Tổng giám đốc Hà nghe vậy, không những không ghét bỏ mà còn cười nói: \"Con gái mà, học ít một chút cũng tốt, ngốc một chút cũng tốt!\"\n\nỞ phía bên này, chị họ đột nhiên rút tay lại, hỏi: “Em vừa nói nhảm sao? Anh Trữ có thể mời em sao?... Chị biết em cố tình nói như vậy, không muốn nhà họ Hạ thích em, có đúng không? Nhưng để chị nói cho em biết, người nhà họ Hạ muốn tìm là một người xinh đẹp, trong đầu có rơm hay phân thì đều không quan trọng đâu.”\n\nÚc Tưởng: ...\n\nÚc Tưởng: “Người nhà này bị bệnh à?”\n\nHệ thống: “Đúng vậy.”\n\nVào thời điểm này, nó vô cùng kiên định mà lựa chọn đứng trên cùng một chiến tuyến với Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng cúi đầu cắn một miếng bánh ngọt, sau đó ngẩng đầu nhìn chị họ thứ: “Trong đầu em có rơm thì trong đầu chị cũng có phân, tại sao không chọn chị? Ồ, bởi vì chị xấu hơn em phải không?\"\n\nChị họ thứ cảm thấy bản thân cãi không lại cô, chỉ có thể tức giận mà quay đầu phàn nàn.\n\nÚc Tưởng không thèm nhìn cô ta, tự mình ăn xong chiếc bánh ngọt, sau đó đứng dậy đi lấy thêm hai chiếc nữa.\n\nÚc Tưởng tiếp tục trò chuyện với hệ thống: “Không phải cậu nói hôm nay còn có nữ chính sao?”\n\nHệ thống không nói nên lời.\n\nHệ thống: “Cô thật sự không lo lắng kịch bản của mình bị xáo trộn sao?”\n\nÚc Tưởng: “Vậy để tôi hỏi cậu về nữ chính nhé, nếu sau này tôi đi ức hiếp nữ chính thì có phải ít nhất cũng đã hoàn thành một nhiệm vụ rồi không?”\n\nHệ thống: “Cô quên rồi à? Hiện tại chưa có kịch bản nào về việc cô bắt nạt nữ chính.”\n\nÚc Tưởng: “Ôi.”\n\nÚc Tưởng: “Bây giờ là tôi thay nữ chính chịu sự ức hiếp của chị gái nữ chính, phải không?”\n\nHệ thống: “Cô nói đúng.”\n\nBên này vừa ăn hiếp xong.\n\nKhông khí phía bên kia bỗng trở nên náo nhiệt, hóa ra đám cưới sắp chính thức bắt đầu, mọi người tạm thời di chuyển từ trong nhà ra bãi cỏ ngoài trời.\n\nBãi cỏ rộng này đủ chỗ cho nhiều người.\n\nPhía trước còn có khoảng mười hàng ghế xếp rải rác.\n\nNhưng rõ ràng là những chỗ ngồi đó đã bị chiếm giữ bởi những người có thân phận và địa vị, những vị khách khác chỉ có thể đứng phía sau hoặc đứng ở hai bên.\n\nLúc này, nhiều người nhịn không được mà giơ điện thoại di động lên chụp ảnh.\n\nMột số nhân vật nổi tiếng trên mạng đã lẻn, thậm chí họ còn bắt đầu quay vlog.\n\nNgười vừa phát sóng trực tiếp hiện cũng đang đứng trong đám đông, cô ta hướng máy ảnh về phía bục cao cách đó không xa.\n\n\"Nhìn thấy không? Người ngồi trước đàn piano là thiên kim nhà họ Ninh! Các bạn biết nhà họ Ninh mà phải không? Làm trong ngành chế tạo sản xuất. Người nhà này đúng là vừa trắng trẻo, giàu có mà còn xinh đẹp nữa!\"\n\n\"Ồ, cô ấy và con gái nhà họ Kim là bạn thân.\"\n\nLúc này, máy quay rung lên rồi dừng lại.\n\nNhững người nổi tiếng trên mạng hít một hơi thật sâu và nói: \"Nhìn thấy không? Cái bóng dáng đó? Đó là Trữ Lễ Hàn.\"\n\n[Hàng đầu tiên ngoại trừ bố mẹ hai bên cô dâu chú rể thì còn có anh Trữ.]