Trữ Sơn chắc chắn không thiếu tiền.\n\nÔng ta già rồi nhưng không có nghĩa là toàn bộ của cải trong tay ông ta đều đã bốc hơi hết. Ngược lại, quả thực thì quy mô hiện nay của Trữ thị có thể khiến ông ta bỏ ra 100 triệu mà không chớp mắt.\n\nTuy nhiên, chỉ cần nghĩ đến việc phải tiêu số tiền đó cho Úc Tưởng thì huyết áp của Trữ Sơn lại có xu hướng tăng lên một chút.\n\nTrữ Sơn lạnh lùng nói: “Tôi đã phái người điều tra cô.” Việc điều tra đã hoàn thành chỉ trong một đêm.\n\n\"Ba cô tên Úc Thành Tân, mẹ cô tên Quan Kim Mỹ. Nhà họ Úc thua lỗ nhiều năm liền, thế hệ của ba cô đã bị loại ra khỏi tầng lớp thượng lưu từ sớm rồi...\"\n\nMục đích Trữ Sơn nói những lời này thật ra là vì muốn mỉa mai Úc Tưởng, muốn nói với cô rằng với xuất thân và hoàn cảnh gia đình nghèo khó của cô thì cô không xứng đáng ra giá cao như vậy. Nhưng ông ta có thể dễ dàng điều khiển cuộc sống của cô. Trong mắt ông ta thì cô và gia đình của cô chẳng là gì cả.\n\nÚc Tưởng đột nhiên bừng tỉnh.\n\nÚc Tưởng: \"Ý của ông là muốn giúp nhà họ Úc một tay, bù đắp tổn thất? Cái giá một trăm triệu còn chưa đủ sao?”\n\nTrữ Sơn: ?\n\nChẳng lẽ cô không thấy được sự khinh thường và kiêu ngạo trong mắt ông ta sao?\n\nCô không thấy nhục nhã sao?\n\n\"Cô cho rằng bản thân cô và nhà họ Úc đáng giá sao?\" Trữ Sơn nói.\n\nÚc Tưởng: \"Điều đó còn tùy thuộc vào việc anh Trữ và Lăng Sâm Viễn có giá trị như thế nào trong lòng ông.\"\n\nTrữ Sơn bị nghẹn họng.\n\nKhông ngờ lúc này người giúp việc mang một chén cháo bong bóng cá phi lê tới.\n\nÚc Tưởng đưa tay nhận lấy: \"Cảm ơn.\"\n\nKhi Trữ Sơn nhìn thấy điều này, một luồng khí vô danh đã lao thẳng vào đỉnh đầu ông ta. Mặt ông ta tối sầm lại, liếc nhìn người giúp việc.\n\nNgười giúp việc sợ bị trách nên lắp bắp nói: “Đây là món mà cậu chủ yêu cầu vào buổi sáng khi rời đi… Cậu ấy nói rằng cô Úc nhất định phải ăn trước khi đi, còn, còn một ly sữa nữa.”\n\nTrữ Sơn đột nhiên ngừng nói.\n\nÚc Tưởng bưng bát cháo lên, quay đầu hỏi: \"Có trứng không? Làm ơn chiên giúp tôi một quả trứng.\"\n\nMón này rất cân bằng bổ dưỡng.\n\nHệ thống: “…Cô không cảm thấy như mình đang nhảy qua lại liên tục ở bãi mìn Trữ Sơn sao?”\n\nÚc Tưởng tự tin: “Tôi là bia đỡ đạn không có đầu óc. Tôi làm thế này có gì sai sao?”\n\nHệ thống: …\n\nCó chút…đạo lý?\n\nNếu nhìn vào thiết lập nhân vật thì thực sự không có gì để chê cả.\n\nÚc Tưởng ở trước mặt Trữ Sơn, ăn bữa sáng một cách chậm rãi.\n\nVà Trữ Sơn cũng không nói gì nữa.\n\nÔng ta đang xem xét lại vị trí của Úc Tưởng trong tâm trí Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn, rốt cuộc là địa vị gì...\n\nLúc này, điện thoại di động của Úc Tưởng vang lên một tiếng “ting”.\n\nCô cúi đầu nhìn, hoá ra là tin nhắn của Hà Vân Trác.