Khi Úc Tưởng vừa dứt lời. \n \nCô bị ấn trên tường. \n \nBàn tay Trữ Lễ Hàn đang giúp cô chỉnh lại phần cổ áo bỗng chuyển sang giữ chặt gáy cô. Cô có thể cảm nhận rõ ràng ngón tay anh ta vuốt ve nhẹ nhàng bên cổ của mình, nhẹ nhàng miết vùng da sau tai của cô. \n \nTrái ngược với cử chỉ kín đáo và nhẹ nhàng ấy là cái cuối người trao một nụ hôn nồng cháy. \n \nAnh cạy răng môi ra, mở rộng tiến vào. \n \nGiống với tưởng tượng của cô, nụ hôn đầy thô bạo đó gần như muốn nghiền nát linh hồn của cô. \n \nDáng người cao to của anh gần như bao trọn lấy cô. \n\n\nTrong một lúc ngẩn ngơ, Úc Tưởng có ảo giác mình bị cuốn vào cơn sóng xanh khổng lồ, tuy đẹp đẽ nhưng cũng dữ dội hút hồn. \n \nLông mi của Úc Tưởng run nhẹ, ánh mắt của cô va vào đôi mắt sâu hút của Trữ Lễ Hàn. \n \nTrữ Lễ Hàn nhìn cô chằm chằm, giống như người thợ săn đang quan sát kĩ con mồi của mình. \n \nLúc này, thư ký Lưu không nhịn được mà vươn cổ nhìn tới. \n \n...Cậu Trữ đang quay lưng về phía cậu ta nên hầu như là không nhìn được gì hết! Cậu ta chỉ có thể dựa vào động tác và bóng lưng mà suy đoán Trữ Lễ Hàn đang hôn Úc Tưởng. \n \nCó thể vì không thể nhìn rõ diễn biến bên đó, nên thư ký Lưu có hiện tượng tim đập rộn ràng, mê mang không nói nên lời. \n \nAi là người xem được rõ nhất nhỉ? \n \nChính là vị thám tử tư đang ngồi trên hàng ghế dài này, anh ta quay đầu lại, nhìn thấy cảnh này mà ngạc nhiên không thốt nên lời. \n \nThư kí Vương và một vài vệ sĩ đến sau cũng đồng loạt dừng lại, trên mặt họ là biểu cảm sửng sốt. \n \nĐây là bên ngoài phòng bệnh... nhỉ? \n \nThư ký Vương không chắc chắn lắm, nghĩ trong bụng. \n \nTrong một lúc lâu cũng không có người nào dám lên tiếng. \n \nSự hưng phấn tăng vọt lên bộ não. \n \nÚc Tưởng bị hôn đến độ thiếu oxy. \n \nTheo bản năng, Úc Tưởng nắm chặt bả vai của Trữ Lễ Hàn, cơ thể mềm nhũn ngã vào lồng ngực anh. \n \nXong rồi, xong rồi. \n \nCô tưởng chỉ hôn mạnh một cái thôi, ai biết được lại hôn lâu đến như này đâu... \n\n\nDường như Trữ Lễ Hàn nhận ra điều gì đó, đôi mắt nhẹ nhàng chuyển động rồi buông lỏng cô ra để giảm đi chút áp lực. \n \nKhông khí đã có thể luồn vào miệng của Úc Tưởng. \n \nĐôi môi của cô hở ra một kẽ nhỏ, cô như bị hôn cho ngẩn người nên không khép lại được. Cánh môi trở sưng tấy và ửng đỏ, trong không gian thiếu ánh sáng của bệnh viện cũng không làm giảm được sắc đỏ quyến rũ của đôi môi. \n \nÁnh mắt sâu thẳm của Trữ Lễ Hàn không hề dịu lại, anh đặt tay lên môi của cô chà qua lại hai ba lần, dường như qua hành động ấy mới có thể dập tắt đi dục vọng đang dâng trào mãnh liệt trong người anh. \n \nDưới sức ép của anh, Úc Tưởng bị ép phải ngẩng đầu lên, lần nữa nhìn vào mắt của anh. \n \nKhoảng khắc ánh mắt hai người giao nhau thì Trữ Lễ Hàn cúi đầu xuống hôn lên cằm của cô. Úc Tưởng cảm giác như vị thế của mình bị áp đảo không nói thành lời, còn có một chút sự mập mờ. \n \nTrong phút chốc Úc Tưởng bị ánh mắt và hành động của Trữ Lễ Hàn làm cho choáng váng. \n \nPhải chăng là do kỹ năng diễn suất của anh Trữ quá đỉnh? \n \nMột khoảng khắc nào đó thì cô đã nghĩ người đàn ông này thật sự muốn chiếm hữu cô. \n \nCó thể là do cô đã đọc quá nhiều tiểu thuyết bá đạo tổng tài rồi. \n \nCô nhanh chóng tự kiểm điểm bản thân. \n \n\"Cậu chủ...