Anh cầm cuốn sổ hộ khẩu, thấp giọng hỏi: “Kết hôn không?”\n\nÚc Tưởng: “Tôi chỉ hỏi vậy thôi...”\n\nTrữ Lễ Hàn: …\n\nHệ thống: ?\n\nTại sao nó có vẻ như nhìn thấy một chút thất vọng từ trên mặt nhân vật phản diện nhỉ?\n\nÚc Tưởng cười một cái: “Kết hôn là một việc rất thần thánh, không thể qua loa được.” Tuy con người cô rất qua loa.\n\nNhưng cô cảm thấy con người cậu chủ Trữ không tồi.\n\nLà thật lòng cảm thấy như vậy.\n\nKể từ sau khi thế giới này trở nên chân thật đối với cô.\n\nAnh đã không còn chỉ là một nhân vật phản diện trong nguyên tác nữa.\n\nAnh là Trữ Lễ Hàn mà cô biết.\n\nCũng chính vì như vậy, cho nên càng không thể qua loa, nhưng nếu đổi thành người khác thì cô chắc chắn nằm yên mặc kệ tất cả, lúc ly hôn còn vui vẻ chia một nửa tài sản cho người ta.\n\n“Tôi biết rồi.” Trữ Lễ Hàn che giấu màu sắc thâm trầm trong đáy mắt.\n\n“Còn nữa, cậu chủ Trữ không cần giúp tôi giữ danh tiếng. Không cần nói tôi với bọn họ không có quan hệ gì cả. Cho dù có quan hệ thì sao? Lúc tôi không cần trong sạch và đạo đức thì không một ai có thể đeo xiềng xích lên người tôi được.” Úc Tưởng thản nhiên nhún vai.\n\nBây giờ cô đã bắt đầu thích thế giới này rồi.\n\nCó lẽ chính là vì nơi đây đan xen giữa hiện thực và hư cấu, cho nên cô có thể thoải mái đi làm những việc kiếp trước cô muốn làm, còn có được niềm vui chân thực.\n\n“Nhưng, cậu chủ Trữ có để tâm không? Lúc những người khác bàn tán về tôi, khó tránh khỏi sẽ bán tán tới cả cậu chủ Trữ.” Úc Tưởng hỏi anh.\n\n“Để tâm cái gì? Đa số mọi người luôn sử dụng nhận thức hạn hẹp của mình để đánh giá người khác một cách bừa bãi. Tôi cần phải để ý tới bọn họ sao?” Giọng điệu Trữ Lễ Hàn có vẻ trịch thượng.\n\nNgười khác nói thế nào, chưa từng nằm trong phạm vi suy xét của Trữ Lễ Hàn.\n\nAnh chỉ muốn độc chiếm Úc Tưởng xuất phát từ lòng riêng mà thôi.\n\nÚc Tưởng nhướn mày, cô gật đầu nói: “Đúng vậy. Cho nên tôi và cậu chủ Trữ có cùng một tư tưởng. Khi tôi để ý tới suy nghĩ của người khác, mong đợi có được lời khen ngợi và sự yêu thích từ bọn họ, thì đó là giao quyền lợi đặt quy tắc cho đối phương. Đối phương nói thế nào là tốt, thì tôi nhất định phải biến thành như vậy. Chỉ cần đối phương muốn thì người đó có thể sử dụng quy tắc người đó đặt ra để giết tôi...”\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn dáng vẻ rạng rỡ phát sáng của cô, không nói gì nữa.\n\nChỉ là suy nghĩ muốn có cô lại sâu hơn một chút.\n\n“Cho nên...Chúng ta cứ lừa tổng giám đốc Trữ đến cùng đi.” Úc Tưởng nhếch môi khẽ mỉm cười: “Nếu chúng ta không lừa đảo, người khác sẽ lừa chúng ta? Anh nói xem đúng không?”\n\nThế này chẳng phải là cô có lừa được tiền thì anh cũng thấy vui sao.