Nhưng cái này...\n\n\"Thức ăn nhanh?\" Úc Tưởng hỏi.\n\nTổng giám đốc Thẩm gật đầu: “Nếu một cô gái thường ra vào nhà hàng cao cấp như cô, đến quảng bá sản phẩm của họ, thì sẽ cho bọn họ rất nhiều thể diện.”\n\nÚc Tưởng nghĩ: “Quảng cáo này là thật hay giả đây, chẳng lẽ họ không hề cảm thấy tôi sẽ không ăn loại thức ăn này ư?\"\n\n\"Không đâu. Thật ra có rất nhiều cư dân mạng theo dõi những người nổi tiếng trên mạng và Shibo để mua đồ, không phải vì thứ này hữu ích như thế nào hay ngon ra sao... mà là vì trong tư tưởng họ mang theo mong muốn được tiếp cận. Có vẻ như nếu mua thứ này, sử dụng thứ này thì tôi sẽ sống cuộc sống giống như cô ấy. Và sẽ có được cảm giác hạnh phúc.”\n\nTổng giám đốc Thẩm thực sự rất hiểu tình hình này, thật không hổ với tên tuổi ông tổng của tổ chức nội bộ M.\n\nĐây chẳng phải là cái bẫy của chủ nghĩa tiêu dùng sao?\n\nÚc Tưởng không có sức để phàn nàn.\n\nGần giống với những lời quảng cáo đầy rẫy ở kiếp trước, giống với quan điểm phải có một cây son đắt tiền thì bạn mới được coi là một cô gái thực sự độc lập sành điệu.\n\nCô hỏi: \"Bảng giá gói PR đã được gửi chưa? Chúng ta hãy xem trước đã.\"\n\nTổng giám đốc Thẩm háo hức cười trả lời: \"Ừ, được, khi nào tới, tôi sẽ bảo nhân viên đặt ở bàn làm việc của cô.\"\n\nNhững người nổi tiếng trên mạng tham gia cùng đợt với Nhiễm Chương lúc này đều vô cùng ghen tị.\n\nViệc bọn họ có thể được Khải Tinh đào về cho thấy bản thân họ không giống như đại đa số nhóm nổi tiếng trên mạng. Đa phần nhóm người này như phù dung sớm nở tối tàn, chỉ gây chú ý trong một thời gian nhất định, sau đó vì không có nhiều hoạt động, hoặc vì công ty không tốt, kết quả là không nổi cũng không flop.\n\nKhá lắm, bọn họ vẫn chưa đoạt được mấy cái hợp đồng quảng cáo giá trị cao, nhưng mà độ hot của nghệ sĩ đã lên hàng đầu rồi.\n\nBọn họ đều có thể tưởng tượng được trong tương lai sẽ có bao nhiêu tên tuổi lớn tìm đến Úc Tưởng.\n\nNếu là người nổi tiếng trên mạng khác, bọn họ đã vội vàng lập ra thương hiệu quần áo cá nhân, kiếm được bộn tiền. Vì vậy không có gì lạ khi những người nổi tiếng trên mạng xã hội đều muốn ở bên phú nhị đại, mặc kệ gièm pha hay gì đó, chỉ cần lọt vào hot search thì sẽ có nhiệt ...\n\nCàng đừng nói tới việc vị đang tiếp xúc kia lại không phải là phú nhị đại bình thường.\n\nÚc Tưởng đi đến bàn làm việc.\n\nKhông bao lâu sau, có người đến trước cửa.\n\nCô dành cả buổi sáng làm việc, cuối cùng lấy đi 20 vạn, 11 vạn, 8 vạn... tổng cộng 80 vạn tiền phí quảng cáo từ các công ty game này.\n\nĐây chỉ mới là nhờ cô và Nhiễm Chương ở trong phòng livestream chơi game thật vui vẻ.\n\nCuối cùng, Studio Phi Khắc - công ty sở hữu \"Trang Trại Vui Vẻ\", và nhà sản xuất game lớn kia đã ký hợp đồng với cô.\n\nHạng mục kinh doanh của hai bên khác nhau, nên không có xung đột gì.\n\nPhi Khắc vẫn còn nghèo nên không thể chi trả số tiền lớn, bù lại mỗi tháng ngoài 100 vạn cơ bản thì chia lãi thêm 1 phần.\n\nNhà sản xuất game lớn kia lại khác, họ chi hơn một mười mấy trăm triệu cho việc quảng cáo, tiếp thị mỗi năm nên rất thoải mái đưa ra mức giá 330 vạn cho hợp đồng.