Ninh Nhạn: “...”\n\n\nÚc Tưởng nói ra mấy lời lớn như vậy, không sợ trật lưỡi à?\n\n\n“Yêu cầu của cô Úc, thật là cao quá…” Ninh Nhạn chỉ còn chưa nói thẳng, cô đang nằm mơ gì vậy.\n\n\nCao Học Huy nghe xong cũng sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ, chà, đây đúng thật là rất nam tính! Nhưng mà mấy chuyện này không liên quan gì đến cậu cả phải không?\n\n\n“Cao ư?” Úc Tưởng nghiêng đầu ngẫm nghĩ, khuyên tai kim cương trên tai cô cũng lung lay theo.\n\n\n“Tôi vừa xinh đẹp, vừa giàu có, lại tài giỏi như vậy. Người nào thích tôi chẳng phải nên trả giá nhiều hơn một chút sao?” Úc Tưởng tự tin nói rồi cầm ly nước lựu lên uống thêm một ngụm. \n\n\nNinh Nhạn: “...”\n\n\nCô ta hiểu quá rõ suy nghĩ của Úc Tưởng.\n\n\nÚc Tưởng nói ra những lời này, chẳng qua là cố ý nói cho cậu cả Trữ nghe, muốn kích thích cậu cả Trữ đối xử tốt với cô ta hơn. Nhưng Úc Tưởng đã chọn sai cách rồi.\n\n\nMấy cô gái kia thường so sánh bạn trai mình với những người khác, nhằm kích thích lòng háo thắng của đàn ông. Nhưng Úc Tưởng lại đòi hỏi người khác phải hy sinh tất cả cho mình một cách đương nhiên, cậu cả Trữ nhất định sẽ cảm thấy cô ta không biết thân biết phận.\n\n\nTrên thế giới này, e rằng không có người đàn ông nào như cô Úc thích.\n\n\nNinh Nhạn vừa định nói.\n\n\nÚc Tưởng đã lên tiếng trước, cô hỏi Ninh Nhạn: “Chẳng lẽ cô Ninh không nghĩ như vậy sao?”\n\n\n“Không có ai nghĩ giống như cô Úc đâu nhỉ?” Ninh Nhạn không trực tiếp trả lời câu hỏi của Úc Tưởng, mà biến ý của mình thành một câu hỏi, rồi ném ngược lại.\n\n\nÚc Tưởng: “À, cũng đúng. Cô Ninh không đẹp bằng tôi, nói chung cũng nghèo hơn tôi. Cô Ninh có sự nghiệp riêng chưa nhỉ? Trước giờ chưa nghe thì phải. Cho nên yêu cầu của cô Ninh sẽ thấp hơn tôi, đúng chứ?”\n\n\nMí mắt Ninh Nhạn giật giật. trong lòng thầm than không ổn.\n\n\nCô ta bước nhầm vào bẫy ngôn từ của Úc Tưởng rồi.\n\n\nNgoại hình của Ninh Nhạn thật ra cũng rất xinh đẹp, nhưng hoàn toàn không thể so sánh với vẻ đẹp chói mắt của Úc Tưởng.\n\n\nÚc Tưởng có nhiều tiền lắm sao?\n\n\nĐợi đến khi cô ta đầu tư trò chơi bị thua lỗ thì lúc đó muốn khóc cũng không còn kịp.\n\n\nKhông cần so đo với cô ta nữa.\n\n\nNinh Nhạn tự an ủi trong lòng.\n\n\nSau đó Ninh Nhạn chuyển ánh mắt, cẩn thận quan sát vẻ mặt của Trữ Lễ Hàn.\n\n\nHả? Vậy mà cậu cả Trữ lại… không tức giận sao?\n\n\nNinh Nhạn ngẩn người.\n\n\nLúc này, mẹ Ninh đang nhịn nãy giờ đã nhịn không nỗi nữa. Bà ta chưa từng đối đầu trực tiếp với Úc Tưởng nên còn chưa biết sức mạnh của cô. Chỉ là trước mặt nhà họ Cao mà Úc Tưởng dám làm bẽ mặt con gái của bà ta, thật sự rất quá đáng…\n\n\nKhông phải Úc Tưởng có quan hệ mập mờ với mấy người đàn ông cùng một lúc à?