CHƯƠNG 59.2: LUÔN NÓI MUỐN D NG CẢ MẠNG SỐNG CHO TÔI
Cao Học Huy quay đầu nhìn Trữ Lễ Hàn, thấp giọng hỏi: \"Tôi có thể nói không?\"\n\nTrữ Lễ Hàn gật đầu.\n\nCao Học Huy: \"Được rồi... Cách hạ nhục người khác của bà ấy tương đối cao cấp, không giống như anh Trữ.\"\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng thở dài: “Bỏ đi, đừng nói nữa, vào trong uống trà thôi.”\n\nCao Học Huy: ?\n\nÚc Tưởng: \"Dù thế nào chúng tôi cũng sẽ gặp nhau.\"\n\nCao Học Huy: \"Đúng, không sai, nhưng...\"\n\nTrước khi Cao Học Huy nói xong, Úc Tưởng quyết định dứt khoát đi về phía trước. Trong khi Trữ Lễ Hàn cầm túi xách của cô, kiên định đi theo.\n\nCao Học Huy nhìn chăm chú.\n\nÔi trời ơi, không phải trước đây Trữ Lễ Hàn thường là người đi đầu sao, nhưng bây giờ anh cũng có thể đi sau người khác được à? Quả là mới lạ!\n\nCao Học Huy vội vàng đi theo hỏi: “Thật sự không muốn nghe nữa à?”\n\nÚc Tưởng: “Đứng lâu đau chân, không ấy anh đi giày cao gót của tôi đi?”\n\nCao Học Huy: ? ? ?\n\nChỉ vì đau chân mà cô muốn gặp trực tiếp tổng giám đốc Tang à?!\n\nTrữ Lệ Hàn nghe được, rũ mắt xuống, liếc nhìn chân của Úc Tưởng. \n\nDây chuyền vàng mà anh đích thân đeo cho cô vẫn còn treo trên mắt cá chân cô.\n\nVừa nói chuyện, họ vừa bước gần đến cửa phòng.\n\nCao Học Huy vội vàng nghiêng người sang một bên mở cửa trước. Mẹ Ninh ở trong cửa ngẩng mặt lên nhìn thấy quần áo của Cao Học Huy, cười nói: “Cậu Cao quay lại rồi.”\n\nCao Học Huy không trả lời.\n\nKhông phải vì đau chân sao?\n\nCao Học Huy suy nghĩ một chút rồi nói: \"Tiểu Kim, lấy thêm một bộ ghế sofa khác đi.\"\n\nMẹ Ninh: ?\n\nBọn họ vừa rồi đến chỉ là lấy cái ghế, sao bây giờ lại lấy sô pha? \n\nSau khi nói xong câu này, mọi người theo bản năng đều ngẩng đầu lên.\n\nSau đó, họ nhìn thấy Cao Học Huy quay người sang một bên để mời ai đó vào cửa trước.\n\nChiếc váy màu hồng tro kéo dài trên sàn nhà, bộ khuyên tai kim cương dài nhấp nhô theo từng bước chân, hôn nhẹ lên má cô.\n\nChiếc khăn choàng lông nhân tạo màu trắng được khoác lên vai cô một cách tùy ý nhẹ nhàng, một bên trượt xuống khuỷu tay, để lộ một phần làn da trắng nõn.\n\nMột bông hoa vừa tươi sáng, vừa quý phái.\n\nTất cả mọi người đều ngạc nhiên.\n\nNgay cả Trâu Bành ngày đó ở trong biệt thự rất bắt bẻ Úc Tưởng cũng phải thừa nhận rằng Úc Tưởng mặc đồ sang trọng quả thực là một mỹ nữ hiếm có trên đời.\n\nSắc mặt mẹ Ninh trở nên khó coi.\n\nSuy cho cùng, Ninh Nhạn dù có xinh đẹp đến đâu thì vẫn giống kiểu đẹp dịu dàng thanh nhã, so với vẻ rực rỡ và quyến rũ của Úc Tưởng, chỉ có thể bị lấn át.\n\n\"Cô đây là...?\" Mẹ Cao là người mở miệng trước: \"Một khuôn mặt mới lạ đấy. Học Huy, bạn của con à?\"\n\nNhững người thuộc tầng lớp bọn họ không có thời gian để quanh co với mấy tin đồn giải trí hàng ngày.\n\nCho nên mẹ Cao không nhận ra Úc Tưởng là ai.\n\nLúc Úc Tưởng bước vào cửa, cô vẫn lễ phép cúi đầu với người lớn.