\"Bức ảnh là giả. Cho dù ba tôi nhìn thấy chúng, cũng không có lý do gì để truy cứu cô Úc.\" Trữ Lễ Hàn nói.\nĐúng vậy, mấy chi tiết này đều là do cư dân mạng đào bới ra.\nTrữ Sơn có thể nói gì? Cùng lắm là ông ta tức giận một cách vô ích.\nĐiều này còn gây khó chịu hơn cả việc trực tiếp kích thích ông ta. Hơn nữa còn làm cô bớt lo lắng.\n“Đã học được, chiêu này của anh Trữ thật thông minh.” Úc Tưởng ánh mắt khẽ cong, khóe môi nhếch lên mỉm cười.\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn lướt qua từng chi tiết trên khuôn mặt cô.\nKhi cô cười, khóe mắt điểm vài nét quyến rũ, nhưng nó không làm người ta cảm thấy lẳng lơ, mà lại rực rỡ và thu hút.\nGiọng điệu của Úc Tưởng vẫn rất khách khí.\nCó vẻ như sau khi xuống giường, họ trở lại với vai trò “cô Úc” và “anh Trữ”. Điều này vốn không có gì sai, nhưng Úc Tưởng lại thông minh, phóng thoáng hơn những gì tưởng tượng.\n“Tôi đã cho người ủi xong quần áo của cô.” Trữ Lễ Hàn đẩy ghế đứng lên, nhẹ nhàng nói: “Tôi đi lấy.”\nÚc Tưởng: “Vất vả cho anh.\"\nTrữ Lễ Hàn khựng lại.\nAnh nghĩ may mà tối qua khi bế Úc Tưởng từ phòng tắm ra ngoài, cô không tựa vai anh và nói: “Vất vả cho anh”\nNếu không nghe có vẻ như Úc Tưởng đã “mua vui” cho anh.\nSau khi Trữ Lễ Hàn tự mình mang quần áo đến cho cô, Úc Tưởng nhanh chóng thay xong. Bộ váy màu hồng khói có mùi thơm nhẹ. Trên đó in logo của một thương hiệu lớn, rõ ràng Trữ Lễ Hàn đã cho người mua mới mang đến.\n“À phải rồi, bộ váy tối qua tôi mặc đâu?\" Úc Tưởng thuận miệng hỏi.\nĐó là chiếc váy mà nhà họ Úc keo kiệt đã đặc biệt chi tiền để đặt may.\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn lóe lên, anh xoay người nhìn quanh phòng.\nÚc Tưởng nhìn dáng vẻ của anh, lập tức có dự cảm không lành...\nQuả nhiên!\nNửa phút sau, Trữ Lễ Hàn tìm thấy chiếc váy ở góc ghế sofa, nếu nó được gọi là váy…\nÚc Tưởng cảm thấy bây giờ nó giống một cái giẻ lau hơn. \nĐúng là sắc đẹp mê hoặc lòng người.\nÚc Tưởng vẫn còn có thể mơ hồ nhớ lại, lúc Trữ Lễ Hàn cúi đầu, giữa đôi lông mày cao quý của anh, từng giọt mồ hôi từ từ rơi xuống, gân xanh nổi trên cổ anh đầy gợi cảm.\nNhưng cô hoàn toàn không nhớ về việc chiếc váy bị xé rách.\n\"Quên đi, không cần nữa.\" Úc Tưởng vội vàng nói.\nVài câu nói đã làm tai cô đỏ bừng.\nThư ký Vương thực sự không đợi được nữa đi lên lầu, cẩn thận gõ cửa: \"Cậu chủ, chiều nay anh có tới công ty không? Sử Đan Ni đã đợi anh một tiếng rưỡi rồi.\"\nTrữ Lễ Hàn quay người đi ra ngoài: “Lái xe đi.”\nThư ký Vương: “Vâng.”\nÚc Tưởng định đi dạo quanh khu biệt thự một chút nên không đi cùng xe anh, chỉ đi theo xuống lầu, nhìn thấy vệ sĩ đứng ở cửa.\nTrong nguyên tác có rất nhiều người muốn giết Trữ Lễ Hàn nên anh ấy rất ít khi không mang theo vệ sĩ.\nÚc Tưởng thở dài: “Anh không sợ đêm qua tôi ra tay với anh à, vậy mà không mang theo vệ sĩ.”\nTrữ Lễ Hàn chưa nói gì thì vệ sĩ bên cạnh cười nói: \"Không sao, chúng tôi ở ngay gần đây.\"\nÚc Tưởng: ?\nÚc Tưởng: “Các anh canh gác ngoài biệt thự suốt đêm à?” Cô cho rằng việc này có hơi quá đáng, khiến cô không thoải mái.\nVệ sĩ vội nói: \"Không phải như thế! Chúng tôi nghỉ ngơi ở biệt thự bên cạnh.\"\n\"Biệt thự bên cạnh?