“Anh hỏi tôi, vậy tôi cũng muốn hỏi. Hề Đình là ai?” Vẻ mặt Úc Tưởng chợt hiện lên chút nghi ngờ.\n\nGần đây khi ở cùng Trữ Lễ Hàn, Úc Tưởng không thể mở điện thoại chơi game được.\n\nVốn dĩ cô còn muốn xem tin tức trên đường đi, nhưng kết quả lúc đó không phải là bị Trữ Lễ Hàn xử lý à?\n\nSau đó thì chăm chú nói chuyện, ăn uống, cô vừa gửi một bức ảnh chụp, đã xắn tay áo lên chuẩn bị chơi đánh bài rồi…\n\nAi biết được tại sao một nhân vật quan trọng như vậy lại xuất hiện trong cuộc sống của cô chứ?\n\nÚc Tưởng nhanh chóng hỏi hệ thống: “Trong nguyên tác có người tên Hề Đình à?”\n\nChẳng lẽ lúc cô đọc đã bỏ qua nhiều tình tiết rồi?\n\nChờ rất lâu hệ thống vẫn chưa đáp lại.\n\nÚc Tưởng đoán, tốt thôi, có lẽ là khóa rồi.\n\n“Cô không biết Hề Đình?” Người đàn ông đối diện cười lớn, hình như rất ngạc nhiên khi nghĩ Úc Tưởng có thể nói dối trắng trợn như vậy.\n\nCho dù là muốn làm sáng tỏ mối quan hệ trước mặt cậu cả Trữ thì cũng nên thông minh hơn một chút chứ.\n\nÚc Tưởng ngây thơ đáp: “Ồ, không biết.”\n\nNụ cười trên mặt người đàn ông càng tươi hơn: “Không phải bộ phim ‘Những người yêu Cello’ mà anh ta quay vào năm ngoái rất nổi tiếng ư? Các cô gái nhỏ như các cô rất thích xem. Anh ta thường xuyên lên hot search. Có chín mươi triệu người hâm mộ. Trong giới gọi là gì nhỉ? À, gọi là ngôi sao có tầm ảnh hưởng lớn đó. Điều này mà cô cũng không biết à?”\n\nTrữ Lễ Hàn nghe đến đó, khẽ nhíu mày.\n\nNhưng đúng lúc này Úc Tưởng lại nhanh chóng mở miệng, cô vừa cười nhạo vừa nhìn người đàn ông: “Tôi chưa xem. Nhưng mà nghe anh nói nhiều như vậy, hẳn là anh hiểu rất rõ anh ta, chắc anh rất thích anh ta đúng chứ?”\n\nNgười đàn ông nghẹn họng.\n\nVẻ mặt anh ta căng thẳng: “Ai mà thích mấy cái này chứ? Tha cho tôi đi, mấy nghề đó toàn bị gọi là nghề thấp hèn nhất.”\n\nÚc Tưởng nghe anh ta nói thì lập tức biết tại sao người này lại coi thường cô đến vậy.\n\nAnh ta phân biệt đối xử các nghề nghiệp của phú nhị đại.\n\n“Trâu Bành.” Trữ Lễ Hàn ngước mắt lên, giọng điệu bình bình gọi tên người đàn ông.\n\nDa mặt người đàn ông căng lại một chút, thể hiện ra nụ cười tự nhiên, anh ta nói: “Tôi không có ý gì khác. Tôi chỉ tò mò, tại sao cô Úc lại không biết Hề Đình nhỉ?”\n\nBỗng nhiên Úc Tưởng quay sang hỏi: “Trước đây cậu cả Trữ có biết Hề Đình là ai không?”\n\nSự lạnh lùng trong ánh mắt của Trữ Lễ Hàn giảm đi ba phần, đáp: “Không biết.”\n\nÚc Tưởng quay đầu lại: “Cậu cả Trữ cũng không biết, anh có muốn hỏi tại sao cậu cả Trữ lại không biết tới anh ta không?”\n\nTrâu Bành lại nghẹn họng một lần nữa.