Ngay sau Nhiễm Chương chính là cặp đôi đó.\n\nHọ trở nên thân thiết hơn, còn gọi vài tiếng \"Chị Úc\". Sau đó hai bên đều thêm WeChat và để lại thông tin liên lạc của mình.\n\nÚc Tưởng chân thành đề nghị: \"Nếu hai người muốn chọn người khác, có thể nói cho tôi biết. Tổng giám đốc Thẩm có thể sẽ không đồng ý, nhưng tôi sẽ giúp hai người.\"\n\nCặp đôi không hề cảm thấy nhẹ nhõm sau khi nghe điều này, thay vào đó là cảm thấy căng thẳng.\n\nThầm nghĩ dù có bị đánh chết thì cũng không được nhắc tới.\n\nÚc Tưởng có thể là một người hay báo thù ...đây chính là ra đòn phủ đầu à?\n\nLúc này, những cảm xúc phức tạp cuộn trào trong lòng họ.\n\nÚc Tưởng quay đầu lại chơi game và bắt đầu lại hành trình kiếm tiền của mình.\n\nÚc Tưởng chơi còn chưa đã mà đã mất ra hai trăm tệ, cô lại cảm thấy không được, mình vẫn cứ là keo kiệt đi!\n\nVậy... khi nào Trữ Sơn sẽ chuyển tiền?\n\nMọi người nhìn thấy thế, trong lòng càng cảm thấy khó chịu hơn.\n\nCó người kéo một nhân viên lâu năm của Khải Tinh lại và hỏi: \"Chị Úc như thế này mà Tổng giám đốc Thẩm không nói gì ạ?\"\n\nNhân viên cũ sửa lại trước: \"Đừng gọi là chị Úc, gọi người ta như thế già lắm.\"\n\nNgười mới nổi tiếng trên mạng: “…”\n\n“Được rồi, vậy, Úc Tưởng?”\n\n“Cũng được. Thực ra trước đây chúng tôi đều gọi là cô Úc.”\n\nNgười mới nổi tiếng trên mạng càng bối rối hơn.\n\nTại sao còn phân ra như thế này?\n\n\"Cô Úc ở công ty có nghiêm khắc không?\"\n\n\"Không, cô ấy rất tốt. Cô ấy thường không đến làm việc, nhưng thực sự rất tốt, thật đấy!\" Người nhân viên cũ nhấn mạnh lại.\n\nNhững người nổi tiếng trên mạng nghe điều này nhưng vẫn cho rằng không phải vậy, đoán rằng mọi người trong công ty đều ghét cô vì cô đã chiếm địa vị của người khác. Vậy thì sau này ai đi theo cô đều trở nên xui xẻo rồi?\n\nKhuôn mặt của cặp đôi lúc này đã trở nên méo mó.\n\nBọn họ thành lập một nhóm nhỏ riêng.\n\nCó người nhẹ nhàng nói: “Nếu ai có quan hệ tốt với cô Úc, thì cũng có thể gián tiếp kết giao với nhà quyền quý.”\n\nHai vợ chồng không nói nên lời: “Các bạn cho rằng nhà quyền quý dễ hoà hợp như vậy à? Hơn nữa sao bọn họ có thể nhìn trúng cái nghề người nổi tiếng trên mạng này chứ? Hãy chờ xem, ngay khi tin tức hai anh em tranh giành một cô gái xuất hiện, Tổng giám đốc của nhà họ Trữ sẽ sớm ra tay thôi, chỉ cầu xin cô ấy đừng lôi kéo chúng tôi theo... nếu không phải đã ký hợp đồng từ trước rồi thì…, ôi…”\n\nNhất thời không ai trong nhóm dám lên tiếng, dường như tất cả đều đắm chìm trong sự thất vọng.\n\nRất nhanh, thời gian đã đến mười hai giờ trưa.