Vào ngày tổ chức tiệc cưới của nhà họ Kim, Úc Tưởng mới biết trong nhà họ Úc có tất cả bao nhiêu người.\n\nNgoại trừ cô, bố mẹ cô đang đi công tác và ông bà nội họ Úc đang sống ở nước ngoài, tổng cộng vẫn còn hai mươi hai người.\n\nÚc Tưởng cùng hệ thống tán gẫu: “Khó trách nhà họ Úc danh tiếng càng ngày càng kém. Người khác tặng một món quà 10 vạn tệ, chỉ đi ba người. Gia đình này cũng đi món quà trị giá 10 vạn tệ, dẫn theo tận 23 người.”\n\nNếu hệ thống có miệng thì có lẽ lúc này nó đang co giật khóe môi.\n\nNhưng nghĩ kỹ lại, điều Úc Tưởng nói có vẻ... khá hợp lý?\n\nKhi Úc Tưởng ăn xong bữa sáng thì chậm rãi đi đến phòng khách. Việc trang điểm đang được tiến hành trong đó.\n\nNhà họ Úc đặc biệt thuê ba thợ trang điểm.\n\nTrong chốc lát, không khí tràn ngập mùi kem nền và nước hoa.\n\nÚc Tưởng mím môi: “Đội hình lớn như vậy sao?\"\n\nHệ thống lý trí phân tích: \"Nhà họ Úc nhất định đang lo lắng.\"\n\nÚc Tưởng: \"Lo lắng? Lo cái gì, ngày mai họ sẽ phá sản à?\"\n\nHệ thống: \"Có lẽ anh rể của cô sắp phá sản. Anh ta từng là người giao dịch chứng khoán nổi tiếng ở phố Wall. Vì vậy, con trai cả, con trai thứ ba và con trai thứ tư của nhà họ Úc đều có sự đầu tư tài chính từ anh ta. Một khi anh ta phá sản, có thể sẽ kéo theo mọi người...\"\n\nÚc Tưởng: \"Gia đình này không hiểu đạo lý không bỏ trứng vào cùng một giỏ sao?\"\n\nHệ thống: \"Liên quan đến tiền bạc, không phải ai cũng có thể lý trí như vậy. Ngoài ra, bọn họ cũng không còn nhiều trứng nữa.\"\n\nÚc Tưởng: \"Được rồi.\"\n\nMọi người đều bận rộn nên không có ai để ý đến Úc Tưởng.\n\nThậm chí không có ai gọi cô đến trang điểm.\n\nÚc Tưởng cảm thấy nhàm chán, đây cũng không phải là màn biểu diễn trên sân khấu, cô không có gì phải gấp gáp cả.\n\nHệ thống trò chuyện với cô một lúc. Đến lúc nhà họ Úc chuẩn bị ra ngoài, hệ thống mới nhớ tới...\n\nTại sao nó lại muốn trò chuyện với Úc Tưởng? Không phải sẽ tốt hơn nếu hệ thống chỉ lạnh lùng giao nhiệm vụ sao?\n\nÚc Tưởng lên xe gọi cho tổng giám đốc Thẩm.\n\nHệ thống rất muốn can thiệp, thiết lập lại quyền lực của hệ thống, nhưng nó lại không tìm được cơ hội.\n\nTổng giám đốc Thẩm trả lời điện thoại rất nhanh.\n\nThậm chí như thể anh ta đang chờ cuộc gọi của Úc Tưởng.\n\n“Úc Tưởng, hiện tại cô đang ở đâu? Cô có thể tới công ty được không?” Tổng giám đốc Thẩm hỏi từ bên kia điện thoại.\n\n“Tôi đang định nói với anh Thẩm rằng hôm nay tôi phải nghỉ một ngày.”\n\n“Ừm…” Tổng giám đốc Thẩm ở đầu bên kia dừng lại một chút.\n\nKỳ thật đây không phải lần đầu tiên Úc Tưởng đi muộn về sớm, nhưng cô hiếm khi xin nghỉ phép.