\n\nLúc này, Cao Học Huy ngắt lời: “Đúng thế, bình thường mà. Tôi cũng không biết Hề Đình.”\n\nTrâu Bành: “Haha.”\n\nÚc Tưởng từ tốn nói: “Bây giờ tất cả mọi người đều biết anh thích anh ta, fan cuồng mà không bán được amway, cũng không cần chán nản. Bây giờ lùi bước cũng không phải quân tử…”\n\nTrâu Bành không nhịn được: “Tôi…”\n\nÚc Tưởng hỏi: “Còn đánh bài không?”\n\nCao Học Huy: “Đánh! Đánh chứ!”\n\nLời này làm cơn giận tràn ngập trong lòng Trâu Bành bị chặn lại.\n\nTrâu Bành cũng không phải tên ngốc, chỉ một lát sau lý trí của anh ta cũng quay trở lại.\n\nCậu cả Trữ chưa hề lên tiếng, vừa rồi cô Úc này hỏi gì, cậu cả Trữ đáp gì, rõ ràng là cậu cả không hề để tâm đến... Nếu anh ta không nhịn xuống, khi đó cảnh tượng sẽ rất khó coi.\n\nTất nhiên sâu trong lòng Trâu Bành sẽ không bao giờ chấp nhận, mẹ nó, Úc Tưởng này thật đáng giận.\n\n“Tính tình của cô Úc thật tốt.” Người nọ vừa lấy lại điện thoại của Trâu Bành để đọc bình luận đã mỉm cười, sau đó nhanh chóng nói: “Nào nào, đánh bài đi!”\n\nĐể một kẻ gây rối như Trâu Bành làm rối mọi chuyện lên, Úc Tưởng lại ung dung chặn họng người đó.\n\nSự khó chịu trong lòng Trữ Lễ Hàn cũng dịu đi một cách thần kỳ.\n\n“Cô Úc chơi gì vậy?” Cao Học Huy hỏi.\n\nRất rõ ràng, xét theo trình tự phát biểu của bọn họ, Úc Tưởng cảm thấy người này hẳn là người có nhiều tiếng nói nhất sau Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng cũng không khách sáo, cô nói: “Đấu địa chủ.”\n\nNgười bên cạnh mỉm cười nhắc nhở: “Đấu địa chủ chỉ có 3 người chơi được thôi.”\n\nÚc Tưởng gật đầu: “Ừ, tôi chỉ biết cái này thôi.”\n\nCao Học Huy không để tâm lắm: “Được được, vậy thì chơi cái này thôi.”\n\nTrữ Lễ Hàn luôn không thể nào chơi mấy trò này được.\n\nVì vậy đương nhiên Trâu Bành bị loại khỏi ván bài này.\n\nTrâu Bành: “…”\n\nAnh ta thầm mắng vài câu trong lòng.\n\nÚc Tưởng là người dù chơi đấu địa chủ bằng điện thoại cũng có thể thua sạch sành sanh. Nhưng cô không ngờ rằng trên đời này còn có người có thể xui hơn cô.\n\nCao Học Huy thua ba trận liên tiếp.\n\nNgười khác có nhường cũng vô dụng.\n\nNhưng Cao Học Huy vẫn kiên cường, anh ta muốn cướp của địa chủ.\n\nPhải thua vài ván mới thắng được, cũng không ai nhắc đến chuyện tiền bạc, nếu không hôm nay Cao Học Huy sẽ thua lớn.\n\n“Đều do ông cụ ở trong nhà, truyền hết năng lượng suy yếu cho tôi.” Cao Học Huy không nói nên lời.\n\nÚc Tưởng nói: “Khi tôi chơi online cũng thường xuyên thua.”\n\nCao Học Huy nghe thấy, vậy chẳng phải bọn họ cùng hội cùng thuyền à?\n\nNhưng anh ta nhanh chóng nhớ ra.