Dường như Trữ Lễ Hàn không có khẩu vị, anh chỉ gắp mấy đũa.\n\nNhìn thấy Trữ Sơn như sắp ngất đi, sắc mặt tái nhợt, anh cũng chỉ lấy khăn giấy trên bàn, thong thả lau tay và nói: “Sức khỏe của ba ngày càng yếu, sau này mấy người nên khuyên nhủ ông ấy nhiều hơn, không có chuyện gì thì đừng ra ngoài.”\n \nNhững người giúp việc ở cửa thận trọng đáp lại, không dám nói thêm lời thừa nào.\n\nTrái lại, Trữ Sơn rất muốn nói.\n\nNhưng ông ta tức đến mức thở gấp, tuy miệng đóng mở vài lần nhưng lại không có âm thanh nào bật ra.\n\nLúc này, Lăng Sâm Viễn mới vỗ nhẹ lưng ông ta từ phía sau.\n\nTrữ Sơn lập tức cảm thấy an ủi phần nào.\n\nÔng ta hiểu rõ tính cách Trữ Lễ Hàn ra sao, sự lạnh lùng và tàn nhẫn đã khắc sâu vào xương tủy của anh rồi.\n\nNhưng may mắn, may mắn là, ông ta vẫn còn một đứa con trai...\n\nSau đó ông ta nghe thấy Lăng Sâm Viễn lạnh lùng nói: “Các người đỡ ông ấy đi nghỉ ngơi đi.”\n\nCổ họng Trữ Sơn nghẹn lại.\n\nKhông.\n\nChuyện này... Ông ta còn chưa dạy dỗ bọn họ mà?\n\nNhững người giúp việc sợ rằng ông ta sẽ tức đến ngất xỉu nên đã đỡ ông ta ra ngoài.\n\nHệ thống: “Trữ Sơn còn chưa ăn cơm mà?”\n\nÚc Tưởng: “Còn phải hỏi, lòng hiếu thảo này tuyệt thật đấy.”\n\nHệ thống: “Đã là rác thì phải xử lý như rác. Có một nhóm như các người ngồi trên đầu Trữ Sơn, hẳn là tuổi thọ của ông ta sẽ giảm đi mười tuổi.”\n\nÚc Tưởng: “Một nhóm người? Đó là nam chính và nhân vật phản diện của cậu đấy.”\n\nHệ thống nghẹn họng, chật vật nói: “Không phải của tôi, cũng không phải nguyên chủ, mà hiện giờ là cô đấy”\n\nÚc Tưởng: “?”\n\nLúc này Lăng Sâm Viễn mới kéo ghế ngồi xuống.\n\nNgười giúp việc vừa dọn món cua ngâm rượu xuống, hiện giờ đang bưng món ăn mới lên.\n\nLòng xào rau.\n\nRất giản dị.\n\nTrữ Lễ Hàn ngẩng đầu nhìn một chút, cũng không hỏi Úc Tưởng có ăn được hay không nữa. \n\nSau đó món ăn được đặt trước mặt Lăng Sâm Viễn.\n\nLăng Sâm Viễn cười khẩy trong lòng rồi quét mắt nhìn xung quanh.\n\nNhững món ăn đặt trước mặt ba người cực kỳ khác biệt. Thoạt nhìn... Những người không biết đều sẽ nghĩ rằng Úc Tưởng mới là bà chủ của ngôi nhà.\n\nSuy cho cùng thì chỉ có những món ăn trước mặt cô vô cùng cầu kỳ.\n\n“Món thịt ức bò hầm rượu vang đỏ này mùi vị như thế nào?” Lăng Sâm Viễn đột nhiên hỏi.\n\nBây giờ ánh mắt của Trữ Lễ Hàn cũng nhìn sang.\n\nÚc Tưởng hào phóng gật đầu: \"Khá ngon.\"\n\nNgay khi Lăng Sâm Viễn đang muốn đẩy cái dĩa qua, Úc Tưởng liền gắp miếng cuối cùng bỏ vào miệng, nhấn mạnh lần nữa: “Thật sự rất ngon.”\n\nLăng Sâm Viễn: \"...