\n\nCái này gọi là gì nhỉ?\n\nCái này chẳng phải gọi là cùng tần số hả?\n\nTrữ Lễ Hàn nhìn chằm chằm vào cô, như sắp nhét cô vào trong mắt luôn vậy.\n\nAnh đáp: “Ừm.”\n\nỞ một đầu khác, Trữ Sơn lên xe, trầm giọng hỏi: “Tiểu Viễn, con thành thật nói ba biết, giữa con và Úc Tưởng...Chính là, đứa nhỏ đó có khả năng là của con không?”\n\nLăng Sâm Viễn không phủ nhận.\n\nSao anh ta phải phủ nhận chứ?\n\nAnh ta muốn thấy Trữ Sơn đau khổ, rầu rĩ.\n\nHai ba con nhìn nhau nửa phút, cuối cùng là Lăng Sâm Viễn nói trước, anh ta nói: “Con muốn kết hôn với Úc Tưởng.”\n\nVừa dứt lời, Trữ Sơn đã hoàn toàn thất vọng.\n\nBây giờ ông ta hi vọng hơn ai hết rằng đứa nhỏ là con của Trữ Lễ Hàn hoặc Lăng Sâm Viễn. Cho dù không phải, cũng phải phải. Ít nhất để tất cả mọi người đều cho rằng đó là cháu trai của Trữ Sơn.\n\nNhư vậy thì ông ta mới có cọng rơm cuối cùng có thể bám được. Ông ta hoàn toàn có thể thông qua đứa nhỏ này để tiếp tục khống chế hai đứa con trai của ông ta một lần nữa.\n\nMột lát sau, Trữ Sơn nặng nề thở dài nói: “Ba sẽ giúp con, tốt nhất đứa nhỏ này là của anh con. Như vậy thì đứa nhỏ cho nó, còn con có Úc Tưởng.”\n\nKhóe miệng Lăng Sâm Viễn cong lên, đè nén cảm giác mỉa mai xuống, nói: “Được đó.” Anh ta hỏi: “Nhưng số tiền và căn nhà ba cho Úc Tưởng trước đó...”\n\nVừa nhắc tới cái này Trữ Sơn đã hơi tăng huyết áp, nhưng ông ta vẫn cố gắng diễn vai người ba hiền lành một lòng vì con, ông ta nói: “Bỏ đi, cứ coi như là quà gặp mặt con dâu trước vậy.”\n\nLăng Sâm Viễn vẫn nhớ lời Úc Tưởng nói, anh chưa đủ phối hợp với Trữ Lễ Hàn…\n\nBây giờ, tôi phối hợp với anh nhiều hơn một chút.\n\nLăng Sâm Viễn suy nghĩ trong đầu.\n\n“Còn đứa nhỏ thì sao?” Lăng Sâm Viễn hỏi.\n\nTrữ Sơn: “...”\n\nCon mẹ nó, có phải của con không mà con tích cực như thế?\n\nTrữ Sơn nuốt ngụm máu ứ trong miệng xuống, nói: “Đúng là nên chuẩn bị vài món quà.”\n\nTrữ Sơn nói câu này xong, Lăng Sâm Viễn vẫn thấy ông ta chướng mắt.\n\nLăng Sâm Viễn thoáng ngẩn ngơ, lại nhớ tới mẹ của mình.\n“Như vậy con đã vui chưa?” Trữ Sơn bất đắc dĩ hỏi: “Ba thật sự chỉ hi vọng các con vui vẻ.”\n\nLăng Sâm Viễn ngước mắt lên, nói: “Con đang nghĩ, khi mẹ mang thai con, mẹ đã như thế nào?”\n\nCâu nói này lập tức chọc trúng tim đen của Trữ Sơn.\n\nCó lẽ là do lớn tuổi rồi, nếu không phải trên bàn làm việc vẫn còn đặt tấm ảnh thì đôi khi Trữ Sơn cũng sẽ không nhớ nổi dáng vẻ của người phụ nữ mình từng yêu. Dáng vẻ của bà ấy đã hóa thành một ấn tượng, một biểu tượng đẹp đẽ trong tâm trí ông ta.\n\nBà ấy đã mất nhiều năm.\nTrữ Sơn hơi khó chịu, nhưng cũng biết không thể nào bù đắp được. Ông ta cho Lăng Sâm Viễn nhiều hơn cũng vô dụng. Nhìn thái độ của Lăng Sâm Viễn ngày hôm nay là đủ hiểu.