Phòng phát sóng trực tiếp lại sục sôi.\n\n[Chết tiệt! Chết tiệt! Z hôm nay có vẻ rất vui nhỉ? Tôi bị sốc!]\n\n[Đừng đi mà Z, cô ấy có ba người bạn trai!]\n\nPhòng phát sóng trực tiếp ở đây ồn ào, độ nổi tiếng quá cao. Rất nhanh, hot search #Nhiễm Chương theo dõi Úc Tưởng liền biến thành #Nhiễm Chương và Úc Tưởng chơi game cả buổi chiều.\n\nBên dưới thậm chí còn có #Z cười.\n\nÚc Tưởng không mở hot search, cô cũng không biết rằng bởi vì nguyên nhân không đủ chỗ để hiển thị các từ hot search #Nhiễm Chương và Úc Tưởng chơi game với nhau cả buổi chiều trên đầu hot search…\n\nCô ngồi trên sô pha hắt hơi, ngẩng đầu nhỏ giọng nói: “Sống một mình trong biệt thự đúng là có chút đáng sợ…”\n\nVừa nãy chơi game nên không cảm thấy.\n\nÚc Tưởng nhanh chóng bò dậy bật hết đèn lên.\n\nỞ phía bên kia, Hà Khôn Dân đã chào đón một vị khách quý tới công ty của mình sau khi trả lời điện thoại hai mươi phút.\n\nTrữ Lễ Hàn bước vào, ngồi vào ghế của giám đốc, nghiễm nhiên đảo khách thành chủ.\n\nHà Khôn Dân chỉ có thể đứng sang một bên, dặn dò thư ký mang hai tách cà phê lên.\n\n“Điều gì đã khiến cậu chủ đến đây vậy ạ?” \n\nHà Khôn Dân gượng cười. Ông ta không còn trẻ, khi ông ta cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện lên.\n\nTrông ông ta càng chật vật và xấu xí, Trữ Lễ Hàn lại nghĩ ngay đến ngày đó ông ta đã bám đuôi Úc Tưởng để hành động, liền cảm thấy có một sự tức giận không tên.\n\n“Nếu cậu chủ muốn gặp tôi, chỉ cần bảo thư ký Vương gọi điện cho tôi, tôi sẽ ngay lập tức có mặt ngay.” Hà Khôn Dân nói tiếp.\n\nTrữ Lễ Hàn di chuyển chiếc ghế.\n\nChiếc ghế giám đốc này thực sự phù hợp với phong cách của những người giàu có hiện nay, với chỗ tựa lưng rộng, chỗ tựa tay bằng da nguyên chất và viền vàng ở các cạnh. Hà Khôn Dân ngồi đây như một người giàu mới nổi. Trữ Lễ Hàn ngồi ở chỗ này, lại làm cho chiếc ghế của giám đốc này được nâng lên một tầm cao mới.\n\nAnh giống tổng tài ra lệnh ở chỗ này hơn.\n\nHà Khôn Dân đang suy nghĩ, đi đi lại lại loanh quanh thì nghe thấy Trữ Lễ Hàn nhẹ giọng nói: \"Tổng giám đốc Hà từ đây nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy cái gì?”\n\nHà Khôn Dân vội vàng quay đầu nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ làm bằng kính suốt trải từ trần xuống đến sàn nhà.\n\nCó thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng, ánh đèn rực rỡ và vô số người với mức lương chưa đến 3000 một tháng đang kéo lê thân hình mệt mỏi của họ dưới chân ông ta... Ông ta luôn có ảo giác rằng chính mình có thể chinh phục được thành phố này.\n\nTrữ Lễ Hàn theo sát sau, thấp giọng nói: “Tổng giám đốc Hà có phải muốn chiếm mảnh đất ở Vịnh Kim Ô không?”\n\nHà Khôn Dân giật mình, vội vàng quay đầu nhìn anh: \"Cậu chủ Trữ, ý của ngài là...\"\n\nÔng ta không hề nghi ngờ, nếu Trữ Lễ Hàn can thiệp vào, ông ta chắc chắn sẽ không thể lấy được.