Hệ thống: “Đây là đâu?”\n\nÚc Tưởng: “Nhà tôi.”\n\nHệ thống: “Sao cô lại về nhà?”\n\nÚc Tưởng: “Còn muốn sao nữa? Thích quay lại đó cùng Trữ Lễ Hàn làm thêm trận nữa à?”\n\nHệ thống: “…”\n\nTrong khi Úc Tưởng và hệ thống yên lặng trao đổi, từ cầu thang vang lên tiếng bước chân.\n\nRõ ràng là người nhà họ Úc nghe thấy giọng hét của thằng em họ nên đi tới.\n\nMà Úc Tưởng…\n\nXin phép lịch sự chuồn trước.\n\nÚc Trung không ngờ Úc Tưởng lại muốn chạy, ở đằng sau hét lên: \"Đứng lại! Mau đứng lại ngay! Chị chột dạ nên mới phải chạy à?\"\n\nPhòng nguyên chủ ở tầng một, thuận tiện cho Úc Tưởng chạy về phòng nhanh hơn.\n\nKhi cô đã vào phòng khóa cửa lại, không ai có thể làm phiền cô.\n\nVợ chồng nhà bác cả chậm rãi đi đến nơi thì đã không còn bóng dáng của cô.\n\nBác cả hỏi: “Úc Tưởng đâu rồi?”\n\nÚc Trung sửng sốt: \"Vào, vào trong phòng rồi ạ.\"\n\nBác cả nhăn mày hỏi: “Thế lúc nãy con la hét cái gì?”\n\n“Úc Tưởng cả đêm không về, ba, con nghĩ cần trông chừng chị ta cho tốt, công việc đó cũng chẳng tốt lành gì, không biết vết trên cổ chị ta là do tên đàn ông nào để lại…”\n\nBác cả ngắt lời cậu ta hỏi: “Không phải con bé đi dự tiệc ở khách sạn Hải Lệ tối qua à?”\n\nÚc Trung: “Con biết rồi! Chắc chắn chị ta lại đi tìm Lăng Sâm Viễn.\"\n\nBác cả nhà họ Úc cười lạnh: “Nếu nó có thể cùng Lăng Sâm Viễn chung một chỗ thì đã tốt! Đáng tiếc nó không có năng lực… Được rồi, im đi, mới sáng sớm đừng có làm nhà cửa ồn ào.”\n\nÚc Trung đành phải ngậm miệng, trừng mắt nhìn về phòng ngủ của Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng ngủ một giấc đến hai giờ chiều.\n\nCô đứng dậy đi tắm trước, sau đó bật điện thoại và chuẩn bị giải quyết những tin nhắn chưa đọc.\n\nCô thật không biết phải nói gì?\n\nBản thân ở ngoài cả đêm không về, lúc về thì ngủ đến tận hai giờ chiều. Vậy mà chỉ có ba tin nhắn đến, lại còn là từ cùng một người gửi.\n\n[Bà cô của tôi ơi, đã mười giờ năm mươi sáu rồi! Cô ở đang ở đâu?]\n\n[Tổng giám đốc Thẩm đang rất tức giận, tôi không muốn chịu mắng thay cô đâu!]\n\n[...Được rồi!]\n\nNgười gửi: Liêu Giai Phỉ\n\nTừ chữ “Được” cuối cùng, Úc Tưởng đều có thể nhìn thấy vẻ mặt “Tôi phục rồi” của đối phương.\n\nÚc Tưởng không kế thừa tất cả ký ức của nguyên chủ, những gì cô biết chỉ là lời nhắc nhở từ hệ thống và sự hiểu biết của cô về cốt truyện gốc.\n\nSuy cho cùng, nguyên chủ cũng chỉ là một bia đỡ đạn trong cuốn tiểu thuyết, vai trò của cô ấy cũng chỉ làm nền cho cốt truyện. Tất nhiên, tác giả cốt truyện gốc sẽ không tốn nhiều thời gian miêu tả cô ấy cụ thể ra sao.\n\nTóm lại là…Úc Tưởng không biết Liêu Giai Phỉ với tổng giám đốc Thẩm là ai.