\n\n\nGiờ là sao nữa? Đến cả cậu chủ Cao mà cô ta cũng muốn nắm chặt trong lòng bàn tay sao?\n\n\nLửa giận trong lòng mẹ Ninh bùng lên, bà ta nhếch mép, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Cũng không thể nói như vậy, con gái sao có thể chỉ dựa vào sắc đẹp của mình mà làm chuyện sai trái được chứ? Khiêm tốn, đoan trang mới là phẩm chất tốt đẹp.”\n\n\nBà ta vừa nói vừa lắc đầu: “Thời đại thay đổi thật rồi, trước đây con gái phải dịu dàng rộng lượng, phải có khí chất và nội hàm, lúc quen nhau cũng phải môn đăng hộ đối. Mấy kẻ thứ ba thứ tư đi giật chồng người khác có ai mà không đẹp? Nhưng đẹp như vậy thì có ích gì?”\n\n\nLúc này rõ ràng có ý nói Úc Tưởng chẳng khác gì bồ nhí, còn Ninh Nhạn mới xứng đáng làm vợ chính thức.\n\n\n“Thời đại đã tiến bộ rồi nhưng bà Ninh đây vẫn quê mùa cũ kỹ như thế à.” Trữ Lễ Hàn lên tiếng.\n\n\nVừa nghe Trữ Lễ Hàn nói, mẹ Ninh lập tức giật mình.\n\n\nCậu cả Trữ có ý gì đây?\n\n\n“Bà Ninh nghe không hiểu sao?” Trữ Lễ Hàn tiếp tục nói.\n\n\nNói là không hiểu?\n\n\nThì bà ta sẽ bị coi là ngu ngốc.\n\n\nMẹ Ninh không biết nên trả lời như thế nào, vẻ mặt càng thêm xấu hổ.\n\n\nCao Học Huy tự nhủ câu này tôi biết đấy!\n\n\nCao Học Huy tỏ vẻ hết sức tâm lý giải thích cho bà ta: “Đúng đấy, bà Ninh có phải vẫn đang sống trong thời dân quốc hay không?” Nói xong, cũng không chờ phản ứng của mẹ Ninh, Cao Học Huy đã quay sang đặt ra câu nghi vấn: “Cũng không đúng, thời dân quốc cũng có thanh niên tư tưởng tiến bộ mà.”\n\n\nCao Học Huy châm biếm nói: “Đúng là người đặt nửa chân vào quan tài có khác, mở miệng toàn mùi đất cát mục nát.”\n\n\nMẹ Ninh nghe đến đó, mặt cũng nóng bừng lên, cảm thấy khó mà ngồi yên được.\n\n\n“Cậu cả đang đùa tôi đấy à?” Mẹ Ninh cố giữ chút sĩ diện, tiếp tục nói: “Chỉ là tôi thấy trong giới này, con gái nhà giàu ai cũng khéo léo, có phẩm chất…”\n\n\nMẹ Ninh biết, ba của Cao Học Huy từng bao nuôi mấy ngôi sao trẻ ở bên ngoài.\n\n\nBà ta so sánh Úc Tưởng với mấy kẻ thứ ba thứ tư đó, chính là muốn kích động mẹ Cao, để mẹ Cao liên tưởng Úc Tưởng với mấy con vợ bé đáng ghét kia.\n\n\n“Nói nhảm cái đếch gì.” Cao Học Huy bất ngờ chửi thề.