Cô ta đi giày cao gót nên đối với cô ta việc này cũng không hề dễ dàng, cô ta chỉ biết cố gắng hết sức giải thích với khán giả: “Mọi người thấy không? Kỳ thực, người giàu dính lấy nhau, càng giàu càng chỉ chơi với nhau. Những người giàu có đều đi cùng người nhà họ Kim để trò chuyện.”\n\n“Ví dụ, nếu các bạn nhìn sang bên kia, giám đốc điều hành của Tập đoàn Đồng Hưng đi cùng với con trai của ông Kim.”\n\n“Còn bên kia nữa, chết tiệt, đó là Trữ Lễ Hàn! Các bạn có nghe nói đến Trữ Lễ Hàn không? Không được, tôi không dám chụp ảnh anh ta. Anh ta là người mà ông Kim đích thân tiếp đón.”\n\n“Các bạn cũng nên hiểu rõ, kỳ thực người có địa vị quyền thế vừa đứng lại, bên cạnh sẽ không thiếu người nịnh nọt. Tôi tìm rất lâu cũng không tìm thấy cái người tên Ngư Ngư kia, ta đoán cô ta trong này có chút lạc lõng, thậm chí cô ta còn không có ai để nói chuyện.”\n\n[Thật sự là một người giả tạo!]\n\n[Vậy tại sao cô ta đến được đây?]\n\n[Có thể là được người ở thế hệ thứ hai trong gia đình giàu có mang theo vào?]\n\n[Cô ta vẫn luôn xây dựng hình ảnh độc thân mà…]\n\nÚc Tưởng không biết gì về những điều này.\n\nCô đến cả công ty còn chưa đến bao giờ, làm sao biết mình đã làm gì. \n\nÚc Tưởng ngồi ở khu vườn phía Tây một lát: “Mẹ kiếp, muỗi nhiều vậy.”\n\nHệ thống: \"Nhân vật quan trọng trong cốt truyện đang đến gần!\"\n\nÚc Tưởng \"Bốp\" một tiếng đánh chết con muỗi. \n\nÚc Tưởng: “Đột nhiên nhớ tới…”\n\nHệ thống: \"Cái gì?\"\n\nĐột nhiên cô chợt nghĩ rằng mình không nên gây ồn ào mà nên đợi các nhân vật trong cốt truyện trước đã?\n\nÚc Tưởng: \"Tôi không mang theo khăn giấy.\"\n\nCô chán ghét nhìn con muỗi trong lòng bàn tay mình.\n\nHệ thống: \"...\"\n\nLúc này, một giọng nói vang lên cách đó không xa.\n\n“Ai đã gửi thư mời cho anh? Anh có tư cách để đến ư?”\n\nGiọng người đó có chút gắt gỏng.\n\n“Anh cho rằng mình là ai? Đến lượt anh nói những lời này với tôi sao? “\n\nGiọng người đáp lại nghe cũng rất khẩn trương.\n\nĐó là giọng của Lăng Sâm Viễn.\n\n“Tin hay không thì tùy, hôm nay cho dù tôi đánh anh ở đây, tổng giám đốc Trữ cũng không nói được gì.”\n\n“Anh thử xem.”\n\nCó một tiếng \"Bốp\" sắc nét.\n\nÚc Tưởng đánh chết một con muỗi khác.\n\nHệ thống: \"?\"\n\nHệ thống: \"Hiện tại cô không thể kiên nhẫn được sao?\"\n\nÚc Tưởng: \"Nó hút máu tôi, tôi không chịu nổi.\"\n\n“Ai?”\n\nNgười bên đó hiển nhiên đã chú ý tới động tĩnh ở chỗ Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng không vui nói với hệ thống: “Vạn vật đều linh tính, ngoại trừ muỗi.”\n\n“Ai? Đi ra ngoài! Đừng để tôi nhắc lại.”\n\nNgười ở bãi cỏ bên kia hét lên.