\n\nNhưng theo nội dung trong tin nhắn, cô đúng là đến muộn và mang lại phiền phức cho người ta.\n\nTất cả chúng ta đều là động vật trong xã hội, tại sao phải làm khó nhau?\n\nÚc Tưởng nghĩ như vậy và nhắn lại cho đối phương.\n\n[Xin lỗi, ngày hôm qua xảy ra việc bất ngờ, tôi sẽ tự mình giải thích với tổng giám đốc Thẩm.]\n\nTin nhắn gửi đi không bao lâu, điện thoại của Úc Tưởng rung lên.\n\n[. . .Tại sao hôm nào cô cũng gặp chuyện thế? ]\n\nÚc Tưởng biết nguyên chủ hay kiếm cớ như vậy. Nhưng cô không thể thừa nhận.\n\nÚc Tưởng gõ tiếp: [Thật xui xẻo, ngày nào tôi cũng gặp tai nạn xe cộ.]\n\nHệ thống: “…” Không ngờ cô lại tự nói mình như vậy.\n\nHệ thống lạnh lùng nhắc nhở: “Không thể phá hỏng thiết lập nhân vật.”\n\nÚc Tưởng phớt lờ nó rồi gửi tin nhắn.\n\nHệ thống nhận thức được ký chủ lần này hơi khó xử lý.\n\nNó chỉ có thể lần nữa nhắc nhở: “Nếu thiết lập nhân vật bị phá hủy, cô sẽ bị xóa sổ.”\n\n\"Ừ.\" Ngu Tương đáp lại nhẹ nhàng, hỏi: \"Vậy nói cho tôi biết, tính cách của nguyên chủ như thế nào?\"\n\n“Cô ấy tham lam, lười biếng, IQ thấp, ngực to và không có đầu óc... Sao cô lại sờ ngực mình?” Hệ thống sắp hỏng đến nơi.\n\nÚc Tưởng: “À, tôi chỉ sờ xem nó có to thật không thôi.”\n\nHệ thống: “...”\n\nÚc Tưởng: “Không có việc gì, nói tiếp đi.”\n\nHệ thống: “...”\n\nÚc Tưởng: “Nói đi mà, tôi đang chờ để học đây.”\n\nHệ thống: “Cô ấy không biết cách che giấu suy nghĩ, chuyện xấu đều lộ hết ra ngoài, cũng tuyệt đối không xin lỗi ai bao giờ, làm chuyện xấu rất tự tin thoải mái…”\n\nÚc Tưởng: \"Ừ, không tệ.\"\n\nHệ thống cảnh giác hỏi: “Không tệ chỗ nào?”\n\nNgu Tương: “Tôi thấy thiết lập nhân vật này khá hay.”\n\nHệ thống: ?\n\nCô có nghiêm túc không đấy? Với thiết lập như thế, mười người thì đến chín người khóc lóc không muốn làm nhiệm vụ này. Cố chịu đựng làm thì cũng đều thất bại.\n\nMột người lúc đầu không chịu hợp tác như Úc Tưởng thế mà lại thoải mái tiếp nhận nhiệm vụ này.\n\nÚc Tưởng: \"Tôi chỉ phá vỡ thiết lập một chút như thế đã bị loại bỏ à? Không nên như thế. Nếu không ngươi ngày nào cũng phải mệt mỏi loại bỏ ký chủ của mình.\"\n\nHệ thống: “Được rồi, cô nói đúng. Có mức độ phán xét và quá trình đánh giá riêng.”\n\nHệ thống: “Nếu như trước một nhân vật phụ không quan trọng, lời thoại và hành vi của cô phá vỡ thiết lập, cô sẽ nhận trừng phạt bằng điện giật. Trước một nhân vật quan trọng mà cô chỉ cần hơi lệch với thiết lập nhân vật, sẽ nhận trừng phạt đau đớn toàn thân.”\n\nHệ thống: “Và có giới hạn về số lần! 10 lần ở mức độ vừa phải và 5 lần ở mức độ nhẹ. Một khi sử dụng hết, cô sẽ bị xóa sổ.”