\n\n\nNói xong, không nhịn nổi vội quay sang nhìn thoáng qua mẹ anh ta, sau khi xác định mẹ anh ta không la rầy vì anh ta vừa chửi thề, mới nói tiếp: “Bà cũng quá hẹp hòi rồi đấy, theo cách nói của bà thì tất cả phụ nữ trên đời này đều phải rập khuôn theo một khuôn mẫu, còn những người không theo khuôn mẫu thì nên chết luôn đi à. Cô nào xinh đẹp quá thì tốt nhất là nên tự phá huỷ mặt mình đi, nếu không sẽ bị coi là kẻ thứ ba thứ tư đấy. Nếu vậy, tôi thấy tượng đất bồ tát trong chùa là đoan trang và có khí chất nhất, lại còn ít nói. Nhưng có ai cưới tượng bồ tát đâu? Không phải ai cũng chọn người sống năng động hoạt bát à? Còn về chuyện xinh đẹp, giàu có thì đâu chỉ riêng gì cô Úc. Mẹ tôi cũng vừa đẹp vừa giàu. Đúng không mẹ?”\n\n\nThật ra giám đốc Tang đứng cạnh mẹ anh ta còn đẹp hơn.\n\n\nNhưng Cao Học Huy lại chẳng dám ba hoa nịnh nọt với giám đốc Tang.\n\n\nAnh ta sợ chết.\n\n\nMẹ Ninh sững sờ. \n\n\nKhông phải đàn ông đều muốn cưới phụ nữ vừa dịu dàng vừa hiền thục hay sao?\n\n\nÚc Tưởng còn chưa lên tiếng, tại sao Cao Học Huy lại vội vàng phản bác chứ? Chẳng lẽ lớn lên xinh đẹp có tác dụng lớn như vậy sao?\n\n\nMẹ Ninh không dám nhìn vẻ mặt của mẹ Cao.\n\n\nLời Cao Học Huy nói đã kéo mẹ Cao vào cuộc, nếu bà ta cứ khăng khăng không bỏ thì phạm vi mỉa mai sẽ bị mở rộng.\n\n\n“Cậu chủ Cao hiểu lầm ý của tôi rồi, tôi chỉ là nói đại một câu như vậy thôi.” Mẹ Ninh lúng túng nói.\n\n\nNinh Nhận thấy vậy, trong lòng cũng hơi bực bội.\n\n\nKhả năng của mẹ cô ta chỉ có bao nhiêu đó thôi, một Cao Học Huy đã có thể khiến bà câm miệng lại rồi.\n\n\nNinh Nhạn cười nói: “Bà Cao và giám đốc Tang đúng là vừa đẹp vừa tài giỏi, bao nhiêu người ngồi ở đây có thể so sánh được chứ. Cậu chủ Cao lấy bà Cao ra so sánh, vậy chẳng phải là đang bắt nạt người khác à?”\n\n\nLời của Ninh Nhạn vừa tâng bốc mẹ Cao và giám đốc Tang. \n\n\nĐồng thời còn hạ thấp Úc Tưởng, ý bảo cô không xứng để so sánh với mẹ Cao.\n\n\nCao Học Huy: “Dĩ nhiên, dù sao ai cũng giỏi hơn cô mà.”\n\n\nBiểu cảm của Ninh Nhạn như nứt ra tại chỗ: “...”\n\n\nÚc Tưởng suýt bật cười thành tiếng.\n\n\n“Được rồi, đừng ba hoa nịnh nọt tôi nữa.” Mẹ Cao không phải kẻ ngốc, mẹ con nhà họ Ninh còn chưa đủ tư cách để giở trò trước mặt bà ta.\n\n\nNgược lại là việc mẹ Ninh tốn hết tâm tư nhắc mấy chuyện kẻ thứ ba thứ tư gì đó lại khiến mẹ Cao hết sức khó chịu.\n\n\n“Khách sạn này có một hành lang ngắm cảnh, chúng ta xuống đó dạo đi.” Giám đốc Tang đột nhiên lên tiếng.\n\n\nMẹ Cao đồng ý: “Được đấy.”\n\n\n“Cô Úc có muốn đi cùng không?” Giám đốc Tang bất ngờ hỏi Úc Tưởng.\n\n\nCao Học Huy lập tức thấy căng thẳng thay cho Úc Tưởng.\n\n\nMẹ Cao nhìn anh ta đứng ngồi không yên, bèn nói: “Học Huy, con cũng đi chung đi. Mấy chuyện lúc nãy dì Tang hỏi, con còn chưa trả lời đâu đấy. Vừa đi vừa nói đi.”