Như vậy không được!\n\nÚc Tưởng nói: \"Đó là công sức tôi bỏ ra nên tôi đáng được nhận mà.\"\n\nTrữ Lễ Hàn nắm lấy mu bàn tay cô: \"Vậy bây giờ cô Úc muốn ăn miếng này, có phải cũng nên bỏ chút công sức không?\"\n\nÚc Tưởng nghĩ thầm, chết tiệt.\n\nCô nghi ngờ ngay từ đầu anh nhắc đến Lăng Sâm Viễn không phải để tính toán với cô mà là để đào hố, chờ cô nói câu sau này.\n\nÚc Tưởng nghĩ thầm, được thôi.\n\nCô gắp một miếng gà hầm hạt dẻ, đưa đến bên miệng Trữ Lễ Hàn.\n\nTrữ Lễ Hàn: “…?\"\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng chớp mắt, thúc giục: \"Anh mau ăn đi, anh nhìn xem, tôi đang đút cho anh, chẳng phải là đang bỏ công sức sao?\"\n\nÚc Tưởng nói xong mới cảm thấy hành động này của mình thật sến súa.\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn cô một cái thật sâu, sau đó đột nhiên mở miệng cắn một miếng thịt gà.\n\nÚc Tưởng ngớ người một lúc.\n\nThật sự ăn à?\n\nÚc Tưởng dẹp bỏ cảm giác kỳ lạ trong lòng, cúi đầu chuẩn bị ăn phần của mình.\n\nTrữ Lễ Hàn nhanh chóng nhai xong rồi nuốt xuống, anh nói: \"Chỉ một miếng thôi à?\"\n\nÚc Tưởng: \"?\"\n\nChứ sao nữa?\n\nÚc Tưởng lại gắp thêm một miếng, thử đưa đến miệng Trữ Lễ Hàn.\n\nTrữ Lễ Hàn không biểu cảm mà há miệng ăn.\n\nÚc Tưởng vô cùng bất mãn: \"Đến lượt tôi ăn rồi.\"\n\nLúc này Trữ Lễ Hàn mới cầm lấy chiếc muỗng trên bàn, múc một quả trứng lòng đào, đưa đến bên miệng Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng nhìn mà ngơ ngác.\n\nÔi trời?!\n\nTên phản diện này lại đút cô ăn? Úc Tưởng có chút choáng váng.\n\nNhưng mà đồ ăn ở đây ngon thật... cô ngoan ngoãn há miệng ăn.\n\nĐây là lần đầu tiên Trữ Lễ Hàn được người khác đút thức ăn, cũng là lần đầu tiên anh đút người khác ăn.\n\nAnh chăm chú nhìn khuôn mặt của Úc Tưởng.\n\nHóa ra không chỉ những việc đó mới làm Úc Tưởng biểu lộ vẻ mặt thoả mãn như vậy.\n\nBây giờ cô nheo mắt lại trông có vẻ hạnh phúc, trông cũng rất ưa nhìn…\n\nTâm trạng của Trữ Lễ Hàn không hiểu sao trở nên nhẹ nhàng hơn.\n\n\"Há miệng.\" Trữ Lễ Hàn lại gắp một miếng cá.\n\nNgười đàn ông này giống như nghiện vậy.\n\nSau đó anh không để Úc Tưởng tự mình động tay nữa.\n\nCho đến khi Úc Tưởng nhẹ nhàng ợ một tiếng.\n\nNhìn lại, trên bàn các đĩa đã gần như đã được dọn sạch.\n\nÚc Tưởng cảm thấy mơ màng và thỏa mãn.\n\nĐây chính là lý tưởng cuối cùng của kẻ lười biếng sao? Chỉ cần há miệng chờ ăn.\n\nTrữ Lễ Hàn rút một tờ giấy, áp lên môi Úc Tưởng, lau miệng cho cô.\n\nAnh nhìn chăm chú vào đôi môi cô trong hai giây, ánh mắt nhanh chóng lóe lên chút u ám. Cuối cùng anh đứng lên, hỏi: \"Còn muốn chơi bài không?\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nCô nghĩ anh sẽ như những nhân vật bá đạo trong các tiểu thuyết, nói rằng em ăn no rồi giờ đến lượt em phục vụ anh. Kết quả lại không như vậy?!