\"\n\nTrong lòng Úc Tưởng nói: Ha, đến gần này? Gần này?\n\nHai người các anh đánh nhau dữ dội cỡ nào cũng được, đừng nghĩ đến việc vạ lây đến tôi! \n\nÚc Tưởng ăn hết những món ngon và chừa lại những món không ngon. \n\nSau đó, cô vui vẻ xoa bụng nói: \"Tôi no rồi.\"\n\nLăng Sâm Viễn: \"...\"\n\nĐột nhiên anh ta tò mò không biết một người phụ nữ như Úc Tưởng khi thực sự thích một người sẽ như thế nào. Có lẽ cô sẽ không chừa lại món không ngon cho đối phương đâu nhỉ.\n \nTrữ Lễ Hàn ở một bên chậm rãi chớp mắt, nhìn chằm chằm vào tay đang vỗ bụng của cô, nhẹ giọng nói: “Vậy cô đi dạo trong vườn hoa một lát đi.”\n\nÚc Tưởng: “Tôi về nhà…”\n\nTrữ Lễ Hàn ngắt lời cô: “Nhà họ Úc có bác sĩ riêng không?”\n\nÚc Tưởng cẩn thận suy nghĩ: \"Trước kia thì có nhưng từ khi trở nên nghèo khó thì không.\"\n\nTrữ Lễ Hàn gật đầu nói: “Ở đây có, cô ở lại đây để quan sát một đêm rồi đi cũng được.” \n\nKhông phải chỉ là cảm lạnh một chút thôi sao?\n\nÚc Tưởng chớp chớp mắt nhưng cũng không tranh cãi với anh, chỉ nghiêng đầu hỏi: “Vệ sĩ đẹp trai nhất nhà họ Sở là ai vậy?”\n\nTrữ Lễ Hàn: ?\n\nLăng Sâm Viễn: ?\n\nÚc Tưởng: \"Không phải là tôi đi dạo trong vườn hoa một lát ư? Đã muộn vậy rồi, rất không an toàn. Nhất định phải có vệ sĩ.\"\n\nTrữ Lễ Hàn: “Đẹp trai?”\n\nÚc Tưởng mím môi: \"Đêm đã khuya rồi, nếu như anh quay đầu lại phát hiện người đi theo mình vừa quái dị vừa xấu xí, anh nói xem có đáng sợ hay không?\"\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn cô chằm chằm mấy giây.\n\nDường như hệ thống có chút hoảng sợ.\n\nCuối cùng, Trữ Lễ Hàn cất tiếng: \"Có nữ vệ sĩ.\" \n\nSau đó quay đầu bảo người giúp việc mang điện thoại nội bộ tới, anh đi ra ngoài gọi điện thoại.\n\nMột lát sau, nữ vệ sĩ mà Trữ Lễ Hàn nói đã đến.\n\nĐối phương cao 1,75 mét, đôi chân thon thả đi bốt da, trông giống như loại đá người sẽ rất đau.\n\nCô ấy cột tóc đuôi ngựa, không để mái.\n\nBên dưới là một đôi mắt sắc bén có thần.\n\nCô ấy ngầu quá.\n\nÚc Tưởng vui vẻ đứng dậy đi theo.\n\nSở Lập Hàm: \"...?\"\n\nLăng Sâm Viễn: \"...\"\n\nTrong đầu họ đồng thời nảy ra một ý nghĩ: Sao họ lại cảm thấy dù có đổi thành nữ vệ sĩ thì vẫn có điều gì đó không đúng?\n\nÚc Tưởng vừa đi, chẳng mấy chốc chỉ còn hai người họ đối diện nhau.\n\nKhông ai nói chuyện nữa.\n\nDù sao thì lúc đang ngồi cùng bàn, nếu nói ra những lời cay nghiệt râu ria thì trừ việc thể hiện bản thân thấp kém hơn cũng không có tác dụng nào khác.\n\nCuộc chiến thực sự, vẫn là ở trong lòng.