Trong sự im lặng gần như ngột ngạt này, Trữ Lễ Hàn nhìn chằm chằm Úc Tưởng trong vài giây. \n\nBác cả nhà họ Úc bây giờ không biết rõ về mối quan hệ của ba người. Ông cũng không dám lại trách cứ Úc Tưởng trước mặt hai người bọn họ, khoảng chừng làm ông ta nghẹn đến điên rồi.\n\nVẫn là Quan Kim Mỹ nhẫn nại mở miệng: \"Nghĩ lại thì không thể như vậy được...\" \n\nLời nói của Quan Kim Mỹ không thể nói hết. \n\nNgón tay của Trữ Lễ Hàn nắm lấy cúc tay áo lấy ra, nhưng không đưa vào tay Úc Tưởng mà là giao cho thư ký Vương đứng bên cạnh.\n\nAnh nhàn nhạt cất tiếng: \"Cấm lấy làm thành vòng cổ rồi đưa đến cho cô Úc. Tôi nghĩ cúc áo của âu phục nam giới thì cô Úc chắc là không thể dùng được.\" \n\nTrữ Lễ Hàn cũng không còn nghi ngờ gì nữa nếu thứ này tới tay của Úc Tưởng thì sẽ bị cô không chút lưu tình mà bán đi.\n\nÁnh mắt anh lần nữa dừng lại trên người Úc Tưởng. \n\nKhuôn mặt Úc Tưởng ngoan hiền, như thể cô đã thu lại đã thu lại sự kiêu ngạo giữa đôi mắt thanh tú và đôi lông mày. \n\nNhưng Trữ Lễ Hàn biết rõ. \n\nĐó chỉ là dấu hiệu của sự giả tạo. \n\nĐầu óc thư ký Vương hoàn hồn sau khi sửng sốt thì nhanh chóng lên tiếng trả lời: \"Cậu chủ.\"\n\nMột câu Lăng Sâm Viễn cũng không nói được, con mắt lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt. \n\nAnh không xác định được Úc Tưởng có thật sự thích anh hay không. \n\nNhưng chí ít có thể xác định là Úc Tưởng cũng không thích Trữ Lễ Hàn. Chuyện này càng trở nên thú vị. \n\nTiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên trong phòng bệnh, tất cả mọi người rời khỏi sự hoang mang đi tìm điện thoại của ai. \n\nLăng Sâm Viễn ngập ngừng một chút rồi đứng dậy nói: \"Của tôi.\" \n\nLăng Sâm Viễn không đi ra khỏi phòng bệnh mà là đứng tại chỗ trả lời điện thoại.\n\n\"Alo.\"\n\n\"Hiện tại tôi đang ở chỗ nào sao?\"\n\nLăng Sâm Viễn nói ra địa chỉ của bệnh viện. \n\nLúc này cuộc gọi mới kết thúc. \n\nPhòng bệnh lại rơi vào im lặng quỷ dị, dường hư người nhà họ Úc đang bị một tòa núi lớn đè trên đầu vậy, ngay cả tiếng hít thở cũng không dám to. \n\nLúc này điện thoại Úc Tưởng đột nhiên không ngừng vang lên: \"Ting ~ Cập nhật thành công!\" \"Ting ~ gà mái của bạn đã đẻ trứng!\" \n\nGiọng điệu của trò chơi này mẹ nó thật biết trêu đùa. \n\nNgười nhà họ Úc nghĩ tới muốn hộc máu nhưng chỉ có thể thầm mắng trong lòng. \n\nKhông qua bao lâu thì người gọi cho Lăng Sâm Viễn rốt cuộc cũng đã tới phòng bệnh. \n\nAnh ta đẩy cửa đi vào sau đó bị cảnh tượng đầy người bên trong làm cho kinh ngạc đến nhảy dựng. \n\n\"Này sao...