Trâu Bành không nói nên lời.\n\nCòn bắt ai đó phải đọc cho cô ấy nghe sao? Thói xấu gì vậy? \n\nTrâu Bành lên tiếng: “Không phải cô Úc nói nên bỏ qua bình luận trên mạng sao?”\n\nÚc Tưởng đang đắp người tuyết lên bàn đá.\n\nCô nói mà không quay đầu lại: “Này, sao tôi lại không nghe lời khen dành cho tôi chứ? Giống như nghe nhạc cổ tích vậy. Tâm trạng tôi vui vẻ nên buổi trưa có thể ăn thêm nửa bát cơm.”\n\nTrâu Bành: “...”\n\nÚc Tưởng vỗ nhẹ những hạt tuyết còn sót trên tay cô, nói: “Không chỉ nghe mà còn nên lưu giữ trong bộ sưu tập của mình. Sau này phải nghe thường xuyên hơn, sẽ vô cùng hạnh phúc, tuổi thọ sẽ tăng thêm ba mươi năm nữa.\"\n\nTrâu Bành không bao giờ ngờ rằng một cơn bão lớn đến đâu cũng không thể so sánh với loại chuyện này. \n\nBây giờ Úc Tưởng mới xoay người nhìn về phía Trâu Bành: \"Anh Trâu chưa từng nghe qua những lời như này hay sao?\"\n\nTrâu Bành bị chọc đến đau.\n\nTrong khu của họ, những người có thể lớn lên cùng cậu cả Trữ chắc chắn đều có gia cảnh tốt. Chính vì bối cảnh gia đình không thấp nên khi so sánh với Trữ Lễ Hàn, những người khác cũng khó tránh khỏi việc cảm thấy mình bị coi thường.\n\nNhững lời nói dễ chịu nhất mà Trâu Bành từng nghe là từ những người tình nhỏ của mình, bọn họ luôn nói những lời ngon tiếng ngọt.\n\nNhưng làm sao có thể được đa số cư dân mạng khen ngợi như vậy chứ?\n\nSo sánh như vậy.\n\nĐúng là chuyện nhảm nhí.\n\nTrâu Bành rất không vui.\n\nNhưng Úc Tưởng không hề có ý định đứng đây cùng anh ta. Úc Tưởng “tách” một tiếng làm đổ người tuyết mà cô khổ sở mới nặn xong, sau đó quay người đi đến chỗ Dư Đồng.\n\n“Chị Dư, chị có muốn tắm suối nước nóng không?\" Cô hỏi.\n\nDư Đồng ngượng ngùng đáp: \"Có.\"\n\nTrâu Bành lại nhìn người tuyết nhỏ chất trên bàn.\n\nĐây đâu phải người tuyết?\n\nChỉ là một đống đổ nát.\n\nTrâu Bành lập tức đáp lại, cảm thấy Úc Tưởng đang mắng mình.\n\nAnh ta không biết nhiều về Trữ Sơn, nhưng anh ta đã nhìn thấy mẹ của Trữ Lễ Hàn từ khi còn nhỏ. Anh ta thấp giọng mắng: “Để xem giám đốc Tang đối xử với cô thế nào.”\n\nHọ của mẹ Trữ Lễ Hàn là Tang - một cái họ cũng khá độc đáo.\n\nTrước đây Úc Tưởng hiếm khi nhìn thấy tuyết rơi dày đặc, kinh nghiệm xây dựng người tuyết của cô cũng không mấy phong phú.\n\nTrên thực tế, trình độ của cô chỉ ngang với một tên dở hơi.\n\nÚc Tưởng không biết lúc này Trâu Bành đang tức giận.\n\nCô quấn mình trong chiếc áo choàng tắm và đến suối nước nóng riêng của trang viên, dẫn Dư Đồng đi cùng.