Kể từ khi về nhà, quan điểm của Úc Thành Tân và vợ ông đã bị con gái mình làm cho sụp đổ.\n\nÚc Thành Tân lắp bắp hồi lâu mới nói ra một câu: \"Như vậy không tốt đâu... Tưởng Tưởng. Sợ rằng gia đình nhà họ Trữ sẽ coi thường con.\"\n\nÚc Tưởng: \"Ba mẹ mỗi năm lấy năm mươi vạn từ nhà họ Úc, phải chịu đủ loại khó khăn, hầu như không có thời gian gặp con. Sự tôn trọng này đáng giá không?\"\n\n\"...\"\n\nCũng có chút đạo lý.\n\n\"Nhưng chúng ta trước hết phải sống đúng với lòng mình. Tưởng Tưởng, số tiền lớn như vậy trong tay sẽ khó giữ.\"\n\n\"Con gái Úc Thành Tân sống rất đúng với lòng mình mà.\" Úc Tưởng nháy mắt nói.\n\nÚc Thành Tân nghẹn lời.\n\nÚc Tưởng đưa tay móc chiếc rèm giường kiểu châu u treo bên cạnh giường.\n\nÚc Tưởng: “Chỉ cần mình không có đạo đức thì không ai có thể bắt cóc đạo đức của mình”.\n\nÚc Thành Tân: ?\n\nÔng ấy mở rộng tầm mắt, tam quan bị vỡ rồi lại tái tạo rồi lại vỡ, trong một khoảnh khắc ông ấy quên mất mình cần phải nói cái gì…\n\n\"Đã muộn rồi. Ba và mẹ nên đi ngủ sớm đi. Chúc ngủ ngon.\" Úc Tưởng lấy lại nhịp điệu trong lời nói của mình, sau đó thành công kết thúc cuộc gọi điện thoại.\n\nÚc Thành Tân ngẩn ngơ trả lời được, lúc tỉnh táo lại mới phát hiện cuộc gọi đã bị cúp.\n\nSau khi Úc Tưởng gọi điện xong, cô quay người lại, trả lại điện thoại cho Trữ Lễ Hàn.\n\nCô nhẹ nhàng thở ra, vẫn chưa cảm thấy buồn ngủ.\n\nCó lẽ ngâm mình một chút sẽ tốt hơn.\n\nÚc Tưởng mở tủ quần áo, tìm thấy một chiếc áo choàng tắm mới.\n\nCô nói với Trữ Lễ Hàn: \"Anh cũng nên nghỉ ngơi sớm.\" Rồi quay vào phòng tắm.\n\nTrong phòng tắm có một bồn tắm tròn lớn, bồn tắm đã được làm sạch, bên cạnh còn có một hộp cánh hoa và bóng tắm.\n\nCô vui vẻ đổ hết vào bồn.\n\nRồi... rồi cô phát hiện mình không thể mở khóa vòi nước.\n\nÚc Tưởng: \"...\"\n\nSao có thể thế này? Có lẽ cô quá quê mùa rồi!\n\nMười phút sau, Trữ Lễ Hàn vẫn lịch sự, cẩn thận như mọi khi, xắn tay áo lên, lộ ra những đường cơ bắp đẹp mắt.\n\nNgười đàn ông mặc quần tây, thắt cà vạt, trông vô cùng quý phái, bước dài vào bồn tắm, giúp Úc Tưởng điều chỉnh vòi nước.\n\n\"Cô thử xem.\" Anh nhìn chằm chằm vào một bên mặt của cô mà nói.\n\nÚc Tưởng cúi xuống ấn một cái.\n\nVòi hoa sen trước bồn tắm lập tức phun nước, cả hai đều bị ướt sũng.\n\nÚc Tưởng vội vàng tắt đi, quay đầu nhìn Trữ Lễ Hàn.\n\nVì vòi hoa sen được lắp đặt khá thấp, không giống như vòi hoa sen trong phòng tắm, thường được gắn trên đầu.\n\nNước phun ra chỉ làm ướt phần eo đến phần dưới của Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng: “Ôi trời.”