\n\n...Chi bằng đối xử tốt với Úc Tưởng hơn một chút.\n\nĐể Lăng Sâm Viễn biết rằng, nếu khi đó mẹ con bọn họ ở bên cạnh ông ta thì ông ta cũng sẽ tốt với bọn họ như vậy.\n\nTrữ Sơn nói làm là làm: “Thư ký Lưu, anh đi chuẩn bị một đội bác sĩ điều trị riêng cho cô Úc, nhất định phải bảo đảm sức khỏe của cô Úc. Còn vệ sĩ nữa, vệ sĩ cũng không được thiếu. Không phải Greenline bên phía nước Anh vừa mới gia nhập vào trung tâm thương mại Toàn Á đúng không? Nói ý của tôi, bảo Lương Quán đi bàn chuyện chuyển nhượng với tổng giám đốc Ngô của Toàn Á.”\n\nLương Quán là thân tín thật sự dưới quyền Trữ Sơn.\n\nTrữ Sơn nói rồi nhìn Lăng Sâm Viễn, mắt lộ ra vẻ yêu thương: “Con không biết. Khi đó lúc mẹ của anh trai con bàn chuyện làm ăn ở nước ngoài thì đột nhiên vỡ nước ối, sau đó sinh anh trai con ở bệnh viện nước ngoài. Mấy tháng sau đó ba không thấy mặt họ. Con cũng không ở bên cạnh ba. Thực ra ba rất muốn quay lại quá khứ, tham gia vào quá trình mẹ con mang thai con, sinh con tới khi con trưởng thành. Đáng tiếc không thể quay ngược thời gian...Nếu bây giờ ba có gì làm không tốt thì con cứ nói cho ba biết. Con thích Úc Tưởng thì ba sẽ đối xử tốt với con bé.”\n\nNói những lời này xong bản thân Trữ Sơn nghe cũng cảm thấy cảm động.\n\nHuống hồ là Sâm Viễn thiếu tình thương của ba trong nhiều năm chứ? Trữ Sơn thầm nghĩ.\n\nTrữ Sơn dần bình ổn cảm xúc.\n\nĐứa nhỏ này tới vừa đúng lúc.\n\nCó lẽ có thể trở thành một cơ hội xoay chuyển lớn…\n\nLăng Sâm Viễn không lên tiếng.\n\nLúc này anh ta càng muốn ngồi mặt đối mặt với Úc Tưởng hơn là Trữ Sơn. Cho dù Úc Tưởng nói đôi ba câu là có thể khiến anh ta tức điên, nhưng không đến mức buồn nôn như lúc này.\n\nHai ba con tự có suy nghĩ riêng.\n\nXe chậm rãi lái vào đường chính.\n\nCuối cùng Trữ Sơn được chẩn đoán là bị rạn xương nhẹ.\n\nNghe xong vẻ mặt ông ta như muốn nứt ra.\n\nNhưng ông ta còn biết làm sao được?\n\nTrữ Sơn chỉ có thể tiếp tục nằm viện, sau đó gọi thư ký Lưu báo cho Hề Đình, tuyệt đối không được đi tìm tổng giám đốc Tang.\n\nMẹ của Trữ Lễ Hàn đúng là tên điên…\n\nLỡ như bà ta hại Úc Tưởng thì phải làm sao? Trong tay ông ta không có chips.\n\nThư ký Lưu nghe vậy thì rất cạn lời.\n\nSao suy nghĩ của Trữ tổng lúc nào cũng thay đổi xoành xoạch thế? Xảy ra chuyện còn quăng nồi cho anh ta.\n\nNhưng thứ ký Lưu cũng hết cách.\n\nCho nên anh ta cũng chỉ đành tỏ ra như đưa đám, thành thật gọi đi. Hi vọng lần này Hề Đình đừng cúp máy của anh ta nữa.\n\nLúc này Hề Đình đang gõ cửa nhà Úc Tưởng.\n\nAnh ta rất hối hận.\n\nĐừng để anh ta chọn được cơ hội thích hợp để làm bọ ngựa bắt ve, chim sẻ trực sẵn.