\n\n\"Cô Úc thấy thù lao có ổn không?\" Người phụ trách phía kia hỏi.\n\nĐối với đỉnh lưu có học thức cao, mức báo giá cho một hợp đồng quảng cáo là từ 50 vạn đến 80 vạn.\n\nAnh Anh nói không nên lời, trong lòng thầm nghĩ kể cả 2 năm qua lạm phát tiền tệ thì cũng không thể lấy nhiều tiền đến như vậy, chắc Úc Tưởng kiếm tiền cũng thấy chán rồi nhỉ?\n\n\"Cô Úc cần chơi trò chơi này ít nhất nửa năm. Sau đó, cô có thể quảng bá nó trên các nền tảng nào cũng được, dù là quay vlog hay viết bài trên trang, chỉ cần gửi bản kế hoạch cho chúng tôi, để chúng tôi phê duyệt là được.\n\n“Nếu có trò chơi mới ra mắt, chúng tôi sẽ ưu tiên tái hợp tác với cô Úc…”\n\nÚc Tưởng nghe xong, sắc mặt không có thay đổi gì nhiều.\n\nKhông có cách nào khác.\n\nCậu chủ Trữ giúp cô nâng phí chia tay lên trời, cô còn có thể bộc lộ cảm xúc gì?\n\nNgười phụ trách của nhà sản xuất lớn bị sự bình tĩnh của cô làm cho chấn động, thầm lẩm bẩm trong lòng, cô Úc này thật sự không thiếu tiền à?\n\nÁnh mắt lại nhìn cô, đều mang thêm phần nhiều dáng vẻ tôn trọng và khách sáo, trước khi rời đi còn để lại một món quà lưu niệm cho Úc Tưởng.\n\nCặp tình nhân kia thực sự muốn tự quảng bá bản thân nhưng đến lúc người ta rời đi, cũng không nhận được cái liếc mắt.\n\nVẫn là Úc Tưởng uể oải nói: \"Ừ, đợi khảo sát cho gói Pr xong. Nếu bên kia muốn quay video hay chụp ảnh gì đó, tôi sẽ dẫn hai người đi cùng.\"\n\nCòn cái game kia thì quên đi.\n\nCô cảm thấy mình đang lợi dụng tài khoản Weibo của cậu chủ Trữ, còn có hào quang của Nhiễm Chương.\n\nNgười như Úc Tưởng ít nhiều cũng có chút keo kiệt.\n\nNhưng sau khi 80 vạn nhân dân tệ được khấu trừ thuế và gửi vào thẻ, cô quay lại gửi tin nhắn cho Nhiễm Chương, chia ra 40 vạn gửi qua.\n\nNhiễm Chương không phải nhân vật nam phụ hay nhân vật chính trong cuốn sách này, anh chỉ là một nhân vật chưa từng xuất hiện trong nguyên tác mà thôi.\n\nÚc Tưởng cảm thấy ngại khi hưởng lợi từ người khác .\n\nCó được chút hào quang, thì có thể đổi hào quang này thành tiền gửi trả lại cho người ta, sau này mới hợp tác thuận lợi với nhau.\n\nLàm xong hết những việc này, Úc Tưởng đói đến mức da bụng dính da lưng.\n\nCô nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường.\n\nVãi, đã một giờ chiều rồi!\n\n\"Có lẽ buổi chiều tôi không đến được...\" Úc Tưởng vừa nói vừa bước ra ngoài.\n\nKhông ai nói gì cả.\n\nNgay cả những nhân viên mới giờ cũng không ai ép gì nữa.\n\nĐừng nói buổi chiều không đến được, kể cả ngày mai hoặc ngày kia cô không đi làm cũng không sao. Công trạng to lớn trong tay cô đủ để nuôi sống toàn bộ công ty chúng tôi đó!\n\nNinh Ninh ngồi trong góc bàn làm việc không khỏi ngẩng đầu nhìn bóng lưng Úc Tưởng.\n\nTiền bối thật lợi hại, nằm ngoài sức tưởng tượng của cô ấy... Tại sao chị lại nói mình chỉ biết dựa vào đàn ông?\n\nÚc Tưởng vừa bước ra ngoài, vừa gọi điện cho Trữ Lễ Hàn: “Thật xin lỗi cậu chủ Trữ, bây giờ anh có thời gian ăn trưa không?\"\n\nTrữ Lễ Hàn: \"Không rảnh lắm.\"\n\nCái gì mà không rảnh lắm?