắt của bác cả nhà họ Úc lóe lên, ông cũng không nói gì. \n\nÔng chỉ đang nhớ lại thời điểm lúc vừa mới bước vào cửa, Úc Tưởng chỉ vào hai vị này yêu cầu họ chọn bạn đời…\n\nVẻ mặt của hai vị lúc ấy là sao?\n\nBác cả nhà họ Úc nghĩ không ra. \n\nNhưng ông cũng biết rõ, bọn họ nghe như vậy mà cũng không tức giận. \n\nVậy điều đó có thể sao...?\n\nChỉ cần nghĩ đến thôi thì bác cả nhà họ Úc cũng đã sôi máu rồi.\n\nLúc này đây, ông rất hy vọng Úc Tưởng có thể kết hôn ngay lập tức. \n\nMặc dù là người nào đi nữa…\n\nBác cả nhà họ Úc hít sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía Úc Tưởng nói: \"Còn không mau cảm ơn cậu chủ Trữ?\" \n\nÚc Tưởng thuận theo nói: \"Cảm ơn cậu chủ Trữ.\" \n\nBác cả nhà họ Úc nháy mắt vài cái với Úc Tưởng, ông hận bản thân không ở trong tiểu thuyết tu tiên dùng thuật truyền âm để truyền âm ngay tại đây.\n \nMau thừa cơ nắm lấy người cháu có thể với lấy trong hai vị này!\n\nÁnh mắt Úc Tưởng thấy rồi nhẹ nhàng chuyển qua nhìn vào cổ tay còn lại của Trữ Lễ Hàn. \n\nÚc Tưởng nghiêng đầu nói: \"Khí chất cậu chủ Trữ cao quý, ăn mặc lại rất đúng mực. Chỉ chừa lại cúc áo của tay còn lại thì rất khó coi... không thì đưa chiếc còn lại cho tôi được không?\" \n\nBác cả nhà họ Úc: ? \n\nÝ bác nháy mắt với con không phải như vậy!