Người nhà họ Úc: …\n\nMá nó!\n\nKhông có từ nào diễn tả được sự bàng hoàng trong lòng họ cả.\n\nLàm thế nào mà Úc Tưởng có thể có được may mắn như vậy? Còn tự mình ra giá? Đừng có nói dối! Gia đình giàu có nào mà dễ nói chuyện đến thế!\n\nBác Úc tức giận đến đau đầu: “Cháu cần tiền mà không cần danh dự à?”\n\nÚc Tưởng quyết định nói cho ông ấy biết: “Bác, có chuyện gì đâu? Cậu Trữ, Lăng Sâm Viễn và cháu vốn không có quan hệ gì với nhau. Cái này gọi là gì? Cái này gọi là mại dâm trắng. (*)”\n\n(*) Mại dâm trắng: Tận hưởng một thứ gì đó nhưng không bỏ ra chi phí cho việc đó. \n\nCái gì?\n\nBây giờ cô đang nói với chúng tôi rằng các người không liên quan gì đến nhau?\n\nBác cả nghẹn lời trong giây lát, không biết nên khiếp sợ trước sự dũng cảm và kỹ năng của Úc Tưởng, hay thở dài rằng Trữ Sơn... bị lừa...\n\nTrong lòng bác cả có chút khó nói, nhưng không thể không nói, Úc Tưởng thu được lợi từ việc này chính là vụ làm ăn không vốn, mọi người sẽ ghen tị với cô.\n\n“Bác cả, cháu kiếm được tiền, bác không vui sao? Này, ngày mai cháu phải thuê luật sư để đi nộp thuế nữa đó.”\n\n“Cháu cứ làm đi, dù thế nào đi chăng nữa thì bác cũng vui vẻ.”\n\nLẽ ra ông ấy nên tự hào vì mình thông minh khi có thể nắm bắt được mấu chốt, nhưng...\n\nBác cả cố gắng duy trì tôn nghiêm người đứng đầu gia đình của mình, giáo huấn: “Cháu không sợ cậu Trữ và cậu Lăng biết chuyện này sao? Họ sẽ nghĩ gì về cháu?”\n\nÚc Tưởng thầm nói muốn cùng cháu yêu.., à không phải.\n\nCô đẩy những lời của Trữ Lễ Hàn ra khỏi đầu và nói: “Bác có thể đi nói với họ.”\n\nBác cả cố gắng bình tĩnh lại, sắc mặt dịu hơn, nói: “Bác sẽ không nói gì cả... Yên tâm, bác là vì cháu.”\n\nKhông những không nói được.\n\nÔng ấy còn phải tìm cách giúp đỡ Úc Tưởng. Họ muốn tiền, nhưng họ cũng muốn người.\n\nTrữ Sơn nhất định sẽ già.\n\nTương lai bất kể ai nắm quyền, Úc Tưởng chỉ cần trói buộc với một người trong số họ, thì nhà họ Úc từ nay về sau sẽ ngày càng thịnh vượng.\n\nBác cả vẫn luôn ấp ủ giấc mộng đẹp của mình, cố gắng ra vẻ như một trưởng bối luôn yêu thương, đưa Úc Tưởng vào phòng ngủ.\n\nChỉ có vợ chồng Úc Thành Tân cảm thấy đây không phải chuyện tốt đẹp gì nên cả đêm không ngủ được.\n\nĐến sáng hôm sau.\n\nBác Úc đã đích thân đến gõ cửa phòng Úc Tưởng.\n\nHóa ra hôm nay là ngày nhà họ Hà mở tiệc.\n\nÚc Tưởng gần như quên mất Hà Vân Trác, cô miễn cưỡng nhớ lại rằng Hà Vân Trác nói với cô là anh ta hy vọng cô có thể tham dự bữa tiệc...\n\n“Cháu yên tâm, hôm nay chúng ta sẽ nghĩ cách từ chối nhà họ Hà đàng hoàng. Nhưng trước đó chúng ta vẫn phải đi dự bữa tiệc này. Dù sao hiện tại cháu và cậu Trữ không có danh phận gì. Nếu như nhà họ Úc dám trực tiếp làm khó nhà họ Hà, nhà họ Hà tất nhiên dám ở sau lưng đối phó nhà họ Úc.”\n\nBác Úc giải thích cặn kẽ khó khăn của mình cho Úc Tưởng, căn bản không dám qua loa đối phó với Úc Tưởng.