\n\nNhững người mới đã làm quen được gần hết nhân viên cũ, mọi người cùng nhau xuống căng tin ăn cơm.\n\nSau đó liền nhìn thấy một vài người mặc đồng phục, mang theo những hộp đồ ăn kiểu cổ điển bước ra khỏi thang máy, mỉm cười với bọn họ và hỏi: “Hôm nay cô Úc có đến làm việc đúng không ạ?”\n\nNgười phụ nữ ở quầy lễ tân nhìn logo của tiện ăn tại gia trên người họ thì ngơ ngác trả lời: \"Có, đến rồi.\"\n\nHọ gật đầu rồi đi vào giao đồ ăn.\n\n\"Vãi chưởng! Thật là vãi chưởng! Đây không phải là bữa ăn theo tiêu chuẩn Mãn Hán Toàn Tịch (*) sao?\"\n\n(*)Mãn Hán Toàn Tịch (满汉全席): Đại tiệc hoàng gia Mãn-Hán, là một đại tiệc lớn kết hợp các món ăn đặc sắc của người Mãn và người Hán. Ở đây có thể hiểu là đại tiệc.\n\n“Là đồ ăn riêng của đầu bếp Hải Thị làm phải không?”\n\nNhững người nổi tiếng trên mạng không khỏi kêu lên: \"Ai đưa tới?\"\n\nNhân viên cũ nói: “Trực tiếp đi hỏi là được rồi, không phải giám đốc Lăng thì là cậu Trữ, phải không?”\n\n\"Cũng có thể là anh Hà.\"\n\nNgười nổi tiếng trên mạng: ???\n\nBất mãn của mọi người với Úc Tưởng đã đến mức này rồi sao? Có thể ồn ào bàn tán về cô, thậm chí là về \"scandal\" sao?\n\nCó người trực tiếp đi tới cửa chào Úc Tưởng.\n\nLúc này Úc Tưởng có chút bối rối.\n\nCô hạ đôi chân đang giơ cao xuống: “Đây là?”\n\n“Thư ký Vương đã mua mấy cuốn sách chuẩn bị mang thai, trong đó ghi chi tiết một vài món mà cô không nên ăn. Anh Trữ sợ cô không nhớ nên bảo chúng tôi nấu cho cô.”\n\nNhân viên cũ: !\n\nVãi chưởng! Chuẩn bị mang thai!\n\nÚc Tưởng: ?\n\nKhông, hôm đó tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi mà!\n\nÚc Tưởng: “Trữ Lễ Hàn điên rồi sao?”\n\nHệ thống: “Nói không chừng muốn kết hôn với cô rồi.”\n\nCó điều Úc Tưởng chê bai nhưng miệng thì không khách sáo chút nào, cô yêu cầu mọi người để đồ ăn lại: \"Được rồi, mọi người vất vả rồi, tạm biệt?\"\n\nNgười giao đồ không rời đi ngay mà cung kính đặt một tấm thẻ ở trước mặt Úc Tưởng.\n\nCái gì?\n\nMột mình ở nhà, một người cô đơn, cửa sổ tí tách rơi? Đó là chiếc thẻ nhỏ dành cho dịch vụ giao hàng tận nhà?\n\nÚc Tưởng cúi đầu nhìn kỹ hơn.\n\nXin lỗi vì đã quấy rầy.\n\nTrên đó viết rõ ba chữ Trữ Lễ Hàn, phía sau là một số điện thoại ngắn gọn.\n\nÚc Tưởng ấn tay vào tấm thẻ nhỏ.\n\nĐối phương dường như cũng đã đoán trước được, cười nói: \"Cậu Trữ nói rằng cô ngàn vạn lần cũng không được vứt tấm thẻ này đi nếu như cô muốn nhận 150 triệu, thậm chí còn có thể tăng giá.\"\n\nÚc Tưởng: ?!\n\nCảm giác tội lỗi chợt lóe lên trong lòng cô... Sao anh biết cô sẽ vứt nó đi?\n\nCó điều... được lắm! Lão già Trữ Sơn này nhanh như thế mà đã tới khiếu nại với Trữ Lễ Hàn rồi sao?