\n\nDư Đồng liếc nhìn về phía cô nhiều lần, cảm thấy hơi xấu hổ.\n\nSuy cho cùng, dáng người của Úc Tưởng thực sự rất đẹp, đẹp đến mức ngay cả phụ nữ cũng phải nhìn cô không rời và đỏ mặt.\n\nNhưng đúng lúc này, điện thoại di động của Úc Tưởng vang lên.\n\nDư Đồng nhanh chóng đưa điện thoại cho cô.\n\nÚc Tưởng cầm lấy, khen: “Chị Dư, thân hình chị đẹp thật đấy.”\n\nDư Đồng nghĩ, chẳng trách Úc Tưởng muốn cô đọc những bình luận đó?\n\nCô cảm thấy vui mừng sau khi nghe lời khen của Úc Tưởng.\n\nDư Đồng hỏi: \"Hay là tôi chỉ cô tập chung nhé?\"\n\nÚc Tưởng lười biếng nâng cằm: “Thôi vậy, kẻ lười biếng như tôi không xứng đáng.”\n\nÚc Tưởng nói xong, cô lấy chiếc khăn bên cạnh để lau tay rồi bật màn hình điện thoại lên.\n\nNgười gửi tin nhắn cho cô là người phụ trách của Huy Quang.\n\nNgười phụ trách của Huy Quang cũng rất xúc động.\n\nAnh ấy không ngờ video quảng cáo mình gửi đi lại gây ra nhiều rắc rối như vậy.\n\nĐến nỗi khi sự việc mới xảy ra, anh ấy cảm thấy sợ hãi khi ngày nào cũng nhìn thấy tin nhắn WeChat, sợ Úc Tưởng gây rắc rối hoặc yêu cầu anh ấy xóa video.\n\nKết quả mấy ngày sau, không những Úc Tưởng không tìm kiếm anh ấy mà trên mạng cô cũng không buồn nói gì.\n\nBây giờ anh ấy đến tìm Úc Tưởng.\n\n[Cô Úc, video trước của cô đã nhận được 9,8 tỷ lượt xem trên tất cả các nền tảng. Dựa trên tính toán giá thị trường, nền tảng này sẽ trả cho cô 2,94 triệu nhân dân tệ. Nền tảng sẽ giải quyết tiền cho chúng tôi và sẽ mất khoảng một tháng. Điều chúng tôi muốn nói ở đây là chúng tôi sẽ thanh toán trước cho cô.]\n\nÚc Tưởng: ?\n\nỞ kiếp trước, cô biết việc tự truyền thông kiếm được khá nhiều tiền, nhưng cô vẫn rất sốc khi một quảng cáo trả phí lại có thể kiếm được lợi nhuận cao như vậy.\n\nNgười phụ trách không nhận được câu trả lời từ cô, vội vàng hỏi: [Cô nghĩ sao?]\n\n[Tất nhiên, số lần phát lại sau đó vẫn sẽ tăng lên, nhưng chẳng qua cô chắc chắn cũng đã biết khi buổi phát trực tiếp đạt đến một ngưỡng nhất định thì thu nhập sẽ không nhiều.]\n\nTrên thực tế, nói đến tin tức lớn như lần này, Huy Quang đã “lặng lẽ” trở thành người thắng lớn nhất. \n\nHọ chỉ bỏ ra có vài triệu nhưng có thể nhận về lợi ích tối đa mà trước đây chưa từng có.\n\nSức nóng của Úc Tưởng sau sự việc này đã được phản ánh hoàn toàn trên video.\n\nChưa kể fan của Nguyên Cảnh Hoán, những người luôn ủng hộ mọi video mà thần tượng mình làm ra.\n\nThái độ này không ổn, người phụ trách của Huy Quang sợ Úc Tưởng bỏ chạy.\n\nỒ, vẫn còn.