\n\nÚc Tưởng vén gấu váy, bước thấp bước cao đi ra ngoài.\n\nHôm nay cô mặc một chiếc váy ống màu xanh nước biển.\n\nKhông có đồ trang trí không cần thiết, thậm chí không có một món đồ trang sức rực rỡ nào.\n\nNhưng Úc Tưởng có một vẻ đẹp tiêu chuẩn mỹ nhân, ngũ quan tinh xảo kiều diễm, đủ để áp chế tất cả châu báu sáng chói trên lễ phục.\n\nChàng trai trước mặt vừa nhìn thấy cô đã sửng sốt, sau đó hỏi: ‘Cô tên gì? Tại sao cô lại đến đây?”\n\nÚc Tưởng không để ý tới anh ta, nhìn thẳng qua vai anh ta, cuối cùng dừng ánh mắt ở Lăng Sâm Viễn.\n\nÚc Tưởng: “Chúng ta lại gặp nhau.”\n\nLăng Sâm Viễn không rảnh nói chuyện với cô.\n\nCô sẽ không phân biệt tình huống, lại có ý định thể hiện tình cảm với anh ta ở đây một lần nữa, đúng không?\n\nÚc Tưởng khẽ mỉm cười, lễ phép hỏi: “Có giấy không?”\n\nThanh niên trước mặt lần nữa sửng sốt, sau đó theo bản năng sờ túi: “… Không có.”\n\nVì thế Úc Tưởng nhìn Lăng Sâm Viễn: “Anh có giấy không?”\n\nLăng Sâm Viễn thậm chí còn không thèm chạm vào túi, chỉ nói: “Không.”\n\nÚc Tưởng chỉ vào chiếc khăn tay được gấp gọn gàng trước ngực anh ta: “Cho tôi mượn cái đó được không?”\n\nMuốn lừa anh ta lấy thứ đồ đó?\n\nLăng Sâm Viễn: “Không thể.”\n\nÚc Tưởng hỏi hệ thống: \"Người này có bệnh sạch sẽ đúng không?\"\n\nHệ thống: \"Theo thiết lập, nam chính đẹp trai, mạnh mẽ nhưng đáng thương, cảnh giác với bất cứ ai.\"\n\nĐáng kinh ngạc rồi?\n\nÚc Tưởng: \"Công bằng mà nói, Trữ Lễ Hàn đẹp hơn về mặt nhan sắc. Đáng tiếc sự biến thái đã làm biến dạng khuôn mặt tuấn tú của anh ta.\"\n\nHệ thống: \"...\"\n\nSân thượng tầng hai.\n\nTrữ Lễ Hàn vừa mới ngồi xuống chỗ này, tổng giám đốc Kim liền háo hức ngồi xuống bên cạnh, một tay đưa cho anh tách trà: \"Chuyện lần trước ở nước ngoài...\"\n\nNói được nửa câu, ông ta chợt nhận ra rằng tâm trí của Trữ Lễ Hàn căn bản không có ở đây.\n\nTrữ Lễ Hàn đang nhìn... ở tầng dưới?\n\nCó gì ở tầng dưới ư?\n\nÔng Kim không còn cách nào khác đành nhìn xuống, khi nhìn xuống, ông nhìn thấy đứa con trai út của mình đang đứng ở phía dưới cùng với đứa con ngoài giá thú của nhà họ Trữ. Ừm? Còn có một cô gái khác à?\n\nÔng Kim đỏ mặt, cảm thấy hơi xấu hổ.\n\nÔng ta hét lớn: “Kim Diệc Hiên, nhanh lên đây.”\n\nÚc Tưởng: ?\n\nCó ai ở trên lầu ư?\n\nChàng trai trước mặt cô ngẩng đầu lên và hét to: “Ba, anh Trữ, sao mọi người lại ở chỗ này?”\n\nÔng Kim nặng nề đặt chén trà trong tay lên bàn: “Ba còn muốn hỏi con, khu vườn phía Tây không phải đã khóa rồi sao?”\n\nLúc này Úc Tưởng cũng ngẩng đầu lên.\n\nÁnh mặt trời có chút chói mắt, cô chỉ có thể hơi nheo mắt lại, sau đó mới khó có thể nhìn thấy bóng dáng Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng hỏi: “Anh có giấy không?”