\n\nỞ ngoài cửa lúc này, các nhân viên cũ càng kinh ngạc hơn.\n\nChết tiệt!\n\nTheo tin tức, anh Trữ sẽ dùng 150 triệu để nhân đôi và mời Úc Tưởng cùng anh… chuẩn bị mang thai? Điều này khá kỳ lạ nha!\n\nVì có thành viên mới gia nhập nên để giúp mọi người hiểu nhau hơn, công ty đã quyết định sẽ tổ chức tiệc chào mừng vào cuối tuần.\n\nMọi người cũng không ở lại quá lâu, rất nhanh liền bị kinh ngạc trước số lượng lớn đồ ăn riêng mà lặng lẽ đi đến nhà ăn, chuẩn bị bàn bạc về tiệc chiêu đãi.\n\nVào lúc này ở một bên khác.\n\nTrữ Sơn không hề bỏ cuộc mà đến gặp Lăng Sâm Viễn, đúng lúc nên cùng Lăng Sâm Viễn ăn trưa.\n\nLăng Sâm Viễn không vui lắm khi nhìn thấy ông ta từ xa, có điều so với Trữ Lễ Hàn thì vẫn tôn trọng ông ta nhiều hơn một chút.\n\nLăng Sâm Viễn đưa ông ta đến nhà ăn nhân viên.\n\nTrữ Sơn thở dài nói: “Ăn ở đây ư, uất ức cho con rồi…”\n\nLăng Sâm Viễn trả lời: \"Đây là loại uất ức gì thế? Năm đó mẹ con con ở nước ngoài vất vả, còn phải ăn cả bánh mì thừa của ông chủ.\"\n\nTrữ Sơn vô cùng kinh ngạc.\n\nTừ trước đến nay Lăng Sâm Viễn chưa bao giờ nói với ông ta điều này.\n\nÔng ta liền vì đứa con trai thứ hai mà thầm rơi vài giọt nước mắt trong lòng, thầm nghĩ không thể cứ trơ mắt nhìn con đi vào ngõ cụt.\n\n\"Hôm nay ba đến để kể cho con nghe về Úc Tưởng.\"\n\nTrữ Sơn cũng làm theo phương pháp như trước, mở đoạn ghi âm cho Lăng Sâm Viễn nghe.\n\nLăng Sâm Viễn: ...\n\nNói thế nào đây?\n\nNgoài dự đoán ư? Cũng không thực sự phải.\n\n\"Con không biết anh của con là người như thế nào đâu, ba không muốn con đối đầu với nó. Từ bỏ đi, một người phụ nữ như vậy không đáng chút nào...\"\n\nLăng Sâm Viễn ấn chiếc bật lửa trong tay.\n\nAnh ta nói một cách lạnh lùng: “Ồ, năm đó ba của ba khuyên ba chia tay mẹ con như thế này sao?”\n\nTrữ Sơn nghẹn ngào.\n\n“Không giống…” Ông ta nói với giọng điệu yếu ớt.\n\n“Khi nghe con nói về việc ăn bánh mì thừa của người khác, ba cảm thấy thế nào?” Lăng Sâm Viễn hỏi.\n\nTrữ Sơn: \"Ba đau lòng, ba thật sự rất đau lòng...\"\n\nLăng Sâm Viễn: \"Vậy thì để nỗi đau của ba tăng thêm một chút nữa đi, bảy mươi triệu, trong lòng ba thì con và người mẹ đã chết vì bệnh tật của con không thể so sánh với Trữ Lễ Hàn được? Nó gần giống như việc tống cổ một người ăn xin đi. Lần trước con bị đầu độc, không phải ba hỏi con sau khi rời phòng bệnh đã đi đâu sao? Con đi thăm Úc Tưởng. Ngày đó, anh trai con đã tặng cho cô ấy một viên ngọc lục bảo vô giá. Con không có nhiều tiền nên chỉ có thể tặng cho cô ấy một chiếc đồng hồ. Ba muốn con hết lần này đến lần khác đứng trước mặt anh ấy và bộc lộ ra rằng bản thân là một đứa thất bại, là đứa con ngoài giá thú, con là sai lầm của ba à?