\n\nCó vẻ như tổng giám đốc Cao của họ cũng biết cô Úc phải không? Vậy nếu làm không tốt cũng sẽ không bị tổng giám đốc Cao trừng phạt chứ?\n\nNgười phụ trách ngay lập tức gửi một tin nhắn khác: [Chúng tôi cũng muốn đề nghị cô làm đại sứ quảng cáo cho một trò chơi khác. Nếu cô có thời gian, chúng ta có thể quay vlog được không? Đây là một yêu cầu của dự án và giá cả được tính cũng cao hơn lần trước.]\n\nSuy cho cùng, cũng chỉ là quảng bá cho giới thể thao điện tử.\n\nGiờ đây, sự nổi tiếng của Úc Tưởng đã tăng lên, cô đang trực tiếp đối mặt với những người hóng hớt trên khắp đất nước.\n\nÚc Tưởng đáp: [Được.]\n\nLúc này, nhìn ảnh đại diện của Nguyên Cảnh Hoán, cô thấy anh ta giống như một con cừu làm việc cho cô trên đồng cỏ.\n\nNhiễm Chương có lẽ là một con bò làm công.\n\nNhiễm Binh không ngờ rằng giá trị của cô sẽ tăng lên nhờ việc ông ta đẩy cô vào chỗ chết phải không?\n\nSau khi Úc Tưởng nói chuyện xong với người phụ trách, nước nóng trong hồ khiến Úc Tưởng cảm thấy có chút buồn ngủ.\n\nCô nhanh chóng nắm lấy cánh tay Dư Đồng để leo lên bờ, quấn áo choàng tắm rồi vội vã trở về phòng ngủ.\n\nNgười phụ trách của Huy Quang cũng đã nhanh chóng chuyển thẳng vào tài khoản của Úc Tưởng hơn 290 vạn. \n\nSố tiền này sẽ không đến Khải Tinh.\n\nÚc Tưởng buồn ngủ đến mức ngơ ngác sờ vào điện thoại, nhìn sơ qua rồi lại ngủ tiếp.\n\nCô không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng mắt cá chân đột nhiên cảm thấy lạnh.\n\nÚc Tưởng theo bản năng giật mình một cái, sau đó miễn cưỡng mở ra mí mắt. Trong mơ hồ, cô thoáng nhìn thấy Trữ Lễ Hàn.\n\nAnh cởi áo khoác, ngồi ở mép giường, dường như đang dùng một tay ôm lấy mắt cá chân của cô.\n\nTừ góc nhìn của cô, cô chỉ có thể thoáng thấy đôi lông mày rũ xuống của anh và một phần xương cổ tay trắng nõn dưới ánh trăng.\n\nAnh có chút “khí lạnh” nhưng lại không làm Úc Tưởng sợ hãi.\n\nVới dáng vẻ này của cậu Trữ, phải bắt anh ăn thêm hai bát cơm nữa mới được. \n\nNhưng cô buồn ngủ quá...\n\nLông mi của Úc Tưởng khẽ run lên, sau đó cô lại nhắm mắt.\n\nAnh khép các ngón tay lại, nhẹ nhàng xoa bóp mắt cá chân cho cô.\n\nCó chút ấm áp xen lẫn chút lạnh lẽo.\n\nHơi ngứa.\n\nĐại não của Úc Tưởng chậm rãi truyền đến một loại cảm giác lạ, theo bản năng cô cảm thấy xấu hổ vì bị anh “động chạm”.\n\nNhưng ý thức của những người vừa thức dậy sau giấc ngủ sâu cũng sẽ không quá rõ ràng.\n\nÚc Tưởng nhắm mắt lại, ý thức cũng nhanh chóng mất đi.\n\nViệc người này muốn trói cô bằng dây xích sắt hay dây chuyền vàng liệu có quan trọng không?