\" Rốt cuộc vẫn phải là thư ký Vương lên tiếng trước. \n \nAnh nói nửa tiếng nữa phải quay lại hội nghị, anh ngồi trên xe mười phút, giờ anh tới đây hôn hết mười phút nữa. Bộ anh tới đây chỉ để hôn hít thôi hả? Thư ký Vương đau khổ nói thầm trong lòng. \n \nTiếng của thư ký Vương đánh tan bầu không khí yên lặng, đồng thời giúp cho Úc Tưởng thoát khỏi cơn mụ mị. \n \nNếu Trữ Lễ Hàn đã diễn vai mạnh xong rồi. \n \nThì bây giờ tới lượt cô diễn vai yếu đuối. \n \nÚc Tưởng đẩy Trữ Lễ Hàn ra ngay. \n \nCô không quên tám chuyện với hệ thống: \"Này, nói thật kỹ năng hôn của nhân vật phản diện này hình như càng ngày càng tốt hay sao ấy. Không lẽ anh ta trốn tôi đi học hỏi với người khác vậy?\" \n \nHệ thống: \"…\" \n \nĐừng nói nữa, nó không muốn nghe! \n \nNhưng rốt cuộc thì nó vẫn không quản nổi cái miệng của mình: \"Ngoài cô ra thì còn ai có thể hôn anh ta?\" \n \nÚc Tưởng nghe thấy những lời này, không biết vì sao lại sửng sốt. \n \nDẫu cô biết rằng hai người có làm chuyện thân mật với nhau, nhưng lời khẳng định được nói từ miệng người khác thì lại có cảm xúc khác biệt hẳn. \n \nÚc Tưởng ngước mắt lên thì thấy Trữ Lễ Hàn vẫn đang nhìn cô. \n \nGương mặt anh ta không xuất hiện biểu cảm nào, tuy vậy ánh mắt lại mang theo cảm giác áp lực mãnh liệt quét qua người cô, anh có vẻ như chưa đủ thỏa mãn, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô. \n \nỪ, có chút phấn khích. \n \nÚc Tưởng không tự chủ được mà cảm giác lạnh sống lưng, da đầu của cô tê dại, và cũng một phần là bản năng... \n \nỪ, có hơi kích thích. \n \nChỉ mới nhìn trực diện ánh mắt đó một chút thôi mà thư ký Lưu đã cảm thấy đáng sợ. \n \nNguyên Cảnh Hoán và Úc Tưởng nói không sai chút nào... Cậu Trữ quả thật có tính kiểm soát và chiếm hữu mạnh mẽ. \n \nNhìn cái cách mà cậu chủ thản nhiên ôm lấy Úc Tưởng là biết. \n \nTìm người thay thế có giải quyết được chuyện này không? \n \nThư ký Lưu cúi đầu, cảm thấy bản thân mình giống như chuột gặp phải mèo, vừa đi tới vừa nói: “Cậu cả Trữ.” \n \nYết hầu của Trữ Lễ Hàn di chuyển, anh quay đầu nhìn thư lý Lưu, sau đó ánh mắt anh nhìn tới thám tử tư bên cạnh: \"Anh ta là ai?\" \n \nThư ký Lưu gặp Trữ Lễ Hàn sợ như chuột gặp mèo, cậu ta vừa mở miệng thì nói lắp: “Là… là người mà giám đốc Trữ mời đến.” \n \nThư ký Vương cười nói: \"Ai mà chẳng biết là người được giám đốc Trữ mời cơ chứ, ý của cậu chủ là anh ta làm nghề gì.