\n\nHà Vân Trác: [Cô ở đâu? Hôm qua cô đã đi cùng ai? Tôi rất lo lắng.]\n\nÚc Tưởng lướt qua danh sách các cuộc gọi nhỡ.\n\nKhông có cuộc gọi nào của Hà Vân Trác.\n\nThầm nói, sự lo lắng của anh đến khá muộn nhỉ... Tôi đoán là anh đến thăm Ninh Nhạn trước, sau đó mới nghĩ đến tôi phải không?\n\nCó điều Úc Tưởng không hề bận tâm.\n\nCô nhanh chóng trả lời tin nhắn: [Ở nhà họ Trữ, anh Hà có thời gian đến đón tôi không?]\n\nHệ thống: ?\n\nNó xem không hiểu.\n\nHệ thống: “Tại sao cô lại để Hà Vân Trác tới đón cô?”\n\nNhưng nửa giờ sau, hệ thống cảm giác bản thân như đã hiểu được.\n\nHà Vân Trác đích thân lái xe đến biệt thự nhà họ Trữ.\n\nNữ giúp việc vội vàng đi vào nói: “Bên ngoài có một chiếc xe, nói là tới đón cô Úc ạ.”\n\nÚc Tưởng súc miệng, lau tay rồi chậm rãi đứng lên: “Nếu ông không có việc gì khác thì tôi xin phép đi trước.”\n\nTrữ Sơn hỏi: “Người nhà họ Úc tới sao?”\n\nXem ra ý của ông ta muốn bỏ qua Úc Tưởng, trực tiếp tìm nhà họ Úc để bàn bạc, sẽ dễ dàng thương lượng hơn nếu như nhà họ Úc muốn giữ mặt mũi.\n\nNhưng Úc Tưởng làm ông ta thất vọng rồi.\n\nÚc Tưởng nói: \"Không phải.\"\n\nÚc Tưởng quay người bước ra ngoài.\n\nTrữ Sơn giận tím mặt, chống gậy đi phía sau, sau đó nhìn thấy chiếc Ferrari đậu ngoài cổng.\n\nCửa xe Ferrari mở ra, một chàng trai trẻ từ trên xe bước ra.\n\nCâu đầu tiên chàng trai nói với Úc Tưởng là: “Cô đã thay quần áo chưa?”\n\nÚc Tưởng: \"Ồ, anh đi tắm không thay quần áo à?\"\n\nChàng trai bị nghẹn một chút rồi mỉm cười với cô, tự biết điều mà không hỏi thêm câu nào nữa.\n\nTổng giám đốc Trữ nhạy bén tự cảm thấy quan hệ giữa hai người không ổn, ông ta ho nhẹ một tiếng.\n\nLúc này Hạ Vân Trác mới ngẩng đầu chú ý tới ông ta.\n\n\"Là Tổng giám đốc Trữ ạ? Tôi là Hà Vân Trác.\"\n\nTrữ Sơn chợt nhớ ra đối phương là ai.\n\nAnh ta là con trai của Tổng giám đốc điều hành Bất động sản Hoành Tuấn. Khi anh ta trở về Trung Quốc, ba anh ta đã nhắc đến anh ta nhiều lần, đại ý là muốn nhờ những người bạn già dìu dắt con trai mình.\n\nTại sao anh ta lại đến đón Úc Tưởng?\n\n“Rầm” một tiếng, cửa xe đóng lại, Úc Tưởng ngồi vào ghế phụ.\n\nHà Vân Trác khẽ gật đầu và nói: \"Tạm biệt Tổng giám đốc Trữ.\"\n\nNhưng tâm trạng của Trữ Sơn thì không thể chỉ dùng hai chữ “phức tạp” là có thể khái quát hết.\n\nÔng ta nghiến răng nghiến lợi nghĩ, khá lắm, mối quan hệ giữa cô và Trữ Lễ Hàn còn chưa rõ ràng mà cô đã đã tìm được người mới rồi.\n\nTrữ Sơn chưa bao giờ gặp qua một người phụ nữ thủ đoạn như này.\n\nSuy cho cùng, trên đời khó tìm được người phụ nữ thứ hai có thể giải quyết được Trữ Lễ Hàn... chưa kể còn dám làm loạn trước mặt Trữ Lễ Hàn.\n\nTrữ Sơn rơi vào trầm tư.\n\nLên xe.