Nhiễm Chương là ai?\n\nMở phòng phát sóng trực tiếp cho cậu chủ Trữ nhìn một cái là rõ rồi, nhưng thư ký Vương lại không dám.\n\nNgay từ lúc bắt đầu cậu chủ Trữ chỉ yêu cầu anh ta để mắt tới Úc Tưởng, tìm hiểu rõ ràng thân phận và mục đích của cô, cho đến bây giờ, từ trên giường tỉnh dậy... thư ký Vương cũng không chắc Trữ Lễ Hàn có thích Úc Tưởng hay không. Nhưng cô Úc rất đặc biệt, đây là điều không thể nghi ngờ!\n\nLần này không thể mạo hiểm được!\n\nVì vậy, thư ký Vương dứt khoát lên bách khoa toàn thư Baidu và đưa cho Trữ Lễ Hàn xem.\n\n“Đây chính là Nhiễm Chương.” Anh ta nói.\n\nAnh ta càng không dám nói rằng bản thân cũng là fan của Nhiễm Chương.\n\nTrữ Lễ Hàn đảo mắt, nhanh chóng xem qua thông tin của Nhiễm Chương.\n\nBài viết này có thể đã được một trong những người hâm mộ của anh ta chỉnh sửa, trong đó tràn ngập lời khen ngợi, chỉ hận không thể miêu tả anh ta như một ngôi sao trên bầu trời.\n\n\"Anh ta làm việc ở câu lạc bộ fa à?\" Trữ Lễ Hàn thấp giọng hỏi.\n\n\"Đó là chuyện của nửa đầu năm nay, anh ta có người quản lý chuyên nghiệp của riêng mình, chỉ là có hợp đồng phát sóng trực tiếp với câu lạc bộ. Hiện tại hợp đồng phát sóng trực tiếp đã chấm dứt.\" \n\nThư ký Vương cũng biết rất rõ chuyện này.\n\nTrữ Lễ Hàn có trí nhớ rất tốt nói: “Tôi nhớ ra fa vừa mới nhận được vòng góp vốn thứ ba từ Trữ thị.”\n\nThư ký Vương: “À, đúng vậy.\"\n\nChuyện như vậy đối với Trữ Lễ Hàn chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ. Anh ta không ngờ rằng anh vẫn còn nhớ tới.\n\nTrữ Lễ Hàn trả lại điện thoại cho thư ký Vương.\n\nThư ký Vương cảm thấy có chút bất an.\n\nĐối với những người tham gia vào giới thể thao điện tử như Nhiễm Chương, cho dù có 100 triệu người hâm mộ cũng không quá đáng chứ đừng nói chỉ có 10 triệu người hâm mộ, nhưng trong mắt những người ở cấp độ của Trữ Lễ Hàn mà nói, đó chỉ là chuyện có thể dễ dàng giải quyết chỉ bằng vài cú nhấp chuột.\n\nTrữ Lễ Hàn không nói gì, chỉ là lại gọi điện thoại cho Úc Tưởng.\n\nSau đó vẫn là không gọi được.\n\nThư ký Vương lại càng bất an hơn.\n\nBất kể cậu Trữ muốn ra tay xử lý Nhiễm Chương hay là vì cãi nhau với cô Úc mà không vui thì anh ta đều cảm thấy sau này mình sẽ phải chịu rất nhiều áp lực…\n\nVì thế Thư ký Vương vội vàng khuyên nhủ: “Cậu chủ, anh không chơi game nên không hiểu. Những người chơi game í, lúc đang chơi ghét nhất là ai gọi điện đến, sau đó một thao tác lớn bị sai chỗ, có thể tức giận không đến mức cả đêm không ngủ được.\"\n\nTrữ Lễ Hàn nghe xong vẫn không nói gì.\n\nNgay lúc thư ký Vương đang vắt óc suy nghĩ, Trữ Lễ Hàn đột nhiên hỏi: \"Lần trước cậu đi điều tra cha con Hà Khôn Dân, kết quả thế nào?”