\n\n“Cô ấy không phải là bạn của con…” Cao Học Huy nói xong cảm thấy không đúng, sao không nói cô là bạn của mình đi?\n\nLúc này Trữ Lễ Hàn từ phía sau Úc Tưởng bước vào, dáng người cao lớn, mặc dù mặc bộ vest màu xám khói, tông màu trầm nhưng vẫn không giấu được vẻ hào hoa phong độ.\n\nAnh thấp giọng gọi: “Mẹ.”\n\nMọi người đều ngơ ngác một chút, sau đó mới nhận ra... Trữ Lễ Hàn đang đi phía sau Úc Tưởng?\n\nTrữ Lễ Hàn thật sự đi theo sau lưng cô?\n\nVừa rồi Cao Học Huy cũng là người mở cửa cho cô phải không?\n\n“Tôi tên Úc Tưởng.” \n\nTrữ Lệ Hàn chưa kịp nói gì thì Úc Tưởng đã lên tiếng trước.\n\nMẹ Ninh đã từng nghe đến cái tên này, sắc mặt đột nhiên thay đổi: \"Ồ, vậy đây là...Cô Úc?\"\n\n\"Tiểu Kim, ghế sofa vẫn chưa được đưa đến à?... Bỏ đi.\" Cao Học Huy đạp mạnh vào bộ ghế mà Trâu Bành đang ngồi: \"Nhường chỗ đi.\" \n\nChỗ này gần cửa sổ nhất, Úc Tưởng sẽ ngồi ở đây sẽ an toàn.\n\nTrâu Bành trong bụng chứa đầy những lời lẽ thô tục, không biết có nên nói ra hay không.\n\n\"Tại sao tôi...\" Tại sao tôi phải nhường chỗ cho Úc Tưởng?\n\nTrâu Bành còn chưa nói xong đã ngẩng đầu liếc nhìn Trữ Lễ Hàn, sau đó nhẫn nhục chịu đựng đứng dậy.\n\nCao Học Huy cúi xuống sờ lên mặt da của ghế sô pha, sau đó ngẩng đầu chửi: \"Trâu Bành, mông của anh làm bằng bàn ủi à? Ngồi lên có một lúc mà ghế nóng hết lên rồi?”\n\nTrâu Bành: ? ? ?\n\nMấy lời thô tục của anh ta sắp tràn ra ngoài.\n\nMẹ Cao rất ngạc nhiên, không khỏi nhìn qua nhìn lại Úc Tưởng, như thể muốn phân biệt mối quan hệ của cô với Cao Học Huy.\n\nVẻ mặt mẹ Ninh càng thêm phức tạp.\n\nCô Úc này cũng đã nghe qua, nhưng cũng không đến nỗi như vậy... phải không?\n\nMẹ Ninh vừa nghĩ đến đó.\n\nTrữ Lễ Hàn tháo nút áo khoác, cởi ra và ném lên ghế sofa.\n\nAnh nói: \"Ngồi xuống.\"\n\nÚc Tưởng liếc nhìn hai người.\n\nTrữ Lễ Hàn bình tĩnh nói: “Áo khoác của tôi không phải chỉ để cô che chân thôi sao? Ngồi xuống đi.”\n\nMọi người: ! ! !\n\nCao Học Huy nói trong lòng: M* kiếp!\n\nAnh ta chưa từng nghe qua đoạn này! Có cần phải khác thường như thế không?\n\nÚc Tưởng nhấn nhẹ vào bề rộng của chiếc váy, ngồi lên chiếc áo vest của Trữ Lễ Hàn.\n\nCao Học Huy rất tò mò, nhưng lại không dám hỏi trước mặt bà Tang.\n\nCao Học Huy cúi xuống rót một tách trà nóng, đưa cho Úc Tưởng, nói: \"Này, hôm nay tôi là chủ nhà, phải lịch sự chút.\"\n\nNhưng Úc Tưởng không nhận, cho nên Trữ Lễ Hàn nói trước: \"Rót nước nóng, không phải trà.\" \n\n\"Hay là uống cái khác?\" Trữ Lễ Hàn nói với Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng: “Nước trái cây?”\n\nCao Học Huy cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng lại không rõ cái gì lạ.\n\nAnh ta trả lời trước: \"Có, có nước trái cây. Nước ép lựu, nước cam, nước nho?\"\n\nCuối cùng Úc Tưởng chọn nước ép lựu.\n\nCao Học Huy thực sự gọi người ép nước.