Thư ký Lưu vội vàng cúp điện thoại, quay mặt về phía Trữ Sơn với vẻ mặt tức giận.\n\n“Ngài bình tĩnh trước đã. Tôi sẽ gọi cho anh Nguyên ngay bây giờ.” Vừa nãy Thư ký Lưu đang nghe điện thoại của Hề Đình thì nghe thấy Trữ Sơn nói với mình gì đó như là “Gọi điện cho Nguyên Cảnh Hoán.”\n\n“Vẫn là diễn viên chính xuất sắc nhất? Nam diễn viên chính xuất sắc nhất là cái gì? Vô dụng thôi! Anh ta đoạt nhiều giải thưởng như vậy, đều vào bụng chó sao? Diễn thế thân cũng không diễn được.” Trữ Sơn đầy tức giận.\n\nThư ký Lưu đã gọi hai cuộc gọi liên tiếp.\n\n“Không gọi được...” Thư ký Lưu có chút xấu hổ. Anh ta là người chịu trách nhiệm tìm người, bây giờ không gọi được thì chẳng phải sẽ bị trừ tiền thưởng sao?\n\nTrữ Sơn lạnh lùng nói: “Vậy tạm thời mặc kệ anh ta đi, chờ anh ta nhận ra mình ngu xuẩn và lãng phí thời gian thế nào thì sẽ tìm đến anh để cầu xin thôi.”\n\n“Chuẩn bị xe, tìm Úc Tưởng trước đi.” Trữ Sơn nhanh chóng ra quyết định.\n\nTrữ Sơn nhanh chóng lên xe cùng thư ký và vệ sĩ.\n\nThư ký Lưu hỏi: “Ngài có muốn gọi điện cho cô Úc trước không?”\n\n“Gọi trước để cô ta chạy mất sao? Anh không biết dùng đầu óc à?” Trữ Sơn không vui nói.\n\nThư ký Lưu: “Vậy...”\n\nTrữ Sơn nói: “Gọi đến Ngự Thái trước đi, hỏi xem Úc Tưởng gần đây có sống ở đó không.”\n\nThư ký Lưu nghe theo và nhanh chóng gọi điện.\n\nNhân viên quản lý tại Ngự Thái rất nhanh đã nhấc máy: “Xin chào, bất động sản Ngự Thái xin nghe.”\n\nThư ký Lưu: “Xin chào, tôi muốn hỏi gần đây cô Úc có đến ở không?”\n\nNhân viên quản lý: “Xin lỗi, chúng tôi không tiết lộ bất kỳ thông tin nào về chủ sở hữu ra bên ngoài.”\n\nVì thư ký Lưu mở loa ngoài, Trữ Sơn có thể nghe thấy, ông ta cảm thấy sắp nghẹn thở. Ông ta giật lấy điện thoại và nói: “Nhà cô ta chính là do tôi sang tên.”\n\n“Sau khi chuyển nhượng anh không còn là chủ sở hữu nữa.” Logic nhân viên quản lý rất đúng.\n\nTrữ Sơn: “...”\n\n\"Tôi là Trữ Sơn.\" Ông ta nói.\n\nNgười quản lý sốc.\n\nCó phải là Trữ Sơn của nhà họ Trữ không?\n\nNgười quản lý cố nén vẻ căng thẳng, nói: “Xin lỗi...”\n\nTrữ Sơn tức giận đập vỡ điện thoại di động: “Những kẻ ngu ngốc không biết “thích nghi” thì cả đời chỉ có thể làm lao công!”\n\nTài xế nghe vậy, không khỏi lẩm bẩm trong lòng. Những người dân lao động trêu ghẹo gì đến ông ta chứ?\n\nDù sao thư ký Lưu cũng là tay sai trung thành của Trữ Sơn và là thư ký cấp cao nên anh ta cũng không biểu lộ gì.\n\nNhưng Trữ Sơn lại lên tiếng: \"Gọi điện cho nhà họ Úc, liên lạc với chú của cô ta.