\n\nÚc Tưởng: \"Ồ.\"\n\nCô đột nhiên nhẹ nhàng hỏi: “Thế ngươi có bị trừng phạt không, Tiểu Viên?”\n\nHệ thống tạm dừng.\n\nĐây không phải lần đầu ký chủ gọi nó là Tiểu Viên thay vì \"hệ thống\". Đây cũng là lần đầu tiên có người hỏi, nó có bị phạt không?\n\nHệ thống: “Xin lỗi, điều này nằm ngoài phạm vi trả lời của tôi.”\n\nÚc Tưởng gật đầu.\n\nTrong lòng tự nhủ, Tiểu Viên à, ngươi còn không thông minh bằng một bia đỡ đạn.\n\nNếu không trả lời, có nghĩa là ngươi cũng bị trừng phạt.\n\nÚc Tương không hỏi quá trình phán xét sẽ kéo dài bao lâu.\n\nCô đương nhiên sẽ biết vào lần tới, khi mà thiết lập nhân vật của cô sụp đổ.\n\nÚc Tương vui vẻ đứng dậy, thay quần áo, mở cửa đi ra ngoài.\n\nHệ thống nhịn không được hỏi: “Sao cô không hỏi khi nào sẽ bị trừng phạt?”\n\nÚc Tưởng chớp mắt, ngây thơ nói: \"Hả? Tôi đã làm gì sai à?\"\n\nHệ thống: “Cô ngủ với Trữ Lễ Hàn.”\n\nNhắc đến chuyện này, hệ thống cảm thấy tức giận.\n\nHệ thống: “Tại sao, tại sao cô lại ngủ với anh ta? Cốt truyện đã thay đổi!”\n\nÚc Tương thản nhiên hỏi: “Hôm qua tôi phá vỡ thiết lập rồi à?”\n\nHệ thống: “...”\n\nHình như không có? Bởi vì cơ thể cô ban đầu quả thực đang nằm trên giường Trữ Lễ Hàn, dưới tác dụng của thuốc cô đã cố gắng quyến rũ Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tương phân tích: \"Như cậu thấy đấy, thiết lập của Trữ Lễ Hàn cũng thất bại đúng không?\"\n\nHệ thống: “...”\n\n“Anh ấy có hệ thống không? Liệu anh ấy có bị xóa bỏ không?\" Úc Tưởng thuận miệng hỏi.\n\nHệ thống kiên quyết nói: \"Điều đó không có khả năng, không phải bất cứ ai cũng có thể đóng vai phản diện, anh ta là một kẻ xấu bẩm sinh, không cần hệ thống!\"\n\nÚc Tưởng: “Ồ, thật đáng tiếc.”\n\nHệ thống: ?\n\nCô còn mong chờ anh ta bị xóa bỏ à? Cô…\n\nSuy nghĩ này là muốn nhảy trên vách đá à? Một khi Trữ Lễ Hàn phát hiện ra, cô có chín mạng cũng không đủ đâu!\n\nÚc Tưởng đi chưa được hai bước thì gặp Úc Trung.\n\nÚc Trung tay trái cầm lon Coca, tay phải cầm điện thoại di động, đang trò chuyện với bạn cùng lớp: “Chơi! Cuối tuần chúng ta nhất định phải chơi cùng nhau! Mẹ kiếp, không phải chỉ là một chiếc du thuyền sao? Lấy cho cậu...\"\n\nÚc Trung đang nói giữa chừng thì nhìn thấy Úc Tưởng.\n\nCậu ta cúp điện thoại, định tra hỏi Úc Tưởng lần nữa.\n\nNhưng Úc Tưởng lên tiếng trước: “Người giúp việc trong nhà đâu?”\n\nÚc Trung nhíu mày.\n\nÚc Tưởng thở phào nhẹ nhõm thấy cậu ta không phản bác về việc không có người giúp việc.\n\nCó vẻ nhà họ Úc vẫn dư dả thuê người làm.\n\nÚc Tưởng quay người đi vào bếp gọi hai món một canh.\n\nDưới ánh mắt vừa kinh ngạc vừa tức giận của Úc Trung, cô chậm rãi ăn xong rồi xách túi đi ra ngoài.