\n\nÚc Tưởng thắng anh ta.\n\nKết hợp với bối cảnh thì, f*ck, càng nhục nhã hơn…\n\nLúc này Melissa bưng trà đi ra: “Tôi nấu một ít Đại Hồng Bào.”\n\nCô ấy vén rèm lên, nhìn thấy Trữ Lễ Hàn và Úc Tưởng. Cô ấy sững sờ: “Cậu cả đã ăn rồi ư?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Ừ.”\n\nMelissa bước tới, mỉm cười, sau đó đặt trà lên bàn.\n\nLần này trước tiên cô ấy sẽ rót trà cho Úc Tưởng.\n\nTrữ Lễ Hàn đột nhiên lên tiếng nói: “Cô ấy không uống trà, cho cô ấy một cốc nước nóng.”\n\nÚc Tưởng: ?\n\nAi nói tôi không uống trà?\n\nĐại Hồng Bào? Có phải loại đắt tiền không? Tôi còn chưa từng được uống.\n\nÚc Tưởng không mở miệng nhưng Trữ Lễ Hàn dường như lập tức đã hiểu được trong lòng cô đang nghĩ gì.\n\nAnh nói: “Đã muộn rồi, sau khi uống xong em không muốn ngủ nữa à?”\n\nÚc Tưởng suy nghĩ nói: “Vậy có nước trái cây không?”\n\nVẻ mặt của Melissa có chút khó xử, cô ấy đứng dậy nói: “Không có...”\n\nCao Học Huy tiện tay cầm lấy một quả cam lên: “Ép một chút là có mà? Phải linh hoạt chút chứ.”\n\nMelissa: “…”\n\nCô ấy cầm lấy quả cam, đi làm nước ép trái cây cho Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng nhìn theo hướng của Cao Học Huy thấy những quả cam có vỏ màu vàng óng còn sót lại trong đĩa đựng trái cây.\n\nCô đã có thể tưởng tượng được bên trong mọng nước như thế nào.\n\nTrong miệng Úc Tưởng tiết ra một ít nước bọt, sau đó không nhịn được lấy một quả mơ từ đĩa hoa quả khô trên bàn ăn.\n\nMười phút sau, Melissa mang nước trái cây đến.\n\nÚc Tưởng nhấp một ngụm, giữa bầu không khí ấm áp, chút mát mẻ khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.\n\nCao Học Huy quay đầu lại nhìn thoáng qua, cũng không đếm bài nữa, dù sao thì với sự xui xẻo của mình, có đếm cũng vô ích. Cao Học Huy hỏi: “Uống ngon không?”\n\nÚc Tưởng: “Ngon.”\n\nCao Học Huy: “Ồ, vậy cho tôi một ly nữa.”\n\nMelissa không khỏi nhìn xuống tách trà mình mang đến.\n\nChỉ có Trâu Bành là uống được nửa cốc.\n\nMelissa: “…Được.”\n\n“Nếu không nói thì hôm nay tôi cũng tính uống nước trái cây.” Một người khác bên cạnh cười nói: “Lúc thảo luận chuyện làm ăn đều phải uống rượu, mẹ nó, uống xong rượu thì lại uống trà. Cũng chán ngấy rồi.”\n\nCao Học Huy gật đầu nói: “Vậy thì cô làm nhiều thêm mấy ly nhé.”\n\nTrong lòng Melissa thầm nói hôm nay thật kỳ lạ, sau đó mới quay đầu lại vắt nước trái cây cho họ.\n\nSau khi chờ mấy ly nước trái cây được bưng lên bàn, Cao Học Huy đúng lúc cảm thấy nóng lên do chơi bài, lập tức bưng lên nhấp một ngụm.