Úc Tưởng nhìn chằm chằm tin nhắn của Lăng Sâm Viễn, bình tĩnh trả lời một câu: [Anh là ai?]\n\nMặc dù cô cũng gần như đoán được rằng có lẽ Lăng Sâm Viễn đã lấy được số điện thoại di động của cô từ chỗ Tổng giám đốc Thẩm.\n\nNhưng cô vẫn giả vờ như không biết anh ta.\n\nAi lại dễ dàng thừa nhận những gì họ đã làm trước mặt \"khổ chủ\" chứ?\n\nSau vài giây, đầu bên kia gửi tới một chuỗi [...].\n\n[Tôi là Lăng Sâm Viễn.] Đầu bên kia gửi tới một tin nhắn khác.\n\nÚc Tưởng: [Thực ra tôi là một hoàng tử Ai Cập cổ đại lưu lạc tới Trung Quốc. Chỉ cần anh tài trợ cho tôi một trăm nghìn nhân dân tệ, tôi sẽ có thể trở về quê hương của mình ...]\n\nLăng Sâm Viễn: […]\n\nAnh ta cảm thấy Úc Tưởng đang giễu cợt mình, nhưng lại không tìm được bằng chứng nào.\n\nAnh ta nhớ lại cái gì “mnsl” mà lần trước Úc Tưởng nói với anh ta, anh ta cũng không biết nó có ý nghĩa gì. Giữa anh ta và Úc Tưởng có khoảng cách thế hệ sao?\n\nLăng Sâm Viễn đột nhiên ngẩng đầu lên và gọi trợ lý của mình.\n\n“Giám đốc Lăng có việc gì thế ạ?”\n\n\"Đây là ý gì?\"\n\nTrợ lý nhìn, lộ ra vẻ mặt xấu hổ rồi nói: \"Đối phương có thể cho rằng anh là kẻ lừa đảo.\"\n\n\"...\"\n\nLăng Sâm Viễn cười lạnh một tiếng.\n\nBằng cách này, những lời buộc tội của anh ta đã bị gạt đi một cách danh chính ngôn thuận, phải không?\n\n\"Được rồi, tôi hiểu rồi.\" Lăng Sâm Viễn đuổi trợ lý đi.\n\nAnh ta quay người rời khỏi ghế, vẻ mặt nghiêm nghị.\n\nĐối với những người như Úc Tưởng, ngoài cách trực tiếp bắt lấy cô thì không còn cách nào cả.\n\nAnh ta quyết định dành chút thời gian đến công ty của Úc Tưởng một chuyến...\n\nSau khi Úc Tưởng vui vẻ kết thúc cuộc trò chuyện với Lăng Sâm Viễn, ở công ty thưởng thức xong bữa ăn mà Trữ Lễ Hàn cung cấp cho.\n\nTới buổi tối, mọi người mời cô và đồng nghiệp đi ăn tối, nhưng Úc Tưởng lắc đầu từ chối.\n\n\"Mệt quá, tôi phải về nhà rồi...\"\n\n\"Về nhà chơi game à?\" Nhân viên cũ hỏi.\n\nÚc Tưởng gật đầu: “Còn không phải sao?”\n\nNhân viên cũ mỉm cười, cũng không nói thêm gì với cô, nhìn cô đúng giờ tan ca và bắt taxi về nhà.\n\nNgười mới đến không nhịn được nữa, nói: “Trước đây ở công ty M, tôi chưa bao giờ thấy có người tan sở sớm như vậy… Cô ấy không giúp lập kế hoạch kinh doanh sao?” Nói xong còn sợ giọng điệu của mình quá gay gắt nên nhanh chóng bổ sung thêm nụ cười đùa \"haha\".\n\nNhân viên cũ thở dài nói: “Có ai không muốn tan làm sớm chứ?”\n\nSau đó cũng không nói tiếp nữa.\n\nNgười mới: ?\n\nMấy người thực sự không có tham vọng chiến đấu sao?\n\nTrong lòng bọn họ có chút lo lắng không thể giải thích được, bọn họ cũng biết mình không có đủ trọng lượng, cho dù có khiếu nại thì cũng chưa chắc sẽ thu hút được sự coi trọng của Tổng giám đốc Thẩm, cho nên bọn họ muốn đi tìm Nhiễm Chương.\n\nHọ không có đủ trọng lượng, nhưng Nhiễm Chương thì luôn đủ, đúng không?\n\nHơn nữa với địa vị của Nhiễm Chương, chẳng lẽ anh ấy sẽ không cảm thấy bực mình?