\n\n[Chết tiệt, phía sau đã đủ đẹp rồi.]\n\n[Anh ấy thực sự rất có khí chất, có thể quay chính diện được không?]\n\n\"Tôi thật sự không dám quay chính diện, đợi sau này các bạn có thể xem lại video đám cưới mà nhà họ Kim ghi lại, có khả năng sẽ đăng lên mạng đó.\"\n\nNgười nổi tiếng trên mạng nói xong thì máy quay lại lướt nhanh qua.\n\nKhông thể nhìn thấy hình bóng của Úc Tưởng trong số các vị khách.\n\nCô ta thầm nghĩ, người này thật bí ẩn.\n\nNói cô là giả, cô lại có thể bị mời lên tầng hai lần nữa.\n\nNói cô là thật thì thời điểm để khoe khoang địa vị lại chẳng thấy bóng dáng cô đâu.\n\nỞ phía bên này, Úc Tưởng cũng đang nhìn cô gái trẻ ngồi trước cây đàn piano.\n\nCô ta là em gái của nữ chính, tên là Ninh Nhạn.\n\nCô ta mặc một chiếc váy phù dâu màu hồng nhạt, tóc được buộc cao, dáng vẻ trông rất quý phái, khuôn mặt hơi lệch sang một bên khi chơi piano, đường nét khuôn mặt thì mềm mại, đây chính là hình tượng tiêu chuẩn của một nữ thần.\n\nNếu không biết rõ kịch bản, Úc Tưởng gần như tin rằng cô ta là một cô gái tốt.\n\nChẳng trách nữ chính lại bị lừa nặng như vậy.\n\nThực sự không ai có thể giả vờ được.\n\nCô dâu chú rể nhanh chóng nói lời thề, đeo nhẫn cho nhau và trao cho nhau những nụ hôn.\n\nSau đó cô dâu chú rể từ trên bục cao bước xuống, quỳ xuống trước mặt bố mẹ để cảm ơn sự nuôi dạy của họ. Chỉ có điều đoạn này có bổ sung thêm một chi tiết nhỏ.\n\nCô dâu chú rể cầm ly rượu, còn quỳ xuống trước mặt Trữ Lễ Hàn, thành kính mời anh.\n\nTrữ Lễ Hàn nhận lấy nhưng không uống.\n\nCô dâu chú rể cũng không cảm thấy lạ, đứng lên mỉm cười.\n\nBởi vì mọi người đều biết trước đây khách sạn Hải Lệ vì lý do nào đó đã đắc tội Trữ Lễ Hàn, từ đó trở đi Trữ Lễ Hàn rất ít khi chạm vào đồ ăn bên ngoài.\n\nÚc Tưởng có chút kinh ngạc.\n\nÚc Tưởng: “Tại sao họ lại mời rượu Trữ Lễ Hàn? Cái gì chứ, Trữ Lễ Hàn nuôi bọn họ lớn sao?”\n\nHệ thống: …\n\nPhía bên này, những người nổi tiếng trên mạng cũng đang giải thích với khán giả trong buổi phát sóng trực tiếp: “Chắc hẳn có rất nhiều người đã đọc được một vài tin đồn nói rằng Tổng giám đốc Kim và anh Trữ đã giao lưu nhiều năm. Cho nên anh Trữ và Tổng giám đốc Kim đã trở thành bạn bè suốt đời. Các con của Tổng giám đốc Kim khi gặp anh Trữ còn phải gọi anh một tiếng chú. Trên thực tế năm nay anh Trữ mới hai mươi chín tuổi.\n\n[Nhà họ Trữ thật tuyệt vời]\n\n[Không thể nói như vậy, phải nói rằng mẹ Trữ Lễ Hàn rất tuyệt vời, bản thân anh ấy cũng rất tuyệt vời]\n\n[Ôi tôi chỉ muốn nhìn mặt anh ấy thôi, tại sao lại khó thế này?]\n\nNửa phần sau của đám cưới, bọn họ chuyển sang tổ chức tiệc trong nhà.\n\nLúc này quan khách đang dùng bữa ở phía dưới sân khấu, thì trên sân khấu có nhiều ngôi sao tên tuổi được Tổng giám đốc Kim mời tới biểu diễn.\n\nNgay khi những minh tinh này xuất hiện, số lượng người xem trong phòng phát sóng trực tiếp của người nổi tiếng trên mạng đã hoàn toàn bùng nổ.