\"\n\"Đúng, căn biệt thự đó là mẹ của cậu Trữ mua lại.\"\nÚc Tưởng dựa vào trên ghế sofa, nghiêng đầu nhìn Trữ Lễ Hàn.\nCó phòng mà ở không được, hết lần này tới lần khác ngủ ở chỗ này, cô không biết anh có ý gì với cô không, nhưng rõ ràng anh đã lặng lẽ đẩy mọi chuyện đi đến kết quả như vậy.\nĐúng mực vừa phải, không những không gây khó chịu mà còn làm tăng độ ngầm hiểu giữa hai người.\nĐối mặt với ánh mắt của Úc Tưởng, Trữ Lễ Hàn không hề cảm thấy xấu hổ chút nào, anh chậm rãi nói: “Tài sản đó mẹ tặng cho tôi khi tôi mười tám tuổi. Căn biệt thự đó có ban công lớn hơn, hướng nhìn khác, phong cảnh cũng khác. Nếu cô hứng thú, lần sau tôi sẽ dẫn cô qua đó xem.”\n…Lần sau?\nCó chút ý nghĩa sâu xa.\nÚc Tưởng mỉm cười đáp: \"Được.\" Cô nhẹ nhàng cười: \"Nhưng ban công bên đó của anh Trữ lớn hơn thì có ích gì chứ? Bồn tắm có lớn hơn không?\"\nTrữ Lễ Hàn cúi đầu nhìn cô, cổ họng nghẹn lại.\nThư ký Vương và đám vệ sĩ càng sốc hơn, trên mặt đầy dấu chấm than.\nChết tiệt, chết tiệt, có phải ý đó không? Là ý đó phải không! Chúng tôi có xứng đáng để nghe điều này không?\nTrữ Lễ Hàn nhìn chằm chằm Úc Tưởng vài giây, sau đó nói: \"Bồn tắm cũng được.\"\nÚc Tưởng suýt chút nữa sặc nước miếng.\nHệ thống vừa được bỏ chặn.\nCPU của nó nóng lên như điên, tầm nhìn của nó chuyển sang màu đen. Chắc kiếp trước nó đã làm nhiều điều ác nên mới phải nghe cuộc trò chuyện này phải không?\nNó nghĩ mọi chuyện rất không ổn, đã đến lúc thúc đẩy Úc Tưởng quay lại đúng đường, không thể để cô tiếp tục sa đọa thế này nữa.\nHệ thống suy nghĩ.\nÚc Tưởng chậm rãi quay đầu lại.\nTrữ Lễ Hàn không đợi cô nói gì thêm mang theo thư ký Vương và đám vệ sĩ rời đi trước.\nCăn biệt thự rộng lớn rất nhanh trở nên yên tĩnh và trống trải.\nChỉ có giọng hệ thống lải nhải vang bên tai: “Miệng là cửa tâm, khép miệng là tâm tĩnh. Khi mọi thứ yên tĩnh, vạn vật đều trở nên đẹp đẽ…”\nÚc Tưởng: ?\nÚc Tưởng: “Bảo bối, cậu nói gì đấy?”\nHệ thống: “Ý nghĩa của việc tu luyện bế khẩu thiền.”\nNó im lặng một lúc rồi đọc tiếp: “Khi miệng khép lại, vạn âm đều thắng… Người xưa có câu: Ba mươi năm không mở miệng nói, đến phật cũng không làm gì được…”\nÚc Tưởng im lặng.\nCó vẻ hệ thống bị đả kích quá lớn.\n…Chi bằng làm ván game.\nThấy vậy, hệ thống tức đen cả mắt. Cô không phản ứng? Làm sao cô lại có thể không phản ứng? Cô lại còn muốn chơi game?\n“À.” Úc Tưởng bỗng nhiên lên tiếng.\nHệ thống lạnh lùng hỏi: “Làm sao vậy?”\nÚc Tưởng: \"Tại sao tài khoản của tôi lại tự nhiên tăng thêm một trăm vạn?\"\nHệ thống nghe xong thấy phát ghen.\nNó cố gắng hết sức hỏi với giọng mỉa mai: “Lại lừa được thêm khoản tiền từ đâu thế?”\nÚc Tưởng: “Sao lại gọi là lừa?” \nNgón tay cô dừng trên màn hình điện thoại. Thực ra cô cũng rất ngạc nhiên, trong khung thoại là tin nhắn của Trữ Lễ Hàn.\nTrữ Lễ Hàn: [Dùng để nạp game.]\nBốn từ đơn giản nhưng đầy mùi tiền.\nBan đầu cô định nạp ba trăm, nhưng giờ số tiền dự định tăng lên không ít.\nÚc Tưởng chân thành khen ngợi: \"Trữ Lễ Hàn quả nhiên là một người tốt.\"\nHệ thống nghe xong, cổ họng nghẹn cứng.\nNó chế nhạo: “Tối qua hai người dùng bao không đấy?’