Sau đó giữa những tiếng thảo luận cao cấp, đẳng cấp của nhóm cô chủ nhà giàu, đột nhiên thêm một ít âm thanh không hài hòa. \n\n\"Thưởng địa chủ!\"\n\n\"Một đôi 2!\"\n\n\"Nhanh một chút, tôi chở Hoa nhi đến cảm ơn...\"\n\nNinh Nhạn: \"...\"\n\nCô ta phát hiện ra rằng hình như không thể lấy việc đối xử với em gái ngu ngốc kia ra đối đãi với Úc Tưởng. \n\nSau khi qua mấy ván bài. \n\nÚc Tưởng nhìn về phía Ninh Ninh: \"Vận may của em không tệ nha...\"\n\nNinh Ninh: \"A? Là thật sao?\" Cô ấy hơi nở nụ cười, đây là lần đầu cô ấy được khen ngợi như vậy. \n\nÚc Tưởng thở dài: \"Chị vui vẻ mà thua hết rồi.\" \n\nHệ thống: \"...\" \n\nNgười này giải thích một cách hoàn hảo ý nghĩa của việc nghiện đồ ăn.\n\n\"Vậy, vậy có đánh nữa không?\" Ninh Ninh nhỏ giọng hỏi.\n\nÚc Tưởng : \"Đợt một chút, chị đi xin người khác một ít Happy Bean.\" \n\nNinh Ninh hơi tò mò, đi hỏi ai đây?\n\nHà Vân Trác: \"Tôi đưa của tôi cho cô.\" \n\nNinh Nhạn nghe thấy có chút không vui. \n\nRõ ràng đó chỉ là một chiếc Happy Bean trong phần mềm ảo.\n\nNhưng cô ta nhanh chóng nghĩ đến chiếc áo khoác mà Hà Vân Trác đã tặng lần trước trên đảo... Đồ của anh ta luôn được đưa cho cô ta. Khi cô ta không muốn thì người khác cũng không thể lấy. Dựa vào đâu mà Úc Tưởng có thể lấy được?\n\nAi ngờ được Úc Tưởng cũng không ngẩng đầu lên nói: \"Anh chỉ có bấy nhiêu thôi à? Không đủ để tôi thua mười ván đâu.\"\n\nHà Vân Trác: \"...\"\n\nNinh Nhạn: \"...\" \n\nNinh Ninh vội vàng nói:”Đàn chị, em đưa của em cho chị.\" \n\nÚc Tưởng vẫn không ngẩng đầu lên nói: \"Đừng bố thí.\"\n\nHà Vân Trác như vậy, lại không nhịn được mà nở nụ cười nói: \"Đi đi, cô muốn đi hỏi ai?\"\n\nAnh ta nhìn xuống, mơ hồ thấy cô mở Wechat, sao chép và dán một cái trong sổ liên lạc rồi tìm bạn tốt. \n\nXuất hiện một cái avatar trắng hình đầu người. \n\nSau đó Úc Tưởng gửi yêu cầu kết bạn. \n\nHà Vân Trác nhịn không được tò mò. \n\nLần trước anh ta muốn kết bạn với Úc Tưởng còn tốn rất nhiều công sưc...kết quả lần này Úc Tưởng lại chủ động đi kết bạn?\n\nLúc này một bên khác. \n\nHai ba người quây quanh Trữ Lễ Hàn ở trung tâm, bọn họ nóng lòng trò chuyện với Trữ Lễ Hàn. Tuy đa số là bọn họ nói còn Trữ Lễ Hàn ít khi mở miệng. \n\nDù sao thì khả năng nhìn thấy Trữ Lễ Hàn trong buổi tiệc như vậy rất có thể là vận may tu 8 kiếp! Trữ Lễ Hàn ít mở miệng cũng không sao! Bọn họ nói nhiều thì ở trong lòng sẽ có thêm ấn tượng tốt không phải sao?\n\nĐúng lúc này, điện thoại của Trữ Lễ Hàn đột nhiên vang lên. \n\nMọi người đồng lòng im miệng, chờ cậu cả Trữ xử lý xong công việc. \n\nDù sao đều ở trong giới kinh doang, ai mà chưa từng gặp phải? \n\nTrữ Lễ Hàn chậm rãi lấy điện thoại ra. \n\nMọi người vừa nhìn liền biết đây hình như là điện thoại cá nhân của cậu chủ Trữ. Cũng không biết là ai có cơ hội liên lạc với điện thoại cá nhân của vị này…\n\nTrữ Lễ Hàn suy nghĩ là ai.\n\nSau đó lập tức thấy một yêu cầu kết bạn. \n\nAnh nhấp vào thì thông tin nghiệm chứng điền hai chữ to: Úc Tưởng. \n\nTrữ Lễ Hàn mím môi dưới. \n\nKhông biết vì sao một hành động nhỏ như vậy lại khiến cho mọi người theo bản năng cảm thấy tâm trạng của cậu chủ Trữ tốt lên.