\" \n \nMồ hôi lăn dài trên trán của thư ký Lưu. \n \nThám tử tư cũng tìm đường nhích mông ra để tạo khoảng cách nhất định với Trữ Lễ Hàn. \n \nDù Trữ Sơn trong phòng bệnh không thể nghe rõ âm thanh bên ngoài, nhưng ông ta cũng đoán sơ được tình huống hiện tại. \n \nÔng ta thầm mắng một câu đồ ăn hại. \n \nSau đó ngẩng đầu lên: “Con đến rồi? Vào trong nói chuyện đi.” \n \nTrữ Lễ Hàn bước vào bên trong phòng bệnh. \n \nTim của ông ta trũng xuống. \n \nĐứa con trai lớn này của ông đúng là rất để tâm đến Úc Tưởng, nếu ông nghĩ ra kế hoạch ám sát Úc Tưởng, chắc chắn đứa con này của ông ta sẽ tìm mọi cách khiến ông sống không bằng chết. \n \nTrữ Sơn không chút nghi ngờ nào về “sự điên cuồng” được di truyền từ mẹ ruột của Trữ Lễ Hàn. \n \nTrữ Sơn nén lại cảm xúc, gượng cười: “Con đến thăm ba à? Ba không sao đâu. Chỉ là đột nhiên máu không lưu thông mà thôi.\" \n \nTrước đây ông đã lấy cái cớ bị bệnh để đối phó với Trữ Lễ Hàn. \n \nNhưng bây giờ cơ thể ông ta thực sự có vấn đề, mà ông ta không dám để Trữ Lễ Hàn biết rõ tình trạng sức khỏe của mình. \n \nCòn về chuyện của Úc Tưởng, ông ta không dám nhắc đến nữa. \n \nChỉ có thể giả vờ là chưa nhắc đến vấn đề đó. Nếu bắt đầu đã hỏi Trữ Lễ Hàn đến đây vì chuyện của Úc Tưởng, thì sẽ còn nhiều chuyện phải giải quyết. \n \nTrữ Lễ Hàn không nhìn ông ta mà quay đầu về phía cửa, anh thản nhiên hỏi: “Sao cô không vào?” \n \nNgay lập tức Trữ Sơn đã nhận ra anh nói với Úc Tưởng. \n \nGiọng điệu đó khiến ngay cả một người cha như ông cũng cảm thấy sởn gai ốc. Thảo nào Úc Tưởng luôn đòi tăng lương... \n \nNgay lúc này, tiếng bước chân vang lên. \n \nNghe tiếng bước chân có vẻ hơi do dự, có thể cảm nhận rõ được tâm thế không tình nguyện của người tạo ra nó. \n\n\nPhải mất khoảng nửa phút sau, Úc Tưởng mới bước vào phòng. \n \nTrữ Lễ Hàn vẫn rất kiên nhẫn đứng đó chờ cô. \n \nĐợi đến khi Úc Tưởng đứng lại. \n \n“Sao Úc Tưởng lại ở đây?” Trữ Lễ Hàn hỏi thẳng Trữ Sơn. \n \nTrữ Sơn cười trừ: “Haha, ba chỉ muốn hỏi thăm tình hình của cô ấy và con một chút, vừa lúc ba thấy không khỏe nên hẹn gặp nhau ở bệnh viện.” \n \nAnh đáp lại một tiếng: “Ừm.” Cũng không hỏi gì thêm. \n \nLúc này Trữ Sơn mới nhận ra một chi tiết. \n \nTuy lỗ tai ông ta có hơi kém đi nhưng mắt thì vẫn chưa mờ. Ông ta thấy rõ trên cần cổ trắng mịn của Úc Tưởng có hiện dấu tay miết nhẹ để lại dấu trên đó. \n \nDù cái dấu đó rất nhạt, chỉ một lát là sẽ mất sạch. \n \nNhưng như này đã cũng đủ làm Trữ Sơn tưởng tượng vừa rồi đứa con trai lớn của ông ta ở bên ngoài phòng bệnh đã nắm chặt gáy của Úc Tưởng và hôn như sự trừng phạt. \n \nKhi đó, trong lòng của Trữ Lễ Hàn có lẽ đã bắt đầu tính toán nợ cũ của ông ta rồi đúng không? \n \nTrữ Sơn cảm thấy cổ họng mình hơi thắt lại. \n \nÔng ta nghĩ có lẽ bản thân đã đánh giá thấp sự \"điên rồ\" của Trữ Lễ Hàn. \n \nTrữ Lễ Hàn chỉ đứng yên đó, anh không có ý định tiến thêm hai bước để lại gần giường bệnh. \n \nAnh bỗng nhiên đưa tay đặt lên gáy của Úc Tưởng. \n \nĐây là một hành động có thể xem là đánh dấu chủ quyền. \n \nAnh vừa dửng dưng nói: “Con còn việc phải làm, hay là để thư ký Vương gọi điện cho Lăng Sâm Viễn đến thăm bố nhé?” \n \nVừa làm như không có gì vuốt ve vùng da sau tai của cô.