\n\nHệ thống không nói nên lời: “Cô gọi Hà Vân Trác đến là để cho Trữ Sơn biết cô thủ đoạn đến thế nào? Sau đó ông ta sẽ lập tức đưa tiền cho cô để cô rời xa con trai ông ta?”\n\nÚc Tưởng: “Không phải sao? Nhìn tôi nhiều mưu mô thủ đoạn như thế này, chân đạp ba thuyền, đến bản thân tôi còn tự thấy sợ.”\n\nHệ thống: …\n\nHà Vân Trác ở một bên thấp giọng hỏi: \"Tôi đưa cô về nhà nhé?\"\n\nÚc Tưởng: “Không cần, trực tiếp đưa tôi đến công ty là được.”\n\nHà Vân Trác cười: \"Đi làm luôn mà không cần nghỉ ngơi à? Thực ra... nếu cô vào nhà họ Hà thì sau này cũng không cần phải đi làm nữa.\"\n\nÚc Tưởng: “Có phải là kiểu ở nhà không cần làm gì cả, mỗi tháng được cho 10 triệu để chi tiêu tùy thích, lại còn có máy bay riêng chở tôi đi xem biểu diễn, hoặc đi ngắm biển không?\"\n\nHà Vân Trác im lặng một lúc.\n\nYêu cầu... thật sự không thấp.\n\nHà Vân Trác chuyển giọng hỏi: “Cô và anh Trữ quen biết nhau từ khi nào?”\n\nÚc Tưởng: \"Khoảng nửa tháng trước.\"\n\nHà Vân Trác ngập ngừng nói: \"Các người...\"\n\nÚc Tưởng: “Nếu anh muốn nói là có quan hệ thì quả thật có một chút. Còn anh muốn nói là nhiều thì không có.”\n\nHà Vân Trác: ?\n\nHà Vân Trác đậu xe ở tầng dưới của Văn hoá Khải Tinh với những cảm xúc phức tạp.\n\nAnh ta vẫn đang suy nghĩ tại sao Trữ Sơn lại đích thân đưa Úc Tưởng ra ngoài...\n\nTrữ Sơn cũng có ý muốn Úc Tưởng và Lăng Sâm Viễn kết hôn?\n\nHà Vân Trác xoa xoa thái dương, có chút muốn bỏ cuộc, nhưng anh ta thực sự không muốn làm như vậy. Trên đời có quá nhiều người dễ dàng bị khuôn mặt của Lăng Sâm Viễn làm cho bối rối, khó lắm mới tìm được một người lạnh lùng với Lăng Sâm Viễn như Úc Tưởng.\n\nMặc dù cũng khá thờ ơ với anh ta.\n\nTrải qua một khoảng tâm lý phức tạp.\n\nHà Vân Trác ngẩng đầu nhẹ giọng nói: \"Hai ngày nữa ba tôi sẽ tổ chức tiệc chiêu đãi tôi trở về Trung Quốc. Tới lúc đó tôi sẽ gửi thiệp mời đến nhà họ Úc, tôi hy vọng cô có thể đến.\"\n\nÚc Tưởng: \"...Tôi đi làm.\"\n\nHà Vân Trác mỉm cười, cũng không nói gì cả, chỉ đích thân đưa Úc Tưởng lên lầu trước rồi mới đi.\n\nCác đồng nghiệp của Văn hóa Khải Tinh trốn ở cửa lặng lẽ nhìn thấy cảnh này. Sau khi Úc Tưởng bước vào, họ không nhịn được liền hỏi: \"Vãi chưởng! Không phải cô đến nhà họ Trữ sao? Sao Hà Vân Trác lại đưa cô tới đây?\"\n\n\"Tuyệt vời nha Úc Tưởng!\"\n\nTrong lời nói của họ chỉ toàn là sự ngưỡng mộ chân thành, không chút mỉa mai nào.\n\nSau khi Úc Tưởng nói xong câu “lợi dụng họ để kiếm chút”, bọn họ liền có sự rung động mạnh mẽ với nó.\n\nĐặc biệt là khi họ phát hiện ra rằng một mình Úc Tưởng có thể mang vốn đầu tư mạo hiểm đến công ty, giúp họ có nhiều cơ hội thăng tiến và tăng lương trong tương lai thì sự ủng hộ của họ dành cho Úc Tưởng lại càng ấn tượng hơn.\n\nTôi hận không thể phất cờ hò reo cổ vũ cho Úc Tưởng ngay bây giờ!