\n\n\nCao Học Huy khổ sở đáp: “Vâng…”\n\n\nSau đó mẹ Cao và giám đốc Tang cùng đứng dậy đi ra ngoài.\n\n\nCao Học Huy không nhịn nổi bèn hỏi: “Không, không gọi cậu cả Trữ à?”\n\n\nMẹ Cao nói: “Gọi cậu cả Trữ làm gì?”\n\n\nCao Học Huy: ?\n\n\nKhông đúng, cô Úc là vợ anh ấy mà! Sao gọi anh ta mà không gọi cậu cả Trữ chứ? Lát nữa về sao anh ta giải thích rõ ràng được đây?\n\n\n“Chờ chút.” Trữ Lễ Hàn đột nhiên lên tiếng.\n\n\nCao Học Huy nhẹ nhàng thở ra, vậy là cậu cả định đi chung đúng không?\n\n\nAi ngờ Trữ Lễ Hàn vẫy tay về phía cửa, sau đó thư ký Vương mang một túi giấy vào.\n\n\nTrữ Lễ Hàn đưa tay nhận túi giấy, khẽ hỏi: “Đổi giày nhé?”\n\n\nTrữ Lễ Hàn đang nói chuyện với Úc Tưởng.\n\n\nLần này, giám đốc Tang và mẹ Cao đều quay lại nhìn. Không cần phải nói, hai mẹ con nhà họ Ninh càng thêm bối rối.\n\n\nÚc Tưởng tò mò nhìn Trữ Lễ Hàn, nghiêng đầu hỏi: “Bên trong có giày gì vậy?”\n\n\nTrữ Lễ Hàn lấy từ trong túi giấy ra.\n\n\nHai đôi giày.\n\n\nMột đôi giày ba lê đế bằng màu trắng ngà trông rất xinh đẹp, dù phối chung với lễ phục cũng rất hợp thời trang, còn đôi kia lại là… một đôi dép lê bằng nhung? Mọi người đều sửng sốt.\n\n\nVì lúc nãy cô nói đau chân nên anh đã kêu người đi chuẩn bị sao?\n\n\nÚc Tưởng chớp chớp mắt, cũng không do dự, nhanh chóng đưa ra lựa chọn của mình.\n\n\n“Dép lê đi.” Đi dép lê dễ chịu hơn nhiều.\n\n\nNếu không phải giày cao gót phối với lễ phục quá đẹp, đẹp đến mức cô tự nhìn cũng động lòng thì Úc Tưởng đã muốn mang dép lê luôn rồi.\n\n\nTrữ Lễ Hàn nhẹ giọng đáp: “Ừm.”\n\n\nSau đó, anh đột nhiên cúi người ngồi xổm xuống trước mặt Úc Tưởng, không hề ngại ngùng, cầm lấy cổ chân cô.\n\n\nÚc Tưởng bất giác run nhè nhẹ, sau đó nhận ra Trữ Lễ Hàn càng nắm chặt cổ hơn cô hơn.\n\n\nVì thế hiếm khi cô cảm thấy tai nóng bừng, cô cúi đầu, nhìn thoáng những khớp xương rõ ràng trên bàn tay của Trữ Lễ Hàn.\n\n\nThật đẹp mắt. Úc Tưởng nghĩ thầm.\n\n\nNgón út của Trữ Lễ Hàn chạm vào bên trong cổ chân Úc Tưởng, khẽ xoa nhẹ.\n\n\nĐộng tác cực kỳ kín đáo, dù ở trước mặt mọi người cũng không ai phát hiện ra.\n\n\nTiếp xúc thân mật trong thoáng chốc.\n\n\nTrữ Lễ Hàn rõ ràng đang khuỵ chân ngồi xổm dưới đất lại vẫn mang lại cảm giác mạnh mẽ.\n\n\nAnh thành thạo mở khoá giày, tháo giày, rồi thay cho cô đôi dép lê.\n\n\nToàn bộ quá trình đều vô cùng tự nhiên, suôn sẻ.\n\n\nVì thế sau vẻ mạnh mẽ ấy lại thêm chút thâm tình không thể nói thành lời.\n\n\nCao Học Huy: !\n\n\nĐệt mợ!\n\n\nBây giờ anh ta tin rồi, không chừng trên đời này thật sự có loại đàn ông như cô Úc từng nói?