\n\n\"Az đâu?\" Bọn nhanh chóng hỏi cô lễ tân.\n\nLễ tân: “À, đã rời đi lâu rồi.”\n\n\"Còn đi sớm hơn Úc Tưởng?\"\n\n\"Ừm.\"\n\n\"...\"\n\nHết cứu rồi.\n\nHọ đau đớn suy nghĩ.\n\nBên này Úc Tưởng về tới nhà cũng đã là bảy giờ tối, Úc Trung đụng mặt cô, nói một câu kỳ quái: “Cuối cùng cũng biết về nhà rồi à?”\n\nÚc Tưởng cũng không thèm nhìn cậu ta, nói: \"Ồ, lo lắng cho tôi thế à?\"\n\nÚc Trung muốn nói cô không nên quá kiêu ngạo, nhưng lúc này bác cả đi xuống lầu, thấp giọng hô lên: \"Úc Tưởng!\"\n\nÚc Trung lập tức im miệng.\n\nBác cả bước vài bước đi tới trước mặt cô, vẻ mặt nghiêm túc thường ngày của ông ấy bây giờ vô thức dịu lại: “Bố mẹ cháu đã quyết định sẽ ở lại Hải Thị làm việc, chuyện quan trọng hơn bây giờ chính là chuyện của cháu…”\n\nÚc Tưởng: \"Dạ?\"\n\n\"Tin tức ngày hôm qua, mọi người đều xem rồi... Chết mất, sao cháu lại đụng phải bọn họ? Tổng giám đốc Trữ cũng đã tới rồi! Sau đó thì sao? Sau đó bác nghe ba cháu nói cháu đã đến biệt thự nhà họ Trữ? Sao cháu, sao cháu dám?\" Chỉ mới nói mấy câu, sự tức giận trách cứ trong miệng bác cả muốn phun ra ngoài nhưng may mắn đã kìm lại được, cho nên có không ít biến động.\n\nÔng ấy thở dài nặng nề: “Cháu không hiểu Trữ Sơn. Một khi ông ta để ý tới cháu thì mọi chuyện sẽ rắc rối... Nói cho bác biết, sao cháu lại dính líu đến anh em nhà họ? Một người thì tốt rồi!”\n\nBác cả Tưởng nhớ lại khoảng hơn một tháng trước.\n\nVào thời điểm đó, Úc Tưởng vẫn còn yêu thầm Lăng Sâm Viễn, nhưng Lăng Sâm Viễn thậm chí còn không biết cô là ai. Nhà họ Úc không nói gì, nhưng trong lòng đều cảm thấy Úc Tưởng đang suy nghĩ viển vông…\n\nDù Lăng Sâm Viễn là con ngoài giá thú anh ta vẫn là con ruột của Trữ Sơn. Điều này có thể thấy được từ sự đối đãi mà anh ta nhận được sau khi trở về Trung Quốc.\n\nBây giờ thì tốt rồi... Bắn hai phát đại bác kép cùng một lúc!\n\n\"Vậy bác có mưu kế gì hay ạ?\" Úc Tưởng hỏi.\n\nBác cả nghẹn lại.\n\nÔng ấy... ông ấy tự nhận mình là người anh cả thông minh nhất nhà họ Úc, tung hoành trên thương trường, nhưng khi đối mặt với tình hình hiện tại, nhất thời ông ấy không nghĩ ra được mưu kế nào hay cả.\n\n\"Nhẹ nhàng, hãy nhẫn nại, cho đến ngày cháu chính thức bước chân vào nhà họ Trữ, khổ tận cam lai, mọi khó khăn đều sẽ được đền đáp...\"\n\nÚc Tưởng đành phải sửa lại: “Cháu đã bước chân vào rồi.”\n\nBác cả: \"...\"\n\nBác cả: “Không phải là bước vào, mà ý là chỉ việc cháu cưới một trong số bọn họ.” Ông ấy cau mày nói tiếp: “Chỉ là bây giờ bác sợ Trữ Sơn sẽ không bằng lòng cho cháu cưới bất kỳ đứa con trai nào của ông ta…”\n\nÚc Tưởng gật đầu: “Đúng vậy, ông ta nói sẽ cho cháu năm triệu để rời khỏi con trai của ông ta.”\n\nTim Bác cả thắt lại: \"Sau đó thì sao?\"\n\nÚc Tưởng: “Cháu nói được, đưa cháu bảy mươi triệu.”\n\nCon bé có điên không?!\n\nBác cả suýt nữa đã lên cơn cao huyết áp ngay tại chỗ.