\" Người này lộ ra vẻ mặt kinh ngạc sau đó ánh mắt chuyển động, không nhìn thấy Lăng Sâm Viễn nhưng lại thấy Trữ Lễ Hàn trước. Lập tức sợ đến biến sắc, thiếu chút nữa là quay đầu bỏ chạy\n\nNhưng anh ta vẫn nhịn xuống hơi nói lắp : \"Cậu, cậu cả. Cậu cả cũng ở đây sao?\" \n\nGiao tiếp ở trong giới kinh doanh hằng năm, sao lại không thể nhận ra được người này là ai chứ?\n\nĐây chính là thư ký bên người của Trữ tổng, thư ký Lưu. \n\nNhưng hình như thư ký Lưu đến đón Lăng Sâm Viễn, anh ta thậm chí còn không biết có Trữ Lễ Hàn ở đây. \n\nTrong lòng bác cả nhà họ Úc vừa nói xong.\n\nĐã bị cuốn vào tranh đấu ân oán bên trong cũng người giàu nhất rồi. \n\nBác cả nhà họ Úc ông có chút khâm phục Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng sao lại bị đặt giữa hai vị này chứ? \n\nTrữ Lễ Hàn đứng bên kia giường bệnh chậm rãi sửa sang lại cổ tay áo nhẹ giọng hỏi: \"Không phải hôm qua cha tôi bị bệnh sao? Sao thư ký Lưu có khả năng rời khỏi ông ấy?\"\n\nMồ hôi lạnh của thư ký Lưu lập tức chảy ròng ròng : \"Chỉ là...Chỉ là cậu chủ Lăng ở chỗ này...\" \n\nThế nhưng anh ta nửa ngày cũng không thể nói hết một câu. \n\n\"Không phải mang theo canh gà lại đây sao?\" Tiếng Lăng Sâm Viễn xen vào. \n\nTrong lòng anh ta thấm mắng đồ vô dụng, đối mặt với Trữ Lễ Hàn liền héo lại. Còn không bằng Úc Tưởng đang nằm ở trên giường. \n\n\"Đúng đúng...\" Thư ký Lưu tiếp lời của Lăng Sâm Viễn, vội vàng đi xuyên qua người nhà họ Úc tới trước giường bệnh.\n\nVề phần sắc mặt của Trữ Lễ Hàn, thư ký Lưu đến nhìn cũng không dám nhìn một lần. \n\nLăng Sâm Viễn nhận lấy canh gà, đặt trên tủ đầu giường. \n\nAnh ta vỗ nhẹ vào bình giữ ấm, nhỏ giọng nói : \"Cô Úc, từ từ uống.\" \n\nThư ký Lưu hơi trợn tròn mắt. \n\nĐây...canh gà mà Trữ tổng đặc biệt phân phó sao lại đưa cho vị này...mà vị này chính là ai? Đây đâu phải cô Úc?\n\nNgười nhà họ Úc thấy thế thì mồ hôi lạnh cũng rơi xuống. \n\nTrong lòng hỏi cái này có thể uống được sao? \n\nCái này cũng thay mặt người cha như tổng giám đốc Trữ về sự thiên vị khác nhau giữa con riêng và con ruột. \n\nLúc này Úc Tưởng một mực gật đầu đáp ứng trả lời: \"Ừm. Cái này dùng gì để hầm vậy?\"\n\nThư ký Lưu sao mà dám nói chứ. \n\nMở miệng thì lập tức chọc cậu cả nổi giận. \n\nNhưng Trữ Lễ Hàn lúc này cũng mở miệng nói: \"Không nghe thấy cô ấy hỏi anh sao? Nói chuyện.\" \n\nThư ký Lưu đành phải mở miệng nói: \"Hình như là một loại súp nấu từ gà lôi núi Kiến Môn. Nó có nhãn, chà là đỏ vân vân... Không béo ngậy và rất thơm. . . . .\"\n\nAnh ấy càng nói càng run. \n\nChỉ sợ cậu chủ Trữ hầm đầu và xương của anh ấy ngay tại chỗ này. \n\n\"...còn có hành lá xắt nhỏ, kết hợp với chút măng chay.