Không còn gì khác để hỏi, Úc Tưởng muốn tiễn Trữ Lễ Hàn ra về.\n\nChẳng mấy chốc đã đến ngày sinh nhật của Cao Học Huy.\n\nTrên mạng dĩ nhiên không biết hôm nay cậu con trai nhà giàu nào tổ chức sinh nhật, họ chỉ bàn luận rằng gần đây Hề Đình trở nên rất kỳ lạ.\n\n[Fan lớn đã hỏi anh ta gần đây anh ta đang làm gì. Anh ta nói anh ta đang tham gia một lớp học, lớp học nấu ăn của Tân Đông Phương, tôi: ? ? ?]\n\n[À, đúng rồi, mọi người có biết gì không? Chuyện của AZ mặc dù chưa giải quyết xong, nhưng đội ngũ luật sư của Trữ thị đã giải quyết xong vụ Nhiễm Binh xúc phạm Úc Tưởng rồi. Nhiễm Binh đã thừa nhận lỗi tại tòa và sẽ phải xin lỗi Úc Tưởng trên nền tảng công cộng, còn phải bồi thường thiệt hại nữa....]\n\n[Mặc dù vậy, nhưng tôi cảm thấy thật sự rất sảng khoái.]\n\n[Mà các bạn có biết Úc Tưởng muốn quyên tiền cho quỹ từ thiện không?]\n\n[Cô ấy lấy đâu ra nhiều tiền thế?]\n\n[Tin đồn nói cô ấy thực sự đã đầu tư vào ba trò chơi. Không rõ đầu tư bao nhiêu. Đó là \"Đại Thám Tử\", \"Người Hấp Dẫn\", \"Thành Phố Cô Đơn\".]\n\n[... Chưa nghe bao giờ, tên cũng không mấy hấp dẫn.]\n\n[Vậy nên mới nói, bước chân mà quá xa, sẽ bị sẩy.]\n\n…\n\nKhi tìm được công ty và nộp ba bản dự án cho Úc Tưởng, cuối cùng cô đều đầu tư. Hợp đồng còn được chuyên gia luật sư xem xét kỹ lưỡng trước khi ký.\n\nÚc Tưởng không muốn giải thích nhiều nên trực tiếp lựa chọn doanh nghiệp tư nhân.\n\nLúc này, người đàn ông hôm trước đã tìm đến Công ty Văn hóa Khải Tinh, không ngừng châm chọc Úc Tưởng, đang xem các đánh giá trên mạng. Sau khi đọc hàng loạt các bình luận tiêu cực, anh ta mới cảm thấy đỡ tức giận hơn.\n\nAnh ta không thể ngờ rằng, sau khi anh ta rời đi, cả ba studio còn lại đều nhận được khoản đầu tư từ Úc Tưởng.\n\nChỉ có mình anh ta là không!\n\nKhi biết được tin này, anh ta trằn trọc mãi không ngủ được.\n\nNhưng bây giờ thì ổn hơn rồi.\n\nNgười phụ nữ này, đúng là thích hành động theo cảm xúc... Để kích động anh ta, cô ta sẵn sàng đầu tư vào cả ba studio còn lại mà không cần xem xét tình hình thực tế.\n\nĐợi đến khi cô ta lỗ vốn, mấy cậu con trai nhà giàu đó còn có thể tiếp tục đưa tiền cho cô ta nữa không?\n\nNgười đàn ông rút ra bản lập kế hoạch dự án của mình từ dưới cùng của tập tài liệu.\n\nTrò chơi của anh ta có tên là \"Lục địa Đen Tối\", là một trò chơi dựa trên bối cảnh giả tưởng phương Tây. Đừng coi thường trò chơi này, nó kiếm rất nhiều tiền.\n\nKhông phải nhiều ngôi sao Hồng Kông và Đài Loan đều quảng cáo cho những trò chơi như vậy sao?\n\nAnh ta đã sao chép hoàn hảo con đường thành công của những trò chơi này, còn tổng hợp tất cả những yếu tố phổ biến nhất hiện nay trong kế hoạch dự án của mình.\n\nNgười đàn ông nhíu mày.\n\nLúc anh ta rời đi, đáng lẽ cũng nên mang theo tài liệu dự án, nếu không... lỡ Úc Tưởng lỗ nặng, rồi muốn sao chép kế hoạch của anh ta để kiếm tiền thì sao?\n\nVì chuyện này, anh ta lại trằn trọc không ngủ được.\n\nCuối cùng anh ta tự an ủi mình, nghĩ đến lúc đó Úc Tưởng lỗ nặng đến nỗi không còn tiền mà sao chép kế hoạch của anh ta để làm trò chơi mới nữa.