\n\nNguyên chủ 24 tuổi, đã tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm.\n\nLiêu Giai Phỉ và tổng giám đốc Thẩm tất nhiên là đồng nghiệp và cấp trên của cô.\n\nVấn đề tiếp theo…Công ty của cô ở đâu?\n\nHệ thống: “Cô định làm gì?”\n\nÚc Tưởng nghĩ: “Đến công ty.”\n\nHệ thống: “Cô muốn đi làm á?” m thanh máy móc của nó không khỏi ngạc nhiên.\n\nÚc Tưởng: “Đương nhiên là đi làm, lười biếng kiếm lương.”\n\nHệ thống: “...”\n\nNó đột nhiên có chút lo lắng.\n\nKhông cần thiết phải thể hiện sự lười biếng của nhân vật một cách sống động như vậy.\n\nHệ thống hắng giọng và nhanh chóng thông báo: “Cô nên đi tìm Trữ Lễ Hàn ngay lập tức.”\n\nÚc Tưởng: \"Tại sao?\"\n\nHệ thống: “Cô phải theo cốt truyện, cô phải kết hôn.”\n\nÚc Tưởng đơn giản đồng ý: \"Được.\"\n\nSau đó cô tìm kiếm thông tin về Trữ Lễ Hàn, ngay lập tức xuất hiện một danh sách dài.\n\n\"Ồ, nhà họ tham gia vào lĩnh vực dược phẩm sinh học và chip, trời đất, tham gia cả vào lĩnh vực IT, lại còn có cả mỏ và nhà máy lọc dầu riêng ở nước ngoài?\" Đúng là tổng tài đời đầu, cái gì cũng dám viết.\n\nThật muốn đọc lại nó.\n\nNếu ba anh qua đời, Trữ Lễ Hàn sẽ thừa kế doanh nghiệp của gia đình bao gồm lĩnh vực bất động sản, điện ảnh, và công ty bảo hiểm.\n\n\nCâu này tôi biết.\n\n\nÚc Tưởng nghĩ, trong cốt truyện gốc, tất cả tài sản của gia đình này đều do nam chính truyện gốc kế thừa.\n\n\nNhân vật phản diện không lấy được đồng nào.\n\n\nHệ thống: “Đọc xong chưa? Xem xong có phải rất xúc động, muốn cùng Trữ Lễ Hàn kết hôn ngay lập tức?”\n\n\nÚc Tưởng lười biếng ngáp một cái: \"Quên đi, chưa kịp ly hôn chia đôi tài sản tôi đã chết trước rồi.\"\n\n\nHệ thống: “…”\n\n\nHệ thống: “Làm người không nên quá bi quan”\n\n\nÚc Tưởng không thèm để ý đến nó, giơ tay vẫy taxi, báo địa chỉ: “Cao ốc Quang Minh.\"\n\n\nĐây là tòa cao ốc thuộc doanh nghiệp nhà họ Trữ.\n\n\nToàn bộ tòa cao ốc đều thuộc về họ.\n\n\nTrước cao ốc Quang Minh, người đi lại tấp nập.\n\n\nÚc Tưởng vừa bước vào đã thu hút không ít ánh nhìn.\n\n\nTòa nhà này thực sự rất hoành tráng, tầng triệt chiếm diện tích khá lớn và được chia thành nhiều khu vực. Những công ty nhỏ đến đấy để hợp tác và đàm phán đều đợi ở đây.\n\n\nÚc Tưởng đi thẳng tới quầy lễ tân: “Xin chào, tôi muốn gặp Trữ Lễ Hàn.”\n\n\nNhân viên lễ tân khó hiểu nhìn cô nhưng vẫn lịch sự hỏi: \"Xin chào, xin hỏi cô có hẹn trước không?\"\n\n\nÚc Tưởng: \"Không.\"\n\n\n\"Xin hỏi cô cần gặp cậu Trữ có việc gì??\"\n\n\n“Việc cá nhân.\"\n\n\nMặt của nhân viên tiếp tân co giật, thầm nghĩ luôn có những người kỳ lạ chạy đến đây nói có việc cá nhân cần gặp cậu cả.