\n\nBác cả được Úc Trung đỡ lấy, sau khi miễn cưỡng bình tĩnh lại thì đã không còn nhìn thấy bóng dáng Úc Tưởng ở hành lang nữa.\n\nÚc Tưởng trở về phòng thì gặp mặt bố mẹ.\n\nQuan Kim Mỹ không biết nấu nướng nhiều nên đã nấu bánh trôi cho cô. Úc Tưởng cũng không chê liền cầm lấy, chậm rãi cắn hai miếng rồi nói: \"Con ăn tối ở công ty rồi ạ.\"\n\nQuan Kim Mỹ có chút luống cuống nói: \"Vậy, vậy tìm ít thuốc tiêu hoá đi?\"\n\n\"Không sao đâu ạ, gần đây con cũng ăn khá tốt.\" Chỉ bằng một câu nói của Úc Tưởng đã xoa dịu được nỗi thấp thỏm của bà.\n\nThời gian nguyên chủ ở cùng với bố mẹ không nhiều lắm, giờ đây hai vợ chồng không dễ dàng gì mới có thể sống ở Hải Thị, trong nhất thời cũng không biết nên đối xử như thế nào mới đúng, con gái họ đã trưởng thành rồi.\n\n\"Bác của con vừa nói gì với con thế?\" Úc Thành Tân hỏi.\n\n\"Là chuyện con lên tin tức...\"\n\nÚc Thành Tân: “Ồ, vậy ba cũng không nói thêm nữa.” Ông thầm nghĩ nhắc nhiều quá cũng sẽ phiền. Trong lòng ông vẫn tin tưởng vào anh trai mình và nghĩ rằng chuyện này nên được xử lý ổn thỏa chứ? Sẽ không ảnh hưởng tới Úc Tưởng phải không?\n\n\"Vậy, vậy con đi ngủ sớm đi?\" Úc Thành Tân nói.\n\nÚc Tưởng gật đầu, nhìn bọn họ giúp cô đóng cửa lại.\n\nCô rúc vào ghế sofa, mở phần mềm xã hội mà đã lâu rồi cô không dùng lên. Đột nhiên, những âm báo tin nhắn “leng keng leng keng” ùa vào tai cô.\n\nÚc Tưởng bối rối mở ra.\n\nTài khoản Xiaohongshu có hơn 330 nghìn người theo dõi.\n\nNgười hâm mộ trên nền tảng weibo tăng thêm 270 nghìn người.\n\nÚc Tưởng ngơ ngác chớp mắt.\n\nỦa? Tại sao xuất hiện trên tin tức có một lần mà đã trở thành người nổi tiếng rồi?\n\nCô tuỳ tiện nhấp chuột vào khu vực bình luận:\n\n[Chị gái phú bà, nhìn tôi này!]\n\n[Bạn ở khu nào? Chơi cùng nhau đi?]\n\n[Tương tác cùng người vợ xinh đẹp~]\n\n[Người bình luận phía trên muốn tương tác gì thế? Có muốn chạy qua tương tác giữa Lăng Sâm Viễn và Trữ Lễ Hàn không?]\n\n[Chết tiệt, vừa nói mà tôi đã thấy run rồi...]\n\nMớ bình luận lộn xộn của cô đã thay đổi hoàn toàn. Cho dù có ai đó đứng ra và mắng cô là \"lẳng lơ\", bắt cá hai tay, ham tiền, v.v… thì cũng nhanh chóng bị báo cáo.\n\nÚc Tưởng lại rơi vào bối rối một lần nữa.\n\nCái gì chứ? Cô có fans đủ dũng cảm để làm điều này à?\n\nCô đóng phần mềm lại, không thấy bình luận mới nhất ở khu bình luận: [Mọi người cũng đừng đọc nhiều quá, thật sự cho rằng cô ta có thể\nchơi đùa hai anh em nhà họ Trữ trong lòng bàn tay sao? Cũng đừng nhìn việc một nữ minh tinh chân chính đã giành bao nhiêu năm để có thể bước vào một gia đình giàu có.]\n\nÚc Tưởng cất điện thoại, hắt xì một cái.\n\nCô quấn chặt người trong bộ đồ ngủ mềm mại, nhanh chóng nằm xuống nghịch điện thoại di động.\n\nMột lúc sau, mạng xã hội của cô tự động cập nhật thông tin trò chơi.\n\nCư dân mạng vốn còn đang tranh cãi thì lập tức không nói nên lời.\n\n[Tình hình hiện tại không đáng để cô ấy lo lắng sao?]