Hà Vân Trác nhìn Úc Tưởng. \n\nÚc Tưởng nhìn Hà Vân Trác. \n\nTrong đầu Hà Vân Trác từ từ xẹt qua một ý nghĩ. \n\nCó khả năng sao? Có lẽ là từ đầu đến cuối Úc Tưởng chưa từng rung động với anh ta? \n\n“Được rồi, đều đứng dưới đó làm gì vậy? Mời cậu Hà ngồi xuống!” Bác cả nhà họ Úc vừa đi xuống lầu vừa nói.\n\nÔng ta không biết Úc Tưởng nói gì nhưng nhìn thấy không khí không ổn lắm thì cần phải có phụ huynh đứng ra can thiệp vào lúc này.\n\nHà Vân Trác bỗng hoàn hồn nói: \"Cô nhắc tôi mới nhớ, quả thật thì chỉ cần dựa vào sự bảo hộ của vệ sĩ thì chuyện kia cũng không ảnh hưởng gì lớn. Vậy nếu tôi ra tay trước chiếm hời thì sao?\"\n\nÚc Tưởng: \"...?\"\n\nCốt truyện tua nhanh đến mức anh phải chống lại nó sao? \n\nÚc Tưởng: “Mạch não của người này thật sự không giống với người bình thường.”\n\nHệ thống: “Không thì sao là nam thứ chính hai được chứ? Người bình thường đều được gọi là người qua đường.”\n\nÚc Tưởng: “Việc đến mức này rồi, sẽ không tính là tôi xúi bảo chứ?”\n\nHệ thống: “Chắc là...không tính.”\n\nHà Vân Trác nhẹ nhàng cười nói: \"Cô Úc cứ ở nhà chờ tôi, ngày mai tôi sẽ đến đón cô Úc. Tôi không làm phiền mọi người liên hoan nữa. Thấy cô không sao thì tôi vui rồi.\" \n\nNói xong anh ta quay đầu rời đi. Hoàn toàn không nể mặt bác cả nhà họ Úc, ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có. \n\nBác cả nhà họ Úc thấy anh ta vội vàng rời đi thì trong lòng trầm xuống. \n\nXong rồi. \n\nLẽ nào lại đắc tội với Hà Vân Trác nữa?\n\nChỉ có Úc Tưởng đang suy nghĩ.\n\nÚc Tưởng: “Ờm, anh ta sẽ không phải là người đi tìm thông tin vốn không tồn tại của tên tội phạm giết người rồi bỏ ra một số tiền đi giết tên tội phạm giết người đó chứ?”\n\nHệ thống: “Rất có khả năng.” \n\nÚc Tưởng: “Nếu anh ta phát hiện tôi lừa anh ta…”\n\nHệ thống: “Không có gì đâu, chỉ là hơi tệ một xíu thôi.”\n\nÚc Tưởng: “.. Bảo bối, cậu thay đổi rồi.”\n\n“Nghĩ lại, thì đây...cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?” Tiếng Quan Kim Mỹ ở đằng sau vang lên cùng với mùi vị vô cùng khiếp sợ. \n\nÚc Tưởng tức khắc đưa tay chỉ về bác cả nhà họ Úc nói: “Anh ta được bác mai mối, coi như là đối tượng xem mắt.” \n\nMồ hôi lạnh sau lưng của bác cả nhà họ Úc rơi xuống. \n\nLời này tuyệt đối đừng để tới tai Trữ Lễ Hàn, nếu không thì ông ta sẽ trở thành bộ dạng gì? \n\n“Đó chỉ là trước đây... cậu ấy luôn có ý này. Mong có một người con gái cùng đồng hành với cậu ấy, để nhanh chóng quen thuộc tình hình trong nước. Nếu phát triển tốt thì lập tức kết hôn nhưng bây giờ đã xảy ra chuyện này rồi. Tôi bây giờ cũng hy vọng Úc Tưởng có thêm nhiều bạn bè hơn.” Bác cả nhà họ Úc nhanh chóng giải thích. \n\nQuan Kim Mỹ thở phào: “Như vậy sao, em thấy đứa nhỏ này là một người có dáng dấp cũng không tồi. Nhà họ Hà kia là bất động sản nhà họ Hà đúng không? Nhà bọn họ hình như...cũng có rất nhiều tiền đúng không?\" \n\nNhà họ Úc nghiêm mặt cứng đơ nói: “Đúng vậy, nhưng chúng ta sẽ không vì tiền mà bán Úc Tưởng ra ngoài...nói đúng không?”