Khi Úc Tưởng đến nơi, tổng giám đốc Tang vừa kết thúc cuộc điện thoại với con trai.\n \nTrợ lý của tổng giám đốc Tang lập tức tiến lên, kéo ghế cho Úc Tưởng và đưa thực đơn vào tay cô.\n \nÚc Tưởng hỏi: \"Tổng giám đốc Tang đã gọi món chưa?\"\n \n\"Chưa, cô Úc xem xem thích ăn gì.\" Trợ lý trả lời.\n \nÚc Tưởng gật đầu, không khách sáo, bắt đầu lật menu.\n \nSau khi cùng Trữ Lễ Hàn ăn ở nhiều nhà hàng cao cấp, Úc Tưởng không còn là người ngây ngô nữa.\n \n\"Món măng ngọc này, món súp cà chua này...\"\n \nNhà hàng cao cấp thường có món ăn với số lượng ít, Úc Tưởng gọi thêm vài món để tránh lãng phí.\n \nSau khi gọi món, cô đẩy thực đơn về phía tổng giám đốc Tang, rồi mới nghe thấy tổng giám đốc nói: \"Trữ Lễ Hàn vừa trở về sau khi hoàn thành công việc ở bên ngoài.\"\n \nÚc Tưởng cúi đầu uống một ngụm nước trong ly, sau đó ngẩng đầu lên: \"Vâng?\"\n \n\"Ba người cùng ăn tối, được không?\" Tổng giám đốc Tang hỏi.\n \n\"Tất nhiên là được, bà là chủ nhà mà. Bà không cần hỏi ý kiến tôi.\" Úc Tưởng nhẹ nhàng chớp mắt.\n \nTổng giám đốc Tang nhìn vào đôi lông mi khẽ rung của cô mà nghĩ.\n \nChà, không chỉ xinh đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, mà còn rất ngoan ngoãn.\n \nTrữ Sơn nói Tang Tâm Lan điên là có lý do.\n \nKhông chỉ vì Tang Tâm Lan đã hoàn toàn cắt đứt cơ hội làm ba của ông ta, mà còn vì ở một số khía cạnh, tổng giám đốc Tang có xu hướng kiểm soát rất mạnh mẽ.\n \nNgười duy nhất là ngoại lệ đối với tổng giám đốc Tang là con trai của bà ấy.\n \nKhông còn cách nào, cả hai đều có xu hướng kiểm soát mạnh mẽ, khi đối đầu với nhau, họ đành để cho đối phương không gian riêng.\n \nTổng giám đốc Tang thu lại suy nghĩ, nhẹ nhàng nói: \"Nhưng người tôi muốn mời là cô, tất nhiên phải nghe theo ý kiến của cô.\"\n \nÚc Tưởng cười nhẹ, thốt lên: \"Điểm này, bà và Trữ Lễ Hàn rất giống nhau.\"\n \nTổng giám đốc Tang ngẩn ra: \"Hả?\"\n \nÚc Tưởng không nói thêm gì nữa.\n \nCô nghĩ, tổng giám đốc Tang đặc biệt hỏi ý kiến cô, giống hệt Trữ Lễ Hàn khi còn trẻ không hỏi đến bí mật của mẹ mình.\n \nTổng giám đốc Tang không hỏi thêm, nhưng câu nói đó đủ khiến bà ấy vui vẻ.\n \nDường như mối quan hệ mẹ con lạnh nhạt của họ đã được cải thiện một cách vô hình.\n \nTổng giám đốc Tang liền gọi điện lại cho Trữ Lễ Hàn.\n \nKhi món ăn được dọn lên bàn, Trữ Lễ Hàn cũng vừa đến nhà hàng. Anh đi đến, đặt hai túi giấy lên bàn.\n \n\"Quà tặng.\" Trữ Lễ Hàn nói: “Đây là của cô Úc, còn đây là của mẹ.\"\n \nĐiều này khác hoàn toàn so với nhà họ Ninh.\n \nĐây là những món quà thực sự.\n \nÚc Tưởng không thấy ngạc nhiên.\n \nLần trước Trữ Lễ Hàn từ nước ngoài về, anh cũng tặng cô quà. Món quà đó vẫn còn đang đeo trên mắt cá chân của cô.