\n\n[Tôi thực sự muốn biết phải sự việc lớn như thế nào mới có thể khiến cô ấy hoảng sợ...]\n\n[Chỉ cần tôi có một nửa thái độ này thì tôi có thể không thành công sao? Thở dài]\n\nBên này có người mở chủ đề, mọi người lại bắt đầu thảo luận tâm lý của Úc Tưởng.\n\nNhưng ở đây Úc Tưởng chơi mệt thì liền ngủ rồi.\n\nBuổi sáng, cô đi làm đúng giờ.\n\nVừa vào cửa liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc, đồng thời, sau một thời gian dài im lặng thì tiếng hệ thống nhắc nhở vang lên: “Phát hiện nhân vật quan trọng trong kịch bản.”\n\n\"Đàn chị!\" Nhân vật quan trọng trong kịch bản quay lại mỉm cười với Úc Tưởng.\n\nLà Ninh Ninh.\n\nÚc Tưởng: “Tôi đi nhầm cửa rồi à?”\n\n\"Không, không phải. Em đến đây để phỏng vấn...\" Ninh Ninh nói với vẻ mặt buồn bã: \"Em đã bị sa thải khỏi công ty trước đây. Em nghĩ đi nghĩ lại thì thấy áp lực ở các công ty lớn thực sự quá lớn. Sau đó em được bạn học giới thiệu đến đây. Không ngờ lại trùng hợp đến thế. Chị cũng làm việc ở đây ạ?”\n\nÚc Tưởng: \"...\"\n\nÚc Tưởng nói với hệ thống: “Thành thật mà nói thì trong kịch bản, tôi và nữ chính gắn bó với nhau rất chặt chẽ, thực ra tôi và nữ chính là một cặp đúng không?”\n\nHệ thống không nói gì.\n\nÚc Tưởng thầm nói, khó trách gần đây cậu không có khóc kêu ba kêu mẹ nữa, có phải là đã dự tính được màn này sẽ xuất hiện không?\n\nÚc Tưởng yên lặng không trả lời Ninh Ninh, thực ra cô ấy căn bản cũng không để ý.\n\nCô ấy tiếp tục: \"Em nhìn thấy đàn chị trên bản tin rồi. Hình như trên biển đã xảy ra chuyện gì đó? Em đã gọi điện cho đàn chị, còn gửi cả tin nhắn WeChat, muốn quan tâm đến đàn chị của mình. Nhưng đàn chị lại phớt lờ em...\"\n\nSắc mặt Úc Tưởng vẫn không thay đổi, tâm vẫn giữ nguyên: \"Ồ, có nhiều người gửi tin nhắn cho chị mỗi ngày quá, bị trôi.\"\n\n\"Hoá ra là như thế...\" Ninh Ninh cũng không tức giận.\n\n\"Úc Tưởng, hai người quen nhau à?\" Nhân viên cũ của bộ phận nhân sự nhịn không được mà hỏi.\n\nNinh Ninh quay đầu cười, nói: \"Là tốt nghiệp cùng trường! Đàn chị là hoa khôi của trường chúng tôi!\"\n\nÚc Tưởng nghe vậy, trong lòng thầm nói rằng tôi khuyên các người tốt nhất không nên tuyển cô ấy, làm không tốt thì nơi đây sau này sẽ trở thành chiến trường kịch bản mới, người gặp rắc rối sẽ là mọi người đó…\n\nNhưng rõ ràng là những người trong bộ phận nhân sự không thể đọc được suy nghĩ.\n\nSau khi phát hiện ra họ là người quen, họ liền vui vẻ đồng ý để Ninh Ninh gia nhập công ty với vai trò thư ký.\n\nÚc Tưởng: \"...\"\n\nĐây có phải là sự bất khả kháng của kịch bản gốc không?\n\nBàn làm việc của Úc Tưởng được đặt trong góc, có vị trí rộng rãi, khác biệt hoàn toàn với những nhân viên bình thường khác.\n\nCô vừa đi tới chỗ ngồi thì Ninh Ninh liền mang cà phê tới.\n\n\"Đàn chị, chuyện cà phê lần trước thật sự không liên quan gì đến em. Xin lỗi chị, hôm đó liên luỵ đến chị rồi...\" Ninh Ninh đẩy ly cà phê về phía cô.