\n\nNgười giúp việc đứng một bên cảm thấy bầu không khí dường như nặng nề hơn từ khi cô Úc rời đi.\n\nNửa giờ sau.\n\nTrữ Lễ Hàn từ tốn đứng dậy, anh súc miệng, lau tay rồi rời khỏi phòng ăn.\n\nAnh trực tiếp phớt lờ Lăng Sâm Viễn.\n\nLăng Sâm Viễn ngồi trên ghế, đặt đũa xuống cười khẩy.\n\nỞ bên này, Úc Tưởng đã đi quanh khu vườn rộng lớn của nhà họ Trữ suốt cả tiếng đồng hồ. Thậm chí cô còn ra ngoài xem một bà lão khiêu vũ trong công viên.\n\nSau đó cô mới chậm rãi trở về.\n\nVừa vào cửa, Trữ Lễ Hàn đã lập tức nhận ra cô đang khoác một chiếc áo da không phải của cô.\n\nMà người đầu tiên cất tiếng hỏi lại là Lăng Sâm Viễn, người vừa mới đi vào sau khi gọi điện thoại xong.\n\n“Áo khoác trên người cô Úc ở đâu ra thế?” Lăng Sâm Viễn trầm giọng hỏi.\n\nÚc Tưởng chỉ vào nữ vệ sĩ bên cạnh: “Của cô ấy.”\n\nSắc mặt nữ vệ sĩ lạnh như băng nhưng vẫn gật đầu đáp: “Lúc cô Úc đi dạo bên hồ cảm thấy hơi lạnh.”\n\nKhóe miệng Lăng Sâm Viễn co giật.\n\nÚc Tưởng ở đâu cũng thoải mái vậy à?\n\nTại sao anh lại cảm thấy dù là nam hay nữ thì khi ở cùng cô cũng đều có chung một kết quả vậy. \n\nÚc Tưởng không quan tâm bọn họ nghĩ gì, cô lười biếng ngáp một cái, mặc áo khoác đi lên lầu, quay người lại nói với nữ vệ sĩ: “Cảm ơn, ngày mai tôi sẽ trả lại cho cô.”\n\nVốn dĩ trông cô đã giống một nàng tiên nhỏ nhưng khi cô nói bằng giọng dịu dàng lại ngọt hệt như mật ong, giống như đang làm nũng vậy đó.\n\nNữ vệ sĩ ở đầu bên kia gật đầu nói: \"Không có gì đâu, cô Úc.\"\n\nTrữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn: \"...\"\n\nNói thế nào nhỉ, tâm trạng thật sự hơi phức tạp.\n\nÚc Tưởng vừa lên lầu đã nhiệt tình hỏi thăm người giúp việc: “Đêm nay tôi nên ở đâu?”\n\nĐó là sự dịu dàng và tươi tắn mà họ chưa từng thấy trước đây.\n\nTrữ Lễ Hàn vô thức xoay đồng hồ trên cổ tay.\n\nĐó là lỗi của anh…\n\nVới tính cách của Úc Tưởng cho dù cô ở đây cũng sẽ không hề bối rối. Thậm chí cô còn giống như cá gặp nước nữa.\n\nCứ như thế, Úc Tưởng ở lại nhà họ Trữ một đêm.\n\n\nCô ăn uống đầy đủ, áp dụng những biện pháp tuyệt vời để giữ ấm cho mình. Một đêm trôi qua bình yên, đừng nói đến sốt, thậm chí cô còn không bị đau đầu.\n\nCó điều điện thoại của cô bị người ta gọi điện thoại muốn nổ luôn.\n\nTổng cộng có 48 cuộc gọi nhỡ!\n\nTrong đó có 31 cuộc gọi là từ nhà họ Úc.\n\nÚc Tưởng vội vàng gọi lại cho ba mẹ, sau đó vừa đi ra ngoài vừa nói chuyện điện thoại: \"Không sao đâu, thật sự không sao đâu. Dù sao thì cảnh sát sẽ xử lý những việc tiếp theo.\"\n\n\"Chúng ta xem được tin tức...