\n\nÚc Tưởng chớp chớp mắt.\n\nÚc Tưởng: “Anh không có thời gian để ăn trưa, cũng không rảnh để ăn tối, vậy ngày mai tôi sắp xếp bữa sáng được không?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Ăn khuya đi.”\n\nÁnh mắt của Úc Tưởng khẽ thay đổi, cô cảm thấy ba chữ này hình như còn có hàm ý khác. Nhưng tâm tư của Trữ Lễ Hàn quá khó đoán.\n\nCô cảm thấy có lẽ mình đã suy nghĩ quá nhiều.\n\nÚc Tưởng đáp: “Được.”\n\nTrữ Lễ Hàn “Ừm” một tiếng rồi mới cúp điện thoại.\n\nThư ký Vương vô cùng khó hiểu, rõ ràng ngay từ đầu cậu chủ Trữ đã không có thời gian, vậy tại sao còn nói mình rảnh? Rồi đợi đến trưa, lúc cô Úc gọi điện, cậu chủ Trữ lại nói không rảnh lắm?\n\nHình như Trữ Lễ Hàn cũng chú ý đến vẻ khó hiểu của thư ký Vương, anh bình tĩnh nói: \"Hôm nay, bên sản xuất game Hỗ An sẽ đến tìm Úc Tưởng bàn chuyện hợp đồng, không mất một hai tiếng thì không thể đàm phán xong được.”\n\nThư ký Vương buột miệng hỏi: \"Làm sao anh biết?”\n\n\"Ông chủ của bọn họ đã gọi điện thoại riêng báo với tôi một tiếng.”\n\nThư ký Vương “chặc” một tiếng: \"Người này muốn tranh công với anh à?”\n\nTrữ Lễ Hàn không tiếp lời.\n\nDù sao điều đó cũng không quan trọng.\n\nQuan trọng là... Trữ Lễ Hàn đẩy bản hợp đồng trong tay ra, nói: “Người như Úc Tưởng, muốn để cô ấy sinh ra chút cảm giác ngượng ngùng, thật sự rất khó.”\n\nĐược rồi.\n\nVì thế nên để cô ấy chủ động hẹn gặp anh, nhưng lại không thể đuổi kịp thời gian. Sau đó để người ta cảm thấy có lỗi, chỉ còn cách hẹn anh ăn khuya….ăn khuya? Thư ký Vương khựng lại, trong lòng nghĩ chắc không phải như mình tưởng tượng đâu nhỉ?\n\nNhưng Thư ký Vương không thể đoán được “ăn khuya” này là ăn ở nhà hàng tư nhân xa hoa nào đó hay là ăn cô Úc đây.\n\nChớp mắt đã là đêm.\n\nChín giờ rưỡi tối.\n\nTrữ Lễ Hàn đến Ngự Thái.\n\nAnh đứng ở cửa gọi điện thoại cho Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng nghe điện thoại, vội vàng đáp: “Bên ngoài lạnh quá, tôi gọi đồ ăn mang về, anh có ngại không?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Không ngại.” Nhưng anh ấy dừng một chút, sau đó bình tĩnh nói: “Có món đồ này, cô muốn xem không?”\n\nÚc Tưởng: ?\n\nMuốn cho tôi xem bảo bối của anh à?\n\nÚc Tưởng hỏi: “Cái gì?”\n\nTrữ Lễ Hàn: \"Cô đã từng nhìn thấy ngọc thạch và kim cương được cắt ra từ đá thô chưa?\"\n\nÚc Tưởng: \"Chưa từng.\"\n\n\"Muốn xem không?\"\n\n\"...Muốn!\"\n\nThư ký Vương: \"...” \n\nVẫn là anh cao tay!\n\nVì không vui mà cậu đi giày vò Hà Khôn Dân, sẵn tiện câu luôn con cá lớn là cô Úc? Bây giờ đến chỗ Cao Học Huy dọn hai tảng đá lớn đặt vào biệt thự này, cũng chỉ để cô Úc cắn câu?\n\nNếu đã thích ngọc lục bảo, làm sao có thể không thích ngọc thạch với kim cương chứ?\n\nÚc Tưởng quấn chặt mình trong bộ áo ngủ lông xù mới mua ở siêu thị, sau đó mới đi từ trong nhà bước ra ngoài.\n\nTrữ Lễ Hàn phái thư ký Vương tới đón cô.\n\nThư ký Vương nói: “Tảng đá thô rất lớn, nhưng đã được chuyển vào trong biệt thự, nên phiền cô phải chịu khó đi một chuyến…”\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng khịt mũi: “Không sao đâu, lát nữa thư ký Vương nhờ ai đó mang đồ ăn về cho tôi là được.”