\n\nBấy giờ chú tư nhà họ Úc mới nhanh chân chạy lại tiếp đón họ: ‘Đừng nói nữa, ăn cơm trước đi chắc Úc Tưởng cũng đói bụng rồi. Anh hai chị hai cũng đói bụng rồi.”\n\nNói xong ông ấy rồi thân thiết ôm Úc Thành Tân. \n\nCha mẹ Úc Tưởng hơi thụ sủng nhược kinh. \n\nGiờ cơm trưa hôm nay Úc Tưởng được xếp ngồi ở bên tay trái, còn Úc Thành Tân thì ngồi ở bên phải. \n\nNgay lúc vợ chồng Úc Thành Tân đề nghị quay về Hải Thị. Bác cả nhà họ Úc rất đồng ý, cũng tỏ vẻ sẽ chịu trách nhiệm với việc chăm sóc ông bà nhà họ Úc. \n\nĂn cơm xong.\n\nTrên dưới nhà họ Úc đều biết rằng từ bây giờ nhà họ Úc sẽ thay đổi.\n\nChờ sau khi cơm nước xong xuôi chú tư nhà họ Úc cười nói: \"Anh hai chị hai lâu rồi cũng chưa được nghỉ ngơi, không thì hôm nay em xin một buổi đi công viên với hai người một lát.\"\n\nÚc Thành Tân ngẩn người rồi gật đầu lên tiếng trả lời: “Được.\"\n\nSau đó cùng Quan Kim Mỹ đi lên lầu thay quần áo.\n\n“Úc Tưởng cháu cũng…”\n\nÚc Tưởng lười biếng liếc mắt qua trực tiếp từ chối: “Không ạ, cháu ở nhà nghỉ ngơi.”\n\nChú tư cười gượng hai tiếng nói: “Được, được, nghỉ ngơi cho tốt.”\n\nBên này Quan Kim Mỹ thay quần áo đẹp, Úc Thành Tân cảm thán. \n\n“Hôm nay anh mới thấy được em tư của anh là một con người.”\n\n“Đúng vậy.”\n\nÚc Tưởng ở nhà nghỉ ngơi ai cũng không thể cưỡng ép cô đi. \n\nLúc này cô mới có thể quan minh chính đại chơi game trên sô pha, ăn hoa quả điểm tâm của nhà họ Úc, nếu không hài lòng thì yêu cầu cái khác. \n\nNgay cả ps5 của Úc Trung cũng bị cô sử dụng.\n\nÚc Trung từ trường học trở về thì thấy một cảnh như vậy. \n\nCậu ta lập tức kêu người giúp việc lại hỏi: “Chị ta ở nhà chơi game mà bố tôi mặc kệ chị ta sao?”\n\nNếu đổi lại là cậu ta thì đã bị mắng đến máu chảy đầy đầu. Tất nhiên mắng thì mắng nhưng cậu ta không bị đánh là được. \n\nCô giúp việc cười nói: “Cô tư đang dưỡng bệnh nên chơi game để giải trí thì có gì sao?”\n\nÚc Trung: “Chị ta bệnh ở đâu?”\n\nCậu ta tức giận quay đầu nhìn Úc Tưởng. \n\nCho tới khi thấy rõ Úc Tưởng cầm ps5, Sau khi chơi một trò chơi chậm phát triển trí tuệ và nhàm chán như “Nhà Bếp Vô Nghĩa” thì Úc Trung lập tức phẫn nộ rồi. \n\n“Trả lại cho tôi!” Úc Trung bổ nhào lên nhưng thân thể tức khắc bị mấy người giúp việc bắt lại.\n\nÚc Tưởng cầm ly thủy tinh lên, lấy ly che giấu vui vẻ. \n\nCô uống mấy ngụm rồi tay cầm lấy cái đuôi ps5 từ từ đưa qua đưa lại trước mặt Úc Trung. \n\nThù hận đã đạt mức rất cao rồi. \n\n“Aaaaaa Úc Tưởng! Cô đừng có mà đắc ý! Đợi tới lúc bọn họ không thích cô nữa, tôi nhìn cô lúc đó làm được gì?\" Úc Trung tức điên rồi. \n\nÚc Tưởng chậc lưỡi. \n\nTrong lòng nói yên tâm, bây giờ bọn họ cũng đâu thích tôi. \n\nTôi cũng không dám nghĩ đến bộ dạng bọn họ thích tôi sẽ ra sao.\n\nHệ thống: “Không nhìn ra cô cũng là người mang thù.”\n\nÚc Tưởng: “Bình thường, bình thường thôi.”\n\nÚc Tưởng quay về phòng lại chơi một chút game như thường ngày, thuận tay chia sẻ lên mạng xã hội. \n\nSau đó đi ngủ ngay. \n\nNgày hôm sau Úc Tưởng bị điện thoại đánh thức. \n\nLà điện thoại của tổng giám đốc Thẩm gọi tới. \n\nÚc Tưởng : “?”