\n\n\nÚc Tưởng nhận thấy ánh mắt của Trữ Sơn, thư ký Lưu và những người khác đang nhìn, cô hơi rùng mình. \n \nChính là cảm giác phấn khích chạy dọc hết cả sống lưng. \n \nThôi kệ, nhưng tại sao cô lại muốn anh trêu đùa thêm chút nữa thế này. \n \nThật là kỳ lạ. \n \nTại sao khi ra khỏi giường, cậu Trữ có vẻ như rất thích những hành động nhỏ nhặt như vuốt ve hình như càng thêm mãnh liệt hơn nhiều... \n \nÚc Tưởng suy nghĩ sâu xa. \n \nTrữ Sơn bên này nhìn hành động của hai người, có chút thơ thẩn. \n \nThậm chí ông ta còn quên mất nghe Trữ Lễ Hàn nói gì. \n \nTrữ Lễ Hàn không nghe thấy tiếng trả lời của Trữ Sơn, thế nhưng anh không hề tức giận mà thậm chí còn kiên nhẫn lặp lại câu hỏi lần nữa. \n \n“Để con gọi Lăng Sâm Viễn tới thăm bố nhé?” \n \nĐột nhiên thái độ của Trữ Lễ Hàn trở nên khác lạ làm cho Trữ Sơn nghe xong cảm thấy lạnh gáy. \n\n\nThôi ba không cần... \n \nBốn từ này chỉ vừa dừng ở cổ họng ông ta. \n \nThì Trữ Lễ Hàn quay sang nhìn thư ký Lưu: “Cậu còn đứng đấy làm gì? Mau gọi cho Lăng Sâm Viễn đi.” \n \nThư ký Lưu e ngại nhìn qua Trữ Sơn, cuối cùng cậu ta vẫn phải lấy điện thoại ra gọi cho Lăng Sâm Viễn. \n \n“Giám đốc... Giám đốc Trữ bị bệnh ạ.” Thư ký Lưu vô cùng căng thẳng nói. \n \nĐầu dây bên kia nhanh chóng có tiếng đáp lại: “Bệnh nặng không?” \n \n“Không, không nặng lắm.” \n \n\"Ờ, vậy khi nào xong việc thì tôi qua.\" \n \n“…” \n \nThư ký Lưu không dám thuật lại cái này cho Trữ Sơn nghe. \n \nTrữ Lễ Hàn cười khẽ, nói: “Bảo anh ta rằng bố đang bệnh rất nặng.” \n \nThư ký Lưu nhìn qua Trữ Sơn, rồi nhìn Trữ Lễ Hàn, cậu ta không còn cách nào khác đành phải truyền lời đó cho Lăng Sâm Viễn. \n \n“Bệnh nặng đến mức nào?” Lăng Sâm Viễn buông cây bút trong tay, hỏi tiếp. \n \nThư ký Lưu gồng mình nói dối: “Ngất xỉu rồi ạ.” \n \nLăng Sâm Viễn lại hỏi: “Sao lại ngất?” \n \nThư ký Lưu dù có ngốc đến đâu thì cũng biết Lăng Sâm Viễn hoàn toàn không lo lắng gì cho sức khỏe của Trữ Sơn. \n \nNhững câu hỏi của Lăng Trầm Viễn thực chất chỉ là muốn nghe một câu tuyên bố tuyệt vời rằng \"Ông ấy sắp chết rồi.\" \n \nCuộc gọi vẫn phải tiếp tục. \n \nThư ký Lưu nhìn Trữ Lễ Hàn một cái, nghĩ thầm, chẳng lẽ cậu chủ cố tình làm như vậy?\n\n\nSau đó, thư ký Lưu tiếp tục nói: “Bị chọc giận ạ.” \n \nLăng Sâm Viễn đáp lại: “Tôi sẽ tới ngay để xem ông ta thế nào.” \n \n“Cậu Lăng nói sẽ tới ngay ạ...” Thư ký Lưu cất điện thoại. \n \nHiện giờ, thư kí Lưu mới cảm thấy mình đã đồng cảm được với Úc Tưởng. Cậu ta mới đứng trước mặt cậu chủ Trữ và nghe giọng của cậu Lăng thôi mà đã cảm thấy khó sống sót qua ngày, cứ như có thể chết bất cứ lúc nào. \n \nÚc Tưởng còn bị cậu cả Trữ và cậu Lăng tranh giành thì chẳng phải sẽ đau khổ ghê gớm sao? \n \n“Đi thôi.” Trữ Lễ Hàn gõ nhẹ vào sau gáy của Úc Tưởng, hiển nhiên là muốn cô đi cùng. \n \nTrữ Sơn có thể nói gì đây? \n \nTrữ Sơn không thể nói gì cả.