\n\n\"Anh Điền!\" Giọng nói của trợ lý đột nhiên vang lên từ bên ngoài cửa kính.\n\nTrợ lý của anh ta là bạn học đại học, nên gọi tên thân mật.\n\n\"Chuyện gì? Không có việc đừng làm phiền tôi. Chúng ta còn phải tìm nhà đầu tư mới...\"\n\n“Anh Điền, có nhà đầu tư mới rồi! Có người muốn đầu tư!”\n\nNgười đàn ông lập tức đứng dậy khỏi ghế: \"Điện thoại, đưa điện thoại cho tôi.\"\n\nAnh ta cầm điện thoại, đầu dây bên kia là giọng nữ: \"Xin chào. Tôi nghe nói các anh đã mang kế hoạch dự án đến tìm Úc Tưởng đầu tư, nhưng cuối cùng Úc Tưởng không đầu tư phải không?\"\n\nNgười đàn ông lẩm bẩm trong lòng, nghĩ, sao lại là phụ nữ nữa vậy?\n\n“Đúng vậy, xin hỏi cô định đầu tư bao nhiêu tiền?\" Anh ta hỏi thẳng.\n\nĐầu dây bên kia im lặng một chút, có lẽ không ngờ người đang tìm nhà đầu tư lại mở miệng nói chuyện cứng rắn như vậy.\n\nNhưng cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và nói: \"200 vạn được không?\"\n\n\"Chỉ có 200 vạn thôi sao?\" Người đàn ông buột miệng nói. Sau đó anh ta vội vã chữa lại: \"Ý tôi là, thông thường đầu tư vào trò chơi đều bắt đầu từ 500 vạn trở lên. Chỉ có 200 vạn thôi thì rất khó làm ra trò chơi hay.\"\n\n\"...\"\n\n“À, cô tên là gì?” Người đàn ông nghĩ thầm, có 200 vạn cũng tốt rồi, dù sao vẫn hơn không có tiền.\n\n\"Tôi tên Ninh Nhạn, cứ gọi tôi là cô Ninh.\" Giọng nữ bên kia đáp lại.\n\nNinh Nhạn lần đầu biết chuyện Úc Tưởng đầu tư vào trò chơi trên mạng.\n\nCô ta vốn dĩ đang ghen tị, sao Úc Tưởng lại dễ dàng vượt qua chuyện của Nhiễm Chương như vậy.\n\nRồi lại thấy mọi người đều thảo luận Úc Tưởng lấy đâu ra nhiều tiền để đầu tư vào trò chơi…\n\nSau đó Ninh Nhạn biết từ Ninh Ninh, rằng có người mang kế hoạch dự án đến Công ty Văn hóa Khải Tinh tìm Úc Tưởng đầu tư.\n\nNinh Ninh liên tục nhấn mạnh về người đàn ông miệng lưỡi không sạch sẽ này.\n\nMột người đàn ông rất không tôn trọng Úc Tưởng.\n\nNhưng Ninh Nhạn cần chính là loại người này…\n\nNinh Nhạn đã tìm hiểu về trò chơi trong kế hoạch dự án của người đàn ông đó, rồi cô ta quyết định đầu tư.\n\nTừ những tin tức trước đó, Ninh Nhạn biết Úc Tưởng chỉ chơi trò chơi mà có thể kiếm được rất nhiều tiền. Một lần giao dịch đã kiếm được từ Huy Quang hơn trăm vạn.\n\nĐiều này chứng tỏ trò chơi có lợi nhuận rất cao…\n\nKhi thấy trên mạng nói đầu tư vào trò chơi cần số tiền khổng lồ, Ninh Nhạn chỉ cười.\n\nSo với đầu tư vào ngành phim ảnh, số tiền này chẳng đáng gì.\n\nSố tiền riêng của Ninh Nhạn không đủ để đầu tư vào ngành phim ảnh có lợi nhuận cao, nhưng cô ta đủ khả năng đầu tư vào trò chơi.\n\nĐể đảm bảo khoản đầu tư an toàn và sinh lợi, Ninh Nhạn đã cẩn thận nghiên cứu rất nhiều tài liệu, xác nhận rằng trò chơi của người đàn ông tên Điền Lôi này thực sự là loại đang rất thịnh hành và chắc chắn sẽ có lãi, sau đó mới quyết định gọi cuộc điện thoại này.\n\nCô ta không phải kẻ ngốc, không cần phải vì ganh đua với Úc Tưởng mà đem tiền của mình đi đổ sông đổ biển.