\n \nNhưng với tổng giám đốc Tang thì khác.\n \nBà ngạc nhiên nhìn Trữ Lễ Hàn.\n \nHai mẹ con họ không có thói quen tặng quà cho nhau.\n \nCó lẽ có thể tổng kết lại rằng, cả hai dường như đều loại bỏ nhu cầu tình cảm, nhu cầu xã giao của người bình thường. Khi họ hợp tác mạnh mẽ trên thương trường, đó là món quà lớn nhất dành cho nhau.\n \nNhưng bây giờ Trữ Lễ Hàn có thêm một thói quen mới.\n \nAnh sẽ tự tay chọn quà, sau đó tặng đi.\n \nTổng giám đốc Tang vẫn đang ngơ ngác.\n \nCòn Úc Tưởng đã lấy hộp ra từ túi giấy và nhanh chóng mở ra.\n \nBên trong là một chiếc trâm cài, khi mở nắp, ánh sáng lung linh rơi vào mắt cô.\n \nĐây là một chiếc trâm cài làm từ chất liệu đặc biệt, khi xoay hộp để thay đổi góc độ, dưới ánh đèn, nó sẽ hiện ra những màu sắc khác nhau. Mỗi một sắc thái nhạt của hồng, tím, xanh bạc hà... đều như được phủ lên một chút vàng của hoàng hôn, kết hợp với nhau tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo.\n \n\"Đây là... làm từ vỏ sò?\" Úc Tưởng ngạc nhiên hỏi.\n \nNgười phục vụ bên cạnh không biết nên kéo ghế nào, lúc này Trữ Lễ Hàn tự mình kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh Úc Tưởng.\n \n\"Ừ, đây gọi là điêu khắc vỏ sò.\" Trữ Lễ Hàn nói.\n \nÚc Tưởng đã nghe qua một chút.\n \nNhưng những tác phẩm điêu khắc vỏ sò thường là điêu khắc hoa, chim, núi non và sông nước.\n \nBởi vì đặc tính của vỏ sò, khi nó trở thành tác phẩm nghệ thuật trước mắt người xem, như thể tất cả tinh hoa của đất trời đều hội tụ vào đó.\n \nĐây là một vẻ đẹp hoàn toàn khác với đá quý và ngọc.\n \nÚc Tưởng cầm trâm cài lên.\n \nMón đồ này nhỏ gọn trong lòng bàn tay, nhưng những đường nét chạm khắc trên đó lại sống động như thật. Các chi tiết nhỏ đến mức không lớn hơn hạt gạo.\n \n\"Đây là một bức chạm khắc bằng vỏ bướm màu trắng.\" Trữ Lễ Hàn vừa nói vừa nhận khăn từ tay người phục vụ để lau tay.\n \nÚc Tưởng chỉ vào những thứ còn lại trong hộp và hỏi: \"Cái này là gì?\"\n \nDưới trâm cài, còn có những vật hình chữ nhật và hình bầu dục, trông giống như những tác phẩm nghệ thuật thủ công. Chúng rất mỏng. Có cái trông giống như tiền. Trên đó có khắc hoa, chim bồ câu, thậm chí là đình đài lầu các. Rất tinh xảo.\n \nÚc Tưởng hỏi: \"Cũng là điêu khắc vỏ bướm trắng sao?\"\n \nTrữ Lễ Hàn: \"Không. Đây gọi là chip xà cừ*.\"\n \n*chip xà cừ: Chip xà cừ Trung Quốc bắt đầu được bán sang châu u, đặc biệt là Vương quốc Anh, vào khoảng đầu thế kỷ 18. Chúng chỉ được giới quý tộc thượng lưu sử dụng khi chơi bài vào ban đêm như một mặt hàng xuất khẩu vào thời nhà Thanh. Chip xà cừ giống như các tác phẩm nghệ thuật xuất khẩu khác, có cùng chủ đề và trang trí với Dấu ấn giao lưu văn hóa giữa Trung Quốc và phương Tây, là bằng chứng lịch sử về sự tiếp xúc, trao đổi và hội nhập lẫn nhau của thế giới phương Đông. Nó phản ánh kỹ năng tinh xảo của các thợ thủ công Trung Quốc, đã được nhiều nhà sưu tập u, Mỹ và Trung Quốc sưu tầm và khảm thành những kiểu trang sức độc đáo.