\n\nKỳ nghỉ của cô sẽ bị bay đi đúng không? \n\nCô chậm rãi nhận điện thoại : “Alo?”\n\nBên kia truyền tới tiếng hết sức phấn khích của tổng giám đốc Thẩm: “Chúng ta đã có được vốn đầu tư! Chúng ta thành công rồi!\"\n\nÚc Tưởng ở trong chăn lật người một cái nói : \"Ừm.\" \n\n\"Úc Tưởng, buổi tối công ty chuẩn bị mở một buổi tiệc chúc mừng...\" Tổng giám đốc Thẩm dừng lại hỏi: \"Cô xem cô có rảnh để tới không?\" \n\nÚc Tưởng đáp không rảnh. \n\nNhưng Úc Tưởng muốn lấy được tiền của mình, ít nhiều gì cũng miễn phí. \n\n\"Chừa chỗ trống cho tôi.\" Úc Tưởng nói. \n\nTổng giám đốc Thẩm không nhận thấy lời của cô có gì không đúng nên rất vui vẻ cúp điện thoại. \n\nTổng giám đốc Thẩm mới cúp máy không lâu thì di động Úc Tưởng liền vang lên. \n\nCô nhanh tay ấn nhầm nhận điện thoại. \n\n\"Vừa mới nói chuyện điện thoại xong đúng không?\" Đầu bên kia truyền đến một giọng nam. \n\nCó chút lạnh lùng, có chút quen tai. \n\nLà Lăng Sâm Viễn. \n\nÚc Tưởng không lên tiếng. \n\n\"Muốn treo điện thoại sao?\" Lăng Sâm Viễn theo sát nói. \n\nÚc Tưởng: \"...\" \n\nCừ thật, anh tiên tri đúng rồi.\n\nLăng Sâm Viễn thấp giọng nói: \"Vốn đầu tư hạng mục của công ty các cô là do tôi cho.\" \n\nÚc Tưởng: \"Ừm.\" \n\nLăng Sâm Viễn: “Tôi không để ý việc cô nói cho người của công ty, đây là chuyện sau lưng tôi vì cô mà ra tay.\" \n\nChưa kể những cô gái trẻ, ngay cả những cô gái lớn tuổi cũng không thể làm điều này để cứu lấy thể diện của mình.\n\nNghĩ một chút, tương lai, mọi người trong công ty sẽ rung động, nhìn cô bằng ánh mắt hâm mộ. \n\nĐó không thú vị sao? \n\nÚc Tưởng: \"Ừm.\" \n\n m thanh trả lời của cô có phần qua loa. \n\nLăng sâm viễn: \"...Cô không có gì để nói sao?\" \n\nÚc tưởng nói: \"Thật ra thì không phải hoàn toàn không có.\" Cô dừng lại một chút: \"Vốn đầu tư hạng mục đưa vào khoản bao nhiêu tiền?\" \n\nLăng Sâm Viễn: “Khoảng ba ngàn vạn.\" \n\nÚc Tưởng thở dài: “Tiền này trực tiếp đưa cho tôi thì tốt hơn, đưa cho công ty của tôi làm gì?\" \n\nLăng Sâm Viễn: \"...\" \n\nLà anh ta đã xem nhẹ tính tình cây ngay không sợ chết đứng của Úc Tưởng cùng với trình độ mê tiền của cô. \n\nÚc Tưởng: \"Tôi đau lòng đến nỗi ăn không ngon, không nói nữa, tạm biệt anh Lăng .\" \n\nSau đó Lăng Sâm Viễn bị treo điện thoại \n\nLăng Sâm Viễn đầu bên kia: \"...\" \n\nĐột nhiên trong đầu anh ta nảy ra một ý nghĩ vớ vẩn. \n\nXem ra... không có cách nào bắt được bộ dạng đắn đo của Úc Tưởng\n\nMắt Lăng Sâm Viễn lóe lên, anh ta lại gọi Úc Tưởng thêm hai lần nhưng đều bị từ chối. \n\nKhông lẽ cô đang vội vàng chơi game? \n\nLăng Sâm Viễn bị dự đoán của bản thân làm cho nghẹn lời. \n\n\"Thưa ngài.\" Tiếng của thư ký bên cạnh vang lên. \n\nLúc này lăng sâm Viễn mới hoàn hồn lại: \"Nói\"\n\n\"Có tới thăm chỗ cô Ninh Ninh không ạ?\" Thư ký hỏi. \n\nLăng Sâm Viễn: \"Tất nhiên là có.\" \n\nAnh ta vừa nói vừa đứng dậy. \n\nThư ký do dự lên tiếng: \"Nhưng hôm nay đồng nghiệp của cô ấy có mặt ở đây.