\n\nLần đi dự tiệc này khác hẳn với lần trước.\n\nHôm nay, gần như tất cả các thợ trang điểm và nhà tạo mẫu do nhà họ Úc thuê đều vây quanh Úc Tưởng.\n\nNgay cả lễ phục cũng được bác cả nén đau xót bỏ tiền đặt mua riêng cho cô\n\nChị họ ngồi ở góc sofa, cô ta nhịn không được cơn giận: “Hôm qua không phải cô ta nói cô ta rất giàu sao? Tại sao không để cô ta tự mình trả tiền? Tại sao gia đình mình lại phải bỏ tiền ra cho cô ta!”\n\nBác gái không vui quay lại nhìn cô ta, nói: “Ngay cả điều này con cũng không hiểu à? Cha mẹ dạy con như thế nào vậy? Nghĩ mà xem, Úc Tưởng hiện tại rất giàu có, lại có cậu Trữ và cậu Lăng ưu ái, ngay cả Hà Vân Trác cũng quan tâm đến cô ta. Nói cách khác, cô ta chẳng thiếu gì, người ở trong nhà này còn không nhanh nhanh nghĩ cách giúp đỡ cô ta sao? Người ta đắc thế thế kia, con còn không muốn vào hưởng ké hào quang à?”\n\nNgười chị họ bị mắng đành ngượng ngùng ngậm miệng.\n\nÚc Trung ở một bên thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ may mắn mình không nói gì, nếu không người bị mắng chính là mình.\n\nKhi nhà họ Úc đến nhà họ Hà thì đã mười một giờ rưỡi sáng.\n\nMà bên kia, nhà họ Hà cũng vừa trả lời một cuộc điện thoại xong.\n\nBa Hà đặt điện thoại xuống, quay lại với vẻ mặt vui vẻ và nói: “Cậu Trữ đột nhiên đến đây. Cậu ấy hiếm khi tham dự bất kỳ bữa tiệc rượu nào. Có phải là do lần trước các con cùng nhau biến mất trên đảo, con và cậu Trữ đã làm bạn với nhau?”\n\nHà Vân Trác gần đây có chút hốc hác.\n\nAnh ta nặng nề ngước mắt lên, không nói gì.\n\nTình bạn gì cơ?\n\nLà mối quan hệ muốn cướp đi người phụ nữ của anh ta à?\n\nAnh ta vốn tưởng rằng những người như Trữ Lễ Hàn chỉ là thích chơi đùa thôi, nhưng hiện tại xem ra không phải như vậy.\n\n“Vậy con đi đón cậu Trữ, ba sẽ đi đón nhà họ Úc thay con.”\n\nHà Vân Trác cau mày. \n\nBa Hà vẫn chưa phát hiện chỗ khác thường, vỗ nhẹ vai anh ta: “Ba sẽ mở đường cho con càng sớm càng tốt để con có chỗ đứng trong nước.”\n\nMười phút sau, hai cha con nhà họ Hà đi xuống lầu.\n\nKhi họ đến cổng, xe của nhà họ Úc đến trước, nhưng xe của nhà họ Trữ cũng đến sát phía sau. \n\nLàm cho ba Hà ngạc nhiên chính là, người đầu tiên bước ra khỏi xe của nhà họ Trữ lại là Trữ Sơn, một ông già đang chống nạng.\n\nVới thân phận hiện tại của ba Hà, thật sự khó có thể gặp được Trữ Sơn. Đặc biệt kể từ khi có tin Trữ Sơn sức khỏe không được tốt, công chúng càng rất ít khi gặp được tổng giám đốc Trữ.\n\nNhưng ông ấy lại xuất hiện trong bữa tiệc chào đón con trai trở về nước của mình, đây còn không phải là một buổi từ thiện chính thức. Cái này là loại vinh dự gì vậy?\n\nBa Hà không khỏi có chút hưng phấn.\n\nTrữ Sơn ở đầu bên kia nhìn quanh, lần lượt quét qua từng người một của nhà họ Úc... Úc Tưởng đâu?