\"\n\nGiọng nói của Lăng Sâm Viễn dần trở lên to hơn, thậm chí anh ta còn không tự chủ được mà búng nhẹ chiếc bật lửa trong tay.\n\nTrữ Sơn lập tức bị anh ta là chèn ép.\n\nSự chán nản của Lăng Sâm Viễn chỉ để lộ sự kém cỏi của anh ta.\n\nHơn nữa, mẹ của Lăng Sâm Viễn, người phụ nữ mà anh ta yêu thương nhất cũng đã chết...\n\nSao Lăng Sâm Viễn có thể là một sai lầm?\n\nTrữ Sơn vui vẻ nói: “Vậy con muốn ba làm gì?”\n\nLăng Sâm Viễn: “Con muốn có giá trị hơn anh trai của con một chút, cho dù chỉ một đồng thôi cũng được.”\n\nTrữ Sơn thầm nghĩ một đồng thì cũng quá tồi tàn rồi.\n\nLăng Sâm Viễn càng nói như này, ông ta càng cảm thấy đau lòng.\n\nÔng ta đứng dậy nói: “Ba biết rồi…Ba sẽ hoàn thành tâm nguyện của con.”\n\nTrữ Sơn bước ra khỏi cửa rồi chợt nhớ ra... Không đúng nha... Tại sao Lăng Sâm Viễn nghe được những lời đó mà lại không hề tức giận?\n\nĐây không phải là vấn đề ai là người có giá trị hơn, là anh ta hay Trữ Lễ Hàn!\n\nĐó là việc Úc Tưởng không chút lưu luyến, lợi dụng bọn họ để ra giá cao!\n\nTrái tim Trữ Sơn đột nhiên chìm xuống đáy, vừa tức giận vừa lo lắng, thậm chí còn đứng không vững mà lảo đảo dưới ánh mặt trời.\n\nKhông thể trì hoãn được nữa rồi...\n\nÚc Tưởng thật thủ đoạn!\n\nCho dù như vậy thì bọn họ vẫn không chịu buông tay! Giải pháp duy nhất là để Úc Tưởng rời đi... Cô ở một ngày, nhà họ Trữ liền không thể sống yên ổn dù chỉ một ngày.\n\nLúc này Trữ Sơn vẫn chưa biết rằng... Úc Tưởng vẫn còn một vở kịch về \"danh sách đen không thể tán tỉnh\" chưa thể biểu diễn thành công.\n\nCô có thể chạy.\n\nBọn cũng có thể \"bắt\".\n\nSuy cho cùng vẫn là nên hạn chế tiếp xúc với Úc Tưởng.\n\nBan đầu Trữ Sơn định tống Úc Tưởng vào tù, nhưng hiện giờ đã đụng phải Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn, nhìn thấy hai đứa con trai thông minh và tài năng của mình đều bị mắc kẹt trong chất độc tình yêu mang tên \"Úc Tưởng\".\n\nTrữ Sơn thở dài nặng nề, như tiếng cắt thịt rồi nghiến răng nghiến lợi nói với đầu dây bên kia: “Đi chuẩn bị hợp đồng trao tặng…”\n\nPhía bên này Úc Tưởng ăn uống no say, còn ợ một hơi.\n\nSau đó liền nhận được tin nhắn từ Lăng Sâm Viễn: [Trong lòng cô Úc, tôi chỉ có giá trị 70 triệu thôi à?]\n\nHệ thống: “Cô tiêu rồi.”\n\nCăn bản Úc Tưởng không hề quan tâm, cô cùng hệ thống so sánh: “Nếu không phải 70 triệu thì là gì? Quá nhiều rồi, chủ yếu là tôi sợ mình sẽ bị bắt vào tù!”\n\nHệ thống: …\n\nSuy cho cùng thì vẫn là tôi đánh giá lương tâm của cô quá cao rồi.