\n\nĐó là chuyện của ngày mai.\n\nÚc Tưởng ngủ say đến chín giờ sáng hôm sau, cô từ từ ôm chăn ngồi dậy, nhưng không thấy Trữ Lễ Hàn đâu cả.\n\nỪm? Đêm qua có phải là giấc mơ của cô không?\n\nÚc Tưởng nhấc chân lên và ra khỏi giường, nhưng có thứ gì đó trượt xuống từ mắt cá chân cô. Vì trong phòng có sưởi nên thứ đồ kia cũng không lạnh lắm. \n\nÚc Tưởng túm lấy ống quần của mình, cúi đầu nhìn xuống \n\nVàng! Thật! Là dây chuyền vàng!\n\nÚc Tưởng cúi người, đưa tay lấy sợi dây chuyền vàng lên.\n\nBa sợi dây chuyền vàng mỏng được nối với nhau bằng khóa vàng để nhập thành một. \n\nVì nó mảnh mai nên nhìn không hề cồng kềnh hay thô tục. Ba sợi nối thành một nhìn không đơn giản như một sợi, mang lại cảm giác linh động hơn.\n\nLàn da của cô trắng và mịn màng, mang thêm một sợi dây chuyền vàng càng tạo nên một vẻ sang trọng khó tả. \n\nThứ này dường như được làm chính xác với kích cỡ mắt cá chân của cô, nó vừa vặn nhưng cũng chừa ra một khoảng hở nhỏ. Để đảm bảo cô ấy không cảm thấy khó chịu khi đeo. Nhưng lại không có một sợi dây chuyền vàng dài một mét.\n\nKhông may, không có thứ như vậy!\n\nÚc Tưởng từ từ đứng thẳng lên.\n\nCô nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo rồi đẩy cửa ra ngoài.\n\nTrữ Lễ Hàn ngồi trong phòng kính, phía sau là Thư ký Vương và Stanney.\n\nTrâu Bành vẫn ngồi đối diện, nhưng Trâu Bành lúc này đã thành thật hơn rất nhiều, cúi đầu không nói một lời.\n\nÚc Tưởng mở cửa, lên tiếng trước: \"Cảm ơn anh về món quà. Thật là khách khí, lần nào đi du lịch nước ngoài anh cũng mang một món quà về cho tôi.\"\n\nTrữ Lễ Hàn ngước mắt liếc nhìn cô, trong mắt dường như hiện lên một nụ cười.\n\nAnh biết cô sẽ thích nó.\n\nStanney nhìn thấy Úc Tưởng, lập tức đứng dậy nói: \"Tôi cũng mang quà đến cho cô Úc.\"\n\nÚc Tưởng đi tới gần ngồi xuống: “Cái gì?”\n\nStanney mang một chiếc hộp đến cho cô.\n\nÚc Tưởng nghĩ thầm, nếu anh đưa tôi đến đây để ăn uống, vui chơi và nhận quà, anh có thể đưa tôi đến đây nhiều lần hơn và tôi có thể chấp nhận việc đó.\n\nÚc Tưởng cầm lấy hộp, mở nắp ra.\n\nĐó là một món đồ thủ công hình tròn, phía dưới là đầu gỗ, bên trên được thuê nhiều màu sắc và hình thêu được khảm bằng những viên đá có màu sắc khác nhau.\n\nCó hổ phách, đá opal, tanzanite... Những viên còn lại rất khó nhận biết.\n\n“Nó đẹp không?” Stanney hỏi.\n\nTrữ Lễ Hàn nhướng mi, bình tĩnh nói: “Nó có thể được bán với giá 130.000 đô la Mỹ ở chợ thủ công. Năm ngoái, thương hiệu cao cấp muốn mua nó từ một thợ thủ công và sử dụng cách phối màu và sắp xếp hoa văn của nó làm sản phẩm mới. Rất tạo cảm hứng.”