\n\n\n\"Xin lỗi, theo quy định, cô phải hẹn trước, hoặc liên lạc trực tiếp cho cậu Trữ. Cô thấy sao?\"\n\n\nSau khi nói xong, lễ tân đã chuẩn bị tinh thần cho việc người phụ nữ trước mặt sẽ gây rối.\n\n\nChà, không sao, dù sao thì bảo vệ cũng quen với việc này.\n\n\nÚc Tưởng: \"Được.\"\n\n\nNói xong cô bỏ đi.\n\n\nNhân viên lễ tân: \"Hả?\"\n\n\nCứ thế bỏ đi? Biểu cảm của đối phương rất bình thản, như kiểu chỉ đến để chấm công.\n\n\nÚc Tưởng: “Xem đi, không phải tôi không muốn tìm anh ta, mà tôi không có tư cách để gặp.”\n\n\nChưa kịp đâm sâu vào tim hệ thống thêm chút nữa, đột nhiên có người gọi cô: “Úc Tưởng!”\n\n\nÚc Tưởng quay đầu lại nhìn.\n\n\nThấy một người đàn ông mặc vest khoảng ba mươi tuổi, vẻ mặt đàng hoàng, ngoại hình ưa nhìn, tay cầm cặp tài liệu đứng đó.\n\n\nĐằng sau anh ta là một cô gái trẻ.\n\n\nTrong đầu Úc Tưởng hiện lên cái tên:\n\n\nThẩm Hải.\n\n\nLiêu Giai Phỉ.\n\n\nChính là sếp của Úc Tưởng, tổng giám đốc Thẩm và đồng nghiệp đã nhắn tin cho cô.\n\n\nHai người nhanh chóng bước tới chỗ cô.\n\n\nÚc Tưởng chỉ có thể nói: \"Thật trùng hợp.\"\n\n\nTổng giám đốc Thẩm nhìn cô, rồi quay sang nhìn quầy lễ tân, nụ cười đầy ẩn ý hỏi: \"Cô quen ai ở đây à?\"\n\n\nÚc Tưởng lắc đầu rất nhanh: “Không quen ai.” \n\n\nÚc Tưởng hỏi lại: “Hai người đến đây làm gì?”\n\n\nThẩm tổng: \"À...\"\n\n\nLiêu Giai Phỉ: \"...\" \n\n\n\"Cô thực sự quên rồi à? Chúng tôi đến đây để gọi vốn đầu tư! Hôm nay đến để gặp người quản lý Công ty Đầu tư mạo hiểm trí tuệ của tập đoàn nhà họ Trữ!\"\n\n\nThẩm tổng rất dễ tính nói: \"Đúng, chính là như vậy.\"\n\n\nÚc Tưởng: \"Vậy anh cứ từ từ gọi vốn.\"\n\n\nThẩm tổng: \"...\"\n\n\n“Cho hỏi, ngài có phải là tổng giám đốc công ty Văn hóa Khải Tinh không? Giám đốc Lăng của chúng tôi vừa đến, tôi dẫn các vị lên” Lễ tân bước tới nói.\n\n\nHệ thống: “Phát hiện nhân vật quan trọng của chuyện! Nam chính Lăng Sâm Viễn chỉ cách cô 100 mét! 90 mét! 80 mét…”\n\n\nHệ thống: “Mời lập tức tiến lên và tỏ tình với anh ta.”\n\n\nÚc Tưởng: Tỏ tình có quà không?\n\n\nHệ thống bị nghẹn: “Không có.”\n\n\nHệ thống: “Tuy nhiên, cô sẽ ngày càng ghét nữ chính nếu liên tục tỏ tình thất bại”\n\n\nÚc Tưởng: Cậu có nghĩ tôi có thể là yandere không?\n\n\n\n\n\nHệ thống: ?\n\n\nYandere? Nó hơi xấu hổ, hệ thống của nó quá lỗi thời à? Nhưng nó không để lộ ra.\n\n\nHệ thống cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: “Có ý gì?”\n\n\nÚc Tưởng: “ Ví dụ nếu như tỏ tình thất bại, nếu như mãi không thể có được anh ta, thì chỉ còn cách giam anh ta lại và hành hạ đến chết.”