\n\nMở cửa ra, khuôn mặt Dư Đồng xuất hiện, cô ấy nhìn anh ta rồi nói: “Xin lỗi, cô Úc đang bận, nếu có việc gì thì xin hãy tới sau.”\n\nHề Đình càng hối hận hơn.\n\nAnh ta chỉ đành ôm mèo đi về, vừa đi vừa nghĩ, không phải vừa nãy đã rời đi hết rồi sao? Còn ai nữa?...Cậu chủ Trữ, Trữ Lễ Hàn?\n\nHề Đình vừa đi được vài bước thì lại nhận được điện thoại của thư ký Lưu.\n\nThư ký Lưu khó mà mở lời được, lúc thì thế này lúc lại thế kia, đang đùa giỡn người ta đấy hả?\n\n“Thật ngại quá anh Hề. Tổng giám đốc Trữ bảo tôi chuyển lời cho anh, anh không cần đi gặp tổng giám đốc Tang, cũng đừng đi theo đuổi cô Úc nữa, anh không cần làm gì cả. Đồ tổng giám đốc Trữ hứa, vài hôm nữa sẽ tới tay anh...” \n\nHề Đình nhíu chặt mày, anh ta cắt ngang: “Anh nói bắt đầu thì bắt đầu? Nói dừng là dừng sao?”\n\nSau đó lại cúp máy cuộc gọi của thư ký Lưu.\n\nThư ký Lưu: “...”\n\nMẹ nó, hoàn toàn không thể giao tiếp được.\n\nHề Đình quay đầu liếc nhìn biệt thự phía sau lưng: “Đăng ký cả lớp đào tạo đầu bếp rồi, bây giờ lại bảo với tôi không cần nữa? Có cái rắm ấy.”\n\nTrong biệt thự.\n\nÚc Tưởng nhìn Dư Đồng đóng cửa, không hỏi là ai.\n\nDù sao thứ cô không thấy hứng thú thì đều không quan trọng.\n\nÚc Tưởng nói: “Làm phiền cậu chủ theo tôi lên lầu.”\n\nTrữ Lễ Hàn nhướn mày, đứng dậy.\n\nMỗi bước đi trên đoạn đường ngắn này, các cơ trên người cậu chủ Trữ đều căng hơn một chút.\n\nCho đến khi tới tầng hai, bước vào phòng.\n\nÚc Tưởng trở tay đóng cửa, quay người.\n\nNhư thể những khoảnh khắc thân mật trước đây lại quay trở về vào lúc này.\n\nSau đó Úc Tưởng suy nghĩ một chút rồi vẫn hỏi nghi vấn của mình.\n\nTrước đây cô cảm thấy, nghe thêm vài lời về chuyện trong nhà cậu chủ Trữ đã tính là vượt quá giới hạn . Như vậy có thể sẽ dẫn tới cô mất đi cơ hội tận hưởng tài nguyên miễn phí từ cậu chủ Trữ.\n\nNhưng bây giờ...Cô mang thai đứa nhỏ này, quả thật giống như lái máy ủi san bằng giới hạn của người ta vậy.\n\nVậy không còn gì để nói nữa.\n\nÚc Tưởng hùng hồn nói: “Thực ra tôi rất tò mò, tại sao sự chú ý của tổng giám đốc Trữ chỉ quay quanh người anh và Lăng Sâm Viễn? Tôi cho rằng, ông ta vẫn còn có một đứa con ngoài giá thú khác. Hoặc là...”\n\nGọi anh lên tầng chỉ để hỏi cái này?\n\nTrữ Lễ Hàn: “...”\n\nNhưng Trữ Lễ Hàn không cảm thấy bị xúc phạm, vẻ mặt anh nhanh chóng trở nên dịu dàng hơn.\n\nAnh thản nhiên tiếp lời: “Hoặc là, bây giờ ông ta cũng có thể sinh thêm vài đứa nữa, đào tạo ra một đứa trẻ hợp ý ông ta đúng không?”\n\nÚc Tưởng gật đầu, hỏi: “Là vì như vậy sẽ chọc giận người bên phía mẹ anh sao?”\n\nTrữ Lễ hàn lạnh nhạt nói: “Nếu ông ta sợ cái này thì sẽ không dẫn con ngoài giá thú vào Trữ thị.”