\n\nThư ký Vương thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng nói: “Không tra ra được gì, Hà Khôn Dân là một người rất trong sạch, có danh tiếng tốt trong giới kinh doanh, biết cách cư xử, làm việc tốt, không xung đột với người khác. Hà Vân Trác năm mười bốn tuổi ra nước ngoài du học. Hà Khôn Dân năm nào cũng ra nước ngoài thăm anh ta... tin tức hiện giờ rất rời rạc, không thể xâu chuỗi được.\"\n\nTrữ Lễ Hàn xoa xoa cổ tay, nhàn nhạt nói: “Tôi không quan tâm bọn họ tốt hay xấu, đã từng làm gì, tôi chỉ cần biết điểm yếu của bọn họ, giẫm thì phải giẫm lên chỗ đau, bọn họ mới có thể nhớ kỹ được.\"\n\nThư ký Vương: \"Vâng, vâng! Có thể Hà Khôn Dân đã giấu quá kỹ. Mấy ngày tới tôi nhất định sẽ đưa cho ngài thông tin chi tiết hơn về bọn họ.\"\n\nThời xưa bá đạo tổng tài rất khoa trương, cho dù có là thư ký Vương thì 24 giờ cũng không làm rõ được hết năng lực.\n\nNếu thật sự có năng lực như vậy, nó sẽ được hiện thực hóa chứ không còn tồn tại trong các tài liệu điện tử nữa. Rất nhanh sẽ bị bộ phận của Quách Gia sớm nhắm tới.\n\nTrữ Lễ Hàn đột nhiên nói: “Gọi điện thoại cho Hà Khôn Dân.”\n\nThư ký Vương sửng sốt, không biết tại sao nhưng vẫn phải làm theo.\n\nHà Khôn Dân không đủ tư cách để nói chuyện với Trữ Lễ Hàn, lúc trước tại bữa tiệc mừng trở về quê hương mà ông ta tổ chức cho Hà Vân Trác, ông ta thậm chí còn không thể gặp được Trữ Lễ Hàn.\n\nTất nhiên trong điện thoại của ông ta không có số của thư ký Vương.\"Alo, cho hỏi ai vậy?\" \n\nHà Khôn Dân nhấc máy.\n\n“Tôi là Vương Lực.” Thư ký Vương nói.\n\nHà Khôn Dân còn chưa kịp phản ứng, thư ký Vương liền hỏi tiếp: \"Tổng giám đốc Hà hiện tại đang ở đâu? Cậu chủ của chúng tôi muốn gặp ông.\"\n\nTay Hà Khôn Dân run lên, đánh rơi cả cây bút.\n\nCậu chủ…Còn có thể là cậu chủ nào nữa chứ?\n\nCả Hải Thị chỉ có một mình Trữ Lễ Hàn.\n\nNếu như một phút trước ông ta biết ai gọi điện thoại tới, ông ta nhất định sẽ không dám trả lời.\n\n“Tôi, tôi ở công ty.” Hà Khôn Dân thấp giọng đáp.\n\nKhác với bầu không khí đang ngưng đọng ở đây thì bên kia là phòng phát sóng trực tiếp của Nhiễm Chương.\n\nNếu ở mọi vòng đấu đều có những tuyển thủ hàng đầu thì không quá lời khi nói rằng Nhiễm Chương là tuyển thủ hàng đầu trong làng thể thao điện tử. Suy cho cùng, anh ấy còn trẻ, cực kỳ tài năng, từng đoạt nhiều giải thưởng, khí chất lạnh lùng và đẹp trai.\n\nCó rất nhiều fan nam và nữ.\n\nVì vậy khi Nhiễm Chương bắt đầu phát sóng, số lượng người xem trong phòng phát sóng trực tiếp của anh ấy nhanh chóng tăng vọt lên 30 vạn người.\n\nHơn nữa đã lâu rồi anh ấy chưa phát sóng trực tiếp, người hâm mộ đã bắt đầu trò chuyện rất nhiều ngay từ khi họ tham gia vào.\n\n[Chết tiệt, cuối cùng anh cũng nhớ được tài khoản và mật khẩu của mình rồi.]