\nÚc Tưởng: “Thư ký Vương chu đáo không chỉ quên chuẩn bị sạc mà còn quên luôn cả thứ này.”\nHệ thống: “Không phải ai cũng giống hai người, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện đó”\nÚc Tưởng: “Nếu cậu độc thân ba mươi năm, trong đầu cậu sẽ toàn chuyện đó.”\nHệ thống: ?\nMặc dù hệ thống không có giới tính nhưng nó vẫn cảm thấy bị xúc phạm.\nHệ thống lại cười lạnh: “Thế cô có nghĩ đến chuyện phải làm sao nếu mang thai không?\nÚc Tưởng nghĩ một lúc.\nHệ thống tự nhủ, hiện tại biết sợ rồi à? Một kẻ lười biếng đến mức không thèm diễn biến theo cốt chuyện, nếu chẳng may mang thai, chắc sợ chết khiếp mất!\nÚc Tưởng cúi đầu gõ phím, trả lời Trữ Lễ Hàn: [Được rồi =3=]\nCô còn đính kèm một biểu cảm: [Tiền! Đến với tôi! jpg]\nHệ thống: “...”\nHệ thống: “Cô không sợ nhân vật phản diện này nghĩ cô chỉ ham tiền của anh ta à?”\nÚc Tưởng: “Ủa! Đây chẳng phải là điều anh ấy đã biết kể từ khi tôi bán khuy măng sét cho anh ấy à?\nHệ thống: “...”\nSo về độ mặt dày, nó thua.\nCô công khai yêu tiền.\nÚc Tưởng vừa gửi tin nhắn, vừa hỏi hệ thống: “Nếu tôi mang thai và sinh con, đứa bé có phải sẽ giống trong mấy bộ tổng tài cũ, ba tuổi thi Olympic toán học, năm tuổi thiên tài hacker, tám tuổi nắm vững tài chính?”\nHệ thống: ? ? ?\nHệ thống nghiến răng nghiến lợi: “Không! Không có đâu! Đó là tiêu chuẩn dành cho nữ chính!”\nÚc Tưởng tỏ ra rất thất vọng: “Thật đáng tiếc.”\nHệ thống: “Đáng tiếc cái gì?”\nÚc Tưởng: “Tôi còn tưởng mình có thể sống một cuộc đời mà con tôi kiếm tiền nuôi mẹ nó, dễ dàng bước vào phố Wall, trở thành thiên tài thao túng thị trường, mỗi lần kiếm được một trăm triệu thì cho tôi chín ngàn vạn, để tôi sống một cuộc đời nhàn hạ vô dụng.”\nHệ thống: “...”\nNó lại hỏi mấy câu thừa thãi!\nCho dù cô thật sự mang thai, thì trong một thời gian dài, nó cũng chỉ là một bào thai trong bụng cô mà thôi.\nHay lắm, một bào thai mà cô cũng không tha! Còn muốn người ta nuôi mình.\nHệ thống: “Cô cố gắng hết cỡ thì cũng chỉ sinh cho trùm phản diện một nhân vật phản diện khác mà thôi.”\nÚc Tưởng: “Có phải loại nhân vật phản diện bá đạo, hay tra tấn nữ chính, đánh bại mấy nhân vật phụ, làm nhiều việc xấu chỉ để thỏa mãn bản thân không?”\nHệ thống nghe xong liền cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, phản diện thật sự giống thế. Nếu không sao lại gọi là phản diện.\nÚc Tưởng ngã người trên ghế sofa: “Thế thì…thật…quá tuyệt…”\nHệ thống nghe xong hoàn toàn đóng băng.\nBan đầu nó định báo cáo việc này lên cấp trên, nhưng nhìn vào tình tiết loạn xạ đến nỗi tác giả gốc còn không nhận ra. Nếu nó báo cáo, nó cũng sẽ bị thu hồi vì hoàn thành công việc quá tệ.\nKhông quan tâm nữa.\nHệ thống bắt đầu tự nhủ thầm: \"Nhẫn là điều quan trọng nhất trên đời, nhẫn là con đường dẫn đến hạnh phúc… dù sao cứ nhẫn nhịn một chút là được.\"\nÚc Tưởng nằm trong biệt thự, bỏ ra năm nghìn để nạp game, trải nghiệm cảm giác sung sướng của người giàu trong game.\nChơi xong, Úc Tưởng lướt weibo một chút.\nCư dân mạng vẫn đang thảo luận sôi nổi về việc Trữ Lễ Hàn chia sẻ nội dung trò chơi trên weibo.\nBan đầu Úc Tưởng còn cảm thấy ngại ngùng, nhưng khi thấy Trữ Lễ Hàn không có ý định truy cứu, cô lập tức bỏ qua sự việc này.