\n\nTrữ Lễ Hàn đương nhiên là chấp nhận yêu cầu kết bạn này. \n\nAnh có hơi tò mò, Úc Tưởng muốn nói gì với anh. \n\nSự tò mò của Trữ Lễ Hàn rất nhanh sẽ được thỏa mãn. \n\nKhung trò chuyện biểu hiện đang được kết nối…\n\nMột tin nhắn nhanh chóng được gửi tới.\n\n[Phiền cậu cả Trữ đưa danh thiếp của tôi cho bảo vệ, yêu cầu bọn họ kết bạn với tôi để tôi thuận lợi nhận được Happy Bean =3]\n\nTrữ Lễ Hàn: \"...\" \n\nNhưng anh gần như đoán được chắc lại là đạo cụ trong game. \n\nTrữ Lễ Hàn chuyển động ngón tay, đè lên bàn phím trên màn hình. \n\nAnh muốn không thương tiếc lạnh lùng từ chối cô. \n\nNhưng cậu Trữ nhìn chằm chằm vào cái kí hiệu \"=3\" kia một lát. \n\n...nghĩa là thân thiết sao? \n\nTrữ Lễ Hàn: [Đưa tài khoản trò chơi qua đây.]\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng: [Nhìn xem con cá to này ghê thiệt.]\n\nTrữ Lễ Hàn: \"...\" \n\nCái tên này là sao vậy? \n\nMọi người nhìn thấy cậu Trữ hoạt động một chốc, hình như là thông tin trở về sau đó lại gửi đi một dãy số. \n\nBọn họ nghĩ thầm cuộc trò chuyện điện thoại này khẳng định rất quan trọng? Trong lúc này có thể khiến cho cậu Trữ ngay lập tức trả lời điện thoại…\n\nSau đó bọn họ nghe Trữ Lễ Hàn nói với đầu bên kia: \"Kêu bọn Đàm Tân mở ra phần mềm trò chơi, đưa Happy Bean vào tài khoản trò chơi này. Tài khoản tên là...\"Anh dừng một chút nhưng vẫn bình tĩnh đọc lại tên một lần nữa: \"Nhìn xem con hả cá to này ghê thiệt.\" \n\nVệ sĩ ở đầu bên kia vừa nghe thấy ngay tức khắc hiểu ra. \n\n\"Được được ngài yên tâm, chúng tôi lập tức làm ngay!\"\n\nĐưa cho cô Úc Happy Bean, tiền lương của bọn họ sẽ tăng lên!\n\nCông việc kinh doanh này không làm không được!\n\nNhững người vây quanh Trữ Lễ Hàn bên này: ???\n\nCho nên cuộc trò chuyện chính là tặng Happy Bean cho tài khoản game?\n\n\"Cậu cả...còn chơi cái này sao?\" Có người to gan hỏi. \n\nTrong lòng ông ta nói tôi cũng có thể tặng cho ngài!\n\nMỗi ngày tôi sẽ bồi ngài chơi đấu địa chủ cũng được!\n\nTrữ Lễ Hàn: \"Không chơi.\" \n\nTất cả đớ người. \n\nVậy...là ai chơi? Mẹ của cậu cả Trữ? Cũng không đúng. Vị phu nhân kia còn cuồng công việc hơn cả cậu Trữ, lấy đâu ra bình thản mà chơi? \n\nMọi người rơi vào khoảng không hoang mang. \n\nChỉ có một người luôn nhìn chằm chằm về chiếc áo bành tô trên người Trữ Lễ Hàn, cảm thấy có gì đó không đúng. Hmm, cậu Trữ luôn là người quần áo gọn gàng, cẩn thận lại tỉ mỉ. \n\nTheo lý thuyết thì áo bành tô có thể thay bằng áo khoác âu phục đồng dạng. Sao lại chỉ có áo sơ mi và áo vest? Nếu không có áo khoác âu phục thì nên mang một cái áo lông khác, mà tại sao là áo sơmi?\n\nNgay tại lúc mọi người đang âm thầm trở thành Sherlock Holmes. \n\nĐiện thoại Úc Tưởng nhẹ nhàng run lên. \n\nCô nhận được tin nhắn của Trữ Lễ Hàn. \n\n[Nửa tiếng nữa lên góc tầng hai gặp tôi.]\n\nCùng lúc đó, còn có âm thanh của Happy Bean trong sổ ghi. \n\n\"Được rồi, đã có. Khoảng hơn 700 vạn Happy Bean! Đến, chơi tiếp!\" Úc Tưởng nói. \n\nNhóm quý cô nhà giàu: \"...\" \n\nHơn 700 vạn Happy Bean, cô vui vẻ gì chứ? Cũng không phải tiền mặt!