\n \nChip?\n \nÚc Tưởng cầm một cái lên, nhẹ nhàng nâng niu.\n \nChẳng trách nào trông giống như tập tiền.\n \nBên kia tổng giám đốc Tang, người đã từng thấy qua nhiều, lên tiếng: \"Đây là những món đồ sưu tầm rất hiếm. Những năm gần đây ít xuất hiện trên các buổi đấu giá. Vì một số người nước ngoài không thể hiểu nổi tại sao hơn hai trăm năm trước nghệ nhân Trung Quốc lại có thể chạm khắc những hoa văn sống động và tuyệt đẹp trên một diện tích nhỏ như vậy, và còn kết hợp hoàn hảo với ánh sáng của vỏ sò. Nhiều nhà sưu tầm cho rằng chỉ có máy móc mới có thể làm được điều này.\"\n \nTrữ Lễ Hàn mới bổ sung: \"Loại chip này vào thời nhà Thanh, được thông qua xuất khẩu ra nước ngoài thông qua mười ba khâu tiêu thụ. Chúng chủ yếu được các gia đình giàu có và quyền lực nước ngoài đặt hàng đặc biệt. Cô có thể nhìn thấy một số con dấu và họa tiết gia đình trên các chip, nhận ra chúng từ đâu mà ra.\"\n \nTrữ Lễ Hàn ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói về giá trị lớn nhất của món đồ này: \"Tại buổi đấu giá từ thiện năm 2014, một bộ chip xà cừ đã được bán với giá hai triệu bảng Anh.\"\n \nÚc Tưởng choáng váng.\n \nVừa đẹp, vừa có giá trị thưởng thức và sưu tầm.\n \nSo với việc cô tặng Cao Học Huy một thẻ thành viên thư viện quốc gia trực tuyến, Trữ Lễ Hàn thực sự tặng món quà có tâm.\n \nÚc Tưởng cầm chặt trâm cài và chip xà cừ trong tay, không nỡ rời xa.\n \nMón đồ này hoàn toàn đánh trúng trái tim của cô, cả một trái tim yêu tiền, à không.\n \nÚc Tưởng liếm môi, nói với hệ thống: \"Tôi cảm thấy mình thích Trữ Lễ Hàn hơn rồi.\"\n \nHệ thống: \"…\"\n \nHãy cân nhắc việc độc thân đi!\n \nThôi cứ tiếp tục lừa cô ấy thôi!\n \n\"Tôi rất thích, cảm ơn anh Trữ!\" Úc Tưởng đặt đồ lại vào hộp, nhớ ra vấn đề hình dạng khác nhau bên trong: “Đây là từ các gia đình khác nhau sao?\"\n \nTrữ Lễ Hàn hờ hững gật đầu: \"Ừ, đây là bốn bộ khác nhau.\"\n \nTrời ơi!\n \nCô cảm thấy mình bị Trữ Lễ Hàn làm cho mê muội bởi mùi hương của tiền bạc rồi!\n \nÚc Tưởng không thể không ngước nhìn Tổng giám đốc Tang.\n \nTổng giám đốc Tang không có ý kiến gì về việc con trai bà tùy tiện tặng những món đồ quý giá.\n \nBà chỉ nhìn thấy Úc Tưởng rất thích, liền hỏi: \"Cháu rất thích phải không?\"\n \nÚc Tưởng gật đầu.\n \nTổng giám đốc Tang: \"Tôi cũng rất thích sưu tầm những thứ này.\"\n \nTrữ Lễ Hàn nhẹ nhàng bổ sung: \"Đúng vậy, mẹ tôi có một phòng sưu tầm riêng.\"\n \nChỉ nghe thôi Úc Tưởng đã tưởng tượng được căn phòng sưu tầm đó đáng giá bao nhiêu.