\n\nThư ký Vương đồng ý.\n\nBên này dẫn Úc Tưởng vào cửa.\n\nÚc Tưởng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Trữ Lễ Hàn đang ngồi ở trên ghế sô pha.\n\nCách trang trí căn biệt thự do mẹ Trữ Lễ Hàn tặng cho anh rất khác biệt. Đó là một phong cách trang trí mới của Trung Quốc.\n\nMang theo một chút nét cổ xưa, lại không hề cũ kỹ cứng nhắc, nhưng thoạt nhìn cũng có thể biết rằng nó cực kỳ đắt tiền và có ẩn chứa khí chất.\n\nNhưng điều thu hút Úc Tưởng hơn cả là hai tảng đá thô vô cùng lớn được đặt trong phòng khách.\n\nTrong đó có một khối đã được cắt ra và rửa qua nước sạch, để lộ viên ngọc tuyệt đẹp bên trong. Úc Tưởng không biết nhiều về ngọc, nhưng nhìn thoáng qua lại cảm thấy rất đẹp.\n\nHệ thống chua chát nói: “Trong nguyên tác, nữ chính cũng theo nam chính tới Myanmar xem cắt đá thô…”\n\nTiêu tan cốt truyện rồi...\n\nÚc Tưởng cũng ngẫm nghĩ rồi nói: Đại tiểu thư nhà họ Ngọc chỉ xem trọng nam chính, gây khó dễ cho nữ chính. Cậu nói xem có kỳ không, sao đi đến đâu cũng có người thích Lăng Sâm Viễn? Đi đến đâu cũng có người muốn làm khó làm dễ Ninh Ninh vậy?\n\nHệ thống: “Bởi vì bọn họ là vai chính”\n\nÚc Tưởng bĩu môi khinh thường.\n\nCô đến gần hơn, nói nhỏ với Trữ Lễ Hàn về chuyện cô đã ký hợp đồng nào. Suy cho cùng cũng là do hào quang Trữ Lễ Hàn, đương nhiên phải nói rõ ràng.\n\nTrữ Lễ Hàn nhỏ giọng đáp lại, cũng không hỏi cô có phải muốn cảm ơn anh không.\n\nÚc Tưởng nghiêng đầu hỏi: \"Cậu chủ Trữ có đói bụng không?\"\n\nTrữ Lễ Hàn: “Chưa đói.”\n\nÚc Tưởng: \"Hừm, tôi cũng không đói lắm, vậy thì đợi thêm một lát nữa đi.\"\n\nTrà nóng trên bàn đã rót xong, hơi nóng phảng phất vẫn chưa tản đi, xem ra cũng vừa khéo.\n\nÚc Tưởng cúi người cầm chén trà lên, cúi đầu nhấp một ngụm. Cô không biết bình phẩm trà, nhưng cảm thấy rất thơm.\n\nSau đó Úc Tưởng đi tới trước tảng đá thô, nhỏ giọng hỏi: “Không phải cái này đã được cắt ra rồi sao?”\n\nTrữ Lễ Hàn từ từ đứng dậy, đi đến phía sau cô, nhỏ giọng nói: “Vẫn chưa cắt ra hết.”\n\nÚc Tưởng đối với thứ này dốt đặc cán mai, chỉ cảm thấy rất xinh.\n\nCô đặt tay lên bề mặt hoa văn, nhỏ giọng hỏi: \"Loại này gọi là gì? Băng chủng? Nếp chủng? Đậu chủng? Loại này không có vết nứt, có được tính là cực phẩm không?\"\n\nTrữ Lễ Hàn: “Tôi chỉ cô cách nhận biết nhé?”\n\nÚc Tưởng: \"Được nha…” \n\nNếu anh nói ai thấy cũng có phần, thì cho tôi cắt thử một miếng càng tốt!\n\nTrữ Lễ Hàn rũ mắt xuống, dừng lại trên cổ cô, dấu vết trước đó còn chưa mất hẳn.\n\nCổ họng anh có cảm giác hơi nghẹn lại.\n\nNhưng trong lòng lại nghĩ, cơ thể cô ấy dễ để lại dấu vết như vậy, hẳn là nên mua một ít thuốc mỡ, hoặc đưa cô đến bệnh viện để tìm hiểu rõ nguyên nhân.\n\nTrữ Lễ Hàn thu lại luồng suy nghĩ, làm như không để ý hỏi: “Ừm, làm thầy giáo có được trả thù lao không?”\n\nHệ thống còn quá non trẻ, nghe thấy điều này, cũng không cảm thấy có vấn đề gì.\n\nCho đến khi Úc Tưởng quay người lại.\n\nCô nhẹ nhàng kiễng chân lên, thử thăm dò hôn lên yết hầu của Trữ Lễ Hàn.