\"\n\nThư ký Lưu đành phải lên tiếng: “Tổng giám đốc Trữ, ngài vừa đập điện thoại di động của tôi.”\n\nTrữ Sơn: \"...\"\n\nTrên đường đi, Trữ Sơn cảm thấy mọi việc không được suôn sẻ.\n\nNhưng cuối cùng Trữ Sơn vẫn “hạ mình” dùng điện thoại di động của mình liên lạc với người chú nhà họ Úc.\n\nNgười chú nhà họ Úc vừa nhận được điện thoại của Trữ Sơn, trong lòng vẫn có chút sợ hãi.\n\nVới tình trạng sắp sụp đổ như hiện tại, nhà họ Úc không thể chống chọi nổi dù chỉ một ngón tay của nhà Trữ.\n\n\"Ngài có việc gì sao ạ!.\" Thái độ của người chú nhà họ Úc rất khiêm tốn.\n\nCơn giận của Trữ Sơn dịu đi một chút: “Hôm nay Úc Tưởng có ở nhà không?”\n\nNgười chú sửng sốt nói: “Không có.”\n\nTrữ Sơn: “Vậy hiện tại cô ta đang ở đâu?”\n\nNgười chú nhà họ Úc: “Tôi không biết, tôi thực sự không biết.”\n\nTrữ Sơn cau mày nói: “Vậy gọi điện hỏi xem.”\n\n“Đúng, đúng, đúng…”\n\nSau khi chú của Úc Tưởng cúp điện thoại, ông ta gọi cho Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng còn chưa đếm xong ngọc trong hộp, vừa nhấc máy đã nghe chú nhà họ Úc hét lên: “Úc Tưởng, chạy đi!”\n\nTrong đầu Úc Tưởng đầy nghi vấn: “Cái gì? Tận thế rồi sao, cương thi xâm chiếm trái đất sao?”\n\nÔng ta hít một hơi: “Chuyện nghiêm trọng hơn nhiều, Trữ Sơn đang tìm con, con có biết ông ta tìm con vì cái gì không? Dù sao chắc chắn cũng không phải chuyện tốt.”\n\nÚc Tưởng không thể không kêu lên một tiếng.\n\nTrữ Lễ Hàn có ngờ tới là Trữ Sơn cũng sẽ đến tìm cô không?\n\nÚc Tưởng bình tĩnh nói: “ y, chạy làm gì? Không cần vội.”\n\nChú Úc gần như nhảy cẫng lên ở đầu bên kia.\n\nCó lẽ vì tự thấy mình cũng xảo quyệt và tháo vát như Trữ Sơn nên ông ta biết những người như họ nhất định hành động rất mờ ám.\n\n“Con còn nhỏ, không hiểu đâu…” Người chú mới ngẩng đầu lên.\n\nÚc Tưởng trả lời: \"Đúng, đó là lý do tại sao con muốn được tôi luyện và học hỏi nhiều hơn từ những người tài giỏi.\"\n\nNgười chú nghẹn ngào.\n\nTrữ Sơn cúp điện thoại, nghe thư ký Lưu nói: “Hay là chúng ta đến công ty của cô ấy? Chắc cô Úc cũng ngại lắm.”\n\nSắc mặt Trữ Sơn tối sầm: “Thể diện của tôi và cô ta, cái nào quan trọng hơn?”\n\n“Tất nhiên là của ngài rồi.”\n\n“Vậy là anh đang muốn tôi làm xấu mặt mình ở nơi công cộng? Nếu lời đồn truyền ra, người khác sẽ nói tôi già rồi, thực sự không có năng lực. Đến cả một con nhóc cũng không thể giải quyết được. Còn muốn tôi hạ thấp bản thân mình để đến công ty tìm cô ta sao, cô ta có xứng đáng không?”\n\nCái này không được mà cái kia cũng không xong. \n\nThư ký Lưu bỏ cuộc.