\n\n“Vãi! Chua quá! Vị tệ quá! Melissa, cô có thành kiến với tôi hả? Cho thêm chanh vào à?” Cao Học Huy gần như nhảy dựng lên.\n\nMelissa hốt hoảng, vội vàng cầm lấy một ly nếm thử: “... Đúng là có hơi.”\n\nCô ấy không khỏi nhìn về phía Úc Tưởng.\n\nTại sao người này không nói gì?\n\nCao Học Huy cũng nhìn Úc Tưởng: “Cô không thấy chua hả?”\n\nTrong đầu Úc Tưởng đầu dấu chấm hỏi, cô nói: “Vẫn ổn mà, không phải cam có vị chua ngọt sao?”\n\nCao Học Huy cũng bối rối, có chút nghi ngờ bản thân.\n\nMelissa lúng túng nói: “Lần này mua hoa quả không tốt, lần sau nhất định sẽ cẩn thận.”\n\n“Quên đi, cũng không phải chuyện gì lớn...” Cao Học Huy xua tay.\n\nSau đó bọn họ tiếp tục đánh bài, sự việc đó nhanh chóng bị lãng quên.\n\nĐánh bài đến mười một giờ tối, Úc Tưởng ngáp một cái, cũng đã đến lúc đi nghỉ ngơi.\n\nSau đó Stanney mới bước ra, dường như muốn nói chuyện gì đó với họ. Dù sao Úc Tưởng cũng không quan tâm, cô đi theo người hầu về lại căn phòng lúc trước, tắm rửa đơn giản rồi lập tức quấn chăn đi ngủ.\n\nGiờ phút này đau khổ nhất chính là người hâm mộ.\n\nĐặc biệt là fan của Nhiễm Chương, ở trong phòng phát sóng trực tiếp thở dài: [Lần này hay rồi, lại không có phát sóng trực tiếp...]\n\n[Có vẻ như Az đã thuê luật sư.]\n\n[Thuê luật sư? Không phải là kiện chú mình vì tội xâm phạm danh dự chứ? Điều này……]\n\n[Ngày mai sẽ biết thôi.]\n\nKhi màn đêm buông xuống, cư dân mạng ăn dưa cũng lần lượt giải tán.\n\nChỉ có một vài người vẫn còn đang cảm thán, Úc Tưởng kiêu ngạo thật đấy, trên mạng đang có chiến tranh, người này thì đang ở trong phòng kính vừa đánh bài vừa ngắm tuyết rơi.\n\nNgày hôm sau Úc Tưởng tỉnh dậy, không thấy Trữ Lễ Hàn đâu.\n\nCô thay quần áo, vẫn quấn chăn đi ra ngoài, sau đó bị một mùi hương hấp dẫn.\n\nCô đến phòng kính hôm trước, bên trong chỉ còn lại Cao Học Huy, Trâu Bành và một người không rõ danh tính.\n\nCao Học Huy vừa nhìn thấy cô, lập tức nói: “Cậu cả có việc cần bay ra nước ngoài giải quyết, tối nay có thể sẽ quay lại.”\n\nÚc Tưởng: “Ồ.”\n\nBan đầu cô thấy hơi lạ, nhưng khi quay đầu, cô nhìn vệ sĩ Dư Đồng mà Trữ Lễ Hàn đưa cho.\n\nHai tay Dư Đồng ôm cái túi lớn, đi tới trước mặt cô nói: “Cậu cả bảo tôi mang cho ngài một ít quần áo.”\n\nÚc Tưởng sửng sốt: “Sao cơ? Đây là muốn tôi ở lại đây mấy ngày?”\n\nDư Đồng nhỏ giọng nói: “Tôi cũng không rõ lắm.”\n\nCao Học Huy ở bên cạnh gật đầu nói: “Đây là ý của cậu cả, anh ấy nói ở đây an toàn, phong cảnh cũng không tệ. Melissa nấu ăn cũng rất ngon. Ồ, tất nhiên, nếu cô không thích ăn thì gọi cho nhà hàng cao cấp ở đây, sẽ được giao tới ngay cho cô.”