\n\n[Cho em hỏi khi nào buổi phát sóng trực tiếp với các bạn cùng chí hướng sẽ được tổ chức?]\n\nNhiễm Chương từ trước đến nay là người ít nói, mọi người đều nói anh ấy thường xuyên có vẻ không vui hiện rõ trên mặt.\n\nBình luận lướt trước mặt họ rất nhanh, với những bình luận quan tâm, tỏ tình và mắng mỏ. Anh ấy không trả lời câu nào, mọi người cũng không cảm thấy kì lạ.\n\nNhưng chỉ sau nửa phút khi buổi phát sóng bắt đầu.\n\nNhiễm Chương nói: “Tới chưa vậy?”\n\n[Đang nói chuyện với ai vậy?]\n\n[Nhìn giao diện kìa, Z muốn chơi game di động? Đây là một trò chơi di động sao? Chưa bao giờ nghe qua?”\n\n[Emmm, đó là một trò chơi có phong cách rất chậm chạp. Tôi không hiểu. Bạn không phát sóng ăn gà và không phát sóng siêu phẩm 3A lại đi phát sóng thứ này?]\n\nNhiễm Chương vẫn không để ý đến bình luận.\n\nAnh ấy nói: “Id của tôi là zzz.”\n\nÚc Tưởng còn không biết Nhiễm Chương đã bắt đầu phát sóng trực tiếp, cô cũng mở mic, nhẹ giọng đáp: \n\n“Ừ.”\n\n[Mẹ kiếp? Ai vậy?]\n\n[Con gái!]\n\nÚc Tưởng hỏi: “Được chưa?”\n\nNhiễm Chương: “Ok.”\n\nSau đó cả hai lập đội và bước vào chế độ battle.\n\nChế độ battle thực ra rất giống với game ăn gà, chỉ là thao tác và cách tư duy lại khác xa.\n\n[… Vãi, người phụ nữ này giỏi thế.]\n\n[Trò chơi này thực sự thú vị sao?]\n\nMười phút sau, trận một kết thúc, Úc Tưởng thắng.\n\n[Được rồi, Z đã đủ tiêu chuẩn cho việc này, không vấn đề gì, 6 vẫn là 6.]\n\n[Cho nên người phụ nữ này rốt cuộc là ai?]\n\nNhiễm Chương và Úc Tưởng đã chơi năm, sáu ván.\n\nÚc Tưởng thắng liền vui vẻ: \"Tôi không chơi nữa.\"\n\n“Không chơi nữa?” \n\nNhiễm Chương có chút kinh ngạc, anh ấy cho là cô sẽ rất vui khi được chơi cùng anh ấy, sẽ hưng phấn đến mức muốn chơi liên tục.\n\nÚc Tưởng gật đầu, sau đó mới ý thức được rằng đối phương không thể nhìn thấy mình.\n\nCô nói: “Ừm, chơi nhiều quá sẽ chán. Tôi phải để dành niềm vui này cho lần sau. Ngoài ra, trên điện thoại còn rất nhiều game đang xếp hàng chờ tôi chơi đây.”\n\n[Giọng của người phụ nữ này cũng khá hay.]\n\n[Này, liệu không phải là Úc Tưởng chứ?]\n\n[Hả?]\n\n[Hôm nay vừa follow Weibo của cô ấy…]\n\n[Có lẽ chỉ là trượt tay mà thôi, nói thật thì hai người này không thể so sánh với nhau được!]\n\nNgười hâm mộ và cư dân mạng qua đường khi biết tin đã bắt đầu tranh luận sôi nổi trong phòng phát sóng trực tiếp.\n\nBên này Nhiễm Chương hỏi: \"Vậy tiếp theo cô muốn chơi cái gì?\"\n\nÚc Tưởng: “Đấu địa chủ đi.”\n\nNhiễm Chương: “Được.”\n\nSau đó, anh ấy lại xuống đấu địa chủ, tạo phòng rồi kéo Úc Tưởng vào chơi.\n\n[Mẹ kiếp, id trò chơi này có chữ Ngư trong đó!]