\n\nCảnh này khiến mẹ Ninh mơ hồ nhận ra điều gì đó..\n\nCô Úc này có sức ảnh hưởng đến vậy sao?\n\nSau khi Úc Tưởng ổn định chỗ ngồi, Cao Học Huy quay người lại, hít một hơi thật sâu, gọi một tiếng: \"Dì Tang.\"\n\nÚc Tưởng dựa vào tay vịn của ghế sofa rồi ngẩng đầu nhìn tổng giám đốc Tang.\n\nBà ấy mặc một chiếc váy màu xanh nhạt không có phụ kiện thừa, chỉ có một đôi bông tai bằng đá sapphire. Vẻ đẹp thanh cao, nét mặt của bà ấy là kiểu đẹp đặc trưng của phụ nữ Trung Quốc. Lần đầu nhìn qua, người ta gần như sẽ bỏ qua tuổi tác.\n\nCảm giác như tuyết rơi trên hàng mi của bà ấy, làm đóng băng thời gian.\n\n...Có cái gì đáng sợ chứ?\n\nÚc Tưởng nói với hệ thống: “Tôi thích phụ nữ đẹp.”\n\nHệ thống: ?\n\nHệ thống: “Đứng đắn một chút!”\n\nTổng giám đốc Tang cũng đang nhìn cô, dường như có chút nghi ngờ về danh tính của cô.\n\nNhưng ngay sau đó, bà ấy quay đi, nhìn Cao Học Huy và hỏi: \"Gần đây cháu có làm việc ở Huy Quang không? Công việc thế nào rồi?\"\n\nCao Học Huy vô cùng căng thẳng.\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng chớp mắt, hả? Hỏi Cao Học Huy, nhưng không hỏi Trữ Lễ Hàn sao?\n\nVừa quay mắt lại, cô giống như cảm thấy mối quan hệ giữa Trữ Lễ Hàn và mẹ anh thật xa cách.\n\n\"Haha, chỉ là... không tệ...\" Cao Học Huy cứng ngắc nói.\n\nKhông chỉ có Cao Học Huy cảm thấy không thoải mái.\n\nCòn có cả Ninh Nhạn.\n\nĐặc biệt là khi Tiểu Kim đem đến nước lựu, cảm giác bức bối và khó chịu của Ninh Nhạn đã đạt đến đỉnh điểm.\n\nPhải làm sao bây giờ?\n\nNinh Nhạn quay đầu nhìn về phía Ninh Ninh. Ninh Ninh không nói gì, ngơ ngác nhìn Úc Tưởng, giống như bị mê hoặc.\n\nThứ vô dụng. \n\nNinh Nhạn thầm chửi rủa, biết mình không thể dựa vào Ninh Ninh để giải tỏa cảm giác khó chịu trong lòng mình.\n\nĐể tránh khỏi câu hỏi của tổng giám đốc Tang, Cao Học Huy quay sang Úc Tưởng nhiệt tình hỏi: \"Thế nào? Có ngon không? Nếu không ngon thì đổi cái khác.\"\n\nCao Học Huy cảm thấy cay đắng trong lòng.\n\nÚc Tưởng vẫn bình thản như vậy, sao anh ta lại trở nên đáng thương đến thế?\n\nNinh Nhạn đột nhiên hạ giọng nói với mẹ Ninh: “Mẹ, anh Cao thích cô Úc.”\n\nMẹ Ninh: ?\n\nGì cơ? Mẹ đâu có hỏi con đâu?\n\nCao Học Huy bỗng nhiên cũng ngơ ngác?\n\nCái gì?\n\nCô nói gì? Tôi làm sao mà dám? Đang ở trước mặt anh Trữ đây? Cô muốn tôi chết à? \n\n\"Đừng nói nhảm, tôi...tôi không có liên quan gì đến cô Úc.\" Cao Học Huy nhanh chóng giải thích, hoảng sợ đến mức cả người run rẩy.\n\n“Ôi? Thật sao? Thật xin lỗi, có lẽ là do tôi bị tin tức trên báo chí gây hiểu lầm.\" Ninh Nhạn nhíu mày, khuôn mặt thật sự hiện lên sự xin lỗi: \"Trước đó có một sự kiện ở Huy Quang, có bức ảnh ghi lại cảnh hai người nói chuyện. Tôi nghĩ...”\n\nNinh Ninh lúc này trở nên lo lắng, nói: \"Chị, đừng nói bậy…”\n\nNinh Nhạn suýt nữa bật cười thành tiếng.