\n\nMelissa đúng lúc bưng đồ ăn sáng ra, nghe thấy câu “ nếu cô không thích ăn”, lập tức dừng bước.\n\nÚc Tưởng lên tiếng trả lời: “Ồ, đúng là ước mơ của tôi, ở thêm vài ngày nữa cũng được.”\n\nNhưng ở đây an toàn nghĩa là gì?\n\nÚc Tưởng chớp mắt mấy cái.\n\nLà không mong nhà họ Nhiễm không có mắt, đi trả thù cô à?\n\nÚc Tưởng cảm thấy có chút hợp lý.\n\nNhiễm Chương là cây hái ra tiền của nhà họ Nhiễm, một khi dính líu đến tiền bạc này nọ, luôn có những người sẵn sàng tình nguyện trở thành kẻ liều mạng.\n\nÚc Tưởng lại quay đầu nhìn Dư Đồng: “Vậy mấy ngày nay chị Dư sẽ ở đây với tôi à?”\n\nDư Đồng nói: \"Đây là điều đương nhiên, công việc của tôi mà.”\n\nCậu cả Trữ thật chu đáo.\n\nTrong lòng Úc Tưởng thầm cảm thán một tiếng.\n\nBây giờ cô được phép ở lại đây thêm vài ngày nữa, cô cũng không còn cảm thấy khó chịu, kỳ lạ nữa.\n\n“Melissa đứng ngây người ra đó làm gì vậy? Đem đồ ăn sáng đến đi.” Cao Học Huy quay đầu lại kêu lên.\n\nMelissa đặt khay xuống.\n\nBên trên là cháo gà gỏi bắp chuối, bánh quế bông xốp, dăm bông hun khói, còn có thêm sốt bò.\n\nMặc dù Úc Tưởng thích những món như mì hoành thánh, tào phớ các loại hơn nhưng thỉnh thoảng ăn những món này cũng rất ngon.\n\nCô không khách sáo với bọn họ nữa, động đũa trước.\n\n“Lát nữa tôi cũng có việc phải đi.” Cao Học Huy nói xong, ném một chiếc hộp trước mặt Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng cắn một miếng bánh quế giòn xốp, ngẩng đầu lên: “Hả?”\n\n“Không phải hôm qua tôi đã thua sao?” Cao Học Huy thoải mái nói.\n\nÚc Tưởng tiện tay mở hộp ra.\n\nBên trong có đầy đủ tất cả các màu ngọc, trắng, xanh, lục, vàng...\n\n“Vậy thì cũng không cần phải hào phóng như vậy.” Úc Tưởng nói.\n\nVì không phải nhân vật quan trọng trong cốt truyện nên cô khá nương tay với người này.\n\nCao Học Huy nghe thấy “hào phóng như vậy”, nụ cười trên mặt lập tức lớn hơn.\n\nAnh ta nói: “Cái này đã là gì đâu? Năm ngoái họ cá cược xong, tiêu hẳn 3,7 tỷ đấy. Hôm qua chúng ta chơi bài, chỉ gọi là để cho vui thôi. Ồ, chiếc hộp này, chắc chắn không tuyệt bằng khối ngọc cậu cả Trữ đã lấy đi của tôi đâu. Tôi nhớ khối ngọc thô đó như một mùa xuân đầy màu sắc? Cô có thể giữ nó cho bản thân xài đi, nếu không muốn thì cho người khác cũng được.”\n\nĐây có phải là sự hào phóng của nhà giàu có quyền quý không nhỉ?\n\nLúc này Úc Tưởng mới lên tiếng trả lời: “Được.”\n\nChỉ nhắc tới khối thạch màu sắc mùa xuân thôi, cũng khiến cô có chút đỏ mặt. Nhưng dù sao thì máy sưởi ở đây đã được bật hết cỡ rồi nên không ai biết được.\n\nCao Học Huy vội vàng ăn qua loa bữa sáng rồi rời đi.