\" \n\nLăng Sâm Viễn đành phải dừng bước. \n\nSự yêu thích của anh ta không thể bị người khác biết được, bây giờ ang ta chưa đủ năng lực, sự yêu thích của anh ta chỉ làm hại tới Ninh Ninh. \n\nVẻ mặt Lăng Sâm Viễn bình tĩnh lại, rồi từ từ ngồi xuống.\n\nTâm trạng lúc này của anh ta rất không vui, vì vậy nhanh chóng cầm điện thoại lên rồi lại gọi điện cho tổng giám đốc Thẩm. \n\n\"Chuyện vui đến vậy chắc hẳn tổng giám đốc Thẩm sẽ tổ chức tiệc chúc mừng đúng không?\" Lăng Sâm Viễn thấp giọng hỏi.\n\nTổng giám đốc Thẩm vội vàng trả lời: “Tất nhiên rồi, tôi đã nói với Úc Tưởng rồi, vào 8h tối…”\n\nLăng Sâm Viễn ngắt lời: “Lập tức nói lại cho cô ấy, vào 11h sáng ở vịnh Bạch Lộc. Ông tổ chức tiệc ăn mừng ở đó.”\n\nTổng giám đốc Thẩm nói: \"Chỉ là tôi không có...\" \n\nLăng Sâm Viễn: “Tôi có du thuyền.”\n\nĐã nói đến như vậy, tổng giám đốc Thẩm đương nhiên là không có khả năng cự tuyệt. \n\nAnh ta đồng ý, sau đó cúp điện thoại. \n\nBây giờ úc tưởng rất được chào đón…\n\nTổng giám đốc Thẩm thở dài. \n\nLúc tổng giám đốc Thẩm gọi Úc Tưởng thì cô mới vừa rửa mặt xong, một tay cầm máy chơi game một tay bưng sữa ngồi ở phòng ăn ăn bữa sáng. \n\nLúc này người giúp việc tới nói với cô: “Cô chủ, cậu Hà đến đây ạ.”\n\nÚc Tưởng: \"?\"\n\nCô cẩn thận nhớ lại một chút, sau đó mới nhớ quả thật hôm nay Hà Vân Trác hình như có nói tới…\n\nÚc Tưởng quay đầu nhìn với người giúp việc: “Cô nhìn xem sắc mặt của anh ta vui hay là không vui?”\n\nCô giúp việc che miệng cười nói: “Thưa cô chủ, rất vui. Ngài ấy chắc chắn rất thích cô...\" \n\nTrong tâm Úc Tưởng nói vậy thì không được đâu.\n\nÚc Tưởng lúc này mới cúi đầu nhận điện thoại nhấn xuống nút nghe: “Alo?”\n\n “Sao vậy, anh muốn thông báo cho tôi về địa điểm liên hoan tối nay sao?”\n\nTổng giám đốc Thẩm dựa theo lời nói của Lăng Sâm Viễn nói ra thời gian địa điểm. \n\nCũng không biết là cuối cùng anh ta có lòng dạ đen tối hay là sợ Úc Tưởng không đi, vẫn thêm một câu : “Đây là ý của giám đốc Lăng.” \n\nÚc Tưởng: “?”\n\nÚc Tưởng: “Anh chờ chút.”\n\nÚc Tưởng nhanh chóng đẩy ghế đứng lên, đi đến phòng khách.\n\nTrong phòng khách, Hà Vân Trác đang ngồi đoan chính, vừa thấy cô đi ra thì quay đầu cười với cô. \n\nThấy cảnh tượng này, Úc Tưởng biết anh ta hơn phân nửa là không phát hiện miệng cô đang rủa. \n\nHà Vân Trác thấp giọng nói: “Lúc tôi tới, nghe người giúp việc nói cô đang ăn sáng, nên không quấy rầy cô, bây giờ ăn xong rồi sao?\" \n\nÚc Tưởng hỏi anh ta: “Anh Hà chuẩn bị đưa tôi đi làm sao?\"\n\nTổng giám đốc Thẩm bên kia điện thoại choáng váng.\n\nAnh Hà?\n\nSao lại còn có anh Hà nữa?\n\nAnh ta phản ứng lại rất nhanh, Úc Tưởng bên kia điện thoại có thể đang ở cùng với Hà Vân Trác.\n\nNguy rồi, có chỗ không đúng!\n\nNghe ý thì có lẽ Hà Vân Trác cũng hẹn úc tưởng, hình như thậm chí còn tự mình tới cửa đón. \n\nBên đây Hà Vân Trác nói: \"Xem ý kiến của cô thôi, nếu cô sẵn lòng nhận thì hôm nay tôi có thể tổ chức một sự kiện tại chỗ, một sự kiện dành riêng cho cô. Nếu cô không sẵn lòng, thì tôi có thể mời ba hoặc hai phú nhị đại đến ăn tối cùng nhau.”\n\nÚc Tưởng hỏi: “Mấy người ở câu lạc bộ lần trước sao?\"