\n\nTrong nhất thời, không ai còn quan tâm đến việc Úc Tưởng là thật hay giả.\n\nÚc Tưởng ăn no uống đủ rồi liền nói với hệ thống: “Đi thôi.”\n\nHệ thống: “Cô chưa thấy nữ chính à?”\n\nÚc Tưởng: “Tôi vẫn chưa tìm thấy cô ấy ở đâu cả.”\n\nHệ thống: “Cô đợi đã.”\n\nHệ thống: “Xem ra là đang ở cùng Lăng Sâm Viễn.”\n\nÚc Tưởng: “Ôi tôi buồn ngủ quá. Bọn họ đang làm gì thế? Hôn nhau sao? Cần bao nhiêu lâu?”\n\nSau khi Úc Tương nói xong còn ngáp dài một hơi.\n\nHệ thống: “Khoảng ba tiếng nữa chị gái của nữ chính mới có thời gian hãm hại nữ chính, lúc đó cô phải xuất hiện.”\n\nĐâu có cách nào khác, hôm nay chị gái của nữ chính làm phù dâu, còn phải tuân theo rất nhiều thủ tục.\n\nÚc Tưởng: “…”\n\nÚc Tưởng: “Muốn tôi đợi ba tiếng chỉ để chịu khổ sao? Không bằng bảo tôi đi chết đi.”\n\nÚc Tưởng đứng dậy rời đi.\n\nHệ thống: “ Nhân vật thiết lập, nhân vật thiết lập…”\n\nÚc Tưởng rời đi mà không thèm quay đầu nhìn lại.\n\nVật lộn đến bây giờ, bên ngoài cũng đã là buổi chiều.\n\nBuổi tối sẽ có tiệc, nhưng ai muốn đi thì đi, Úc Tưởng quá lười để chờ đợi rồi.\n\nÚc Tưởng đi ra ngoài, lấy điện thoại di động mở ứng dụng taxi ra.\n\nHệ thống vẫn đang cố gắng thuyết phục Úc Tưởng: “Kịch bản đã sụp đổ rất nặng nề rồi, e rằng lát nữa nữ phụ sẽ ra tay với nữ chính, nếu cô không ngăn cản thì nữ chính cũng hết cách rồi?”\n\nÚc Tưởng ngáp dài.\n\nÚc Tưởng cau mày: \"Nơi này xa quá, sao xe lại tới lâu như vậy?\"\n\nPhải đợi cả nửa giờ.\n\nHệ thống đã không thể thuyết phục được Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng uể oải nói: “Tôi phải về dưỡng thai. Tôi đi giày cao gót, còn mặc váy dạ hội, không khí se lạnh đầu mùa thu rất dễ gây cảm lạnh và sảy thai. Dù gen của Trữ Lễ Hàn có tuyệt vời đến đâu thì cũng không thể chịu được, cậu nói xem có đúng không?”\n\nHệ thống cũng thực sự cảm thấy trong bụng Úc Tưởng đã có một thai nhi. Nó bị những lời vừa nói của cô làm cho do dự.\n\nHệ thống: “Nhưng tôi sợ cô sẽ bị đánh giá là trốn tránh nhiệm vụ, sẽ bị trừng phạt.”\n\nÚc Tưởng ngồi xổm xuống, tìm một chỗ thoải mái hơn, phủi bụi rồi ngồi dựa vào.\n\nThực ra cô cũng muốn biết mức độ trừng phạt sẽ như thế nào để có thể phán đoán rõ ràng hơn về hoàn cảnh của mình.\n\nSau đó Úc Tưởng liền xin nhận trừng phạt.\n\nCô rít lên hai lần.\n\nLúc này hệ thống giống như một con gà mái già đang lo lắng: “Cô xem đi, tôi đã bảo cô trước tiên đừng rời đi nữa. Có phải sảy thai rồi không?”\n\nÚc Tưởng trợn mắt nói tiếp: “Không sao không sao, vẫn có thể mang thai lần nữa.”\n\nHệ thống muốn phát bệnh rồi: “Chỗ nào của cô có thể mang thai lần nữa? Cô phải mượn của người khác. Nếu Trữ Lễ Hàn phát hiện ra, anh ấy sẽ lột da cô.”\n\nLúc này, mặt khác của Trữ Lễ Hàn đã hết kiên nhẫn, nhưng chưa bao giờ anh thể hiện ra trên mặt.\n\nAnh bảo thư ký Vương đi lấy xe, còn bản thân đem theo vệ sĩ đi ra ngoài.