\n\nÁnh mắt tổng giám đốc Thẩm lóe lên: “Được rồi, không có vấn đề gì. Dù sao hôm nay ở công ty cũng không có chuyện gì... Cô muốn đi đâu?”\n\nÚc Tưởng: “Đi đám cưới.”\n\nTổng giám đốc Thẩm liền biết cô sẽ đến buổi tiệc cưới nào.\n\nNhà họ Kim.\n\nTrong quá khứ, nhà họ Kim khởi nghiệp từ lĩnh vực kinh doanh khai thác mỏ, sau đó rất nhanh bắt kịp tốc độ cải cách và mở cửa, rồi kiếm được rất nhiều tiền trong lĩnh vực bất động sản và tài chính.\n\nNhà họ Kim đúng là danh xứng với thực. Họ không chỉ biết kiếm tiền mà còn tiêu xài hào phóng. Lần này nhà họ Kim gả con gái, là tiêu đề trên các tờ báo lớn, tạp chí hàng tuần và các cổng thông tin điện tử!\n\nNhà họ Kim thậm chí còn mời vô số gia đình giàu có lớn nhỏ đến chỉ để tạo nên khung cảnh sôi động.\n\nCậu Trữ và Lăng Sâm Viễn cũng sẽ đi thôi đúng không?\n\nNghĩ đến đây, tổng giám đốc Thẩm mỉm cười, hơi nheo mắt: “Được rồi, cô đi đi. Có cần gì thì gọi cho tôi.”\n\nÚc Tưởng cúp điện thoại, lắc đầu.\n\nThế này mà cũng không đuổi việc à?\n\nHệ thống cũng đang nghĩ như vậy.\n\nThật xui xẻo cho công ty của anh ta nếu giữ lại cô.\n\nLúc này, bên cạnh vang lên một thanh âm: “Úc Tưởng, em còn làm ở công ty kia sao?”\n\n“Vâng.” Úc Tưởng quay đầu lại.\n\nNgười đặt câu hỏi là con gái của chú ba cô, Úc Tưởng đành phải gọi một tiếng chị họ.\n\nNếu không có hệ thống, Úc Tưởng sẽ không thể nhớ được ai là ai.\n\n“Từ chức sớm một chút đi. Người nhà chúng ta làm người nổi tiếng trên mạng ở công ty kiểu đó thì có chút xấu hổ.”\n\nNhưng không đợi Úc Tưởng lên tiếng.\n\nChú ba ngồi ở ghế phụ phía trước nói: “Đứa nhỏ này, cháu khuyên em cháu cái gì vậy? Vào được công ty này đã khó quá rồi, còn có thể đổi chỗ nào nữa? Em cháu là kiếm tiền chứ không phải là đi làm cái gì tồi tệ... Lương của cháu tháng trước là bao nhiêu? Nếu thấp quá, cháu có thể quay lại công ty nhà mình.”\n\nÚc Tưởng hơi bối rối.\n\nThế còn việc hai người diễn trò trước mặt cô thì sao?\n\nMột ngoài sáng, một trong tối.\n\nÚc Tưởng dựa lưng vào ghế, cười nói: “Được rồi, cháu đã sớm cảm thấy công việc này mệt mỏi quá, không muốn làm việc, lại càng ghét người khác chỉ huy mình. Cháu là thiên kim của nhà họ Úc mà. Chú ba, chú có công việc nào lương cao mà không có yêu cầu gì nhiều không? Cháu cũng không yêu cầu nhiều lắm đâu, chỉ một trăm nghìn tệ một tháng thôi.”\n\nChú ba: “...”\n\nChị họ giận không thể chỉ vào mặt Úc Tưởng mà mắng cô, mơ mộng.\n\nTôi còn không có một công việc như thế!\n\nChú ba không nói nên lời, nhưng Úc Tưởng cũng không dừng lại.\n\nÚc Tưởng: “Chú ba, hiện tại công ty còn trả lương được không vậy?”