\" Đầu bên kia đang nói thì dừng lại một chút, giống như có điều suy nghĩ, không nói tiếp mà chuyển chủ đề: \"Hiện giờ con đang ở đâu? Ba lái xe tới đón con nhé?”\n\n\"Không cần đâu ạ, mỗi ngày ba làm việc rất vất vả rồi nên ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn.\" Úc Tưởng từ chối, nói rằng nhà họ Trữ không thiếu xe và tài xế.\n\nHời cho tên lưu manh đó rồi.\n\nÚc Thành Tần đành phải miễn cưỡng đáp: “Được rồi, con lên xe nhớ gửi tin nhắn về nhà.”\n\nÚc Tưởng cúp điện thoại.\n\nCô lật lại danh sách cuộc gọi nhỡ.\n\nTổng giám đốc Thẩm, Liêu Giai Phỉ. Ừm…?\n\nÚc Tưởng dừng lại một chút, tìm được một cái tên ngoài ý muốn.\n\nNinh Ninh.\n\nNữ chính gọi cho cô thật à?\n\nÚc Tưởng ngạc nhiên nhướng mày, cô không gọi lại ngay mà nhấn vào trang WeChat.\n\nTổng giám đốc Thẩm đã tạo một nhóm WeChat để các thành viên trong công ty bàn việc ăn mừng kỷ niệm. Khi cô mở ra, có rất nhiều hình ảnh hiện lên.\n\n[Bữa sáng buffet ba sao Michelin! Lần đầu tiên tôi ăn nó! Tuyệt dữ!]\n\n[Ga trải giường của khách sạn thật tuyệt, tôi ngủ tới không muốn đứng dậy luôn.]\n\n[Khách sạn vừa nói rằng tôi có thể mang rượu về nhà...]\n\nMột nhóm người đang phấn khởi bày tỏ cảm xúc của mình..\n\nÚc Tưởng gõ mấy chữ rồi gửi đi: [Hôm nay mọi người vẫn đi làm à?]\n\nCả nhóm im lặng một lúc.\n\nÚc Tưởng: [?]\n\nÚc Tưởng: [Sao không ai nói gì vậy?]\n\nLiêu Giai Phỉ là người ghét Úc Tưởng nhất, nhưng hôm nay cô lại là người trả lời tin nhắn đầu tiên.\n\nLiêu Giai Phỉ: [Thật ra thì mọi người đều có chút xấu hổ. Sau khi chúng tôi hạ cánh ngày hôm qua, giám đốc Lăng đã sắp xếp cho chúng tôi đến bệnh viện tư nhân để khám, sau đó còn ở trong một khách sạn năm sao, còn có bữa buffet ba sao Michelin và còn tặng không ít rượu nữa…]\n\nMọi người đều biết rất rõ rằng những thứ này đều là do Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng có thể không vui hay không?\n\nSuy cho cùng thì cô vẫn chưa chọn được giữa Vân Trác và Lăng Sâm Viễn ai là bạn trai cô. Ồ, hình như vẫn còn một người nữa… Cậu Trữ? Mọi người nhớ lại chuyện xảy ra trên đảo, đến bây giờ vẫn còn chút hoảng hốt không thể tin được. \n\nNgay khi mọi người vô thức nín thở, bầu không khí trong nhóm cũng trở nên căng thẳng.\n\nÚc Tưởng: [Ồ, tôi khuyên cô nên nỗ lực nhiều hơn.]\n\nLiêu Giai Phỉ: [?]\n\nÚc Tưởng: [Lăng Sâm Viễn muốn tặng gì thì mọi người cứ nhận đi, không cần khách sáo. Mọi người đều có trách nhiệm bòn rút tư bản cả mà.]\n\nSau đó cả nhóm gửi đi hàng loạt dấu chấm hỏi.\n\nĐiều này không đúng nha.