\n\nÚc Tưởng hỏi cô ấy: “Sau đó em có tra được ra là ai làm không?”\n\n\"Là một nhân viên khác trong công ty đã gài bẫy em.\"\n\n“Vậy tại sao người đó lại gài bẫy em?”\n\n\"Em không biết...\" Ninh Ninh cau mày lắc đầu.\n\nÚc Tưởng: \"Hãy chú ý đến những người xung quanh em, có ai hi vọng em trải qua một cuộc sống tồi tệ không. Và có thể đối phương biết rất rõ về em.\"\n\nĐây là điều tốt nhất mà cô có thể làm cho nữ chính.\n\nVề việc nhận trách nhiệm, nghĩ cũng đừng nghĩ tới.\n\nNinh Ninh ngẩn người hỏi: \"Phải, phải không?\"\n\n\"Xin chào Tổng giám đốc Thẩm!\" Phía bên ngoài có người chào hỏi.\n\nLà Tổng giám đốc Thẩm đến làm việc.\n\nTổng giám đốc Thẩm đi thẳng đến bàn làm việc của Úc Tưởng, nhìn thấy cốc cà phê trước mặt Úc Tưởng, sau đó đưa tay cầm lên: “Úc Tưởng, cô đừng uống cái này.”\n\nLại quay người nói: \"Cái này, chúng ta hãy thay cái cây xanh này bằng một cây xương rồng đi! Xương rồng hấp thụ bức xạ!\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng: \"Đây là giả thuyết khoa học từ nhiều năm trước...\"\n\n\"Vậy thì tốt nhất là nên cẩn thận một chút!\" Tổng giám đốc Thẩm nói.\n\nỞ bên cạnh, Ninh Ninh nhìn chằm chằm tách cà phê trong tay anh ta, vẻ mặt có chút xấu hổ.\n\nCô ấy tự hỏi liệu có phải họ đã nghe về sự việc trước đây của cô ấy và cảnh giác với việc cô mang cà phê đến không.\n\nHình như hôm nay Tổng giám đốc Thẩm nhìn cái gì cũng không thấy thuận mắt. Anh ta nói: \"Cái ghế dựa này cũng đổi thành một cái ghế công thái học đi. Cửa sổ này cũng không thể chiếu thẳng vào cô được...\"\n\nÚc Tưởng ngắt lời anh ta: “Hôm nay Tổng giám đốc Thẩm không bận sao?”\n\nLàm cái gì mà chạy tới đây rồi chỉ trỏ chỗ làm việc của cô?\n\nTổng giám đốc Thẩm dừng lại một chút rồi nói: \"Bận! Rất bận!\"\n\nAnh ta vừa dứt lời thì điện thoại di động vang lên.\n\nTổng giám đốc Thẩm trả lời điện thoại với vẻ mặt lo lắng: \"Ừ, tốt rồi.\"\n\nSau đó anh ta nhanh chóng quay người lại, đi ra cửa để đón ai đó. Khi Tổng giám đốc Thẩm và người đó từ từ bước vào Văn hóa Khải Tinh thì Úc Tưởng đã biết tại sao mới sáng sớm mà anh ta đã lạ lùng như vậy.\n\nNgười đàn ông đi đầu vừa trẻ vừa đẹp trai, dáng người cao ráo thẳng tắp, khí chất cao quý.\n\nKhiến những người đứng trước mặt anh, ngay cả một câu cũng không dám nói.\n\n\"Mời anh đi lối này.\" Tổng giám đốc Thẩm mời người vào văn phòng tổng giám đốc.\n\nSau khi cánh cửa đóng lại, mọi người không thể khống chế được mà \"vãi chưởng\" một tiếng.\n\n\"Là cậu Trữ phải không?\"\n\n\"Ừ, chính là anh ấy!\"\n\nMọi người nói xong những lời này thì không khỏi quay đầu lại nhìn Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng: ?\n\nSự vô tội hiện rõ trên khuôn mặt cô.\n\nHệ thống: “Tám mươi triệu... Đây là 80 triệu của cô đến tìm cô kìa, cô có vui không?”\n\nÚc Tưởng: ...\n\nNinh Ninh đang đứng ở một bên cũng hơi choáng váng.\n\nCô ấy biết Trữ Lễ Hàn.