\n\n“Úc Tưởng không được như chú của cô ta.” Đại khái vì Trữ Sơn đã bị Úc Tưởng làm cho tức giận nên ông ta cảm thấy thái độ khiêm tốn của người chú làm mình dễ chịu hơn.\n\nÔng ta đang nói chuyện thì chú nhà họ Úc gọi lại.\n\n“Tổng giám đốc Trữ, thật xin lỗi, tôi không gọi được cho Úc Tưởng, có thể là điện thoại đã hết pin.”\n\nTrữ Sơn: “...”\n\nÔng ta lại đập vỡ điện thoại di động: “Nhà họ Úc không có ai tốt cả!”\n\nTrữ Sơn chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày ông ta muốn tìm Úc Tưởng để trút giận nhưng ông ta lại không tìm được người.\n\nThư ký Lưu ghé đại vào một cửa hàng di động trên đường và mua một chiếc điện thoại mới.\n\nAnh ta quay trở lại xe, tự hỏi liệu số tiền đó có thể được hoàn trả hay không và nói: “Hay là thuê thám tử?”\n\nThư ký Lưu vừa nói xong, điện thoại di động mới của anh ta đổ chuông ngay khi nhét thẻ vào.\n\n“Là anh Nguyên!” Thư ký Lưu vui mừng khôn xiết, đây là bước ngoặt phải không?\n\nThư ký Lưu nghe điện thoại, mở âm lượng lớn để Trữ Sơn nghe được.\n\n“Xin lỗi.” Giọng nói lạnh lùng và lịch sự của Nguyên Cảnh Hoán truyền đến từ đầu bên kia: “Vừa rồi tôi hơi bận nên không nghe được cuộc gọi từ thư ký Lưu.”\n\n“Không biết anh Nguyên đang bận việc gì, thậm chí còn bỏ lỡ một cuộc gọi quan trọng như vậy.” Thư ký Lưu cảnh cáo Nguyên Cảnh Hoán.\n\nNguyên Cảnh Hoán chậm rãi nói: “Tôi vừa làm bảng đánh giá tài sản của tôi.” \n\nThư ký Lưu: “?”\n\nNguyên Cảnh Hoán nói tiếp: “Tôi muốn xem xem liệu mình có thể tiếp tục sống tốt nếu mất việc hay không.”\n\nThư ký Lưu: “?” \n\nĐiều này nghe có vẻ không đúng, anh ta đang muốn bỏ cuộc phải không? \n\nKhông thể được. Tại sao anh ta lại không học được tinh thần đương đầu với khó khăn chứ?\n\nThư ký Lưu thấp giọng nói: “Sao anh lại thất nghiệp vậy?”\n\nNguyên Cảnh Hoán cảm thấy cổ họng nghẹn ứ, khó khăn lắm mới có thể nở một nụ cười mỉa, nói: “Đây không còn là vấn đề tôi có thể thu hút được cô Úc hay không nữa, cô Úc có dám thể hiện một chút tình cảm nào với người khác ư? Cô Úc mời tôi, đổi lại tôi được gì? Là sự ép buộc của cậu cả Trữ.”\n\nCó lẽ chính giọng điệu tra hỏi của Thư ký Lưu đã khiến Nguyên Cảnh Hoán cảm thấy đồng cảm mạnh mẽ.\n\nTrữ Sơn thuê anh ta cũng tốt.\n\nSẽ tốt hơn nếu Trữ Sơn cố gắng loại trừ Úc Tưởng khỏi cậu cả Trữ kia.\n\nTất cả đều là một loại áp bức mạnh mẽ.\n\nVà cô Úc đã phải chịu đựng nhiều hơn...