\" Thư ký Lưu lắp bắp nói hết. \n\nÁp lực tâm lý trên người nhà họ Úc cũng lớn theo.\n\nChỉ có Úc Tưởng…\n\nMọi người thì đừng mà cô lại nằm. Thư ký mang danh tổng giám đốc Trữ mang đồ ăn tới cho cô, còn có tiết mục báo cáo thực phẩm ngon. \n\nCuối cùng thì Úc Tưởng cũng lên tiếng đáp lại: \"Ừm.\" \n\nThư ký Lưu rốt cuộc cũng có thể im miệng. \n\nThư ký Lưu thở mạnh ra rồi quay đầu nhìn về phái Trữ Lễ Hàn, anh ta muốn hỏi hai vị vì sao lại ở đây, còn cô gái nằm trên giường bệnh này là ai nhưng lại không dám.\n\nCó điều là Trữ Lễ Hàn thật sự mở miệng nói trước. \n\n\"Vừa hay hôm nay tôi có chút rảnh, không phải anh tới đón Lăng Sâm Viễn sao? Vậy thì đi thăm hỏi sức khỏe cha tôi đi.\" Trữ Lễ Hàn hòa nhã nói. \n\nGiọng điểu của anh rất chuẩn mực, không bởi vì ba anh thiên vị con riêng mà hơi thất thố. \n\nNhưng mồ hôi lạnh của thư ký Lưu lại chảy ra càng nhiều, hận không thể lớn lên ngay tại chỗ và trực tiếp trình bày tên thức ăn cho vị \"Cô Úc\" nằm trên giường bệnh. \n\n18.2\n\nTrữ Lễ Hàn nói xong thì xoay người rời đi. \n\nLăng Sâm Viễn bị bỏ lại phía sau vài bước nhưng cũng rất nhanh rời khỏi phòng bệnh. \n\nĐương nhiên thư ký Lưu cũng không thể nào ở lại, chỉ có thể vội vàng quay đầu đuổi theo hai vị cậu chủ này. \n\nBọn họ vừa rời đi. \n\nKhông khí trong phòng bệnh đột nhiên như trút đi gánh nặng, người nhà họ Úc mới hoàn hồn rồi thả lỏng một cái lại phát hiện phía sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi. \n\nLúc này hệ thống cảm thấy không thích hợp.\n\nHệ thống: \"Cô đang nghĩ cái gì vậy? Sao lại không nói chuyện?\"\n\nHệ thống: \"Nhìn thấy cảnh tượng này sợ rồi sao? Xuất thân của họ tương tự nhau, nếu thực sự nổi dậy đối đấu với nhau thì rất đáng sợ.\" \n\nÚc Tưởng: \"Tôi đang nghĩ thật đáng tiếc, Lăng Sâm Viễn vậy mà đeo mỗi bên một cái đồng hồ.\" \n\nHệ thống: \"?\" \n\n\"Nghĩ ngơi đi.\" Quan Kim Mỹ cuối cùng nhịn không được cầm một tay của Úc Tưởng vào lòng nói: \"Con không có việc gì là tốt rồi, là tốt rồi....\" \n\nVẻ mặt của bác cả nhà họ Úc phức tạp, xen vào nói: \"Cháu và cậu chủ Trữ với Lăng Sâm Viễn sao lại thành ra như vậy?\" \n\nÚc Tưởng dựa vào vai Quan Kim Mỹ , ngáp một cái. \n\nBác cả nhà họ Úc nhìn thấy thái độ lười nhác của cô lại muốn tức giận nhưng nhịn xuống: \"Bác nói cho cháu biết, bác mặc kệ cháu đáp lời họ ra sao. Tốt nhất là cháu thông minh rời đi, không phải trằn trọc qua lại giữa hai anh em đối đầu này của nhà họ Trữ. Trong mối quan hệ ràng buộc của bọn họ nếu cháu làm sai một việc thì tất cả mọi việc đều bị phá vỡ, không chỉ vậy mà còn làm hại đến nhà họ Úc cùng nhau tiêu đời.