\n\nNhiễm Chương dường như là một thiên tài bẩm sinh trong việc chơi game. Anh ấy có thể giúp Úc Tưởng dễ dàng giành chiến thắng trong đấu địa chủ, một lá cũng không tính sai.\n\nKhán giả trong phòng phát sóng trực tiếp sững sờ trong giây lát.\n\n[Z cũng quá giỏi rồi…]\n\n[Tôi ngưỡng mộ phát điên rồi.]\n\nNhưng Úc Tưởng vừa chơi được vài ván, đã chán rồi lại đổi trò chơi.\n\nNhiễm Chương hỏi cô: “Lần này muốn chơi cái gì?”\n\nÚc Tưởng cảm thấy khá kỳ lạ, liên tục lập đội với mình để làm gì?\n\nCô nói một cái tên: \"Trang Trại Hạnh Phúc.\"\n\nTrò chơi nông trại thì không thể lập đội được nhỉ.\n\nMọi người nghe cái tên này đều cảm quen thuộc!\n\n[Đây không phải là trò chơi mà dạo gần đây cậu chủ Trữ quảng bá sao?]\n\nNhiễm Chương đáp: “Được.”\n\nLúc trước khi mà anh ấy xem weibo của Úc Tưởng đã tải trò chơi này xuống nhưng chỉ chơi qua phần hướng dẫn dành cho người mới bắt đầu.\n\nNhiễm Chương lúc này lại mở trò chơi, bổ sung thêm Úc Tưởng làm bạn.\n\nÚc Tưởng: ?\n\nTôi ngược lại muốn xem xem anh định làm gì.\n\nÚc Tưởng đưa số tài khoản game cho anh ấy.\n\nNhiễm Chương nhanh chóng thêm bạn, sau đó liền đi tưới ruộng và vườn rau của nhà Úc Tưởng.\n\nAnh ấy đã từng yêu thích những loại trò chơi như này, nhưng bây giờ anh ấy không biết tại sao sau khi có được tự do lại cảm thấy không còn hứng thú nữa.\n\nAnh ấy hỏi Úc Tưởng: “Chơi vui không?”\n\nÚc Tưởng: “Vui.”\n\nSau đó, cô trộm gà của Nhiễm Chương, hỏi: “Con gà nhà anh ăn cái gì vậy? Tại sao nó lại không đẻ trứng?”\n\n“Quên cho ăn rồi.” Nhiễm Chương nói.\n\nSau đó Úc Tưởng đem gà trả lại cho anh ta, nói: “Cám ơn, đừng ăn đồ ăn của tôi.\"\n\n[Vãi hahaha sao cô ấy lại chơi chó như vậy?]\n\n[Người này có thực sự là Úc Tưởng không? Rất thú vị]\n\nNhiễm Chương đột nhiên bật cười.\n\nAnh ấy nhớ lại thời còn đi học, khi đó nuôi chim cánh cụt trong không gian nông trường trở thành xu hướng. Anh ấy bí mật thức dậy lúc nửa đêm, bẻ khóa mật khẩu máy tính và đăng nhập vào tưới rau. Khi đến lớp vào ngày hôm sau, còn phải nói chuyện với nhau về việc họ đã lấy trộm rau của ai. Lúc đó thật sự rất vui.\n\nNhiễm Chương muốn đi trộm gà của Úc Tưởng.\n\nNhưng vừa vào chuồng gà của cô, anh ấy đã bị chó cắn, sau đó con chó đuổi theo không dừng.\n\nNhiễm Chương: ?\n\nNhiễm Chương: “Tại sao tôi không trộm được của cô?”\n\nÚc Tưởng kiêu ngạo nói: \"Haha, không thể trộm được phải không? Dù anh có giỏi đến đâu, trong trò chơi thông thường cũng không thể đánh bại được những người chơi có tiền. Tôi không chỉ mua một con chó để trông nhà mà tôi còn mua một con ngỗng. Nó sẽ cắn vào mông anh.”\n\nNhiễm Chương không thường xuyên gặp Úc Tưởng, nhưng cô quá xinh đẹp, đứng trong đám người chắc sẽ là ngôi sao sáng nhất.\n\nVì vậy, hình bóng của cô đã in sâu vào tâm trí anh ấy.