\n\nTrên trán chú ba nổi gân xanh, tức giận nói: “Ai nói với cháu chuyện này? Nói nhảm cái gì vậy?”\n\nÚc Tưởng: “Là do một nền tảng di động đẩy chuyện này lên. Nền tảng này tên là Lai Duyệt. Hình như nó thuộc về Truyền thông Phương Đông phải không? Chú ba, chú không có số của ông chủ họ sao? Chú gọi mắng họ đi.”\n\nChú ba: “ …” \n\nBây giờ ông không muốn nói chuyện với Úc Tưởng thêm một chút nào nữa.\n\nEm vợ của ông chủ Truyền thông Phương Đông hiện tại quá mức trâu bò, bọn họ không đủ khả năng để xúc phạm ông ta lúc này.\n\nTrong xe lúc này đã yên tĩnh trở lại.\n\nNgay cả chị họ cũng chỉ có thể kìm nén cơn tức giận sau khi nhìn thấy cha mình bị nghẹn họng, cũng không dám khoe khoang với Úc Tưởng nữa.\n\nÚc Tưởng chính là đồ khốn!\n\nCăn bản là không biết xấu hổ!\n\nChị họ ác độc nghĩ.\n\nHệ thống được thỏa mãn rồi.\n\nHệ thống: \"Có lẽ nên đưa cô đến thế giới văn chương gia đấu\"\n\nÚc Tưởng tựa lưng vào cửa sổ, mí mắt cũng không thèm chớp.\n\nÚc Tưởng: \"Cứ việc, đều như nhau cả thôi\"\n\nHệ thống không còn cách nào khác đành phải im lặng.\n\nNó có thể thấy bộ dạng Úc Tưởng bây giờ trông như thế nào.\n\nMột cô gái trẻ xinh đẹp, ánh sáng lẫn vào bóng tối ngoài cửa sổ chiếu lên khuôn mặt cô, chúng tô điểm cho đôi lông mày, khiến cô trông có chút đáng thương.\n\nHệ thống thầm nghĩ, có một số việc là như vậy, bản thân là người tốt nhưng chưa chắc sẽ gặp được điều may mắn.\n\nĐôi khi có những kết thúc tồi tệ, bạn không thể từ chối được, số mệnh mà.\n\nTrong khi hệ thống tràn đầy triết lý, chiếc xe dừng lại bên ngoài một tòa lâu đài cổ.\n\nĐây là lâu đài cổ của nhà họ Kim.\n\nNhà họ Kim không che giấu việc họ phân chia khách thành nhiều cấp bậc khác nhau, lần lượt cử những người khác nhau đến tiếp đón.\n\nTrong chiếc xe yên tĩnh cuối cùng cũng nghe thấy một âm thanh.\n\nChú ba nhìn ra ngoài cửa sổ, không khỏi ghen tị và hưng phấn trong lòng: “Đó là xe của nhà họ Trữ và nhà họ Chu à?”\n\nChị họ cũng dựa vào cửa kính xe: “Kim Thành Hùng tự mình đi lên. Có mấy ai có thể khiến ông ta nghiêng mình?”\n\nLúc này, một cậu bé gõ cửa sổ xe họ: “Xin chào, mời đi lối này.”\n\n“Chúng ta thậm chí còn không được đi cửa chính.“, Chú ba thở dài.\n\nĐỗ xe xong, rất nhanh đã có người dẫn bọn họ vào trong lâu đài.\n\nTrong lâu đài đang có một cô gái trẻ ăn mặc xinh đẹp cầm gậy selfie, không biết là đang phát trực tiếp hay đang quay vlog.\n\nChị họ cau mày nói: “Không biết xấu hổ!”\n\nNhững năm gần đây, không biết nên gọi xu hướng này là gì, ngoài việc tìm bạn gái trong giới giải trí và người mẫu, nhiều thanh niên giàu có cũng bắt đầu tìm kiếm những người nổi tiếng trên Internet.