\n\n\nLoại đàn ông luôn cấm dục từ trước đến nay, một khi mở lòng thì sẽ trở thành dáng vẻ như thế này sao!\n\n\n“Được rồi, đi đi.” Trữ Lễ Hàn đứng dậy, bình thản nói.\n\n\nMẹ Ninh và Ninh Nhạn gần như không nói nên lời.\n\n\nTim Ninh Nhạn đập càng lúc càng nhanh.\n\n\nVậy mà cậu cả Trữ lại… lại cưng chiều Úc Tưởng tới mức độ này sao?\n\n\nNhớ tới những câu Úc Tưởng nói vừa nãy, trong lòng Ninh Nhạn chỉ cảm thấy kinh hãi.\n\n\nCho nên vì sao lúc nãy cậu cả Trữ không tức giận?\n\n\nLà bởi vì người Úc Tưởng nói chính là anh sao?\n\n\nNhưng Ninh Nhạn vẫn không thể tưởng tượng nổi…\n\n\nTrong khi Ninh Nhạn còn đang bối rối, Úc Tưởng đã đứng dậy khỏi ghế sofa. Cô đi theo, đi đến bên cạnh Cao Học Huy.\n\n\nLúc này, giám đốc Tang khó hiểu nhìn Trữ Lễ Hàn, nhưng cũng không hỏi gì, quay đầu đi cùng mẹ Cao ở phía trước.\n\n\nMẹ Ninh cũng muốn đi theo nhưng lại bị thư ký Kim cản lại.\n\n\nMẹ Ninh lập tức hiểu, lời mời của giám đốc Tang chỉ dành riêng cho Úc Tưởng.\n\n\nNgay cả Úc Tưởng cũng đủ tư cách đi cùng họ, còn bà ta thì không đủ tư cách hay sao?\n\n\nSắc mặt mẹ Ninh hơi khó coi nhưng cũng không dám nói gì.\n\n\nVòng tròn này được phân chia rất rạch ròi, điều này mẹ Ninh hiểu rất rõ. Nếu không thì bà ta cũng không khăng khăng muốn nhét Ninh Nhạn vào nhà họ Cao.\n\n\nNhưng sao Úc Tưởng có tư cách đó?\n\n\nNgược lại, tâm trạng của Ninh Nhạn bình tĩnh hơn nhiều.\n\n\nTuy ban nãy cậu cả Trữ giúp Úc Tưởng giữ thể diện, nhưng cũng không thể ngăn giám đốc Tang dạy dỗ Úc Tưởng…\n\n\nNinh Nhạn nắm tay mẹ Ninh, âm thầm nhéo tay bà ta một cái, ra hiệu mẹ Ninh phải bình tĩnh, đợi đến lúc mọi người rời khỏi đây rồi hẵng nói.\n\n\n“Cô Ninh định đi đâu?” Giọng nói lạnh lùng của Trữ Lễ Hàn vang lên sau lưng Ninh Nhạn.\n\n\nNinh Nhạn sững sờ.\n\n\nCô ta biết Trữ Lễ Hàn luôn lịch lãm trước mặt người khác, chắc chắn sẽ không so đo những chuyện nhỏ nhặt. Huống chi, đàn ông rất ít khi tính toán chi li với phụ nữ.\n\n\nVậy anh gọi cô ta lại là để…\n\n\nSuy nghĩ của Ninh Nhạn bắt đầu rối loạn.\n\n\nSau khi chính mắt thấy Trữ Lễ Hàn đối xử với Úc Tưởng như thế nào, suy nghĩ của Ninh Nhạn càng lúc càng trở nên lộn xộn hơn.\n\n\n“Cậu cả…” Cô ta xoay người.\n\n\nTrữ Lễ Hàn nhận chiếc khăn từ nhân viên phục vụ, lau tay, sau đó thản nhiên nói: “Ngày mùng ba tháng mười hai, cô Ninh đã làm gì?”\n\n\nNinh Nhạn sửng sốt: “Gì cơ?”\n\n\n“Phải chăng cô Ninh đã bỏ tiền thuê thuỷ quân từ công ty văn hoá Uyên Bác?”\n\n\nNinh Nhạn lập tức toát mồ hôi lạnh.\n\n\nGiờ cô ta đã biết tại sao sau khi Trữ Lễ Hàn đi lại bảo Cao Học Huy ở lại trò chuyện với cô ta, chính là muốn giữ chân cô ta lại để anh thẩm vấn có phải hay không?