\n\nTrữ Lễ Hàn lại nói: “Đối với dự án Phật Sơn trang, chuỗi vốn của tổng giám đốc Hà vẫn chưa thu hồi được phải không?”\n\nCả hai đều ở trong vòng này.\n\nTrữ Lễ Hàn có chỗ đứng cao hơn ông ta, có mối quan hệ rộng hơn, có nhiều thông tin trong tay hơn và cũng có tầm nhìn xa hơn.\n\nKhông có gì là kì lạ khi Trữ Lễ Hàn nhìn ra được một số khuyết điểm của bất động sản Hoành Tuấn.\n\nKhó trách nhiều người vừa ghét anh vừa ngưỡng mộ anh.\n\nHà Khôn Dân run rẩy nghĩ.\n\nTrữ Lễ Hàn khuấy cốc cà phê: “Tôi thực sự lo lắng cho tổng giám đốc Hà. Nếu một ngày nào đó ông nhảy từ đây xuống thì sao?”\n\nHà Khôn Dân cuối cùng cũng run lên không kiềm chế được khi nghe thấy điều này. Nói là run như cầy sấy cũng không phải là quá lời.\n\nÔng ta nhanh chóng lên tiếng: \"Cậu chủ, tôi không biết mình đã sai điều gì? Xin cậu chủ nói cho tôi biết! Phía của tổng giám đốc Trữ, tôi thật sự không nói một lời nào!”\n\nTrữ Lễ Hàn đương nhiên biết ông ta không nói gì.\n\nNhưng điều này không quan trọng.\n\nTrữ Lễ Hàn vốn dĩ chỉ muốn tra tấn ông ta.\n\n\"Thật sao?\"\n\nTrữ Lễ Hàn buông tay ra, thìa cà phê nặng nề rơi xuống, chạm vào cốc sứ phát ra âm thanh chói tai. Nó giống như một chiếc búa nặng nề, đánh thẳng vào trái tim của Hà Khôn Dân.\n\n\"Thật, thật mà, tôi thực sự không có nói gì cả. Ngài, ngài có thể hẹn hò với cô Úc ở chỗ tôi. Tôi chắc chắn sẽ che đậy hộ ngài, thật đó.\"\n\n Hà Khôn Dân liên tục bào chữa cho mình.\n\n\"Hẹn hò?\"\n\nTrữ Lễ Hàn ngước mắt lên, cười nhạt một tiếng.\n\n m thanh này khiến Hà Khôn Dân sợ đến mức suýt nữa quỳ xuống.\n\nTrữ Lễ Hàn liếc nhìn thư ký Vương.\n\nThư ký Vương: ?\n\nNhưng không hổ danh là người đã ở cùng Trữ Lễ Hàn lâu năm, thư ký Vương nhanh chóng phản ứng, sau đó nhìn sắc mặt Trữ Lễ Hàn , cố gắng nói: \"Tổng giám đốc Hà, cô Úc không muốn gặp cậu chủ của chúng tôi nữa rồi.\"\n\nHà Khôn Dân ngây ngốc.\n\nTại sao lại như vậy được? Có phải vì ông ta hôm đó đã phá vỡ? Cho nên Úc Tưởng sợ rồi?\n\nXong rồi, vậy bây giờ... Cậu chủ Trữ muốn tính toán món nợ này trên đầu ông ta sao?\n\nThư ký Vương nói xong liền nhìn sắc mặt Trữ Lễ Hàn.\n\nVẻ mặt của cậu chủ không thay đổi, điều đó có nghĩa anh ta không nói sai điều gì.\n\n\"Tôi, tôi, tôi không biết tại sao. Nếu không thì tôi giúp ngài tìm cô Úc được không?\" \n\nHà Khôn Dân khó khăn cúi đầu nói.\n\nTrữ Lễ Hàn: “Ông nghĩ ông là ai?”\n\nHà Khôn Dân trong lòng chấn động, không dám phản bác.\n\nTrữ Lễ Hàn: “Nếu ông đi tìm cô ấy, cô ấy sẽ càng không vui. Hửm? Tổng giám đốc Hà, hay ông từ đây nhảy xuống để đền tội đi.”\n\nHà Khôn Dân giơ tay lau mồ hôi: “Không, không, tôi không dám. Ngài nói đúng, tôi không là thứ gì cả? Làm sao có thể đi tìm cô Úc được? Lỡ như tôi khiến cô Úc càng thêm không vui...\"\n\nHà Khôn Dân trong lòng hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.