\n \nQuả thật, sự nghèo nàn đã hạn chế trí tưởng tượng của tôi...\n \nTổng giám đốc Tang lúc này mới cẩn thận lấy ra món quà của mình.\n \nMột chiếc bút ký.\n \nTổng giám đốc Tang ngẩng lên nhìn Trữ Lễ Hàn.\n \nBà ấy cảm thấy mình từ ánh mắt lạnh nhạt của anh, thoáng thấy một chút ấm áp.\n \nBà ấy không biết làm thế nào để trở thành một người mẹ tốt.\n \nMay mà anh chưa bao giờ chê trách.\n \nCả đời Tang Tâm Lan không tìm thấy nhiều sự ấm áp, nhưng con trai bà ấy đã tìm thấy.\n \nTổng giám đốc Tang chân thành mỉm cười, nói: \"Mẹ rất thích.\"\n \nBà quay lại nhìn Úc Tưởng, càng thêm yêu mến.\n \nBầu không khí này thật tuyệt vời.\n \nVì vậy, tổng giám đốc Tang tự tay múc cho Úc Tưởng một bát súp, vì số lượng không nhiều, gần như toàn bộ bát súp đều đến chỗ Úc Tưởng.\n \nÚc Tưởng cũng không từ chối, đưa tay nhận lấy.\n \n\"Ăn không?\" Trữ Lễ Hàn cầm đũa, gắp cho Úc Tưởng một miếng cá.\n \nÚc Tưởng: \"Ăn.\"\n \nHệ thống nhìn cảnh này, hoàn toàn rối trí.\n \nCòn chưa cưới nhỉ? Con chưa sinh nhỉ? Vậy mà Úc Tưởng đã được phục vụ thế này rồi? Bà ấy là mẹ chồng nhà giàu có, sao có thể không làm khó cô ấy mà còn múc súp cho cô ấy?\n \nCô ấy không có tay à?\n \nCứ như vậy sẽ làm cô ấy lười biếng hơn, trở thành một con cá muối đích thực, các người có biết không?\n \nĐây là mức độ khiến nữ chính trong truyện tổng tài bá đạo cũng phải tức giận!\n \nHệ thống bức xúc nghĩ.\n \nTrong khi Úc Tưởng đang nhai món vịt nếp, nước miếng chảy ròng ròng.\n \nTrữ Sơn mới vừa đến nhà hàng cao cấp này.\n \nMay mà ông ta biết Tang Tâm Lan thích đi ăn ở những nhà hàng nào, nếu không ông ta không tìm được nơi này.\n \n\"Tổng giám đốc Trữ?\" Người phục vụ đứng ở cửa nhìn thấy ông ta liền ngạc nhiên.\n \n\"Tổng giám đốc Tang hôm nay có mời người ăn tối ở đây không?\" Trữ Sơn hỏi.\n \n\"Có...nhưng ông không thể vào đâu!\" Người phục vụ ngại ngùng chặn lại.\n \nTrữ Sơn: \"...Tôi và người bên trong là người một nhà, tôi không thể vào sao?\"\n \nNgười phục vụ càng ngại ngùng hơn, cúi đầu nói nhỏ: \"Lần trước Tổng giám đốc Tang đặc biệt dặn chủ quán rằng, ông không thể ăn ở đây.\"\n \nTrữ Sơn đột nhiên mất mặt.\n \nThư ký Lưu đứng sau đã cầm sẵn thuốc trợ tim, chuẩn bị sẵn sàng.\n \nTrữ Sơn cố nén tức giận, cuối cùng nói: \"Từ chối tiếp khách, tôi có thể khiếu nại các người lên 12315*!\"\n \n*12315: Đường dây nóng báo cáo khiếu nại của người tiêu dùng “12315” và nền tảng Internet quốc gia. Ngày 15 tháng 3 năm 1999, Cục Quản lý Nhà nước về Công nghiệp và Thương mại, với sự hỗ trợ mạnh mẽ của Bộ Công nghiệp Thông tin cũ, đã quyết định thiết lập một số điện thoại chuyên dụng trên toàn quốc để giải quyết khiếu nại và phản ánh của người tiêu dùng. Nền tảng Internet quốc gia 12315 chính thức ra mắt vào ngày 15/3/2017.