\n\n\n“Đương nhiên, cô Ninh có thể không trả lời. Nhưng bằng chứng còn ở đó, nó sẽ không vì lời phủ nhận của bất cứ ai mà biến mất đâu.”\n\n\nMọi người ai cũng sợ Trữ Lễ Hàn là có nguyên nhân cả đấy.\n\n\nĐây chính là lần đầu tiên cô ta đối mặt trực tiếp với anh.\n\n\nVì quá căng thẳng nên Ninh Nhạn bắt đầu cảm thấy hoa mắt.\n\n\nCòn đầu óc chỉ còn một nửa tỉnh táo để nghĩ rằng – Trữ Lễ Hàn khi ở cùng Úc Tưởng và lúc không có Úc Tưởng cứ như hai người khác nhau.\n\n\n“Nếu hôm nay là sinh nhật của cô Ninh, vậy cũng nên có quà nhỉ.” Trữ Lễ Hàn cũng không định lãng phí thời gian với cô ta.\n\n\nCô ta còn chưa xứng.\n\n\nTrữ Lễ Hàn đi ra ngoài, lướt ngang qua Ninh Nhạn.\n\n\n“Hy vọng sinh nhật hàng năm sau này của cô Ninh, cũng có thể vui vẻ thoải mái như hôm nay.”\n\n\nNinh Nhạn chớp mắt, muốn xua đi cảm giác choáng váng kia.\n\n\nNhưng cũng phí công.\n\n\nNhững câu nói của Trữ Lễ Hàn thoạt nghe cũng rất bình thường, nhưng nếu tách ra thì từng câu từng chữ đều vô cùng đáng sợ.\n\n\nKhi tiếng bước chân của Trữ Lễ Hàn biến mất.\n\n\nMẹ Ninh run rẩy hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Thuỷ quân là sao?”\n\n\nNinh Ninh cũng lên tiếng: “Chị ơi, sao mặt chị trắng bệch thế?”\n\n\nHai chân Ninh Nhạn mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất, nói: “Con không biết… có thể, có thể là cậu cả Trữ đã hiểu lầm con chuyện gì đó.”\n\n\nCô ta thở dốc, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.\n\n\nCô ta sai rồi.\n\n\nCô ta đã đánh giá thấp địa vị của Úc Tưởng trong lòng cậu cả Trữ rồi…\n\n\nÚc Tưởng không nói dối.\n\n\nÚc Tưởng nhận tiền của tổng giám đốc Trữ, nhưng Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn lại yêu cô ta đến mức không thể lìa xa, bọn họ đã dùng hết mọi thủ đoạn chỉ để giữ Úc Tưởng ở bên cạnh.\n\n\nNhưng tại sao?\n\n\nÚc Tưởng đáng để yêu như vậy sao? Mà không chỉ là Lăng Sâm Viễn, còn có cậu cả Trữ đều khom lưng cúi gối trước cô ta…\n\n\nCảnh tượng Trữ Lễ Hàn cúi người đi giày cho Úc Tưởng vẫn khiến Ninh Nhạn vô cùng chấn động.\n\n\nNinh Nhạn: “Dìu con… dìu con, con, con đi xem thử…”\n\n\nNinh Ninh còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, vội vàng hỏi: “Xem cái gì?”\n\n\nNinh Nhạn: “Xuống dưới lầu.”\n\n\nCô ta vẫn không bỏ cuộc.\n\n\nCô ta muốn xem giám đốc Tang làm cách gì để dạy dỗ Úc Tưởng. Chẳng lẽ dưới gầm trời này, tất cả mọi người đều bó tay trước Úc Tưởng hay sao? Cô ta không tin.\n\n\n“Nhưng vẻ mặt chị trông tệ lắm…”\n\n\n“Con nói mẹ nghe xem, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”\n\n\n“Không nghe rõ sao? Dìu con đi xuống lầu.”