\n\nDù sao thì cũng không nên trở mặt tại chỗ, nhấn mạnh việc bản thân ghét hành động dùng tiền mua lòng người, đó là đang chà đạp lòng tự trọng của cô và có ý đồ dùng tiền mua chuộc linh hồn, kinh tởm vậy, còn phải khinh thường một tiếng đấy?\n\nLúc này tổng giám đốc Thẩm mới ngắt lời.\n\nTổng giám đốc Thẩm: [Úc Tưởng, bây giờ cô đang ở đâu? Nếu như hôm nay cô có thể đi làm thì tốt. Có một vài người mới đến công ty, tôi dự định sắp xếp đưa họ đến gặp cô.]\n\nTổng giám đốc Thẩm: [Tất nhiên, nếu cô cảm thấy không khỏe và không thể đến thì không sao cả.]\n\nKhi mọi người nhìn thấy đoạn chat này một lần nữa, họ không còn cảm thấy ghen tị khi Úc Tưởng được đối xử đặc biệt nữa, ba ngày làm thì hai ngày xin nghỉ rồi.\n\nNgười tốt, Úc Tưởng người ta rộng lượng như vậy mà còn ghen tị thì bọn họ có còn là con người không?\n\nLúc này Úc Tưởng vừa đi xuống lầu.\n\nNgười giúp việc nhỏ giọng nói: \"Cô Úc, cậu cả Trữ và cậu Lăng đều đã rời đi trước.\"\n\nÚc Tưởng trả lời tin nhắn trước: [Ở biệt thự nhà họ Trữ.]\n\nTrong nhóm: [!]\n\n[Chết tiệt, anh ta đưa cô về thẳng về nhà họ Trữ?]\n\n[Đây là ra mắt ba mẹ hả?]\n\nNgười đó nói rằng họ muốn gặp tôi nhưng họ gần như làm tôi tức chết.\n\nCô tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu nhìn thấy Trữ Sơn lạnh lùng ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm cô.\n\nÚc Tưởng cũng nhìn lại.\n\nMột sự im lặng khủng khiếp bao trùm không khí, ngay cả người giúp việc cũng cảm nhận được áp lực thầm lặng này.\n\nNhưng Úc Tưởng lại bình tĩnh quay đầu hỏi cô ấy: \"Nữ vệ sĩ tối hôm qua ở đâu?\"\n\nNgười giúp việc lắp bắp: “Cô ấy, hôm nay cô ấy được nghỉ phép.”\n\nÚc Tưởng thầm nói trong lòng, nhanh vậy đã nghỉ phép rồi hả?\n\nCô thở dài: “Ôi, thật đáng tiếc, tôi muốn cô ấy đưa tôi về.”\n\nVốn dĩ Trữ Sơn hy vọng Úc Tưởng không thể chịu được bầu không khí như vậy mà lộ ra mặt yếu đuối của mình. Như thế thì ông ta sẽ ra tay dễ dàng hơn.\n\nAi mà biết được Úc Tưởng còn có thời gian suy nghĩ xem ai sẽ đưa cô về nhà.\n\nTrữ Sơn không còn cách nào khác đành phải lên tiếng trước.\n\nÔng ta lạnh lùng nói: “Tôi có vài lời muốn nói với cô Úc đây.”\n\nÚc Tưởng không chút do dự, đi tới ngồi xuống.\n\nHệ thống có hơi căng thẳng thay cô: “Đừng coi thường Trữ Sơn, ông ta tuy già nhưng xấu xa lắm!”\n\nÚc Tưởng: “Ồ”\n\nHệ thống: “Tại sao cô không hề căng thẳng vậy?”\n\nThậm chí... có vẻ hơi phấn khích nữa? \n\nÚc Tưởng không trả lời.\n\nBởi vì lúc này Trữ Sơn lại lên tiếng.\n\nTrữ Sơn giống như bà mẹ chồng giàu có độc ác và kiêu ngạo trong vô số truyện tổng tài. Ông ta nói: \"Nói đi, bao nhiêu tiền thì cô mới rời xa con trai tôi?