\nCô nhanh chóng vuốt xuống dưới và phát hiện ra một tài khoản weibo có hơn mười triệu theo dõi chia sẻ bài đăng của cô.\nNgười dùng “Đợi mùa hè”: “Nhà hàng này tôi cùng Trương Chi 305 đã từng đến ăn, nhiều người nói chưa từng thấy, là vì nhà hàng này nằm trong khu biệt thự Ngự Thái-13 Long Beach. Nhà hàng Black Pearl một kim cương này chỉ phục vụ cư dân khu biệt thự, trừ khi được cư dân ở đó mời, nếu không người ngoài không thể vào.” \nNgư ngư 232: “hình ảnh”\n[F*ck, tuyệt vời quá! Làm sao cô ấy được vào ăn? ]\n[Lần trước không phải có người tiết lộ. Tên cô ấy là Úc Tưởng và cô ấy làm việc trong tổ chức M. Thực ra cô ấy là con gái của nhà họ Úc gì đó à?]\n[Nhà họ Úc sắp sụp đổ rồi…đừng có tâng bốc quá.]\n[Chắc là người chụp ảnh đã đưa cô ấy vào]\n[Aaa, tôi tò mò quá, người đó là ai thế? Là cậu Trữ hay Lăng Sâm Viễn?]\n[Cũng có thể là thái tử Hà Vân Trác của bất động sản Hoàng Tuấn]\n[?]\n[Nghe nói nhà họ Hà rất muốn Úc Tưởng trở thành con dâu]\n[Hà Vân Trác là ai?]\n[Trước đấy có bạn nhắc rồi, thái tử của Hoàng Tuấn mới về nước không lâu, nghe nói tốt nghiệp MBA* từ trường Ivy League. Anh ấy khá đẹp trai nhưng không thể so được với cậu Trữ. Cậu Trữ là kiểu có muốn cũng không với nổi.]\n*MBA: thạc sĩ quản trị kinh doanh\n[Nhắc mới nhớ, tin tức về đảo hoang cũng có anh ta, nhưng mọi người không ai chú ý đến, đều chỉ tập trung vào việc tranh giành tình cảm của hai anh em.]\n[Bình luận ở đây làm tôi mở rộng tầm mắt … Ngư Ngư có sức hút như vậy à? Tôi nhớ trước đây xem ảnh cô ta đăng, cũng không có khí chất của một thiên kim tiểu thư, chỉ thấy giống như…hồ ly tinh, nhìn là biết không chịu an phận.]\nÚc Tưởng rất thích hóng chuyện về những tin tức trên mạng, nếu nhìn thấy bình luận hay ho nào đó, cô thấy rất thú vị. Nhưng mà từ “không an phận” của bạn , thật là…\nÚc Tưởng: ? ? ?\nThời nào rồi, sao lại nhìn vào ngoại hình để đi đánh giá người khác ?\nNếu như vậy, ngay cả khi leo tường*, cũng không tránh khỏi việc bị nhốt lòng heo à?\n*leo tường: ngoại tình nghĩa bóng \nÚc Tưởng còn chưa kịp ra tay, bình luận đó ngay lập tức đã bị tố cáo.\nTại một văn phòng trong công ty Văn hóa Khải Tinh.\nMột nhân viên lâu năm thở dài: “Người dùng mạng xã hội ngày nay tại sao lại thích đi chỉ trích người khác thế, dùng thời gian đó đi kiếm thêm mấy đồng thì có chết ai?”\nNhân viên bên cạnh thò đầu ra nói: “Anh Trình báo cáo hay lắm!”\nMột nhân viên mới nghe thấy điều này cảm giác có chút không đúng.\nTại sao công ty từ trên xuống dưới, lại toát lên một tinh thần trên năm mươi tuổi, tay cầm lấy cốc giữ nhiệt chăm sóc sức khỏe?\nTrước đây, người mới trong công ty còn trông cậy vào Nhiễm Chương là người đầu tiên bày tỏ sự không hài lòng. Nhưng ai ngờ anh ta chỉ đến chấm công đầy đủ rồi rời đi, thậm chí anh ta còn không phát trực tiếp nữa, so với lúc trước nhàn hơn bao nhiêu, ngày nào cũng thấy vui vẻ.\nCòn cặp tình nhân giao cho Úc Tưởng quản lý, nam tên mạng là Tư Lục, nữ tên mạng là Anh Anh.\nVẫn biết rằng việc mở rộng của Lợi Uy Nam có khả năng sẽ cho họ một phần, nên hai người không phàn nàn nhiều. Nhưng trước khi được quảng bá họ lại thấy Úc Tưởng lên hot search.\nHay lắm!