Hà Vân Trác gật đầu. \n\nTất nhiên Hà Vân Trác biết bọn họ không thích Úc Tưởng. \n\nNhưng điều anh ta muốn chính là sự không thích này của bọn họ.\n\nBởi vì khi bọn họ xa lánh cô, lúc cô bị lạnh nhạt anh ta vươn tay cứu giúp mới là trân quý. \n\nHuống hồ người anh ta thích thật sự là Ninh Nhạn.\n\nBạn bè của anh ta vĩnh viễn chỉ khách khí đối với Ninh Nhạn.\n\nNgay lúc suy nghĩ của Hà Vân Trác đang rối loạn thì nghe Úc Tưởng nói: ”À, nên hẹn hai anh đẹp trai.\" \n\nHà Vân Trác: “?”\n\nĐẹp hay không thì có gì quan trọng? Đã thế này mà cô còn muốn lên hai con thuyền ư?\n\nÚc Tưởng nhanh chóng nói: \"Anh nói cho giám đốc Lăng, nói anh Hà chuẩn bị đưa tôi đi ăn cùng với bạn bè.\" \n\nHà Vân Trác nhíu mày. \n\nRất rõ ràng là Úc Tưởng đang nói chuyện với đầu bên kia điện thoại. \n\nGiám đốc Lăng? Là chỉ Lăng Sâm Viễn sao? \n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng \"ừm\" một tiếng trước mặt anh ta, sau đó lại mở miệng: \"Anh hỏi giám đốc Lăng một xíu, hỏi mang đến mấy người bạn? Có đẹp trai không? Rồi tôi sẽ suy nghĩ đi với bên nào.\" \n\nHà Vân Trác: “?”\n\nTổng giám đốc Thẩm : “ ?”\n\nTrong lòng tổng giám đốc Thẩm nói tôi không hiểu về yêu hận tình thù của người có tiền. \n\nNhưng tôi rất cảm động. \n\nTổng giám đốc Thẩm hoảng hốt cúp điện thoại. \n\nBên đây Hà Vân Trác cơ hồ lập tức lên tiếng : \"Lăng Sâm Viễn cũng hẹn cô?\" \n\nÚc Tưởng : \"Ừm, ông chủ của tôi gọi điện đến đây, từ chối rất khó khăn đúng không?”\n\nCho nên, hai người các anh đánh nhau đi, ai đánh thắng thì hẹn được tôi. Cả hai cắn nhau thì tốt. \n\nLòng Hà Vân Trác ẩn ẩn xuất hiện tức giận, nhưng trên mặt không có gì mắt hắn nhìn chằm chằm úc tưởng cười nói: \"Đúng không? Cô có từ chối sao?\" \n\nÚc Tưởng quay đầu: “Anh Hà có ý gì?”\n\nHà Vân Trác thản nhiên nói: “Tôi nghe nói cô thích Lăng Sâm Viễn.”\n\nÚc Tưởng: “Ai nói?”\n\nHà Vân Trác: “Từ miệng của Lăng Sâm Viễn.”\n\nÚc Tưởng: “Thật kinh ngạc! Nam chính vậy mà lại bị ái kỷ!”\n\nHệ thống: “Có thể đơn thuần chỉ là hành hạ cô.\"\n\nÚc Tưởng: “...” \n\n\"Sao lại không nói?Xem ra cô thật sự thích Lăng Sâm Viễn cho nên cô mới chậm chạp không chấp nhận tôi?\" Hà Vân Trác kiềm chế tức giận, mỉm cười nói. \n\nÚc Tưởng: “Anh ta đã có người anh ta thích, không phải tôi.”\n\nHà Vân Trác ngừng một hồi. \n\nChỉ một câu ngắn gọn đã gợi lên tâm tình của Hà Vân Trác. \n\nAnh ta có người trong lòng nhưng không phải cô. \n\nNếu Lăng Sâm Viễn đã có người mình thích thì sao lại hẹn Úc Tưởng? \n\nLăng Sâm Viễn có mục đích gì? \n\nHay là thật ra Lăng Sâm Viễn thích chính là cô, mà chính cô cũng không biết?\n\nTrong đầu Hà Vân Trác hiện lên không ít ý nghĩ. \n\nCuối cùng anh ta hơi dùng não phân tích. \n\nCho rằng người Lăng Sâm Viễn thích là Úc Tưởng.\n\nNếu không thì ở câu lạc bộ lần trước thì Lăng Sâm Viễn đã không vội vàng nói với mọi người rằng người Úc Tưởng thích là anh ta. \n\nTức khắc ngăn cản Hà Vân Trác theo đuổi Úc Tưởng.\n\nNếu là người anh ta không thích thật...\n\nThì ai lại đi để ý một người mà bản thân không thích chứ? \n\nHà Vân Trác thở nhẹ ra hỏi: \"Lăng Sâm Viễn hẹn cô ở chỗ nào?\