\n\nĐúng vậy. Úc Tưởng nói trong lòng.\n\nCho nên cô mới cảm thấy hơi kỳ lạ.\n\nCô hỏi thêm vài câu cũng không có gì khác, chỉ là sau này chắc chắn vẫn phải tiếp xúc với Trữ Sơn lần nữa.\n\n“Năm tôi mười tuổi, có một đêm mẹ tôi quay về biệt thự Trữ thị, bà ấy gọi tôi dậy, nói với tôi, đừng lo, sau này Trữ Sơn sẽ chỉ có một đứa con trai là tôi. Tôi hỏi tại sao, bà ấy không nói. Sau đó tôi không hỏi lại nữa. Đó là bí mật của bà ấy, bà ấy có quyền không cho người khác biết bí mật này.” Trữ Lễ Hàn bình tĩnh kể lại.\n\nVãi chưởng!\n\nÚc Tưởng ngây ra.\n\nLượng thông tin có thể suy đoán ra từ những lời nói này rất lớn đấy…\n\nTại sao mẹ của Trữ Lễ Hàn lại chắc chắn như vậy, đây nhất định là đã dùng cách nào đó, khiến Trữ Lễ Hàn từ giờ không thể có con được nữa. Hơn nữa cách này, chắc chắn là đánh đúng chỗ, làm dứt khoát và quyết đoán, không còn cách nào xoay chuyển được nữa.\n\nĐứa con ngoài giá thú Lăng Sâm Viễn chỉ là ngoài ý muốn. Bởi vì khi đó Trữ Sơn còn chưa biết mình có con riêng lưu lạc ở bên ngoài.\n\nCho nên không phải Trữ Sơn không dám có nhiều con mà là do ông ta không thể.\n\nCho nên ông ta không thể không đưa con riêng về bên cạnh mình.\n\nCho nên ông ta mới chấp nhất như vậy.\n\nBởi vì theo ông ta, ông ta chỉ có hai đứa con trai này.\n\nCho nên tại sao ông ta lại khóc nức nở?\n\nCó lẽ là vì đứa nhỏ trong bụng cô, đối với ông ta mà nói, cũng là một kiểu nối tiếp hương hỏa nhà họ Trữ. Nếu không phải con của nhà họ Trữ thì liệu Trữ Sơn có tức giận không?\n\nVậy khiến ông ta tức giận hơn đi?\n\nSuy nghĩ của Úc Tưởng thay đổi.\n\nMẹ của cậu chủ Trữ rất ngầu.\n\nCậu chủ Trữ lúc mười tuổi có thể bình tĩnh chấp nhận thông tin này, cũng rất ngầu…\n\nLà vì khi còn nhỏ đã biết rõ chuyện ba mẹ của anh không yêu nhau sao?\n\nÁnh mắt Úc Tưởng lóe lên hai cái rồi cuối cùng dừng lại trên người Trữ Lễ Hàn.\n\nSau khi bước vào cửa, Trữ Lễ Hàn đã đứng ở chỗ ngược sáng, ánh sáng chiếu vào từ sau lưng anh, khuôn mặt anh như rơi vào một khoảng không gian u tối, xé đi lớp áo kiêu ngạo, lịch lãm, để lộ ra nội tâm lạnh lẽo bên dưới.\n\nLúc đọc nguyên tác, góc nhìn của cô hoàn toàn tập trung lên người nam nữ chính.\n\nAi mà nghĩ tại sao nhân vật phản diện lại là nhân vật phản diện chứ?\n\nChỉ cần biết anh rất lợi hại và tàn nhẫn, đứng đối lập với nam nữ chính là được.\n\nÁnh mắt Úc Tưởng khẽ động, sau đó nghe thấy Trữ Lễ Hàn hỏi: “Còn gì muốn hỏi không?”\n\nNhân vật phản diện đứng ngược sáng, lúc nói chuyện với cô, giọng nói trầm thấp dễ nghe, như được máy sưởi sưởi ấm và xen vào một chút dịu dàng không dễ nhận ra.\n\nLúc suy nghĩ này xẹt qua tâm trí Úc Tưởng.\n\nCô cảm thấy thật kỳ diệu.