\"\n\nÔng ta nhìn chằm chằm vào Úc Tưởng.\n\nNhưng điều khiến ông ta thất vọng là trên mặt Úc Tưởng không hề có chút tức giận khi bị sỉ nhục, cũng không hoảng sợ như con vịt đã thò vào miệng sắp bay đi.\n\nÚc Tưởng hỏi: “Ngài ra giá trước đi, sau đó tôi sẽ kêu giá.”\n\nNgười giúp việc: ?\n\nTrữ Sơn: ?\n\nTrong khoảnh khắc đó, gần như ông ta tưởng mình nghe nhầm.\n\nĐưa giá trước và kêu giá sau hả? Đem việc này ra đấu giá à?\n\nTrữ Sơn che ngực, đè nén lửa giận trong ngực, ông ta nói: \"Tôi khuyên cô tốt nhất không nên khiêu chiến uy nghiêm của tôi.\"\n\n\"Vậy ngài nói giá tổng là được.\"\n\n\"...\"\n\nÚc Tưởng quá hợp tác, điều này thực sự khiến cho màn kịch của Trữ Sơn có chút bất ổn, giống như dùng nắm đấm đánh vào bông, không có tác dụng.\n\nTrữ Sơn cố gắng hết sức để kìm nén cơn tức giận, thầm nghĩ rằng tốt thôi, nếu cô đã hợp tác thì sự tranh chấp giữa anh em họ có thể được giải quyết, phải không?\n\nĐiều quan trọng nhất là phải giải quyết được vấn đề, không được nổi giận với cô bé.\n\nVì vậy Trữ Sơn suy nghĩ một chút, nói: \"Mười triệu.\"\n\nÚc Tưởng: “Thành thật mà nói, tổng giá trị của viên ngọc mà anh Trữ đưa cho tôi phải có giá trị hơn 20 triệu.”\n\nĐương nhiên cô sẽ không nói cái thứ hai là khuy măng sét của Trữ Lễ Hàn mà cô chủ động chọn.\n\nTrữ Sơn: \"...\"\n\nLòng ông ta trầm xuống, thầm nghĩ dường như sức hấp dẫn của cô với hai anh em họ đã vượt quá sức tưởng tượng của ông ta rồi. Vậy thì ông ta càng phải xử lý cái rắc rối là cô càng sớm càng tốt. \n\nNếu có thể dùng tiền thì cũng không có gì to tát.\n\nBây giờ không cần phải ra tay tàn nhẫn, nếu không có thể sẽ dồn hai anh em họ vào thế khó, sinh ra bất mãn với ông ta, vậy thì không được. \n\nBây giờ ông ta chỉ có hai đứa con trai này!\n\nSuy nghĩ lướt qua trong đầu ông ta, cuối cùng ông ta dằn lòng lại, nói: “Tôi cho cô 80 triệu.”\n\nÚc Tưởng: “Được rồi, không thành vấn đề!” \n\nCô nhanh chóng đồng ý.\n\n Trữ Sơn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm.\n\nÚc Tưởng: \"Vậy tôi giảm giá cho ngài. Tổng cộng chỉ có 150 triệu, ngài thấy thế nào?\"\n\nTrữ Sơn: ? ?\n\nTrữ Sơn: “Sao chỉ có 150 triệu?”\n\nÚc Tưởng phân tích giúp hắn: “Ngài xem nhé, 80 triệu, đó là giá cho đứa con hợp pháp của ngài. 70 triệu, đó là giá cho đứa con ngoài giá thú của ngài. Ngài muốn tôi rời bỏ con trai ngài, nhưng mà là rời bỏ con trai hợp pháp hay là con ngoài giá thú đây? Hay là cả hai nhỉ?”\n\nTầm mắt của Trữ Sơn tối sầm lại.