\n\nÚc Tưởng: \"Khách khí rồi, rượu tôi tặng có ngon không?\"\n\n\"Rất ngon! Chúng tôi cũng mang một chai đến công ty, cô có muốn uống không? Rót cho cô nửa ly nhé?\" Một đồng nghiệp hỏi.\n\nTổng giám đốc Thẩm nghe thấy tiếng thì định mở miệng nhưng lại do dự rồi thôi.\n\nThôi bỏ đi, Úc Tưởng muốn thì cứ uống.\n\nKhông khí trong văn phòng trước nay chưa bao giờ tốt như thế.\n\nMặt Liễu Giai Phỉ không khỏi lộ ra vẻ phức tạp.\n\nGần đây Úc Tưởng thay đổi rồi à? Thật ra thì cũng không thay đổi nhiều… vẫn khá lười biếng, thậm chí đôi khi còn không thèm kiếm cớ để trốn làm. Nhưng hôm nay cô lại cố ý đến công ty.\n\nNhững lời cô nói cũng dường như có ý như \"Không liên quan đến tôi\".\n\nNhưng nghe có vẻ thuận tai hơn nhiều, thậm chí còn khiến mọi người đứng về phía cô một cách vô thức.\n\nĐợi sau khi có người rót cho Úc Tưởng một ly rượu, còn thuận tay nhét cho cô một chút đồ ăn nhẹ vào, Tổng giám đốc Thẩm mới nói: \"Khụ. Úc Tưởng, cô lại đây một lát.\"\n\nÚc Tưởng gật đầu rồi đi qua.\n\n“Sau khi nhận được vốn đầu tư mạo hiểm, công ty đã chi ra một số tiền lớn để chiêu mộ một số nhân vật nổi tiếng trên mạng. Một người là cựu quán quân thể thao điện tử vừa nghỉ hưu, một người là blogger cuộc sống và còn có một cặp blogger chuyên quản lý thiết kế nhân vật cặp đôi…” Tổng giám đốc Thẩm đưa tài liệu trong tay mình cho cô: “Cô xem hợp với ai thì có thể mang theo. Tất nhiên, đề nghị của tôi là mang theo hai người này… Công ty chúng ta thực sự đã chi rất nhiều tiền và các hợp đồng cũng rất hào phóng.\"\n\nÚc Tưởng nhận lấy nó.\n\nCô suy nghĩ một lúc... đi cùng với một con cá mặn như cô thì có thực sự có tương lai không?\n\nMột bên khác, ngay sau khi Úc Tưởng rời đi, Trữ Sơn liền mang đoạn ghi âm đi gặp Trữ Lễ Hàn.\n\nNhững người xung quanh Trữ Lễ Hàn rất hiếm khi gặp Trữ Sơn, lần đầu nhìn thấy ông ta thì liền ngẩn người.\n\n\"Anh Trữ đang bàn việc...\"\n\nTrữ Sơn nghe thấy vậy thì có chút không nén được giận trên mặt. Trong lòng thầm nghĩ, mình là ba của nó mà tại sao lại không thể khiến nó ra đón?\n\nTuy nhiên, Trữ Sơn cũng thực sự hiểu bản thân, hiểu rằng Trữ Lễ Hàn sẽ không vì là ba mà giúp ông ta giữ thể diện.\n\nÔng ta đành phải nói: “Nói với nó là chuyện về cô Úc.”\n\nMí mắt thư ký giật giật?\n\nCô Úc?\n\nCó phải là cô Úc, người lên bản tin ngày hôm qua không?\n\nKhi tin tức này xuất hiện ngày vào hôm qua, cả công ty đều bàng hoàng.\n\nThư ký không dám chậm trễ, vội vàng quay người đi báo.\n\nTrữ Lễ Hàn thực sự đang bàn việc.\n\nThư ký chuyển lời của Trữ Sơn rồi nhẹ giọng hỏi: “Có mời Tổng giám đốc Trữ vào không ạ?”\n\nTrữ Lễ Hàn không nói gì, mà nhấc điện thoại gọi về biệt thự Trữ thị trước, sau khi nữ người giúp việc nhấc máy, anh hỏi: “Cô Úc đi rồi sao?”