\n\n“Tổng giám đốc Trữ nhờ tôi giải quyết vấn đề này, nhưng tổng giám đốc Trữ có nghĩ tới việc con trai ông đang nghĩ cách nhốt chặt cô ấy không?” Nguyên Cảnh Hoán không giấu được nữa, anh ta lạnh lùng nói: “Hy vọng tổng giám đốc Trữ biết, trong thế giới tồi tệ này, quyền lực có thể khiến người ta luôn tiến về phía trước, nhưng ông không nên ức hiếp một cô gái yếu đuối như vậy! Bởi vì con người ai cũng có giới hạn riêng.”\n\n“Xin lỗi, tôi cúp máy trước.” Giọng điệu của Nguyên Cảnh Hoán vẫn khách sáo, nhưng động tác cúp máy lại khá lạnh lùng.\n\nThư ký Lưu: “...”\n\nTrữ Sơn: “...”\n\nYếu đuối?\n\nÚc Tưởng?\n\nMột cô gái yếu đuối đã lấy đi hơn 100 triệu của tôi và một căn biệt thự?\n\nAnh ta còn tức giận thay cô ta sao?\n\nHuyết áp của Trữ Sơn cao đến mức tối đa ngay sau cuộc điện thoại này.\n\nBên kia, Nguyên Cảnh Hoán cất điện thoại, quay đầu nhìn về phía quản lý đang sửng sốt.\n\n“Anh không nên nói chuyện với tổng giám đốc Trữ như vậy…” Người đại diện sắp phát điên.\n\nTuy nhiên, Nguyên Cảnh Hoán rất bình tĩnh. Anh ta nói: “Tôi làm việc trong ngành này không phải chỉ mới một hai năm. Tôi biết rất rõ môi trường nơi này như thế nào”.\n\nAnh ta nhìn người đại diện của mình rồi nói: “A Ngưu, làm chó lâu rồi, thỉnh thoảng cũng sẽ muốn làm người.”\n\nÁnh mắt người quản lý lóe lên, không biết có phải mình bị câu nói này đánh động hay không. Cậu ta mở miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng không nói, không dài dòng với Nguyên Cảnh Hoán nữa.\n\nBan nãy Nguyên Cảnh Hoán bận gì mà không nghe điện thoại?\n\nAnh ta vừa phải chuẩn bị cho mình một đường lui, vừa phải phối hợp với các nhân viên khác để làm một bài thanh minh. \n\nSau khi nói chuyện điện thoại với Trữ Sơn, Nguyên Cảnh Hoán đã công khai bài thanh minh.\n\nCư dân mạng cho rằng hai ngày qua “dưa” quá dày đặc.\n\n[Tòa án Nhiễm Chương thậm chí còn chưa bắt đầu, nhưng nó cũng đã ở đây rồi!]\n\n[Cuối cùng, một người nổi tiếng đã đưa ra tuyên bố không cáo buộc cư dân mạng và tay săn ảnh tung tin đồn thất thiệt! Anh ấy thực sự đã thừa nhận điều đó]\n\n[Xem xong. Tóm lại: Tôi rất ngưỡng mộ cô Úc nên đã chủ động bày tỏ lòng tốt của mình. Bị phóng viên chụp ảnh, tôi xin lỗi vì đã gây ra nhiều rắc rối cho cô Úc. Những fan theo đuổi cô, tôi cũng sẽ truy tìm đến cùng. Tôi mong mọi người sẽ cùng nhau tẩy chay những...]\n\nVốn dĩ người hâm mộ Nguyên Cảnh Hoán sẽ gục ngã sau khi nhìn thấy nó, nhưng dù sao thì Nguyên Cảnh Hoán đã viết rõ ràng những cảm xúc tốt đẹp của mình vào đó.\n\nNhưng vì sự can thiệp của fan Hề Đình nên bây giờ mọi người chỉ nói rằng chúng tôi thích Úc Tưởng và Úc Tưởng tốt mà thôi.\n\nNếu không thì sao?