\n\nKhông phải càng làm ướt không đúng chỗ sao?\n\nÚc Tưởng liếc nhìn, thấy rõ ràng phần cơ bụng lấp ló dưới chiếc áo sơ mi trắng.\n\nCô giật mình, định nói gì đó để giảm bớt căng thẳng, thì Trữ Lễ Hàn cầm lấy chiếc khăn tắm bên cạnh, quấn quanh cô.\n\nTrữ Lễ Hàn từ phía sau lau tóc cho cô.\n\nNgón tay của người đàn ông nóng bỏng, khi lau tóc, ngón tay anh không nặng không nhẹ véo qua mặt cô.\n\nTóc tôi ướt rồi sao?\n\nKhông đúng, tôi định tắm mà…\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng thở ra, khi quay đầu lại, cô một lần nữa đối mặt với đôi mắt của Trữ Lễ Hàn.\n\nLúc này Trữ Lễ Hàn vẫn không có gì khác biệt so với ban ngày, vẫn điềm tĩnh tự chủ, cao cao tại thượng.\n\nChỉ là đôi mắt dường như trở nên tối hơn một chút.\n\nRồi cô nhìn thấy vết răng trên yết hầu của anh.\n\nTrữ Lễ Hàn dường như nhận ra, ngón tay anh ngừng lại, giữ lấy cổ cô.\n\nĐó là nơi anh đã hôn.\n\nNgón tay cái của anh nhẹ nhàng xoa hai lần, như muốn xóa đi dấu vết đó, cũng như muốn làm nó sâu thêm.\n\nKhu biệt thự quá yên tĩnh.\n\nYên tĩnh đến mức ngoài tiếng gió biển chỉ còn lại tiếng hơi thở và nhịp tim của hai người.\n\nLần trước ở khách sạn còn có hành động thân mật hơn, Trữ Lễ Hàn cũng chưa từng hôn cô. Vì lúc đó chỉ là một sự cố tồi tệ.\n\nLần duy nhất anh mất kiểm soát là khi không thể kiềm chế, đã bóp cổ cô một chút.\n\nNhưng trên khuôn mặt anh không có biểu cảm gì.\n\n\"Cô Úc không cảm ơn tôi sao?\" Trữ Lễ Hàn thấp giọng nói.\n\nKhuôn mặt anh đẹp trai, tóc ướt hơi dính trên trán, càng làm nổi bật đôi mắt thanh tú bên dưới.\n\nNgười đàn ông này, dù áo sơ mi ướt sũng, cũng khiến người ta có cảm giác không dám chạm tới.\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng thở ra.\n\nCô có chút tò mò, anh thực sự mất kiểm soát sẽ có biểu cảm như thế nào?\n\nVì vậy, cô ngẩng mắt lên, đôi mi cong nhẹ nhàng rung động, trong vẻ dịu dàng có chút quyến rũ.\n\nCô nói: \"Cảm ơn anh Trữ, vậy anh Trữ có muốn tắm không?\"\n\nTay anh nhẹ nhàng nhấc lên, kéo chiếc khăn tắm của cô về phía anh.\n\nAnh dùng một tay kéo cà vạt, một tay giữ lấy gáy cô, ép cô xuống. Rồi tay kia lại từ bên mặt cô vươn ra, bật lại vòi hoa sen.\n\nNước nóng phun ra.\n\nÚc Tưởng nghe thấy tiếng chạm khẽ, những chi tiết nhỏ của dây thắt lưng đập vào gạch men của bồn tắm.\n\nAnh hôn cô trong làn hơi nước, mang theo hơi ấm và hơi ẩm.\n\nBồn tắm thật sự lớn.\n\nCô nghĩ.\n\nHệ thống sợ đến mức CPU sắp cháy.\n\nNó vừa tự bật bộ lọc khẩn cấp vừa nghĩ, đúng là mình quá non nớt, lần thở phào vừa rồi là quá sớm!