\n\nÔng Kim sửng sốt, mím môi muốn biết đây là nhà của ai. Cô đang nói chuyện với tôi à? Cô hoàn toàn không được chào đón.\n\nÔng Kim đang định gọi vệ sĩ đi xuống đuổi người ra khỏi vườn.\n\nTrữ Lễ Hàn hơi nghiêng người về phía trước, trả lời cô: “Không.”\n\nNhưng sau khi nói xong, Úc Tưởng còn chưa kịp hỏi lại, anh đã động ngón tay, từ trong túi áo ở ngực rút ra chiếc khăn vuông gấp lại, ném xuống lầu.\n\nÚc Tưởng đưa tay ra, nắm lấy.\n\nTrong lúc nhất thời, tất cả mọi người có chút sửng sốt.\n\nCả ông Kim và con trai út đều không ngờ Trữ Lễ Hàn sẽ nói chuyện với Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng không quan tâm người khác nghĩ gì.\n\nCô chộp lấy chiếc khăn tay và từ từ lau sạch lòng bàn tay từng chút một.\n\nLăng Sâm Viễn: “...”\n\nLúc này anh ta mới nhận ra mình đã suy nghĩ quá nhiều.\n\nÚc Tưởng căn bản không muốn giữ lại chiếc khăn tay mà chỉ muốn dùng nó để lau sạch muỗi chết trên lòng bàn tay...\n\nBởi vì hành vi vượt ngoài suy nghĩ của Trữ Lễ Hàn, nhất thời ông Kim không xác định được giữa cô gái ở tầng dưới và mình có quan hệ gì, đương nhiên khó có thể đưa ra mệnh lệnh tiếp theo.\n\nVì thế bầu không khí có vẻ hơi khó xử.\n\nÚc Tưởng lau tay xong, ngẩng đầu hỏi: “Muốn tôi trả lại cho anh không?”\n\nTrữ Lễ Hàn lông mày hơi nhíu lại.\n\nAnh có bệnh sạch sẽ.\n\nTrữ Lễ Hàn: “ Không cần.”\n\nÚc Tưởng quay người, liền vứt nó vào thùng rác.\n\nTrữ Lễ Hàn: “…”\n\nMặc dù anh không cần nó. Nhưng cô không thể ném nó dứt khoát như vậy được, phải không? Cô không định giữ nó làm bằng chứng sao?\n\nÚc Tưởng ném chiếc khăn tay đi, quay người lại nói với đám người Lăng Sâm Viễn: “Được rồi, không có việc gì. Các anh cứ tiếp tục đánh nhau đi.”\n\nLăng Sâm Viễn: “…”\n\nÚc Tưởng kéo váy đi ra ngoài.\n\nÁnh mắt Lăng Sâm Viễn chớp chớp hai cái, đi theo cô.\n\nTất nhiên anh ta không thể làm gì trước mặt Trữ Lễ Hàn.\n\nNếu không thì chẳng phải sẽ giống như một chú hề biểu diễn cho anh trai của mình xem sao?\n\n“Em không phải thích tôi sao? “\n\nLăng Sâm Viễn vừa đi ra khỏi khu vườn phía Tây liền hỏi.\n\nỪm?\n\nÚc Tưởng quay đầu lại, phát hiện Lăng Sâm Viễn đang đi theo mình.\n\nÚc Tưởng: “A.”\n\nCâu trả lời rất không thành thật.\n\nHệ thống đành phải hét lớn trong đầu cô: \"Nhân vật chính!\"\n\nÚc Tưởng liếm môi: “Tôi rất thích anh. Kỳ thật vừa rồi tôi đang lén nhìn anh.”\n\nLăng Sâm Viễn cười lạnh: “Nhìn tôi đánh nhau? Em tựa hồ không có chút nào là đau khổ lo lắng.”\n\nÚc Tưởng: “Bởi vì anh là huyền thoại duy nhất trong tâm trí tôi, anh là ánh sáng, anh là người tuyệt vời nhất, không ai có thể đánh bại được anh.”