\n\nÚc Tưởng ở trong này chơi một lát thì thua liền tù tì 10 ván. \n\nHà Vân Trác đưa đậu đã thắng cho Úc Tưởng, nhưng hệ thống báo đối phương đã nhận vật thưởng quá mức vào ngày hôm nay. \n\nHà Vân Trác có hơi ấm ức. \n\nXem ra có rất nhiều người xếp hàng để đưa thứ này cho Úc Tưởng, nhưng anh ta cũng không có khả năng lấy được.\n\nNinh Ninh ở một bên âm thầm líu lưỡi. \n\nVậy nên thật ra học tỷ có rất nhiều bạn bè sao? Chỉ có cô ấy là không có bạn bè ở đây thôi. Mà đàn chị hình như cũng không yêu thích gì…\n\nQuý cô nhà giàu bên cạnh hơi ngồi không yên. \n\nCác cô cảm thấy bản thân như đang diễn kịch cho người mù xem, điều đó khiến họ cảm thấy nhàm chán và có chút xấu hổ. \n\nLúc này không biết là ai lên tiếng: \"Sao Lăng Sâm Viễn cũng đến đây vậy?\" \n\nNgay lập tức ánh mắt Ninh Nhạn nhìn qua đó.\n\nNinh Ninh cũng có chút lơ đãng. \n\nÚc Tưởng nhìn thời gian, đã gần nửa tiếng. \n\nCô tắt điện thoại đứng dậy nói: \"Tôi đi vệ sinh.\" \n\nNinh Nhạn lúc này cũng không quan tâm cô muốn đi đâu, liếc một cái cũng không thèm. \n\nTất nhiên là Hà Vân Trác cũng không thể đứng lên nói, tôi đi WC cùng cô...vậy rất kỳ quặc. \n\nÚc Tưởng chạy đến chỗ để rượu, cầm ly nước trái cây rồi mới từ từ chậm rãi đi lên tầng hai. \n\nTrong lòng cô không nhịn được nói thầm. \n\nỞ nhà người khác còn đi lòng vòng như vậy có ổn không? \n\nNhưng lẩm bẩm thì lẩm bẩm, cô vẫn đi tới trong góc. \n\nNơi này có một cái cửa sổ, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, đúng lúc dừng vào cái bàn nằm trong góc phòng, bên cạnh còn có một cái ghế dựa. \n\nThiết kế này cũng không tệ. \n\nÚc Tưởng thong thả ngồi xuống, sau đó cúi đầu nhấp hai hớp nước trái cây. \n\nKhông qua bao lâu. \n\nTiếng bước chân bước tới.\n\nTrữ Lễ Hàn gì cũng không mang, anh một mình chậm rãi đi tới bên cạnh Úc Tưởng.\n\nAnh nói: \"Có một vật quên đưa cho cô.\" \n\nÚc Tưởng: \"Hửm? Đồ gì?\" \n\nTrữ Lễ Hàn lấy ra một cái hộp nhung dài đưa cho cô. \n\nÚc Tưởng nhận lấy rồi mở ra. \n\nChỉ thấy bên trong có một chiếc vòng cổ, chiếc vòng cổ và khuyên tai được làm từ viên ngọc lục bảo kia. \n\n\"Cô Úc.\" Đột nhiên âm thanh của bố Hà vang lên ở phía cầu thang, ông ta nói: \"Tôi thấy cô lên tầng.\" \n\nÚc Tưởng nhẹ \"A\" một tiếng. \n\nSau đó đột nhiên Trữ Lễ Hàn nắm lấy tay cô, đẩy cánh cửa kế bên ra rồi mang theo cô lách mình nép vào. \n\nCậu cả Trữ vừa nãy còn được mọi người vây quanh, lúc này lại cùng cô mờ ám ở trong căn phòng trong có ánh sáng. \n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng thở. \n\nHa, thật có chút cảm giác tình thú. \n\nSuy nghĩ của cô thoát ra. \n\nCô cảm giác cổ chợt lạnh, Trữ Lễ Hàn một tay nắm tóc của cô giơ lên, sau đó vòng tay kia qua cổ cô. \n\nHơi thở trên thân của người đàn ông mạnh mẽ, yên lặng bao lấy cô. \n\nTiếng thở của Úc Tưởng nặng nề. \n\nCảm giác được có cái gì đó nhẹ nhàng nằm trên cổ cô. \n\n\"Tôi đeo vòng cổ cho cô Úc, lần này có muốn cầm nữa không?\" Người đàn ông trầm trọng hỏi. \n\nNgoài cửa. \n\nBố Hà dừng lại, vẻ mặt trầm xuống nói: \"Sao cánh cửa này lại đóng?\" \n\nÔng ta nhìn như lầm bà lầm bầm, cũng như đang nói cho người bên trong cánh cửa nghe.