\n\nĐó là anh trai của anh Lăng... luôn tỏ thái độ kiêu ngạo và tự phụ khi nhìn ai đó, sẽ khiến người khác tự động sinh ra ảo giác, nghĩ mình là một con kiến. Ninh Ninh chưa bao giờ dám nhìn anh...\n\n\"Úc Tưởng, là tới đây tìm cô à?\" Một đồng nghiệp thấp giọng hỏi.\n\nNinh Ninh cũng quay đầu nhìn Úc Tưởng.\n\nLà đến tìm đàn chị ư?\n\nỒ đúng rồi...\n\nTrên bản tin ngày hôm qua có viết rằng hai người họ đã cùng nhau bước xuống từ trực thăng...\n\nĐúng lúc mọi người đang suy đoán thì Tổng giám đốc Thẩm từ trong phòng Tổng giám đốc bước ra nói: \"Úc Tưởng, lại đây.\"\n\nSau đó mọi người càng nín thở sâu hơn.\n\nHọ trơ mắt nhìn Úc Tưởng bước đến mở cửa, rồi sau đó Tổng giám đốc Thẩm tự mình rời đi, đi xa rồi?\n\nÚc Tưởng ở phía bên này đang ngước mắt lên nhìn người ở phía bên trong cửa.\n\nTrữ Lễ Hàn ngồi chỗ của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ngước mắt lên, so với Tổng giám đốc Thẩm thì anh trông giống một tên trùm có quyền giết chóc ở đây hơn.\n\n\"Cô đã nói gì với ba tôi?\" Trữ Lễ Hàn trầm giọng hỏi.\n\nNhưng khiến anh thất vọng rồi.\n\nCho dù là như này thì cũng không thể khiến Úc Tưởng sợ hãi.\n\nÚc Tưởng chớp mắt nói: “Ý của anh là 80 triệu?”\n\nTrữ Lễ Hàn lạnh lùng nói: “Tôi nên vui vì tôi nhiều hơn Lăng Sâm Viễn 10 triệu không?”\n\n\"Anh muốn vui một chút thì có thể tiện tay mở một chai Champagne, điều đó không phải là không thể...\"\n\nAnh biết cô sẽ không cảm thấy tội lỗi chút nào cả, thậm chí còn tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng hơn bất kỳ ai khác.\n\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn lóe lên, anh chậm rãi đứng dậy rồi đi đến gần Úc Tưởng.\n\nAnh rất cao.\n\nMột chút ánh sáng chiếu vào đều bị anh chặn gần hết.\n\nÚc Tưởng lặng lẽ vòng một tay ra sau lưng, ấn vào tay nắm cửa.\n\nCánh cửa lặng lẽ mở ra một khe hở.\n\n\"Sao không dám nói 100 triệu?\" Trữ Lễ Hàn cụp mắt nhìn cô.\n\nÚc Tưởng: “Ra giá cao như thế, tôi sợ ba anh sẽ thẹn quá hoá giận…”\n\n\"Tôi giúp cô thì thế sao?\"\n\nÚc Tưởng: “Đây là lý do hôm nay anh tới đây sao?”\n\nTrữ Lễ Hàn nhướng mi: “Cô nghĩ thế nào?”\n\nÚc Tưởng: \"Anh sẽ giúp tôi như thế nào?\"\n\nCô cảm thấy Trữ Lễ Hàn lúc này trông có chút nguy hiểm khó tả được.\n\nLúc này Úc Tưởng nghe thấy ngoài cửa truyền đến một giọng nói, giọng nói gần như méo mó của Tổng giám đốc Thẩm: \"Lăng, sao Giám đốc Lăng cũng ở đây?\"\n\nLăng Sâm Viễn vừa mới bước vào đã nói: \"... Cũng?\"\n\nTổng giám đốc Thẩm: !\n\nChết tiệt, nói sai rồi!\n\nLúc này Ninh Ninh cũng nhìn thấy Lăng Sâm Viễn, cô ấy sửng sốt, miệng hơi há rồi ngậm lại.\n\nÚc Tưởng đưa tay đẩy cửa ra: \"Ha, thật trùng hợp...\"\n\nCô vẫn chưa nói xong.\n\nTrữ Lễ Hàn đã nắm lấy cổ tay cô và đóng sầm cánh cửa phía sau lưng cô lại.\n\nBây giờ Lăng Sâm Viễn không thể quan tâm đến Ninh Ninh nữa.\n\nAnh nhìn Tổng giám đốc Thẩm rồi nói: “Mở cửa.”\n\nTổng giám đốc Thẩm bị kẹt ở giữa, run bần bật.