\n\nLăng Sâm Viễn sắc mặt nhất thời tối sầm, thấp giọng hỏi: “Em là người của Trữ Lễ Hàn? Anh ta phái em tiếp cận tôi sao?”\n\nĐừng tự luyến nữa, anh trai.\n\nÚc Tưởng liếm môi nói: “Anh cho rằng tôi kiêu ngạo ngang ngược như vậy, Trữ Lễ Hàn có thể mua chuộc được tôi sao?”\n\nKhóe miệng Lăng Sâm Viễn giật giật.\n\nĐó là... sự thật.\n\nNếu cô là người của Trữ Lễ Hàn phái tới, anh ta chắc chắn cô sẽ có càng nhiều thủ đoạn hơn. Huống chi, Trữ Lễ Hàn còn không biết thực lực chân chính của anh ta, có lẽ anh cũng không thèm đối phó anh ta.\n\nLăng Sâm Viễn nheo mắt lại: “Vậy đây là em thích tôi sao? Tôi không nhìn ra em thích tôi ở chỗ nào.”\n\nAnh ta đúng là mũi chó!\n\nKhông, chó không thính bằng anh ta.\n\nÚc Tưởng nhớ trong tiểu thuyết gốc, lẽ ra Lăng Sâm Viễn lúc này đã thích nữ chính và đang bí mật chuẩn bị để bắt lấy cô ấy.\n\nNào có việc cùng cô thảo luận thích hay không thích?\n\nNhưng nghĩ lại cũng đều bình thường.\n\nCác nhân vật nam chính trong tiểu thuyết Cổ Tảo Bá Tông đều thể hiện rằng, ngoại trừ nhân vật nữ chính, tất cả phụ nữ đều là công cụ của họ.\n\nHọ có thể lợi dụng những người phụ nữ này để che chắn cho nữ chính và gánh chịu hậu quả thay cho nữ chính. Họ có thể dùng tài sản gia đình của những người phụ nữ này để cho họ địa vị, nhưng không trao cho những cô gái đó tình yêu, bởi vì tình yêu duy nhất là với nữ chính. Cuối cùng phải có người bị giết để nhường chỗ cho nữ chính.\n\nKhông hổ là anh nha!\n\nNam chính thối tha!\n\nÚc Tưởng mím môi, trìu mến dịu dàng nói: “Đúng vậy, đây chính là điều tôi thích. Tôi thích nhìn anh khi bị sỉ nhục lộ ra vẻ mặt không hài lòng. Tôi cũng thích nhìn thấy anh đánh nhau với người khác, khóe mắt của anh khi đó có vết máu kéo dài, tạo ra thứ ánh sáng vừa buồn bã vừa tàn nhẫn trong đôi mắt anh, anh có thể hụt hơi thở hồng hộc, có thể vén gấu áo lên, cơ bụng tám múi của anh sẽ lộ ra, với những vết bầm tím chằng chịt…”\n\nHệ thống: \"?\"\n\nHệ thống: \"Cô thật sự là đang tỏ tình sao?\"\n\nTôi nghi ngờ cô, nhưng tôi không có bằng chứng!\n\nÚc Tưởng: \"Đây, đây... gần như đã đạt tới mức độ quấy rối tình dục rồi.\"\n\nHệ thống giật mình, cảm giác như bản thân đã lạc hậu rồi.\n\nHệ thống: \"Cô có muốn xem xét kỹ Lăng Sâm Viễn hơn không?\"\n\nÚc Tưởng: \"Có chuyện gì à?\"\n\nHệ thống: \"Tay anh ta đang nắm chặt kìa.\"\n\nÚc Tưởng: \"Cái này không phải kết quả cậu mong muốn sao? Tôi có cần phải thổ lộ tình cảm của mình để khiến anh ta yêu tôi không? Không được đâu, anh ta thuộc về nữ chính.\"\n\nHệ thống chợt nhận ra: \"Đúng, cô nói đúng.