\n\n\nTam quan hệ thống hoàn toàn sụp đổ. Nó hoảng hốt phát ra âm thanh: “Không, không được.”\n\n\nNói chuyện với hệ thống một lát, nam chính Lăng Sâm Viễn đi tới.\n\n\nAnh ta mặc bộ vest đen, khuôn mặt tuấn tú và lạnh lùng.\n\n\nNhư miêu tả trong cốt truyện gốc:\nDa màu đồng, mày ngài mắt kiếm, khuôn mặt tuấn tú, sắc bén như rìu, cùng với khí chất lạnh lùng và kiêu ngạo nhìn xuống thiên hạ.\n\n\n...Nghĩ tới đây, Úc Tưởng cảm thấy đói bụng.\n\n\nÔi mỳ Trùng Khánh vĩnh viễn đỉnh nhất!\n\n\nLúc này, tổng giám đốc Thẩm cười nói: \"Úc Tưởng, cùng lên với chúng tôi đi. Cô là tiểu thư nhà giàu chắc hẳn đã từng tiếp xúc nhiều với những người như giám đốc Lăng.”\n\n\nNghe anh ta nói vậy, Úc Tưởng đã hiểu vì sao cô nghỉ làm nhiều như thế vẫn không bị sa thải. Có vẻ anh ta rất quan tâm đến hào quang giàu có trên người cô.\n\n\nAnh ta không biết rằng nhà họ Úc đang trên bờ vực phá sản.\n\n\nGiới thượng lưu còn không quan tâm đến họ.\n\n\nLễ tân nhanh chóng dẫn họ đến thang máy.\n\n\nTrong thang máy chỉ có ba người.\n\n\nÚc Tưởng mở miệng: “Thực ra, tốt nhất là không nên bàn chuyện làm ăn với giám đốc Lăng.”\n\n\nThẩm tổng ngạc nhiên hỏi: \"Tại sao?...À, cô lo lắng về thân phận của anh ta à?\"\n\n\nTổng giám đốc nhà họ Trữ công khai mang con riêng về nhà, hiện tại người trong giới kinh doanh đều đã biết chuyện.\n\n\nĐứa con riêng đó chính là Lăng Sâm Viễn.\n\n\nTổng giám đốc Thẩm tràn đầy tự tin: “Có sao đâu? Ông Trữ ngày nào cũng bận rộn. Chúng ta chỉ là một công ty nhỏ hợp tác với quản lý Lăng, nói chính xác hơn chính là hợp tác với nhà họ Trữ, sẽ không có liên lụy gì đâu!”\n\n\nLời vừa dứt, cửa thang máy mở ra.\n\n\nBên ngoài, Lăng Sâm Viễn đứng ở đó, không di chuyển.\n\n\nĐối diện anh ta là Trữ Lễ Hàn với thân hình thẳng tắp, mặc bộ vest trắng tinh xảo, khuôn mặt tuấn mỹ, khí chất cao quý, để anh cong người thôi cùng là chuyện khinh nhờn danh dự của anh.\n\n\nPhía sau Trữ Lễ Hàn có hai thư ký và ba vệ sĩ. Trông giống loại người có thể đưa Lăng Sâm Viễn nhập viện bất cứ lúc nào.\n\n\nTổng giám đốc Thẩm không nhịn được run rẩy.\n\n\nHệ thống không ngờ chuyện tốt đến nhanh như vậy.\n\n\nLàn sóng này, làn sóng này được gọi là gì?\n\n\nHạnh phúc nhân đôi!\n\n\nNó nghe thấy Úc Tưởng hỏi nó khi bước ra khỏi thang máy: “Nếu tôi nói với Trữ Lễ Hàn rằng, chúng ta kết hôn đi, sau đó lại quay sang Lăng Sâm Viễn nói thật ra tôi đã yêu thầm anh từ rất lâu một lúc hoàn thành hai nhiệm vụ, cậu thấy sao?”\n\n\nHệ thống:!\n\n\nKHÔNG!\n\n\nKhông tốt chút nào!\n\n\nCốt truyện sẽ tan nát đến mức tác giả còn không nhận ra.\n\n\nNó không bao giờ thúc giục cô hoàn thành nhiệm vụ nhanh hơn nữa đâu.