\n\n\"Cậu chủ, cô Úc đã đi rồi ạ.\"\n\n\"Có bữa ăn sáng không?\"\n\n\"Ăn rồi, còn ăn thêm một quả trứng chiên nữa.\"\n\nVậy thì có lẽ là tâm trạng của cô không bị ảnh hưởng gì cả.\n\nTrữ Lễ Hàn để điện thoại xuống, sau đó nói: “Mời người vào đi.”\n\nTrữ Sơn vừa vào cửa liền bắt đầu phát đoạn ghi âm.\n\nNội dung của đoạn ghi âm là từ việc Úc Tưởng thương lượng với ông ta cho đến đoạn tổng cộng cần bao nhiêu tiền.\n\nTrữ Sơn ấn nút tạm dừng, ngẩng đầu nhìn Trữ Lễ Hàn: “Bây giờ con biết cô ta là loại phụ nữ như thế nào rồi chứ?”\n\nTrữ Lễ Hàn hỏi: “Ba có đưa tiền cho cô ấy không?”\n\nTrữ Sơn: “Vẫn chưa.”\n\nĐương nhiên một nhà tư bản có năng lực sẽ giảm chi phí xuống mức thấp nhất, thay vì tiêu xài tài sản trong tay một cách mù quáng.\n\nTrữ Lễ Hàn nhấc mí mắt lên một cách hờ hững: “Thực ra cô ấy nói đúng, còn tùy vào việc đứa con hợp pháp và đứa con ngoài giá thú có vị trí như nào trong lòng ba.”\n\nTrữ Sơn sửng sốt, thậm chí còn cảm thấy có chút áy náy.\n\nNhưng chẳng bao lâu sau, ông ta lại cảm thấy tức giận.\n\nCon không tức giận à?\n\nCô ta đem hai đứa ra để đòi tiền? Vốn dĩ cô ta không hề yêu các con chút nào, các con hiểu không?\n\nTrữ Lễ Hàn khuấy cốc cà phê trong tay: “Tám mươi triệu vẫn còn ít.”\n\nTrữ Sơn nghẹn ngào, nhanh chóng giải thích: \"Đương nhiên ở trong lòng ba thì con không chỉ là 80 triệu! Con rất đáng giá!\"\n\nTrữ Lễ Hàn: “Vậy con có giá trị mấy trăm triệu?”\n\nTrữ Sơn: \"...\"\n\nTrữ Lễ Hàn bình tĩnh nói: “Con có thể cho cô ấy 300 triệu, còn phải hy vọng cô ấy sẽ chấp nhận. 80 triệu của ba thì không thể gây ấn tượng với cô ấy đâu.”\n\nTrữ Sơn: ?!\n\nÔng ta sốc đến mức muốn lay vai Trữ Lễ Hàn, hỏi xem anh có điên không.\n\nTất nhiên là Trữ Lễ Hàn đang nói dối.\n\nNhưng anh vui mừng khi thấy Trữ Sơn đưa tiền cho Úc Tưởng, Trữ Sơn bị xuất huyết càng nhiều thì càng tốt, anh cũng không ngại đổ thêm dầu vào lửa.\n\nTrữ Sơn không thể ngồi yên được nữa.\n\nÔng ta đứng dậy rồi bước ra ngoài, nghĩ thầm, tôi không tin Lăng Sâm Viễn cũng nghĩ như này... Nếu thực sự không thể được thì con đi cùng với Úc Tưởng cho rồi! Chỉ cần Lăng Sâm Viễn có thể nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta, không tranh giành với con nữa thì cũng tốt...\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn ông ta đứng dậy rời đi, trên mặt không có biểu cảm gì.\n\nAnh ngồi trên ghế da một lúc rồi đột nhiên lấy điện thoại nội bộ gọi cho thư ký Vương.\n\n\"Đi mua mấy cuốn sách liên quan đến chuẩn bị mang thai và thời kỳ mang thai.\" Trữ Lễ Hàn nói.\n\nThư ký Vương sửng sốt hỏi: “Anh, anh muốn mua cái này ạ?”\n\nTại sao! Thời gian qua đã xảy ra điều gì mà tôi không biết ư?\n\nTrữ Lễ Hàn: “Ừ.”\n\nAnh giúp Úc Tưởng tăng giá, thêm một đứa cháu thì thêm 100 triệu.