\n\n\nDưới lầu.\n\n\nMẹ Cao dừng bước, đứng cạnh Cao Học Huy.\n\n\nGiám đốc Tang và Úc Tưởng tiếp tục đi về phía trước.\n\n\nMẹ Cao thấp giọng hỏi: “Nói thật cho mẹ nghe, con thích cô Úc à?”\n\n\nCao Học Huy dùng sức lắc đầu: “Con không dám đâu! Thật ra mà nói, cô ấy là người mà cậu cả Trữ thích đấy.”\n\n\nMẹ Cao khinh bỉ nói: “Cái này còn cần con nói à? Hôm nay có ai mà không biết đâu?”\n\n\nCao Học Huy: “Vậy sao mẹ còn hỏi con…”\n\n\nMẹ Cao: “Không phải cô ấy nói có nhiều người thích cô ấy lắm à? Vậy nên mẹ mới nghĩ con cũng thế. Thôi bỏ đi, con không thích là tốt rồi.”\n\n\nCao Học Huy không kiềm được bèn hỏi: “Sao vậy? Mẹ không thích cô Úc à?”\n\n\nMẹ Cao: “Đâu có. Mẹ thấy cô gái này nói chuyện rất có lý đấy. Ý mẹ là con không thắng nổi cậu cả Trữ đâu, nếu có ý này thì đi tắm, ngủ một giấc rồi mơ đi.”\n\n\nCao Học Huy: ?\n\n\nMẹ Cao nói xong, lại yên lặng một lúc rồi mới mở miệng nói: “Mấy năm nay con luôn ở nước ngoài, ai ngờ năm nay vừa về đã biết nói mấy lời văn vẻ.”\n\n\n“Mẹ Ninh Nhạn cứ luôn miệng nói con gái phải đoan trang hiền thục mới là có phẩm chất tốt đẹp. Câu nào câu nấy toàn hại người ta. Con đứng ra mắng bà ta, mẹ cũng có chút vui lây. Sao nào? Ra nước ngoài học được à?”\n\n\nCao Học Huy ngẩn người.\n\n\nHọc ở đâu nhỉ? Không biết nữa. Anh ta chỉ thuận theo lời nói của cô Úc và cậu cả Trữ thôi mà.\n\n\nMẹ Cao cảm động nói: “Ép phụ nữ vào một khuôn khổ giống như giết chết họ. Cho dù người phụ nữ ấy giàu đến mức nào, hay tài giỏi ra sao đều sẽ bị ép chết. Con có thể nói được câu phản đối này… Vậy mẹ cũng có thể yên tâm nói cho con biết.”\n\n\nCao Học Huy giật mình: “Sao vậy? Mẹ hết chịu nổi định ly hôn với ba luôn à?”\n\n\nMẹ Cao khoát tay: “Không, làm sao bỏ qua cho ông ta dễ vậy? Tài sản của ông ta, mẹ con mình còn chưa chia được kìa.”\n\n\nCao Học Huy: ?\n\n\nMẹ Cao: “Là thế này. Người đàn ông mà con gặp trong nhà lần trước là người mẹ thích gần đây. Sau này đừng có ngu ngốc giới thiệu em họ cho người ta nữa, biết chưa.”\n\n\nCao Học Huy nghe xong lại cảm thấy choáng váng.\n\n\nỞ bên này, giám đốc Tang cũng lên tiếng: “Trữ Sơn cho cháu một khoản tiền, muốn cháu rời xa Lăng Sâm Viễn và Trữ Lễ Hàn à?”\n\n\nÚc Tưởng hơi ngạc nhiên.\n\n\nSao bà ấy biết?\n\n\nTổng giám đốc Tang lại nói tiếp: “Nhưng theo cách cháu nói lúc nãy thì cháu vốn không thích Lăng Sâm Viễn, cũng chẳng có liên quan gì tới nó. Cho nên…cháu đang trêu đùa Trữ Sơn đấy à?”\n\n\nÚc Tưởng khẽ nói: “...Cũng chỉ đùa một chút thôi ạ.”