\"\n\nÚc Trung: \"Chị ấy sao có gan làm một việc lớn như vậy chứ? Cậu cả Trữ người ta vừa có quyền vừa có thể, không chừng là đột nhiên cảm thấy mới mẻ. Có lẽ là sau khi rời khỏi cửa, người ta cũng không tự nguyện gặp lại chị ấy.\" \n\nBác cả nhà họ Úc quay đầu lại liếc cậu ta một cái.\n\nChẳng qua Úc Trung nói cũng không sai…\n\nBác cả nhà họ Úc: \"Nhìn xem hôm nay đi, cháu sao lại có thể hỏi xin cúc tay áo của cậu chủ Trữ chứ? Hơn nữa cháu cũng biết thứ này thực ra rất quý giá...\" \n\n\"Đúng vậy, đúng vậy. Ngay cả cảm ơn cũng không có.\" Úc Trung nhanh chóng nói thêm vô. \n\nPhú nhị đại ở trường bọn họ mua cho bạn gái vòng Pandora thì người ta đều tặng lại một nụ hôn. Còn Úc Tưởng thì dường như chưa từng làm gì cả, chỉ cần nằm trên giường nhận lấy những \"quà tặng thăm bệnh\".\n\nCha Úc Tưởng, Úc Thành Tân không nhịn được nói: \"Anh cả, có cái gì thì hẳn nói sau...\" \n\nMặt của chú ba nhà họ Úc co rút lại, từ đầu đến cuối không thèm quan tâm tới Úc Thành Tân. \n\nChú ba nhà họ Úc nói :\"Đây chẳng phải để cho người nhà chúng ta bị chê cười hay sao? Không chừng họ nghĩ chúng ta yêu tiền chỉ chạy theo nó thì sao?\" \n\nÚc Tưởng ngẩng đầu nói: “Mọi người không yêu tiền của nhà họ Trữ sao?\" \n\nTất nhiên là yêu rồi chẳng qua là không thể nói ra. \n\nNgười nhà họ Úc nghĩ thầm. \n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng nói: \"Haizzz, vốn cháu còn đang muốn nói tiền nhiều như vậy sao mà cháu dùng hết được? Nhưng xem ra chỉ có mỗi cháu yêu tiền của họ thôi nên cháu đành không chia cho người trong nhà vậy.\" \n\nNgười nhà họ Úc trầm xuống. \n\nBọn họ trợn mắt há hốc miệng. Lời nói đã đến cổ họng, nuốt không được mà nói ra cũng không xong. \n\n\"Đành để cháu tự mình nhận lấy quà quý giá và chịu sự coi thường từ bọn họ là được rồi.\" Úc Tưởng đang nói thì dừng lại diễn trò cầm lấy viên ngọc lục bảo và đồng hồ trước mặt bọn họ. \n\nLòng ngực người nhà họ Úc thắt lại, choáng váng đến mức không đứng vững được. \n\nHôm nay, rõ ràng là đến hỏi tội Úc Tưởng nhưng rốt cuộc tại sao lại thành ra như vậy chứ?\n\nTrữ Lễ Hàn bên kia đi đến đại sảnh đầu tiên.\n\n\"Cậu chủ Trữ, ngài chậm thôi ạ.\" Y tá cầm theo xấp giấy a4 đi đến trước mặt anh báo cáo: \"Báo cáo kiểm tra trước đó ngài yêu cầu đã có kết quả.