\n\nTổng giám đốc Kim không dám ngăn cản anh, thậm chí còn nói: \"Thật xin lỗi, hôm nay anh vất vả rồi”. Sau đó đưa cho vệ sĩ một món quà lưu niệm có giá trị, sau đó đích thân phái người tiễn đến cửa.\n\nTrữ Lễ Hàn chưa đi được xa liền nhìn thấy Úc Tưởng đang ngồi xổm trên mặt đất.\n\nCơ thể Úc Tưởng khẽ run lên, giống như đang phát bệnh gì đó.\n\nLúc này, thư ký Vương cũng lái xe tới.\n\nThư ký Vương vừa rẽ liền nhìn thấy Úc Tưởng. Anh ta vẫn chưa gặp Úc Tưởng lần nào, nhưng là không đành lòng nhìn cô gái xinh đẹp đang run rẩy, vội vàng hạ cửa sổ xuống hỏi: “Cô làm sao thế?”\n\nTrữ Lễ Hàn chậm rãi đi lên phía trước, liền nhìn thấy Úc Tưởng đang chậm rãi ngẩng đầu lên.\n\nSắc mặt cô có chút tái nhợt, hơi thở dường như yếu đi một chút, hai hàng lông mi dài khẽ run lên, khuôn mặt thanh tú khiến người ta gần như không thể rời mắt.\n\nThư ký Vương bình tĩnh lại, hỏi: “Có phải cô bị lạnh đến mức đông cứng rồi không?”\n\nAnh ta nghĩ dù sao thì mình cũng ở trong xe, cũng khá ấm áp. Thế là anh ta giơ tay cởi cúc áo khoác, thể hiện phong thái quý ông của mình.\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn cảnh này một cách vô cảm.\n\nAnh không có ý kiến gì về Úc Tưởng.\n\nNhưng suy cho cùng thì họ cũng đã từng có mối quan hệ thân mật. Bây giờ Thư ký Vương cởi áo cho cô, chuyện gì đang xảy ra vậy?\n\nTrữ Lễ Hàn giơ tay lên, cởi nút nhanh hơn.\n\nSau đó anh dùng một tay nhấc chiếc áo khoác lên và đưa nó về phía trước, bao phủ toàn bộ cơ thể của Úc Tưởng.\n\nThư ký Vương sửng sốt: \"Anh Trữ, anh Trữ... hay là để tôi...\"\n\nAnh ấy không khỏi lẩm bẩm trong lòng.\n\nTừ khi nào mà người này lại có lòng thế?\n\nBên này, Úc Tưởng nhịn không được mà hắt hơi một cái, kéo áo khoác lên, thò đầu ra ngoài.\n\nTrông thật đáng thương.\n\nCô ngẩng mặt lên nhìn Trữ Lễ Hàn chằm chằm.\n\nKhoảnh khắc đó, từ góc độ này nhìn xuống, Trữ Lễ Hàn cảm thấy bản thân như có thể nhìn thấy đôi mắt trong veo của cô, giống như một cặp ngọc lưu ly tuyệt đẹp.\n\nCó chút lạnh, cũng có chút màu sắc.\n\nNó hoàn toàn khác với khi cô ấy cười.\n\nAnh nghe thấy cô sốt ruột nói: “Anh chưa từng thấy đau bụng kinh bao giờ à?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “…”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Còn đau bụng kinh, xem ra tâm nguyện của cô không thể thành hiện thực được rồi.”\n\nCó lẽ vì gặp lại nhân vật chính trong kịch bản nên nỗi đau đó chính là hình phạt, nó nhanh chóng tiêu tan từ những vết nứt trên xương cốt của Úc Tưởng.\n\nNó không kéo dài như chứng đau bụng kinh mà tôi từng gặp ở kiếp trước.\n\nÚc Tương thầm thở dài trong lòng.\n\nNhững ngón tay trắng nõn của cô nắm chặt lấy chiếc áo khoác, làn da nổi bật rõ ràng trên chiếc áo màu đen.\n\nRõ ràng là đang ngồi, nhưng khi ngước mắt lên, dường như đang quyến rũ người khác.\n\nÚc Tưởng nói mà mặt không hề đỏ : “Ồ, vậy hay là quan hệ thêm lần nữa là được rồi?”\n\nThư ký Vương: !\n\nVệ sĩ: !