\n\nHôm trước ở buổi yến hội của nhà họ Kim ông ta quả nhiên không nhìn lầm, đứa con gái nhà họ Úc quả thực xinh đẹp và quyến rũ. Nhưng ông ta không bao giờ nghĩ tới, lúc mà ông ta rung động, cậu chủ này cũng rung động, lại còn là thật sự động lòng, không phải cái kiểu chơi chán rồi vứt.\n\nHà Khôn Dân nhớ lại quá khứ, phát hiện từ trước đến giờ đúng là chưa từng nghe thấy tin đồn nào liên quan đến Trữ Lễ Hàn có phụ nữ bên cạnh.\n\nNgười này dường như từng khi sinh ra đã được cách ly khỏi tình yêu.\n\nHôm nay là lần đầu tiên, chẳng phải ai chạm vào thì sẽ chết sao?\n\n\"Vậy tổng giám đốc Hà nói xem nên làm gì?\" Trữ Lễ Hàn hỏi ông ta.\n\n“Tôi, tôi không thông minh lắm, lúc mới bắt đầu kinh doanh bất động sản, cũng chỉ là nhờ đã lợi dụng gió đông.” \n\nHà Khôn Dân gượng cười.\n\n“Não tôi không đủ thông minh để mà đưa ra chủ ý cho cậu chủ.”\n\nÔng ta chỉ sợ lại chọc phải cơn tức của Trữ Lễ Hàn.\n\nÔng ta giơ tay tự tát mình hai cái, nói: \"Trước hết tôi sẽ chuộc lỗi với cậu chủ...\"\n\nTrữ Lễ Hàn không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn ông ta.\n\nHà Khôn Dân không còn cách nào khác đành phải tăng lực lên, tát vào khuôn mặt già nua của ông ta mấy cái, khiến đầu ông ta càng ong ong dữ dội hơn. Sau đó mới mạnh dạn dừng lại và hít thở sâu.\n\n“Nếu tôi không đi tìm cô Úc, vậy tôi lên mạng xin lỗi cô Úc nhé?”\n\nHà Khôn Dân thận trọng hỏi.\n\nVốn dĩ ông ta muốn nhờ người đưa cho Úc Tưởng thứ gì đó coi như để xin lỗi, nhưng lại sợ bị người khác hiểu lầm, nếu có chuyện gì khó coi lọt vào tai của Trữ Lễ Hàn, vậy thì ông ta coi như xong đời.\n\nÔng ta không dám cử người của mình đến thay mặt mình để xin lỗi.\n\nÔng ta sợ Trữ Lễ Hàn sẽ lầm tưởng rằng ông ta đã phái người đến uy hiếp Úc Tưởng.\n\nTrữ Lễ Hàn chậm rãi đứng dậy, lấy trên bàn ra một tờ giấy, dùng ngón tay hơi nắm chặt, vò nát tờ giấy rồi ném trước mặt Hà Khôn Dân: \n\n“Tổng giám đốc Hà lau đi, quá mất thể diện rồi.”\n\nNói xong Trữ Lễ Hàn liền đưa thư ký Vương rời đi.\n\nCánh cửa “cót két” một tiếng, mở ra rồi lại khép lại.\n\nHà Khôn Dân vội vàng ôm lấy bàn, đầu óc quay cuồng, tim đập loạn xạ.\n\nNgười trợ lý không biết chuyện gì đẩy cửa bước vào: \"Tổng giám đốc Hà...\" \n\n\"A! Tổng giám đốc Hà, ngài bị sao vậy? Mặt ngài...\" \n\nNgười trợ lý vội vàng bước tới đỡ ông ta.\n\nTrợ lý cũng rất xinh đẹp, nhưng Hà Khôn Dân lại không thèm để ý đến cô ta, tức giận đẩy cô ta ra: \n\n“Ra ngoài, đóng cửa lại.”\n\n“Nhưng ngài đang bị chảy máu mũi…”\n\n“Cút ra ngoài, đừng để tôi nói lại lần thứ hai.” \n\nHà Khôn Dân âm trầm nói.\n\nTrợ lý sợ đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt ông ta, nhanh chóng đi ra ngoài.\n\nHà Khôn Dân hít mấy hơi rồi đưa tay lau máu mũi.\n\nTrữ Lễ Hàn quả thực hiểu rõ cách hành hạ người khác.