\n\nMục đích ông ấy đến đây hôm nay là để kiểm tra xem Úc Tưởng có dám dây dưa với Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn hay không. Nhưng mà người đâu rồi?\n\nLúc này Úc Tưởng đang làm gì?\n\nCô mặc một chiếc váy dài cổ chữ V, áo khoác trắng nhạt và đi giày cao gót. Cô trông thật xinh đẹp và đầy khí chất.\n\nCô đang phải đi nộp thuế.\n\nCó luật sư và một số vệ sĩ đi cùng cô để nộp thuế, tiền mặt được gửi vào tài khoản của cô và cô cũng đã lấy được giấy chứng nhận sở hữu bất động sản.\n\nCăn biệt thự này có diện tích 400 mét vuông, riêng tiền thuế sang nhượng đã phải nộp 720 vạn tệ.\n\nMay mắn thay, số tiền này không phải của cô bỏ ra nên cô không cảm thấy quá đau lòng.\n\nNhân viên cục thuế mỉm cười tiễn cô ra ngoài. Cô đứng ở cửa nhìn dòng chữ \"quà tặng cá nhân\" trên chứng từ nộp thuế. Điều này rất có ý nghĩa, bởi nếu sau này Trữ Sơn có hối hận thì ông ấy cũng sẽ không thể lấy lại được số tiền này.\n\nMón quà tặng của ông ta đã được chuyển tên dưới sự giám sát của cơ quan công chứng và cơ quan thuế.\n\nÚc Tưởng cất giấy chứng nhận vào túi.\n\nSau đó cô nhìn lên và thấy một chiếc ô tô đậu trước mặt cô, bấm còi.\n\nĐó là một chiếc Rolls-Royce, biển số xe cho biết nó rất đắt tiền.\n\nCửa sổ chiếc Rolls-Royce nhanh chóng được hạ xuống, người đàn ông ngồi bên trong chậm rãi quay đầu lại hỏi: “Xong chưa?”\n\nĐó là Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng có chút kinh ngạc đi về phía trước, mở cửa xe bước vào.\n\nDù sao thì bên trong rất ấm áp, còn bên ngoài lạnh lẽo, cô dù có chuyện gì cũng không cần phải đứng giữa gió lạnh mà nói.\n\n“Có vệ sĩ đi cùng không phải tốt rồi sao? Cậu Trữ lo lắng cho tôi à?”Úc Tưởng nghiêng đầu hỏi.\n\nHôm nay cô trang điểm tinh xảo, lông mày càng được vẽ tinh tế. Cô trông giống như một bảo vật vô giá và rực rỡ.\n\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn lướt nhanh qua khuôn mặt cô: “Cô đi dự buổi tiệc của nhà họ Hà à?”\n\nÚc Tưởng: “Đúng vậy, thế nào, anh cũng muốn đi?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “À, nhân tiện. Sau khi xong việc, tôi sẽ bảo người dẫn cô đi xem căn biệt thự đó.”\n\nÚc Tưởng: “Ồ! Tốt quá!”\n\nÚc Tưởng nhắm mắt lại, tranh thủ trong xe chợp mắt một lát, cảm giác thoải mái khó tả.\n\nTrữ Lễ Hàn cũng không đánh thức cô, đợi đến khi anh đến bên ngoài nhà họ Hà, Úc Tưởng mới lười biếng mở mắt: “Đến rồi sao?”\n\nÚc Tưởng nói, đồng thời quay người nhìn ra ngoài cửa sổ.\n\nCánh cổng nhà họ Hà đang vô cùng náo nhiệt.\n\nMà vô số vị khách đến đây đều háo hức chào hỏi một ông già chống nạng.\n\nÚc Tưởng nhìn thoáng qua một chốc, toàn bộ cơ thể đều trở nên căng thẳng.\n\nĐó không phải là Trữ Sơn sao?\n\n“Sao giám tổng đốc Trữ cũng ở đây?”\n\nÚc Tưởng liếm môi dưới: “Vậy nếu tôi bước xuống từ xe của anh, liệu ông ấy có tức giận đến mức giết tôi ngay tại chỗ không?”