\n\nStanney cười: “Nhưng đối phương không bán.”\n\nÚc Tưởng nghiêng đầu nhìn Trữ Lễ Hàn.\n\nCậu Trữ đã nói rõ giá trị của thứ này chỉ bằng vài lời.\n\nÚc Tưởng chớp mắt nhìn Trữ Lễ Hàn.\n\nVậy thì cô không khách sáo nữa?\n\nTrữ Lễ Hàn bắt gặp đôi mắt chớp chớp của cô, chợt nhớ tới hàng mi của cô khẽ run lên khi anh ôm cổ chân cô và nhẹ nhàng xoa xoa tối qua.\n\nGiống như có thứ gì đó mỏng manh và xinh đẹp đang ngự trị trên đó.\n\nChỉ cần nhìn lướt qua sẽ vô thức dừng lại.\n\nÚc Tưởng đóng nắp lại.\n\nMột tiếng “cạch” sắc bén vang lên khiến Trữ Lễ Hàn thoát khỏi dòng suy nghĩ.\n\n“Hôm nay có thể rời khỏi nơi này.” Trữ Lễ Hàn nói.\n\nÚc Tưởng liên tục gật đầu.\n\nĐúng lúc cô quay về để nghĩ cách quay vlog của Huy Quang.\n\nCó lẽ Trữ Lễ Hàn rất bận rộn, anh chỉ đang đợi Úc Tưởng ngủ dậy gặp mặt mà thôi.\n\nSau khi Úc Tưởng cất quà, anh đứng dậy và rời đi cùng với thư ký Vương và Stanney trước.\n\nÚc Tưởng giao chiếc hộp cho Dư Đồng và đi ra trang viên một chút trước khi bắt xe quay trở lại Văn hóa Khải Tinh.\n\nDư Đồng nói: “Chờ tôi một lát, tôi đi thu dọn đồ đạc cho ngài trước.”\n\nÚc Tưởng gật đầu, đứng ở cửa chờ.\n\nĐợi đồ đạc được thu dọn xong cũng đã là mười phút sau.\n\nLúc này, một chiếc ô tô màu xám bạc đang đậu bên ngoài cổng trang viên.\n\nNgồi trong xe có Trữ Sơn, thư ký Lưu và một thám tử tư.\n\n“Tôi đã kiểm tra. Ngày Nhiễm Chương vào đồn cảnh sát, xe của cậu chủ xuất hiện ở đồn cảnh sát rồi đến đây. Có lẽ là đã đưa người đến đây.” Thám tử tư kiên quyết nói.\n\nTrữ Sơn cười mỉa: “Giấu kỹ lắm.”\n\nLúc này Trữ Sơn còn chưa để vào lòng lời nói của Nguyên Cảnh Hoán.\n\nThư ký Lưu có chút lo lắng: “Ngài không biết cậu cả ở đây sao?”\n\n“Chắc nó đi rồi. Hôm nay nó phải tham dự một sự kiện rất quan trọng.” Trữ Sơn nói.\n\nÔng ta đã nghĩ kĩ rồi.\n\nNếu tí nữa bọn họ bắt được ai đó, bọn họ cũng có thể trực tiếp đưa người đó cho Hề Đình. Anh ta đến để giúp họ xử lý việc này.\n\nNhững suy nghĩ đó cứ quẩn quanh trong đầu Trữ Sơn\n\nÔng ta đợi một lúc, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng Úc Tưởng như ông mong muốn.\n\nThực ra còn có Dư Đồng đang đi phía sau, cách đó vài bước với đồ đạc trên tay.\n\nTrữ Sơn không nhìn thấy Dư Đồng, vẻ mặt nghiêm túc nói: \"Mang người này tới đây.\"\n\nSau đó vệ sĩ xuống xe chặn đường Úc Tưởng.\n\nVệ sĩ hung hăng nhìn chằm chằm Úc Tưởng: \"Đi thôi cô Úc. Tổng giám đốc Trữ muốn gặp cô.