\n\nTại sao không phái người đưa ông ta đến đó mà lại phải đích thân đến đây? Sắc mặt Hà Khôn Dân vặn vẹo, vừa tức giận vừa sợ hãi cười lạnh.\n\nĐây là Bất động sản Hoành Tuấn do ông ta xây dựng.\n\nĐó là sản nghiệp mà ông ta tự hào nhất trong đời.\n\nÔng ta đứng đây như thể đang đứng trên ngai vàng.\n\nNhưng Trữ Lễ Hàn lại ở đây tát từng tát vào lòng tự trọng của ông ta.\n\nMuốn cho ông ta run rẩy ở đây, bày ra tư thế xấu hổ mà người khác có thể nhìn thấy…\n\nỞ phía bên này thư Vương vô thức thả lỏng hơi thở.\n\nRất rõ ràng, cậu chủ không vui.\n\nAnh ta đi cùng Trữ Lễ Hàn quay trở lại xe.\n\nTrữ Lễ Hàn lấy hộp thuốc lá bằng kim loại ra, lấy từ trong ra một điếu thuốc, nhưng lại không hút.\n\n“Lái xe, đi nhà họ Cao.”\n\n“Nhà họ Cao?” \n\nThư ký Vương nghĩ tại sao lại đi đến đó vậy?\n\nNhà họ Cao cũng khá có danh tiếng ở Hải Thị.\n\n“Lần trước người con gái nhà họ Kim nói với tôi, Cao Học Huy gần đây học đánh bạc trên đá…”\n\nThư ký Vương không ngờ Trữ Lễ Hàn sẽ lại giải thích với mình.\n\nĐiều này có nghĩa là... hả? Tâm trạng cậu chủ lại tốt rồi sao? Như vậy đã tốt rồi? Không xử lý Nhiễm Chương, cũng không xử lý cô Úc, vậy mà cũng tốt?\n\nBên này Hà Khôn Dân bất đắc dĩ ngồi xuống ghế sofa, hôm nay ông ta không thể về nhà được. Nếu không trên đường sẽ có người nhìn thấy bộ dạng của ông ta.\n\nÔng ta đưa tay lên chạm vào mặt mình, chỉ cảm thấy rất đau.\n\nNhưng ông ta biết rất rõ rằng chuyện này vẫn chưa kết thúc... Ông ta có thể bị cậu chủ Trữ nghi ngờ bất cứ lúc nào. Cảnh tượng như hôm nay có thể xảy ra vô số lần nữa.\n\nCảm giác biết rõ trên đầu mình có một chiếc máy chém nhưng nó vẫn mãi không chịu rơi, kiểu này còn đòi mạng hơn là đánh trực diện.\n\nPhải biết là từ sau bữa tiệc ở biệt thự, ông ta không thể nào mà ngủ nổi.\n\nĐáng chết, đáng chết.\n\nHà Khôn Dân chửi rủa mấy lần, sau đó mở điện thoại, quyết định đền tội Úc Tưởng trước.\n\nNhưng mà đền như nào đây?\n\nKhông còn gì tốt hơn là xin lỗi công khai.\n\nMất mặt tạm thời còn tốt hơn là bị tra tấn lâu dài.\n\nHà Khôn Dân vẫn đang thắc mắc xem làm cách nào để có được tài khoản Weibo của Úc Tưởng thì nhìn thấy tên cô trên hot search.\n\nHà Khôn Dân heo bản năng bấm vào, sau đó ông ta nhìn thấy cái gì mà Z phát trực tiếp cùng Úc Tưởng chơi game, phần bình luận đầy rẫy những từ mẹ kiếp.\n\nCó một bình luận như thế này, đặc biệt bắt mắt.\n\n[Đều lên hot search rồi sao? Vậy cậu chủ Trữ nhìn thấy sẽ không tức giận chứ?]\n\n[Đề nghị đổi thành: Cậu chủ Trữ, Lăng Sâm Viễn, Hà Vân Trác nhìn thấy sẽ không tức giận chứ?]\n\n[Cười chết tôi. Bạn đang ở đây để buff à.]\n\nHà Khôn Dân: ?\n\nVì vậy, Úc Tưởng đang chơi game với một anh chàng tên Nhiễm Chương, hay còn gọi là Z, nên không thể hẹn hò với cậu chủ Trữ?\n\nVậy…vậy đó đâu phải chuyện của tôi, chết tiệt!\n\nCậu chủ Trữ tra tấn ông ta làm gì?\n\nHà Khôn Dân nghẹn một ngụm máu.