\n\nNhiễm Chương gần như có thể tưởng tượng được, khi nói ra lời này, cô lười biếng nheo lại lông mày, đuôi mắt thon dài, lộ ra tia sáng bất cần mà quyến rũ.\n\nNgười trong phòng phát sóng trực tiếp lúc này cũng rất kích động:\n\n[Chắc chắn là Úc Tưởng!]\n\n[Tại sao trò chơi này lại có vẻ hơi vui nhỉ?]\n\nVới sự gia tăng số lượng người trong phòng phát sóng trực tiếp, lượng tải xuống của \"Trang Trại Hạnh Phúc\" một lần nữa đạt đến đỉnh cao mới.\n\nGiám đốc điều hành của công ty game đang ngồi sau máy tính, cười đến mức gần như không ngậm được miệng, nước dãi chảy dài xuống ba nghìn thước.\n\n\"Cô Úc này quả thực chính là Thần tài!\" Ông chủ cảm thán.\n\nNhà điều hành Weibo: ?\n\n\"Hôm qua ngài còn nói, cậu chủ Trữ thật sự là Thần tài của ngài.\"\n\nÔng chủ nói: \"Đều giống nhau cả thôi! Không phải mọi người vì xem tin đồn của Úc Tưởng mới chú ý đến những gì cậu chủ Trữ chia sẻ trên weibo sao?\"\n\nÔng chủ vừa nói vừa bảo người mang giấy bút đến, viết ngay ngắn trên đó hai chữ: Úc Tưởng.\n\nRồi ông ta dán nó cạnh máy tính, bên cạnh còn có một tờ giấy khác.\n\nVà trên mảnh giấy kia được viết ba chữ \"Cậu chủ Trữ”.\n\nÔng chủ vái lạy hai tờ giấy.\n\nNhân viên công ty: “…”\n\nMọi người còn chưa nhìn thấy được phu thê giao bái, ông ta lại ở đây bái trước.\n\nBên này không khí công ty vui vẻ, bên kia Úc Tưởng chơi một trò nào, Nhiễm Chương cũng chơi cùng.\n\nCho dù trò chơi có chậm chạp đến mức nào.\n\nÚc Tưởng quả thực là một người rất thú vị. Trò chơi trong tay cô có nhàm chán đến đâu thì cô chỉ cần tán gẫu vài câu cũng sẽ trở nên thú vị.\n\nDường như vẻ đẹp tinh tế luôn có thể được cô dễ dàng nắm bắt rồi truyền tải lại cho người khác.\n\nVô tình, Nhiễm Chương đã lập kỷ lục phát sóng trực tiếp dài nhất trong lịch sử của mình.\n\nÚc Tưởng lười biếng ngáp một cái, cuối cùng cũng chán ngấy lên rồi.\n\nCô nói: “Tôi đói rồi, đi ăn cơm trước đây bai bai.”\n\nNhiễm Chương: “Đợi đã.”\n\nÚc Tưởng: “Hả?”\n\nNhiễm Chương không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết, không nhịn được muốn chơi thêm chút nữa. Anh ấy ngập ngừng nói: \n\n“Thật ra cô chơi nhiều game như vậy còn hôm nào cũng chia sẻ lên Weibo, nên hỏi công ty game về phí quảng cáo đi.”\n\nÚc Tưởng: ?\n\nChàng trai tốt, anh và tôi ai mới nhà điều hành và người quản lý của đối phương vậy?\n\nÚc Tưởng cười nhẹ: \"Không cần lo lắng cho tôi, tạm biệt.\"\n\nNhiễm Chương không thể níu được cô, đành phải nói: “Hôm nay tôi rất vui.”\n\nAnh ấy nói những lời này rất chân thành, sau đó nhìn Úc Tưởng offline, như thể đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh ấy.\n\nNhiễm Chương ngồi trước màn hình một lúc cũng không nhúc nhích, màn hình trực tiếp vẫn chưa tắt.