\n\nCô ta muốn kiếm tiền, đồng thời có thể dẫm đạp Úc Tưởng một cách đau đớn.\n\nHãy thử tưởng tượng, Úc Tưởng vì một phút nông nổi mà không đầu tư vào dự án, cuối cùng dự án đó lại giúp cô ta kiếm được rất nhiều tiền, cảm giác đó sẽ thế nào nhỉ?\n\nNinh Nhạn cười nói: “Vậy thì, hẹn thời gian gặp mặt bàn bạc chi tiết đi.”\n\n“Hôm nay…”\n\n\"Không được, hôm nay tôi có tiệc.\" Ninh Nhạn cao ngạo cúp máy. Đúng lúc mẹ cô ta bước vào, mang theo chiếc váy lễ phục, nói: \"Mẹ đã tự tay chọn cho con đấy, hôm nay con chắc chắn sẽ là người nổi bật nhất trong buổi tiệc. Đừng nghĩ tới tên con hoang của nhà họ Trữ kia nữa. Nếu được thiếu gia nhà họ Cao để mắt tới, khó khăn của nhà họ Ninh cũng sẽ qua thôi.\"\n\nMẹ Ninh đã suy nghĩ rất thấu đáo.\n\n\"Chuyện tốt thế này, tại sao không để Ninh Ninh đi? Ninh Ninh đã chịu khổ nhiều năm như vậy, phúc phận này nên để con bé hưởng.\" Ninh Nhạn cười nói.\n\nAi mà không biết Cao Học Huy là một kẻ vô dụng chứ?\n\nSo với Trữ Lễ Hàn, Cao Học Huy còn chẳng bằng một ngón tay của anh nữa, chưa nói gì đến so với Lăng Sâm Viễn.\n\nNinh Nhạn hoàn toàn không để mắt tới Cao Học Huy.\n\nMẹ Ninh lắc đầu nói: \"Em gái con đã lưu lạc nhiều năm, tính khí và giáo dưỡng đều không bằng con. Nhà họ Cao làm sao mà chấp nhận được?\"\n\nMẹ Ninh nghĩ Cao Học Huy là một kẻ ăn chơi trác táng, chẳng làm nên trò trống gì. Bà ấy rất rõ Ninh Nhạn thông minh đến đâu. Tương lai, nếu Ninh Nhạn gả vào nhà họ Cao, chẳng phải sẽ nắm trọn nhà họ Cao trong tay sao? Điều đó còn tốt hơn nhiều so với việc gả cho tên con hoang kia.\n\nTrong lòng Ninh Nhạn thầm mỉa mai, nhưng miệng lại nở nụ cười dịu dàng: \"Mẹ đừng nói vậy, để em nghe được sẽ buồn lắm.\"\n\nHai mẹ con mỗi người một tâm tư, nhanh chóng thay lễ phục, trang điểm tinh xảo rồi lên xe đến nhà họ Cao.\n\nNinh Nhạn không muốn lấy Cao Học Huy, nhưng cô cũng muốn mình tỏa sáng tại buổi tiệc, vượt qua tất cả những người khác.\n\nCòn bên này, Úc Tưởng cũng nhận được ba bộ lễ phục.\n\nĐúng vậy, ba bộ.\n\nMột bộ là do bác cả của nhà họ Úc ân cần chuẩn bị, một bộ là do Lăng Sâm Viễn nghe nói cô sắp đi dự tiệc nên chuẩn bị, bộ cuối cùng là do thư ký Vương gửi tới.\n\nThư ký Vương chỉ vào chiếc hộp nói: “Cậu chủ nói bên trong có thứ mà cô Úc đã chờ đợi rất lâu.”\n\nÚc Tưởng mở hộp ra, bối rối nhìn.\n\nĐó là một bộ trang sức làm từ kim cương hồng và bạch kim. Những viên kim cương màu hồng rất lớn, bề mặt cắt tinh xảo của chúng đặc biệt bắt mắt dưới ánh sáng.\n\nÍt nhất có một cara, là tự tay cắt cho cô phải không?\n\nÚc Tưởng nghĩ mà không hề thấy ngượng.\n\nRồi cô vui vẻ nhận món quà này, cùng với chiếc váy kết hợp với bộ trang sức.\n\nÚc Tưởng thay đồ xong, không trang điểm nhiều, rồi để Dư Đồng lái xe đến địa điểm ghi trên thiệp mời.\n\nDù gì người ta đã tặng một hộp ngọc, bây giờ thiệp mời cũng đã gửi tới, đương nhiên là phải đi rồi.\n\nTrước khi đi, Dư Đồng chỉ vào hai bộ còn lại hỏi: \"Có cần trả lại không?\"\n\nÚc Tưởng đáp: \"Không cần, để lần sau dùng.