\n\nÚc Tưởng ăn đến khi ợ hơi mới dừng lại.\n\nCô cảm thấy khá buồn chán nên không ở lại đây nữa, trực tiếp mang theo Dư Đồng về phòng ngủ.\n\nSau khi phòng kính được yên ắng lại, sắc mặt Trâu Bành khó coi, nói: “Hôm nay cậu cả mang theo vệ sĩ tới đây, không phải là để đề phòng chúng ta đâu nhỉ?”\n\n“Anh đang nghĩ gì vậy? Anh nghĩ nhiều rồi đấy. Chúng ta lớn lên cùng nhau, có được mối quan hệ này không dễ dàng gì. Đừng tự mình làm loạn nữa.”\n\nTrâu Bành hỏi ngược lại: “Hôm qua Cao Học Huy thua hai người các người, hôm nay cho cậu một hộp ngọc, lại cho cô ấy thêm một hộp ngọc. Đối đãi hai người ngang nhau như thế, cậu không tức giận sao?”\n\nTính cách người bên cạnh hiền lành, mỉm cười nói: “Sao tôi lại phải tức giận? Đối xử ngang nhau thì có vấn đề gì đâu? Tôi nghĩ Cao Học Huy nói đúng đó, cô Úc rất thú vị.”\n\nVẻ mặt Trâu Bành vô cùng khó coi: “Thú vị chỗ nào?”\n\nNgười bên cạnh ngạc nhiên nhìn anh ta: “Cậu không cảm nhận được à?”\n\nAnh ta dừng lại một lúc, sau đó mỉm cười nói: “Cậu có hâm mộ Cao Học Huy không?”\n\nTrâu Bành không nói gì.\n\n“Trong số những công tử nhà giàu, chỉ có Cao Học Huy là tỏ ra không quan tâm đến thế giới bên ngoài, dù có chuyện gì thì cũng không liên quan đến anh ta. Nhưng Cao Học Huy không thực sự thoải mái đến thế đâu. Nếu không thì chân anh ta cũng sẽ không bị cha mình đánh gãy.” Anh ta cười khẩy: “Cô Úc thật sự rất thú vị. Nhất là khi mọi người đang rất lo lắng nhưng cô ấy lại không hề lo lắng chút nào, còn có thể khiến người ta dở sống dở chết ... Ôi thật xin lỗi, quên mất, hôm qua cậu đã tức giận do cô ấy.”\n\nTrâu Bành: “…”\n\n“Không nói nữa, tôi có việc phải làm.” Người đàn ông cầm lấy áo khoác, rồi vội vàng rời đi.\n\nTrâu Bành đến đây để trốn người nhà.\n\nTrái lại anh ta trở thành người duy nhất bị bỏ lại.\n\nLúc này, Úc Tưởng đang dựa vào ghế sô pha, bày ra đĩa hoa quả, bắt đầu chơi game.\n\nSau một thời gian, nội dung trò chơi vẫn được chia sẻ trên mạng xã hội như thường lệ.\n\nCư dân mạng nhanh chóng truy cập vào tài khoản weibo của cô.\n\n[Bên Az vẫn chưa giải quyết được vấn đề, bên này vẫn chơi game vui vẻ, Úc Tưởng tuyệt vời.]\n\n[Ôi, khi nào chương trình phát sóng trực tiếp sẽ trở lại bình thường?]\n\nÚc Tưởng rất ít khi xem bình luận như hôm nay.\n\nXem được một nửa thì điện thoại reo lên.\n\nÚc Tưởng cúi đầu xuống nhìn thì thấy là Nhiễm Chương đang gọi.\n\nCô trả lời điện thoại.\n\n“Này.” Đầu bên kia mở miệng nói: “Thực xin lỗi.”\n\nGiọng nói trẻ trung mang theo cảm giác vô cùng mệt mỏi.\n\nÚc Tưởng trả lời: “Ừ.”