\n\nCô ta biết, với tính cách của Ninh Ninh, cô ấy nhất định sẽ lên tiếng vì Úc Tưởng. Nhưng với khả năng giải thích của Ninh Ninh, nếu cô ấy không nói thì thôi, một khi nói ra chỉ khiến sự việc trở nên rối hơn mà thôi.\n\nCao Học Huy: \"Cô đừng có ăn nói linh tinh nữa. Tôi nói chuyện với cô Úc, là vì anh Trữ...\"\n\nMẹ kiếp.\n\nLúc này Cao Học Huy không dám nói thêm gì nữa.\n\n\"Cô Úc là người mà tôi...\" thích.\n\nGiọng nói của Trữ Lễ Hàn nhẹ nhàng truyền đến, nhưng anh mới nói được nửa đường đã bị Úc Tưởng cắt ngang.\n\nÚc Tưởng nhấp một ngụm nước ép lựu, phần nước còn sót lại làm môi cô sáng hơn và căng mọng hơn.\n\nCô cười nói: “Có nhiều người thích tôi, trong đó có cả anh Cao nữa sao?”\n\nNinh Nhạn cố gắng vòng vo như vậy làm gì cho mệt mỏi.\n\nĐể cô tới giúp Ninh Nhạn.\n\n\"Ví dụ như Hà Vân Trác, Lăng Sâm Viễn...\" Úc Tưởng tự mình giúp cô ta đếm.\n\nLúc tổng giám đốc Tang nghe thấy ba từ \"Lăng Sâm Viễn\", bà ấy liền quay lại rồi nhìn sang.\n\n\"Nhưng tôi nghe nói trước đây Hạ Vân Trác thích cô Ninh đúng không?\" Úc Tưởng đột nhiên chuyển hướng nói.\n\nNinh Nhạn đương nhiên không muốn thừa nhận.\n\nMột khi cô ta thừa nhận, mọi người sẽ biết bây giờ Hà Vân Trác không thích cô ta nữa mà thay vào đó lại thích Úc Tưởng.\n\nNhưng bây giờ vấn đề không phải là Ninh Nhạn có thừa nhận hay không.\n\nÚc Tưởng chậc lưỡi: “Trái tim chứa nhiều người phụ nữ khác, tôi không thích, không sạch sẽ.”\n\nTổng giám đốc Tang nghe được câu này, ánh mắt nhìn cô lại có chút biến đổi.\n\nNinh Nhạn: \"...\"\n\nCô nghĩ mình sạch sẽ lắm à???\n\nÚc Tưởng: “Về phần Lăng Sâm Viễn, tôi nghe nói cô Ninh rất thích anh ta?”\n\nNinh Nhạn đổ mồ hôi lạnh.\n\nTất nhiên cô ta không thể thừa nhận mình thích Lăng Sâm Viễn trước mặt tổng giám đốc Tang.\n\nNhưng không đợi Ninh Nhạn lên tiếng.\n\nÚc Tưởng: “Cô càng thích cái gì thì tôi càng khinh thường cái đó.”\n\nNinh Nhạn sắp bị cô làm cho phát điên, nhưng cô ta vẫn cố gắng ra vẻ đứng đắn: \"Cô Úc, cô nghĩ là cô đang chọn hàng sao? Không biết cô Úc thích cái gì? Loại người như nào mới có thể lọt vào mắt xanh của cô?\"\n\nNinh Nhạn trong lòng cười lạnh, để tôi xem cô dám nói gì trước mặt tổng giám đốc Tang?\n\nNếu muốn làm vua biển*, đừng vô tình làm nổ tung ao cá của mình.\n\n*海王 (vua biển): thuật ngữ mạng Trung Quốc, ám chỉ một người có nhiều mối quan hệ không rõ ràng, lăng nhăng, không chung thuỷ, đa tình. Tiếng Việt có các câu gần nghĩa như “bắt cá hai tay”, “chân đạp hai thuyền”\n\nÚc Tưởng chậm rãi suy nghĩ rồi bắt đầu nói nhảm: “Đương nhiên là muốn anh ấy coi tôi như con mắt của anh ấy, như ngà như ngọc, cầm trong tay còn sợ chảy, cô hiểu không? Tôi nói đi hướng đông, anh ấy không dám đi hướng tây, còn suốt ngày nói muốn dâng cả mạng sống cho tôi, hiểu không?\"\n\nMẹ của Cao Học Huy và cả tổng giám đốc Tang âm thầm bày tỏ sự tán đồng từ tận đáy lòng.\n\nCô gái này mới hai mươi tuổi nhưng đã có kinh nghiệm của một người bốn mươi tuổi!