\"\n\nHệ thống nghe xong cũng cảm thấy cạn lời.\n\nHệ thống: “Cô biết tiết kiệm thật đấy.”\n\nÚc Tưởng không hề đỏ mặt, đáp: “Đúng vậy.”\n\nTiệc sinh nhật của Cao Học Huy được tổ chức ở một khách sạn.\n\nKhi Úc Tưởng đến nơi, quay đầu lại mới phát hiện khách sạn đó nằm... đối diện khách sạn cô vừa bước ra.\n\nKhách sạn này tên là Phú Lai, cũng là một trong những khách sạn hàng đầu ở Hải Thị.\n\nÚc Tưởng nâng tà váy lên, chậm rãi bước vào.\n\nBên ngoài vang lên vài tiếng \"tách tách\", như tiếng chụp ảnh từ trong bụi rậm.\n\nÚc Tưởng quay đầu lại: \"Ở đây cũng có paparazzi sao?\"\n\nDư Đồng hiểu rõ chuyện gì, giải thích nhỏ: \"Một người bạn của anh Cao có bạn gái là ngôi sao nổi tiếng trong làng giải trí.\"\n\n\"À.\" Thảo nào lại có paparazzi.\n\nÚc Tưởng vừa vào cửa.\n\nRất nhanh sau đó có người báo tin lên phòng bao.\n\nTrong phòng bao ở tầng hai của khách sạn.\n\nCao Học Huy, Trữ Lễ Hàn và hai người lần trước ở trang viên đang ngồi cùng nhau. Bên cạnh có một người phụ nữ trung niên, mặc váy dài màu xanh, tóc ngắn gọn gàng. Ngũ quan của bà đoan trang, thoáng nhìn thấy nếp nhăn dài nơi khóe mắt.\n\nBà ta là mẹ của Cao Học Huy.\n\nCao Học Huy nghe thấy báo cáo của cấp dưới, không dám lớn tiếng nói: \"Cô Úc đến rồi\".\n\nSợ mẹ anh ta nghe thấy, rồi lại quay sang nói với mẹ của Trữ Lễ Hàn.\n\nSớm biết vậy, anh ta đã không mời cô Úc.\n\nAnh ta cũng không ngờ mẹ mình tới đã đành, lại còn mời mẹ của Trữ Lễ Hàn đến cùng! Thật đúng là phiền phức!\n\n\"Một lát nữa mẹ Trữ sẽ đến, cũng mời lên đây trước, chúng ta cùng trò chuyện, uống vài ly rượu. Những người dưới kia cứ để họ chờ trước.\" Mẹ của Cao Học Huy nói chuyện rất tùy ý.\n\nHiển nhiên với nhà họ Cao, những khách mời hôm nay không có ai hơn được họ.\n\nBà ta vừa nói xong thì ngoài cửa có tiếng gõ cửa.\n\n\"Ai vậy?\" Mẹ Cao bảo người đi mở cửa.\n\nNgoài cửa là Ninh Nhạn và mẹ cô ta.\n\nPhía sau cùng là Ninh Ninh không quá nổi bật.\n\n\"Qua đây chào hỏi bà Cao đi.\" Mẹ Ninh cười nói.\n\nHọ từng học chung một trường, nói có giao tình thì có một chút, nhưng cũng không nhiều.\n\n\"Cậu Trữ, cậu Cao.. đều ở đây cả.\" Mẹ Ninh nói rồi bước vào trước.\n\nCao Học Huy cười: \"Bà nói vậy, sinh nhật của tôi, tôi không ở đây thì ở đâu? Dưới gầm xe à?\"\n\nCao Học Huy vừa nói vừa lén nhắn tin cho Trữ Lễ Hàn.\n\n\"Cô Úc đến rồi.\"\n\nLúc này, mẹ của Ninh Nhạn cười gượng, coi như không nghe thấy câu trêu chọc của Cao Học Huy, tiếp tục nói: \"Trên đường tới đây, tôi còn nói với Ninh Nhạn, thật trùng hợp. Không ngờ con bé và cậu Cao cùng ngày sinh nhật.\"\n\nMẹ Cao ngạc nhiên đáp: \"Đúng là trùng hợp. Mời vào, ngồi đi. Tiểu Kim, mang thêm hai cái ghế.\"\n\nLúc này, Trữ Lễ Hàn đột nhiên đứng dậy, phá vỡ bầu không khí lạnh nhạt mang tính xã giao này.\n\nMẹ Ninh lập tức cười nói: \"Cậu Trữ sao lại muốn đi rồi?\"\n\nNinh Nhạn ngẩng đầu lên, tò mò hỏi: \"Anh Trữ định đi đón cô Úc sao?\"\n\nCao Học Huy thầm nghĩ trong lòng: \"Mẹ nó, sao cô lắm miệng vậy, cắt cái miệng của cô luôn cho rồi.\"