\"\n\nAnh ta đã chuẩn bị sẵn rồi, nếu cô Úc này không nghe lời, anh ta sẽ đe dọa cô.\n\nKhông ngờ Úc Tưởng chỉ sửng sốt, sau đó gật đầu, đi theo anh ta lên xe.\n\nCửa xe mở ra, Úc Tưởng bước vào.\n\nNgười vệ sĩ nghẹn ngào.\n\nNói thế nào đây?\n\nDù sao thì cũng có chút khó chịu.\n\nLúc này Úc Tưởng nghiêng đầu nhìn vệ sĩ nói: “A, không có chỗ cho cậu rồi?”\n\nNgười vệ sĩ càng bối rối hơn.\n\nVẫn còn thời gian để nói chuyện với vệ sĩ sao?\n\nCó vẻ như cô ấy vẫn chưa biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề.\n\nSắc mặt Trữ Sơn càng tối hơn, lạnh lùng nói: “Úc Tưởng.”\n\nÚc Tưởng liền quay đầu lại.\n\nKhông ai biết rằng, trước khi lên xe, cô đã gọi điện thoại.\n\nBên trên là số điện thoại của Trữ Lễ Hàn.\n\nNếu không thì còn có Hà Vân Trác... Đừng nhắc đến, cô có khá nhiều lựa chọn. Úc Tưởng không khỏi thở dài.\n\n“Cô có biết nếu cầm tiền mà không làm gì thì sẽ thế nào không?\" Giọng nói của Trữ Sơn vang lên, đầy uy hiếp.\n\nÚc Tưởng nhăn mũi, chớp chớp mắt, đôi mắt ngấn nước.\n\nChỉ có Hà Vân Trác, người có kinh nghiệm trong việc này mới biết rằng Úc Tưởng chắc chắn không giỏi trong việc này. Trữ Sơn không biết. \n\nTrữ Sơn nhìn chằm chằm vào cô.\n\nSắp khóc à? Cô muốn tự vệ bằng nước mũi và nước mắt sao?\n\nKhông ngờ, Úc Tưởng đặt chân lên lưng ghế trước mặt, sau đó xắn ống quần lên, để lộ sợi dây chuyền vàng.\n\nDa cô rất trắng.\n\nNó trông thật đẹp, giống như màu sáng duy nhất giữa tuyết trắng vào mùa đông.\n\nCô sắp khóc.\n\nCô cố gắng nói một cách kiên cường: “Ông có nhìn thấy không? Tôi có thể làm gì được sao? Tôi đã cố gắng chống lại cậu chủ, nhưng lại bị cậu chủ đưa đến đây giam cầm. Tôi vừa thoát khỏi xiềng xích và bí mật trốn thoát trong khi cậu chủ không có ở đây…”\n\nNghe xong, vệ sĩ, thư ký Lưu và thám tử tư đều biến sắc ngay tại chỗ rồi hét lên: \"Mẹ kiếp.\"\n\nSao cậu chủ có thể làm ra loại chuyện như vậy chứ?\n\nVẻ mặt Trữ Sơn cực kỳ khó coi, rốt cục ông ta cũng hiểu được lời nói của Nguyên Cảnh Hoán có ý gì.\n\nÔng đã tính toán mọi chuyện nhưng không ngờ Trữ Lễ Hàn lại mạnh đến thế.\n\n“Cô không trốn đi sao? Nhiều tiền như vậy cũng đủ để cô trốn ra nước ngoài.\" Trữ Sơn nghiến răng nghiến lợi.\n\nNước mắt lăn dài trên mặt Úc Tưởng.\n\nCô nói: “Ông có biết nếu con mồi thoát khỏi tầm mắt của người thợ săn và bị bắt lại thì kết cục bi thảm sẽ xảy ra như thế nào không?”\n\nTâm trạng của Trữ Sơn vô cùng phức tạp: “Cô cũng biết sợ sao?”\n\nÚc Tưởng: “Không, ý tôi là, cần phải trả nhiều tiền hơn nữa.”