\n\nQuả nhiên, số tiền này không phải dễ kiếm được, chậc!\n\nTrữ Lễ Hàn đầu óc xoay chuyển, nói: “Để tôi giúp cô nghĩ cách.”\n\nÚc Tưởng: “Cách gì?”\n\nTrữ Lễ Hàn nói: “Cởi áo khoác ra.”\n\nÚc Tưởng cau mày: “Thật kỳ quái.”\n\nNhưng cô vẫn cởi áo khoác.\n\nSau đó Trữ Lễ Hàn chậm rãi cởi áo vest của mình đưa cho cô.\n\nÚc Tưởng: ?\n\nTrữ Lễ Hàn: “Cô bịa chuyện không phải rất giỏi sao? Lần trước là kẻ sát nhân, lần này cô cũng có thể thêu dệt ra chiếc áo khoác này là của một người nào đó. Mà người này, hiện tại, là người yêu mới của cô. Không có gì tốt hơn là ở bên cạnh cô xuất hiện của một người đàn ông mới, càng sẽ khiến ông ấy mất cảnh giác hơn.”\n\nÚc Tưởng thầm nghĩ, ai không biết còn tưởng tôi chưa gì đã qua lại với người đàn ông khác rồi!\n\nNhưng cô hiểu cách này cũng không tồi! Dù sao đi nữa, tiền mình đang có, ai mà không cần chứ? Cô không chỉ muốn mà còn muốn sử dụng nó một cách thoải mái kìa!\n\nCô khoác áo vest của Trữ Lễ Hàn, mở cửa xe bước ra ngoài.\n\nĐi được hai bước, cô lại nhớ ra, quay lại hỏi: “Trước đây ông ấy có nhìn thấy xe của anh không? Ông ấy sẽ không nhận ra chứ?”\n\nTrữ Lễ Hàn nói: “Chưa từng thấy qua.”\n\nTư thế bình tĩnh của anh mang lại cho người khác cảm giác an toàn tuyệt vời.\n\nÚc Tưởng thầm nói rằng hợp tác với nhân vật phản diện thật không tệ, sẽ tránh được rất nhiều rắc rối.\n\nCô gật đầu nói: “Tốt rồi, lát nữa anh có thể vào.”\n\nTrữ Lễ Hàn cũng gật đầu nói: “Được.”\n\nÚc Tưởng chậm rãi đi về phía cửa.\n\n“Cô Úc đến rồi à?”\n\nBa Hà vui vẻ nói, sau đó ông ấy nhìn kỹ hơn và nhìn thấy chiếc áo khoác nam mà Úc Tưởng đang mặc.\n\nTrữ Sơn nghe được hai chữ \"cô Úc\" liền quay đầu lại không cần suy nghĩ.\n\nKhi nhìn thấy cách ăn mặc Úc Tưởng, đôi mắt ông ấy cũng mở to.\n\nNhưng trước mặt người khác, Trữ Sơn vẫn giữ hình tượng rất tốt.\n\nÔng ấy khẽ mỉm cười, đè nén sự bất an và tức giận của mình.\n\nTrữ Sơn hỏi: “Áo khoác cô Úc đang mặc là của ai?”\n\nKhông ai nghĩ rằng giám đốc Trữ sẽ chủ động nói chuyện với cô gái nhà họ Úc và bằng một câu hỏi như vậy.\n\nÚc Tưởng: “Một người đàn ông.”\n\nCô nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy hình dáng Trữ Lễ Hàn quả thực là một hình mẫu.\n\nTrữ Sơn nghe xong, sắc mặt dịu lại, khóe miệng không khỏi giật giật.\n\nLúc đó cô vui vẻ nhận tiền, bây giờ còn không chờ ông ấy tìm cho một người đàn ông, cô lại cao hứng đến mức trêu đùa một đống con trai?\n\nTrữ Sơn cảm thấy lồng ngực nhói đau, có chút tiếc nuối cho hai đứa con trai của mình.\n\nĐây là quả báo ư?\n\nÔng ấy thầm nghĩ.\n\nTôi từng được bao quanh bởi vô số phụ nữ.\n\nĐến lượt hai đứa con trai của mình, cô lại trở thành người phụ nữ của họ, được bao quanh bởi vô số đàn ông?\n\nTrữ Sơn hít một hơi, cảm thấy huyết áp của mình lại tăng lên rồi.