\" \n\nTrữ Lễ Hàn đưa tay cầm lấy rồi mở ra. \n\nCâu đầu tiên của mặt sau giấy kết quả báo cáo kiểm tra đề chữ: m tính. \n\n m tính nghĩa là không mang thai. \n\nMặc dù lý trí của Trữ Lễ Hàn biết rõ nhưng chỉ vừa qua có mấy ngày dù có hay không cũng không cần phải tra ra nhanh như vậy. \n\nNhưng lúc Úc Tưởng đi đến bệnh viện thì anh vẫn thuận tiền kêu người kiểm tra một lần. \n\nTrữ Lễ Hàn đưa sấp báo cáo vào tay thư ký Vương nói: \"Hủy bỏ sạch sẽ.\" \n\nThư ký Vương đang muốn lên tiếng trả lời. \n\nTrữ Lễ Hàn dừng lại sửa lời: \"Bỏ đi, cậu kêu người đưa cho Úc Tưởng. Cô ấy có muốn đem nó lên mạng làm sáng tỏ hay không thì là chuyện của cô ấy.\" \n\nThư ký Vương gật đầu đưa lại cho y tá đứng bên cạnh dặn cô đưa qua cho Úc Tưởng. \n\nLúc này thư ký Lưu mới chạy chậm một mạch đi tới.\n\nLăng Sâm Viễn đi theo sau liếc mắt nhìn Trữ Lễ Hàn một cái. Cả hai đều thấy được sự lạnh lẽo trong mắt đối phương.\n\n\"Đi thôi.\" Trữ Lễ Hàn nói. \n\nThư ký Lưu khó khăn gật đầu. \n\nAnh ta nhìn bóng dáng Trữ Lễ Hàn trước mặt. \n\nNgười khác đều nghĩ Trữ Lễ Hàn chỉ có cái danh \"Cậu cả\" nhưng bên trên vẫn còn có giám đốc Trữ Là con thì tất nhiên phải nghe lời cha. Nhưng thư ký Lưu cũng hiểu rõ, bắt đầu từ vài năm trước...đã thay đổi rồi. \n\nTrong phòng bệnh bên này. \n\nY tá chân trước vừa đưa báo cáo tới cho Úc Tưởng thì liền có vài người đi theo sau tất cả đều đội nón trắng. \n\nBọn họ thành thục mở bàn trong phòng bệnh ra, bày từ món này đến món khác trước mặt Úc Tưởng. \n\n\"Cậu cả Trữ nói, cô Úc phải cân bằng được dinh dưỡng thì mới có thể đạt được suy nghĩ trong lòng.\" \n\nNgười dẫn đầu cười cười nói rồi lại ung dung cầm lấy canh gà trên tủ đầu giường, \"bang\" một tiếng bay vào thùng rác. \n\nNgười nhà họ Úc mấp máy môi nhưng vẫn không thể nói ra được cái gì cả. \n\nSự việc chấn động của ngày hôm nay xảy ra giống như đã làm cho bọn họ mất đi khả năng tự hỏi cũng diễn đạt. \n\nĐoàn người đưa đồ ăn đến nhanh mà rời đi cũng nhanh. \n\nTrước khi đi, bọn họ còn thân thiết đưa cho Úc Tưởng một tấm danh thiếp. \n\nNgười nhà họ Úc cúi đầu nhìn qua lập tức thấy những chữ to \"Quán ăn tại gia Hoàn Đình\".\n\nKhông thể nghi ngờ gì nữa. \n\nĐồ ăn của quán này vô cùng đắt. \n\nSắc mặt của bác cả nhà họ Úc thay đổi, đáy lòng lại đắn đo lần này đến lần khác, rốt cuộc cũng nói ra: \"Được rồi, mọi người đừng ở đây quấy rầy Úc Tưởng nghỉ ngơi nữa, đi về hết đi. Thằng hai nói đúng đó, chúng ta là người một nhà có chuyện gì thì từ từ đóng cửa rồi nói sau.\" \n\nNhững người khác của nhà họ Úc có đồng ý có không cam lòng. \n\nNhưng bác cả nhà họ Úc là người quyết định trong nhà họ Úc, ông đã lên tiếng thì những người khác đương nhiên không có quyền phản đối. \n\nPhòng bệnh một tiếng trước còn chật chội chẳng mấy chốc đã thoáng đãng.