\n\nViệc lớn không ổn rồi!\n\nHệ thống nhớ tới những lời nói lúc ban ngày của Úc Tưởng, tôi quá giỏi tôi phải tự thưởng cho mình tài nguyên miễn phí của Trữ Lễ Hàn.\n\nCó một âm thanh \"Xoảng\".\n\nTrữ Lễ Hàn bế Úc Tưởng lên.\n\nChén trà trong tay Úc Tưởng rớt xuống đất, nước trà trộn lẫn vào mảnh vỡ văng khắp nơi, vương vãi khắp nơi, nhưng đều không bằng nỗi lòng tan nát của hệ thống lúc này.\n\nTrữ Lễ Hàn ôm lấy eo Úc Tưởng, đặt cô lên tảng đá thô to.\n\n\"Đây là Ngọc Xuân Đới Thái thuộc loại Băng chủng, nặng 553 cân.\"\n\nHệ thống nghe đến đó thì đầu vang lên tiếng ầm ầm.\n\nKhông đúng nha.\n\nTrong nguyên tác, viên đá nam chính tặng cho nữ chính chính là Ngọc Xuân Đới Thái đấy, thậm chí cân nặng cũng giống nhau! Tín vật định tình của cả hai đều đến từ viên ngọc phỉ thúy được cắt từ tảng đá thô này!\n\nSao rơi vào tay nhân vật phản diện? ? ?\n\nNhưng không ai chú ý đến nỗi khiếp sợ của hệ thống.\n\nTrữ Lễ Hàn đỡ gáy Úc Tưởng, dùng sức ấn cô xuống, anh rũ mắt, nhỏ giọng hỏi: “Như thế này thì nhìn rõ hơn chút phải không?”\n\nMàu ngọc bích và màu tím nhạt được phân bổ trên mặt đá.\n\nCô quay mặt sang một bên, cong ngón tay, như thể chỉ cần dùng chút sức là có thể lấy ra màu sắc đẹp đẽ từ bên trong đó.\n\nNhưng cô không bắt được màu tím nhạt tựa ráng chiều, cũng không phải màu xanh lục sáng long lanh.\n\nÚc Tưởng nắm lấy thắt lưng của Trữ Lễ Hàn, cô khẽ chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: “Lần này cậu chủ Trữ đã chuẩn bị đầy đủ chưa?”\n\nĐáy mắt Trữ Lễ Hàn dường như hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, nhưng nhanh chóng bị bóng tối sâu hơn che lấp.\n\nAnh thì thầm: \"Bộ sạc, sẵn sàng rồi.\"\n\nĐây là một loại tín hiệu mờ ám.\n\nNgón tay Úc Tưởng di chuyển xuống dưới, từ trong túi quần tây của anh móc ra một hộp bao cao su.\n\nCô chợt có chút tò mò: “Cậu chủ đích thân mua à?”\n\nTrữ Lễ Hàn dừng một chút, đáp: “Ừ.”\n\nÚc Tưởng thật khó có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó.\n\nMột người tự phụ luôn cho mình là tôn quý, xa rời người thường như Trữ Lễ Hàn, hừm, lại tự đi mua loại đồ này ...\n\nGiống như kéo một con người cấm dục từ trên cành cao bẻ xuống, làm nhiễm bụi trần.\n\nÚc Tưởng mở hộp.\n\nTrữ Lễ Hàn bóp eo cô.\n\nNhững viên ngọc trai thêu trên áo khoác của Úc Tưởng nhanh chóng lăn xuống, hòa vào trong nước trà.\n\n\"Hơi lạnh.\" Úc Tưởng nhẹ giọng nói.\n\nCho dù trong biệt thự có bật máy sưởi, phỉ thúy vẫn truyền đến hơi lạnh nhàn nhạt.\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn chằm chằm vào cô thật lâu.\n\nĐá thô phỉ thúy Ngọc Xuân Đới Thái khá đẹp, nhưng màu phiếm đỏ ở đuôi mắt cô còn làm lòng người rung động hơn cả sắc tím ráng chiều, đôi mắt dưới hàng mi run rẩy trong vắt hơn cả màu xanh lấp lánh.\n\n\"Được, vậy ôm chặt tôi đi.\" Trữ Lễ Hàn nói.\n\nChết tiệt!\n\nHệ thống sụp đổ tại chỗ.\n\nViên ngọc vốn là của nam nữ chính bây giờ không chỉ ở đây, mà các người còn làm xằng bậy trên nó?\n\nGiáng sét đến đánh chết các người đi!\n\nHệ thống hoàn toàn không thể nhận ra cốt truyện gốc nữa.