\n\nHệ thống không kìm được khóc.\n\nHệ thống đã phải trải qua một đêm đau khổ.\n\nMỗi khi nó cố gắng bỏ bức màn che của mình.\n\nỪm? Họ đang ở trên ghế sofa.\n\nỪm? Úc Tưởng đang trong vòng tay của Trữ Lễ Hàn.\n\nThử lần nữa…\n\nThôi bỏ đi, nó không thử nữa.\n\nHệ thống quyết định tự phong tỏa hai ngày.\n\nKhi Úc Tưởng thức dậy đã là mười một giờ bốn mươi phút sáng, cô đứng dậy nhìn đồng hồ treo tường, rồi theo bản năng sờ lên tóc.\n\nTóc đã khô.\n\nKhông biết là máy sưởi hong khô hay Trữ Lễ Hàn đã giúp cô sấy khô.\n\nTrữ Lễ Hàn đã không còn ở đây.\n\nCó lẽ đi làm rồi…\n\nÚc Tưởng cũng không cảm thấy quá buồn.\n\nÔi, người lớn không bám dính lấy nhau mới tốt. Mỗi đồng tiền Trữ Lễ Hàn kiếm được đều là tiền cô tiêu miễn phí mà.\n\nCô kéo chăn ra, đứng dậy, suýt ngã.\n\nCô nghĩ hệ thống sẽ cười sằng sặc.\n\nNhưng hệ thống rất im lặng.\n\nÚc Tưởng suy nghĩ, có lẽ nó bị kích thích quá mức đến mức tự phong tỏa rồi?\n\nÚc Tưởng đứng vững, nhìn về phía giường.\n\nÚc Tưởng vịn mép giường đứng yên, quay người lại nhìn thấy tấm rèm treo bên cạnh. Một nửa số rèm giường đã rơi xuống. Đêm qua cô đã móc chúng bằng chân và dùng quá nhiều sức để móc chúng xuống.\n\nÚc Tưởng liếc nhìn một cái, vội vàng quay đầu đi, giống như bị đốt cháy.\n\nCô tìm quanh, thấy áo choàng tắm của mình trên ghế, cô mặc vào, rồi nghe thấy tiếng cửa mở.\n\nÚc Tưởng giật mình, quay lại nhìn.\n\nTrữ Lễ Hàn đứng ở cửa, quần tây thẳng thớm, trang phục chỉnh tề.\n\nKhông phải bộ đồ hôm qua, hôm nay anh mặc bộ đồ màu đen trắng. Ồ, hiển nhiên là Thư ký Vương đã mang quần áo đến cho anh…\n\nÚc Tưởng có chút đỏ mặt.\n\nNhưng cô vẫn tỏ vẻ bình tĩnh buộc lại dây áo choàng tắm rồi hỏi: \"Anh Trữ không đi làm sao?\"\n\nTrữ Lễ Hàn nhẹ nhàng nói: \"Hôm nay không bận.\"\n\nAnh hỏi: \"Muốn ăn gì?\"\n\nVừa nói đến ăn, bụng của Úc Tưởng lập tức phát ra tiếng kêu rên rỉ.\n\nÔi trời, còn phải nói, việc đó thật sự tiêu hao năng lượng quá nhiều, dù phần lớn người tiêu hao thể lực là Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng nghĩ về điều này, không tự chủ liếc nhìn eo, chân và tay của Trữ Lễ Hàn.\n\nAnh ấy mạnh mẽ hơn lần trước ở khách sạn.\n\nCơ bắp được che giấu dưới bộ trang phục hoàn hảo, thực sự mạnh mẽ.\n\nÚc Tưởng nhanh chóng quay đi, nói: \"Để tôi viết danh sách, anh bảo Thư ký Vương mua giúp nhé?\"\n\nTrữ Lễ Hàn: \"Ừ.\"\n\nAnh đi đến bàn, mở ngăn kéo, lấy ra tờ giấy và bút. Những thứ này có lẽ đã được đặt sẵn vào bên trong ngăn kéo từ lâu rồi. Úc Tưởng nhận lấy, mở nắp bút ký ra, thử vài lần mới ra mực.