\n\nThật đáng ghét, thật thất vọng, à không phải.\n\nÚc Tưởng đứng dậy theo, nói: \"Chơi, nhưng nếu tôi thua Cao Học Huy thì sao?\"\n\nTrữ Lễ Hàn thản nhiên nói: \"Vậy thì đánh Cao Học Huy một trận.\"\n\nÚc Tưởng nghĩ thầm, không hổ danh là nhân vật phản diện.\n\nHôm nay tôi phải dựa hơi người mạnh!\n\nKhi đi ra ngoài, Trữ Lễ Hàn mới bấm chuông gọi người giúp việc.\n\n\"Lấy một chiếc chăn.\" Trữ Lễ Hàn nói.\n\nNgười giúp việc đáp lại rồi đi lấy.\n\nKhông lâu sau, Trữ Lễ Hàn cởi chiếc áo khoác ngoài của Úc Tưởng, đưa cho người hầu: \"Treo lên.\"\n\nSau đó anh dùng chiếc chăn quấn lấy Úc Tưởng, nói: \"Đi thôi.\"\n\nÁo khoác mặc thì không thoải mái bằng quấn chăn.\n\nÚc Tưởng không khỏi thích thú mà nheo mắt lại.\n\nRồi cô đột nhiên nhớ ra một đoạn văn mà mình đã đọc ở đâu đó.\n\nNội dung đại khái là, nếu một người đàn ông không muốn ngủ với bạn, thì hoặc là anh ta có vấn đề, hoặc là anh ta không thích bạn; nếu một người đàn ông chỉ nghĩ đến việc ngủ với bạn, thì anh ta cũng không thích bạn nhiều như vậy.\n\nMột cơn gió lạnh thổi qua, Úc Tưởng rùng mình, cũng thổi bay ý nghĩ này ra khỏi đầu.\n\nNghĩ những điều này làm gì? Thật là văn vẻ tình cảm sến súa.\n\nÚc Tưởng ngẩng đầu, cùng Trữ Lễ Hàn quay trở lại phòng kính ban nãy.\n\nÚc Tưởng vừa ngồi xuống.\n\nNgười đàn ông ban nãy nói về việc cô xuất hiện trên tin tức Weibo, lúc này lại mở miệng.\n\nNgười đàn ông cười nói: \"Cô Úc, hay để tôi giúp cô xử lý dư luận trên mạng nhé? Treo mãi cũng gây chú ý.\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nTôi còn không quan tâm, anh quan tâm làm gì?\n\nĐây mới là lần đầu gặp mặt, mà đã tốt bụng như vậy... Chậc, rõ ràng là anh ta không có ý tốt.\n\nÚc Tưởng cũng không biết người này là ai.\n\nNhưng mặc kệ anh ta là con nhà giàu hay tổng giám đốc công ty nào đó.\n\nÚc Tưởng lười nhác ngẩng đầu, nói: \"Anh là ai? Anh nghỉ ngơi đi. Mấy chuyện này không đến lượt anh lo đâu.\"\n\nSắc mặt người đàn ông lập tức cứng lại, không ngờ cô tình nhân nhỏ bên cạnh những người có địa vị này lại dám nói ra những lời như vậy.\n\nNhưng anh ta nghĩ Úc Tưởng nói vậy là vì anh Trữ không quản, nếu anh Trữ không quản, anh ta nhúng tay vào thì đặt anh Trữ ở đâu?\n\nVì vậy người đàn ông cũng không thể trực tiếp tỏ vẻ khó chịu.\n\nKhông những không thể tỏ vẻ khó chịu, anh ta còn phải tìm cách xuống nước.\n\nAnh ta cười nói: \"Tính tình vị này của anh Trữ thật nóng nảy. Tôi chỉ có lòng tốt hỏi thôi, dù sao mấy nền tảng tin tức này, họ cũng phải nể mặt tôi vài phần.\"\n\nTrữ Lễ Hàn nhướng mày.\n\nCó thể không nóng nảy sao?\n\nCục cưng nhỏ nóng bỏng.\n\nMột lúc không ai nói gì, người đàn ông cảm thấy mất mặt, liền tiếp tục nói: \"Chủ yếu là những người này còn kéo theo anh Trữ vào, mắng cô Úc, chẳng phải cũng đang bôi nhọ danh dự của anh Trữ sao?”