\"\n\nLà nó sai rồi.\n\nÚc Tưởng rất giác ngộ!\n\nLăng Sâm Viễn vô cùng tức giận.\n\nAnh ta giận dữ cười.\n\nLăng Sâm Viễn: “Em là cố ý chọc tức tôi sao?”\n\nÚc Tưởng lau đi những giọt nước mắt không tồn tại nơi khóe mắt: “Anh không tin tôi sao? Tôi đau lòng quá.”\n\nLăng Sâm Viễn mấp máy môi.\n\nÚc Tưởng buông tay xuống: “Nếu anh không tin thì thôi quên đi, tôi đi đây.”\n\nDiễn trò cũng mệt mỏi lắm nha.\n\nCô đang định đi tìm gì đó để ăn.\n\nLăng Sâm Viễn: “...”\n\nAnh ta thấy mình không thể hiểu nổi người phụ nữ này, dù chỉ một chút.\n\nLúc này, người hot mạng kia vẫn đang phát livestream, cuối cùng cô ta cũng phát hiện ra bóng dáng của Úc Tưởng.\n\n“Người đang nói chuyện với cô ấy là ai? Ừm, tôi không biết.”\n\n[Trông có chút quen quen!]\n\n[Bạn đã đọc tin đồn gần đây chưa? Anh ta có vẻ là con hoang của nhà họ Trữ!]\n\n[Không, tôi nghĩ anh ấy rất giống ông Ferguson, một người nước ngoài mới nổi tiếng, ông ta bắt đầu sự nghiệp trong lĩnh vực phát triển phần mềm. Có rất nhiều hình ảnh của ông ta trên Instagram, và tôi nghĩ anh ấy trông rất giống với người đó.]\n\nLúc này, vệ sĩ cũng đang báo cáo cho Trữ Lễ Hàn.\n\n“Chúng tôi đã nhìn thấy cô Úc, cô ấy đang nói chuyện với Lăng Sâm Viễn.”\n\nTrữ Lễ Hàn đang ngồi trên ghế sofa, ông Kim đã đi dạy dỗ con trai mình và hiện không ở bên cạnh anh.\n\nTrữ Lễ Hàn hỏi: “Họ nói gì?”\n\n“Xa quá, không nghe được.”\n\n“Họ đã nói chuyện bao lâu rồi?”\n\n“Đã mấy phút rồi, hình như bọn họ còn chưa nói xong.”\n\nTrữ Lễ Hàn dừng lại một chút, sau đó nói: “Nhanh chóng mang người đến đây.”\n\n“Vâng!”\n\nBên này, Úc Tưởng quay người rời đi.\n\nLăng Sâm Viễn vội vàng nắm lấy cổ tay cô, trầm giọng nói: “Nếu cô đã nói thích tôi, vậy tối nay cô làm bạn gái của tôi nhé?”\n\nÚc Tưởng muốn hỏi, còn nữ chính thì sao?\n\nNhưng rất nhanh cô liền nghĩ đến.\n\nTất nhiên, một nhân vật nham hiểm như nam chính sẽ không nhanh chóng công khai người yêu của mình và để người khác lợi dụng cô ấy mà chống lại mình.\n\nHiện tại chỉ có chị gái của nữ chính biết chuyện này.\n\nPhải chăng cuộc sống như một công cụ của tôi bắt đầu từ bây giờ?\n\nTôi cảm thấy không được.\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng thở dài: “Tôi cũng muốn làm bạn gái của anh.”\n\nLăng Sâm Viễn nhìn thẳng mặt cô, trong lòng hiện ra hai chữ to đùng: Dối trá.\n\nÚc Tưởng cau mày: “Nhưng, hôm nay tôi đến bữa tối này là để xem mắt. Lát nữa bác cả sẽ dẫn tôi đi gặp nhà trai. Nếu bị bọn họ nhìn thấy, mọi chuyện sẽ rất tệ. Anh hiểu không? Trừ khi, bây giờ anh nói với tôi, là anh muốn cưới tôi. “\n\nLăng Sâm Viễn lập tức buông cổ tay cô ra.