\n\n\"Đậu phụ sốt tương, sữa, trứng, mì chua cay...\"\n\nÚc Tưởng viết, cảm thấy mình hơi giống heo.\n\nNhưng cô thật sự rất muốn ăn, cảm giác như sắp chết đói đến nơi rồi.\n\n\"Xong rồi.\" Úc Tưởng đưa danh sách cho Trữ Lễ Hàn: \"Ồ, còn nữa, anh bảo Thư ký Vương mang sạc điện thoại nhé.\"\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn danh sách, ánh mắt dừng lại ở hàng cuối cùng.\n\nLevongestrel*.\n\n*Levonorgestrel là một loại thuốc hormone được sử dụng trong một số biện pháp ngừa thai.\n\nTrữ Lễ Hàn gấp tờ giấy lại, nói: \"Ừ.\"\n\n\"Hoặc... Anh Trữ đi mua giúp được không?\" Úc Tưởng liếm môi, cảm thấy hơi ngại khi nhờ Thư ký Vương đi mua.\n\nTrữ Lễ Hàn: \"Ừ.”\n\nAnh không nói có đồng ý hay không, cầm tờ giấy đi ra ngoài.\n\nÚc Tưởng mới vào phòng tắm.\n\nTrong tấm gương phản chiếu bộ dáng hiện tại của cô, ánh mắt ngấn nước, mái tóc rối bù, dấu vết trên cổ dường như càng sâu hơn.\n\nÚc Tưởng nhắm mắt lại, ngâm mình trong nước ấm ba phút để giải tỏa căng thẳng.\n\nVì không có quần áo thay, cô lại mặc lại áo choàng tắm, ngồi trong phòng ngủ chờ Trữ Lễ Hàn trở về.\n\nKhông có điện thoại chơi…\n\nThật đau khổ.\n\nÁnh mắt của Úc Tưởng chuyển qua chuyển lại, đảo một vòng, cuối cùng thấy điện thoại của Trữ Lễ Hàn trên bàn.\n\nHửm?\n\nAnh không mang theo? Để lại cho cô?\n\nÚc Tưởng đi tới, cầm lấy điện thoại, còn 35% pin. Thật sự là siêu tiết kiệm pin.\n\nCô mở game.\n\nÔi trời, chết tiệt, hôm qua bị sắc đẹp mê hoặc, bỏ lỡ một sự kiện tối qua!\n\nNếu không để Trữ Lễ Hàn nạp ba trăm Kr* để giải tỏa nỗi đau này thì không được!\n\n*Kr: Kryptorum, Krýp-tô-rum, một đơn vị mua hàng trong game.\n\nÚc Tưởng chơi nửa tiếng, Trữ Lễ Hàn lúc này mới mang đồ về.\n\nCô không nhìn nhiều, thuận tay chia sẻ lên Weibo rồi đưa điện thoại lại cho Trữ Lễ Hàn.\n\n\"Tôi đã chơi một chút.\" Cô nói.\n\nTrữ Lễ Hàn không thay đổi nét mặt, nhận lấy đặt sang một bên, rồi ngồi xuống đối diện với Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng tìm trong túi.\n\nNhững thứ cô yêu cầu không thiếu một thứ, thậm chí còn có thêm một lọ súp gà.\n\nÚc Tưởng: ?\n\nChỉ ăn sáng mà thôi, không phải là ngồi kiêng cữ!\n\nÚc Tưởng đẩy súp gà sang bên, cắm sạc điện thoại.\n\nRồi cô nhớ ra có gì đó không ổn, hình như thiếu gì đó…\n\n\"Thứ tôi viết ở cuối danh sách, anh Trữ không mua sao?\" Úc Tưởng ngẩng đầu hỏi.\n\nLần trước gặp nhau ở bữa tiệc của nhà họ Kim, Trữ Lễ Hàn còn muốn hỏi xem sau đó cô có sử dụng biện pháp tránh thai hay không.\n\nNhưng lần này.