\n\nĐó sẽ là một nỗi nhục trước những đối thủ đã xâu xé không biết bao nhiêu ngày đêm.\n\nThần tượng có thể không có!\n\nNhưng không thể thua trong một trận cãi vã!\n\nSau khi Nguyên Cảnh Hoán đưa ra tuyên bố của mình, anh ta lướt internet để xem chiều hướng dư luận.\n\nNgười đại diện bên cạnh nói: “Tất cả đều trong tầm kiểm soát.”\n\nNguyên Cảnh Hoán thấp giọng nói: “Vẫn là công bố quá chậm.”\n\nNgười đại diện thở dài: “Ai có thể ngờ rằng cô Úc lại quay người nhanh như vậy? Hầu hết những người muốn tỏ lòng tốt đều không thể xếp hàng chờ được.”\n\nNguyên Cảnh Hoán cau mày: “Nhưng rốt cuộc chuyện của Hề Đình là như thế nào?”\n\nNgười đại diện: \"Cố ý chống lại anh?\"\n\nNguyên Cảnh Hoán: “Chống lại sự nghiệp của tôi?”\n\nVì cậu cả Trữ đã có anh ta làm người thay thế.\n\nNguyên Cảnh Hoán đang suy nghĩ... Có thể nào Hề Đình là người thay thế số 2 không?\n\nNguyên Cảnh Hoán không thể ngồi yên, anh ta gửi tin nhắn cho Úc Tưởng, hỏi khi nào cô mới rảnh. Anh ta muốn đãi cô một bữa tối, xin lỗi cô một cách đàng hoàng.\n\nChờ gần nửa tiếng.\n\nTin nhắn được phản hồi: [Đợi hai ngày nữa đi.]\n\nÚc Tưởng ở trong trang viên hai ngày, nhưng Trữ Sơn không tìm thấy cô.\n\nBà Melissa nấu ăn rất ngon. Úc Tưởng ăn, uống và vui chơi mỗi ngày, khi tuyết rơi dày đặc, Dư Đồng cầm ô, khoác áo khoác cho cô và cùng cô đi dạo.\n\nCó lẽ người duy nhất không vui chỉ có Trâu Bành.\n\nTrâu Bành và Melissa đứng dưới mái hiên, anh ta bất bình nói: “Cô ấy thật thô lỗ. Cô ấy thực sự nghĩ rằng mình đang sống một cuộc sống hạnh phúc ở đây sao.”\n\nMelissa không nói gì.\n\nTrâu Bành quay đầu nhìn Melissa, nói: “Cô nấu ăn mấy năm rồi, chỉ nấu cho người trong chỗ chúng ta, bây giờ lại phải nấu thêm cho cô ấy, cô không tức giận sao?”\n\nMelissa: “Haha.”\n\nLà không muốn nói hay là không tức giận.\n\nCô ấy không ngu ngốc khi đáp lại lời khiêu khích như vậy.\n\nTrâu Bành không nghe được câu trả lời mình mong muốn nên đột nhiên cảm thấy buồn chán và bước xuống cầu thang.\n\nKhi đến gần hơn, anh ta có thể nghe thấy giọng nữ vệ sĩ của Úc Tưởng, như thể cô ấy đang đọc…bình luận?\n\n“Thực xin lỗi, cô Úc, thật không ngờ, thật ra là cô cứu Nhiễm Chương. Cô có phòng phát sóng trực tiếp của riêng mình sao? Lời xin lỗi quá hời hợt, tôi muốn đền bù cho cô.”\n\n“Cảm ơn cô đã để Nhiễm Chương tìm lại được chính mình. Sau này ai dám mắng cô, tôi sẽ bảo vệ cô.”\n\n“Nữ Bồ Tát Úc, cô có thể tới kênh nông nghiệp để nói chuyện một buổi về “ao cá” chất lượng cao của cô được không?\"\n\n…