\n\nAnh ta bây giờ thực sự không thể biết được cô đang nói thật hay nói dối.\n\nTất nhiên là anh ta không thể cưới cô.\n\nLăng Sâm Viễn bước đến bên vai cô, cúi đầu thấp giọng nói vào tai cô: “Vậy em nên giải quyết cuộc hẹn xem mắt trước, sau đó lại cùng tôi nói chuyện yêu đương.”\n\nÚc Tưởng quay đầu chớp chớp mắt: “Lần sau đừng nói chuyện gần gũi với tôi như vậy, nếu không tôi sẽ cho rằng anh cũng thích tôi.”\n\nMí mắt Lăng Sâm Viễn giật giật, anh ta nhanh chóng đứng cách xa cô mười thước.\n\nNgười phụ nữ này dường như không biết xấu hổ là gì.\n\nAnh ta không nhìn cô nữa.\n\nAnh ta rời đi cùng với những đường gân xanh nổi trên trán.\n\nVệ sĩ của Trữ Lễ Hàn ở bên kia tìm được cơ hội, Lăng Sâm Viễn vừa rời đi, anh ta lập tức bước tới.\n\n“Cô Úc Tưởng đúng không ạ? “\n\nLần này anh ta cẩn thận xác minh lại.\n\n“Cậu Trữ muốn gặp cô.” Vệ sĩ nói.\n\nĐương nhiên Úc Tưởng sẽ không cho rằng Trữ Lễ Hàn muốn vì cô mà chịu trách nhiệm.\n\nTốt hơn hết là đừng chịu trách nhiệm.\n\nNhìn thấy một nhân vật phản diện cùng mình xuất hiện trong ảnh cưới, tôi liền cảm thấy ngủ không ngon nha.\n\nTất nhiên, Úc Tưởng không để hệ thống biết suy nghĩ của mình, sau khi lẩm bẩm trong lòng, cô đi theo vệ sĩ lên tầng hai.\n\nNgười hot mạng đang phát sóng trực tiếp đứng bên cạnh ngơ ngác: \n\n“Sao cô ấy lại lên tầng hai?”\n\n[Có chuyện gì xảy ra ở tầng hai ư?]\n\n[Tôi không thể hiểu được!]\n\n“Là phòng nghỉ dành cho những người có quyền lực đó! Vừa rồi tôi chỉ thấy ông Kim, anh Kim và cậu Trữ đi lên. Có cả vệ sĩ canh gác lối vào, bạn có thấy không? Người bình thường không thể lên được đâu.”\n\n[Chết tiệt, chết tiệt!]\n\n[Vậy cô ấy là người có tiếng thật hay là kẻ giả tạo?]\n\nLúc này Úc Tưởng im lặng bước lên tấm thảm, chậm rãi đi về phía căn phòng cuối cùng.\n\nCửa phòng mở ra.\n\nBên trong yên tĩnh đến chết người.\n\nÚc Tưởng trầm tư ba giây.\n\nKhông phải là muốn giết người bịt miệng đó chứ?\n\nKhông, đây là một xã hội pháp chế.\n\nMá nó.\n\nKhông đúng.\n\nTiểu thuyết của Cố Tảo Bá Tông không bao giờ tuân theo pháp luật! Chặt tay chân rồi moi tim người đều có cả!\n\n“Cô Úc?”\n\nNgười đứng phía sau trầm giọng lên tiếng.\n\nNgười ngồi trên ghế sofa ở cửa chậm rãi đứng dậy, quay người lại.\n\nAnh vốn cao lớn, ánh sáng chiếu vào càng khiến cái bóng của anh kéo dài ra, khiến anh càng có cảm giác ngột ngạt khó tả.\n\n“Cô không dám tiến vào? Sợ tôi hỏi cô vì sao lại ở cùng Lăng Sâm Viễn sao?”\n\n“Cô cùng Lăng Sâm Viễn có quan hệ gì?” Trữ Lễ Hàn hỏi.\n\nHệ thống đang rất hưng phấn: \"Hiện tại nói cho anh ta biết cô muốn gả cho anh ta đi!”