\n\nVì vậy, họ đã đưa những cô bạn gái nổi tiếng trên mạng của mình đến bữa tiệc ngày hôm nay.\n\nCách Úc Tưởng không xa, có một nhân vật nổi tiếng trên mạng với chín triệu người theo dõi trên Weibo. Cô ấy đang phát trực tiếp.\n\n“Ồ không, tôi không phải người giàu. Thực ra đó chỉ là bài đăng của một người bạn của tôi thôi.”\n\n“Nhà họ Kim thật sự rất giàu, nghe nói của hồi môn là một căn biệt thự cao cấp trị giá 300 triệu tệ.”\n\n“Bạn có thể sẽ gặp được tất cả những người nổi tiếng mà các bạn biết ở buổi tiệc ngày hôm nay đó.”\n\nSự hưởng ứng trên sóng trực tiếp cũng diễn ra rất nhanh.\n\nKhán giả rất thích thú theo dõi tin đồn của những gia đình giàu có, mà nó còn tương đương với việc họ ngắm nhìn thế giới.\n\nĐúng lúc này, máy ảnh của cô ta vừa vặn chuyển đến, quét ngang qua thu Úc Tưởng vào buổi livestream.\n\n[Đó có phải là Ngư Ngư của nền tảng Hắc Thư không?]\n\n[Ai cơ?]\n\n[Giống như cô gái từng giao lưu trên Hắc Thư, trước đây cô ấy đã khoe chiếc túi của mình và bị chế giễu là kẻ giả tạo. Cô ấy phải tham gia một chuyến du lịch nhóm để đến khách sạn Hilton.]\n\n[Một người giả mạo còn có thể xuất hiện ở đây ư?]\n\n[Bạn có nhầm không? Cô ta cùng người xuất hiện trên livestream trông không giống nhau, cô ta đã trang điểm kiểu u Mỹ.]\n\n[Ngư Ngư là ai? Có chuyện gì? Cần cập nhật thông tin!]\n\nHot mạng đang phát sóng trực tiếp cũng không ngờ được rằng mình vừa quay camera đi một chút, trọng tâm cuộc thảo luận đã chuyển sang cái người Ngư Ngư gì rồi.\n\n“Tôi sẽ dẫn mọi người đi tham quan khu vườn của lâu đài trước. Nó rất đẹp. Ở đây có thể các bạn sẽ thấy nhiều nhân vật mà bình thường các bạn không thể thấy được đâu.’\n\nCô ta bước vào trong, tay cầm gậy selfie.\n\n“A? Mọi người muốn xem thử xem người kia có phải là Ngư Ngư không ư? “\n\nNgười nổi tiếng trên mạng có chút do dự.\n\nBởi vì cô ta đã rất dễ bị người khác đoạt đi sự chú ý rồi.\n\nNhưng nhìn lượng người xem trong phòng phát sóng trực tiếp tăng vọt, cô ta vẫn gật đầu: “Được rồi, tôi sẽ tìm trước, nhưng có thể sẽ không tìm được.”\n\nLâu đài được cho là nơi tổ chức tiệc cưới nhưng thực chất nó giống một nơi rộng lớn để giao lưu hơn.\n\nVừa bước qua cửa, nhà họ Úc đã giải tán, tự tìm người quen biết để nói chuyện, xúc tiến công việc làm ăn.\n\nChỉ có Úc Tưởng chán nản.\n\n“Tôi cần tìm một nơi thoải mái.”\n\nÚc Tưởng từ phòng khách phía trước di chuyển đến khu vườn phía đông, rồi từ khu vườn phía đông sang khu vườn phía tây.\n\nNgười nổi tiếng trên Internet đã tìm kiếm khắp nơi nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Úc Tưởng.