\n \nNgười phục vụ: !\n \nNgười phục vụ khó xử một hồi, cuối cùng cũng nhường đường: \"Nếu Tổng giám đốc Tang nổi giận...\"\n \nTrữ Sơn không kiên nhẫn nói: \"Yên tâm, không liên quan đến các người! Các người hiểu cái rắm gì, tôi đến để cứu con dâu của mình.\"\n \nNgười phục vụ: ?\n \nLà cô Úc sao?\n \nNhưng...cô Úc và tổng giám đốc Tang khá thân thiết mà, nhất là sau khi Trữ Lễ Hàn đến, càng vui vẻ hòa thuận hơn. Ông ta cần cứu gì chứ?\n \nNgười phục vụ không hiểu gì cả.\n \nTrữ Sơn vừa đi vào trong vừa có cảm giác phức tạp.\n \nÔng ta chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày ông ta phải vào cửa hàng nhờ vào luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng!\n \n\"Tổng giám đốc Trữ, đợi đã...\" \n\nTrữ Sơn cứ đi thẳng vào, chưa kịp đến gần, đã bị thư ký Lưu giữ lại tay.\n \nTrữ Sơn không vui quay đầu: \"Chuyện gì?\"\n \nThư ký Lưu nói: \"Ông Trữ có muốn ngồi đây lặng lẽ xem trước không? Tôi thấy có gì đó không ổn...\"\n \n\"Gì không ổn?\"\n \n\"Tôi thấy cô Úc có vẻ... rất thân thiết với tổng giám đốc Tang!\"\n \nTrữ Sơn: ?\n \nTrữ Sơn: \"Không thể nào!\"\n \nThư ký Lưu nói: \"Ông đợi chút, tôi sẽ thăm dò trước. Để tránh chúng ta tự tưởng tượng, làm mất mặt ông thì sao?\"\n \nTrữ Sơn nhíu mày, nhưng không muốn mất mặt, nên ngồi sau bức bình phong không động đậy.\n \nThư ký Lưu bắt đầu \"xem hình ảnh nói chuyện\": \"Cô Úc vừa uống xong bát súp, cậu cả cắt cho cô ấy một miếng tráng miệng.\"\n \n\"Tổng giám đốc Tang gắp cho cô Úc một miếng măng ngọc.\"\n \n\"Bây giờ đại thiếu gia múc cho cô Úc một muỗng trứng hấp.\"\n \n\"Tổng giám đốc Tang bóc vài hạt hạnh nhân cho cô Úc...\"\n \nTrữ Sơn: ?\n \nSao có thể?\n \nTrữ Sơn nghe không nổi nữa.\n \nĐây là đang truyền trực tiếp cho ông xem Úc Tưởng được vợ và con trai cao quý của ông ta hạ mình phục vụ ăn uống thế nào sao?\n \nÔng ta là chồng của Tang Tâm Lan, là ba của Trữ Lễ Hàn.\n \nNhưng ông ta chưa từng được hưởng đãi ngộ như vậy!\n \nTrữ Sơn lại cảm thấy tức giận.\n \nÔng ta thoáng nghĩ rằng Úc Tưởng chính là người sinh ra để đối đầu với ông ta.\n \nThư ký Lưu ngừng nói, nhìn sắc mặt không tốt của ông ta, vội an ủi: \"Dù sao cô Úc cũng đang mang thai, tổng giám đốc Tang có thể cũng biết điều này.\"\n \nTrữ Sơn đứng dậy, giọng đầy mỉa mai: \"Họ là một gia đình, tôi trở thành người ngoài.\"\n \nTrữ Sơn quay đầu đi, không còn nói gì về việc cứu Úc Tưởng nữa.\n \nCòn ở lại để làm gì? Để ghen tỵ nhiều hơn, tức giận hơn, xấu hổ hơn?\n \nKhi Trữ Sơn còn trẻ, có lẽ ông ta chưa bao giờ nghĩ tới cảnh tượng của ngày hôm nay.\n \nÔng ta nặng nề bước lên xe, cơn đau từ chiếc xương gãy khiến ông ta rùng mình.\n \nChết tiệt.