\n\nNgười đàn ông nói rồi lấy điện thoại ra, muốn đọc những bình luận khó nghe cho Úc Tưởng nghe. Ai ngờ vừa mở lên. Tại sao không ai nhắc tới anh Trữ?\n\nNgười đàn ông ngẩn ra.\n\nNhiều người nhắc đến Nguyên Cảnh Hoán và Hề Đình hơn.\n\nBên này Úc Tưởng cũng từ từ lấy điện thoại ra, nhưng cô không phải để xem những bình luận ác ý.\n\nNhỡ có nhiều người mắng cô thật thì sao?\n\nĐược rồi, vậy thì phải khiến họ tức giận một phen.\n\nÚc Tưởng chụp một bức ảnh tuyết rơi bên ngoài cửa sổ, sau đó chụp một bức ảnh bộ bài trên bàn, rồi đăng lên Weibo.\n\nChọc tức người khác, cô luôn rất giỏi trong việc đó.\n\nÚc Tưởng không biết có ứng dụng chuyên dụng có thể giám sát blogger nay có lên mạng không, lên lúc nào, mấy lần lên xuống, đã thích những bài viết nào... đều có thể thấy rõ ràng.\n\nVì vậy vừa lên mạng, đám cư dân mạng bên kia đã nghe tin mà hành động, lập tức kéo đến dưới bài đăng của cô, muốn hỏi cô quen biết Hề Đình thế nào, chuyện gì xảy ra giữa cô và Hề Đình…\n\nCư dân mạng đều biết rồi.\n\nHề Đình bên đó chẳng lẽ không biết?\n\nHề Đình đợi mãi đợi mãi.\n\nVẫn không thấy Úc Tưởng vào bình luận dưới bài đăng mà anh ta đã chia sẻ. Cô cũng không nhắn tin riêng cho anh ta.\n\nDường như cô đã quên anh ta rồi...?\n\nHề Đình hỏi trợ lý: \"Cô ấy không xem hot search à?\" \n\nLàm sao mà trợ lý biết được? Cô chỉ có thể trừng mắt nhìn anh ta.\n\nTrong khi đó, ở bên này, có người giật lấy điện thoại của người đàn ông: \"Được rồi, đang xem gì đấy? Quan tâm nhiều thế làm gì?\"\n\nNgười đó theo bản năng cúi xuống nhìn vào điện thoại, rồi ngỡ ngàng đọc to: \"Úc Tưởng vừa xinh đẹp, giọng vừa ngọt ngào, lại kiếm được tiền, ai cũng yêu mến cô ấy có vấn đề gì không? Fan nhà các người là lũ thảm hại, liếm gót giày cho cô ấy cũng không xứng. Anh trai các người đáng thương biết bao, chủ động đổi chỗ tặng quà mà một nụ cười cũng không nhận được. Các người còn kéo chân sau, buồn cười quá...\"\n\nÚc Tưởng: ? ? ?\n\nNhững người khác: ? ? ?\n\nNgười đó lại lướt xuống.\n\n\"Fan của Hề Đình không biết xấu hổ, luôn tranh giành vị trí nổi bật. Bây giờ thậm chí còn muốn cướp luôn chị dâu. Việc đuổi theo xe là do fan cuồng, liên quan gì đến chúng tôi? Chúng tôi cũng rất thích Úc Tưởng!\"\n\nSau khi người đó đọc xong, vội vàng giải thích: “Đây không phải là tôi nói, chỉ là bình luận trên đó viết như vậy.”\n\nMọi người: \"...\"\n\nNgười đó lúc này mới mơ màng ngẩng đầu lên: “...cũng chẳng ai mắng Úc Tưởng.”\n\nGiống như là fan của hai nhà nào đó đang tranh giành Úc Tưởng?\n\n“Thậm chí cũng không ai nhắc đến anh Trữ.” Anh ta nói.\n\nNgười đàn ông bên cạnh ngơ ngác: “Không thể nào!”\n\nTrữ Lễ Hàn: “…”\n\nAnh nhìn Úc Tưởng: “Hề Đình là ai nữa đây?”\n\nMọi người nghe thấy vậy, đều mơ hồ nghĩ rằng, chữ \"nữa\" này thật là có sức hút.