\n\nTrữ Lễ Hàn nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn hỏi Úc Tưởng: \"Cô đã xem tác dụng phụ của nó chưa?\"\n\nÚc Tưởng: \"Đã xem qua.\"\n\nChỉ là có thể gây rối loạn kinh nguyệt…\n\n\"Đây là lỗi của tôi.\" Trữ Lễ Hàn giơ tay lên trán: \"Xin lỗi.\"\n\nÚc Tưởng nghĩ không cần thiết.\n\nKhông phải chỉ có anh là người hưởng thụ…\n\nTrữ Lễ Hàn thấp giọng nói: \"Tôi không biết lần trước cô xử lý thế nào, nhưng tôi vừa tham khảo ý kiến bác sĩ, thuốc đó có tác dụng phụ rất lớn. Trong một số ít trường hợp, nó có thể gây ra việc mang thai ngoài tử cung.\"\n\nLời này làm Úc Tưởng sợ hãi đến mức suýt đánh rơi chiếc thìa trên tay.\n\nÚc Tương nắm chặt chiếc thìa, ngơ ngác liếm bề mặt của chiếc thìa đó.\n\nThực ra, khi đối mặt với hành động cưỡng ép không tự nguyện, dù có tác dụng phụ lớn, uống thuốc tránh thai khẩn cấp vẫn tốt hơn là mang thai ngoài ý muốn.\n\nNhưng cô và Trữ Lễ Hàn đây gọi là hợp tác đôi bên cùng có lợi.\n\nCó lẽ thật sự không cần…\n\nVậy thôi vậy.\n\nCô trước kia chém gió nhiều như vậy, hiện thực thì cũng không có thai mà!\n\nCô không phải nữ chính trong câu chuyện mang thai rồi chạy! Cô chỉ là nữ pháo hôi!\n\nÚc Tưởng rất nhanh liền thả lỏng, cô cắn một miếng đậu phụ non, nói: \"Nếu anh Trữ thấy có lỗi...\"\n\nTrữ Lễ Hàn cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào cô. Anh xoa xoa đầu ngón tay, lặng lẽ cân nhắc.\n\nNếu có một đứa trẻ…\n\nÚc Tưởng: \"Mật khẩu thanh toán của anh là gì? Tôi muốn nạp một ít Kr. Tôi đã bỏ lỡ sự kiện trò chơi tối qua, tôi rất buồn.\"\n\nTrữ Lễ Hàn: \"...\"\n\n\"Ồ đợi một chút!\" Úc Tưởng bỗng nhiên ngồi thẳng dậy: \"Chết tiệt. Hình như tôi vừa thuận tay cầm điện thoại của anh chia sẻ trên Weibo! Không phải là đã chia sẻ lên tài khoản của anh đấy chứ?\"\n\nCô nhanh chóng chộp lấy chiếc điện thoại của mình.\n\nMở Weibo.\n\nCô đang đứng thứ năm trên hot search.\n\nNhấp vào xem.\n\n[Cậu cả nhà họ Trữ lại chia sẻ nội dung game trên Weibo!]\n\n[Nghe nói công ty game đã bắt đầu tri ân tài khoản của cậu chủ Trữ.]\n\n[?]\n\n[Thật đấy, hôm qua họ kiếm được doanh thu 3 triệu chỉ trong một ngày, có lẽ họ lâu rồi chưa thấy nhiều tiền như vậy.]\n\nÚc Tưởng: ?\n\nLướt xuống.\n\nCó người còn kích động hơn.\n\n[Aaa! Người ăn tối với Úc Tưởng tối qua là một người đàn ông! Mọi người nhìn kỹ hình ảnh phản chiếu trong ly rượu vang, hình ảnh phản chiếu đó là chiếc áo sơ mi trắng của một người đàn ông.]\n\nÚc Tưởng: ?\n\nCô ngẩng đầu nhìn Trữ Lễ Hàn.\n\nĐây là mục đích của anh khi chụp ảnh, ngầm hé lộ rằng cô là \"người tình bí mật\" của anh sao?