Sáng sớm hôm sau, Úc Tưởng còn chưa tỉnh ngủ thì đã nhận được cuộc gọi của Hề Đình.\n\n\nCô trở mình trong chiếc chăn ấm áp, cố gắng mở mắt ra, sau đó cho Hề Đình vào danh sách đen.\n\n\nÚc Tưởng ngủ một giấc đến tận mười một giờ trưa. Cô từ từ ngồi dậy, bây giờ mới thấy hơn mười tin nhắn của Hề Đình trên wechat.\n\n\nCô cầm điện thoại lên xem.\n\n\n[Có ở nhà không?]\n\n\n[Bàn bạc xong hết rồi, đã có nhà sản xuất nhận nhưng lại thiếu vốn đầu tư.] \n\n\n[Vẫn chưa dậy à?]\n\n\n…\n\n\nHề Đình cũng không hỏi tại sao cô lại chặn anh ta.\n\n\nÚc Tưởng nhấn chuông trên đầu giường, rồi đứng dậy đi vào phòng tắm, vừa đi vừa ngáp dài.\n\n\nCảm giác buồn ngủ hình như càng ngày càng nhiều. Úc Tưởng nghĩ thầm.\n\n\nCô rửa mặt xong xuôi, Dư Đồng gõ cửa bước vào, bưng cho cô một ly nước ấm.\n\n\nÚc Tưởng nói: “Cảm ơn.” \n\n\nCô uống vài ngụm nước rồi gọi lại cho Hề Đình. \n\n\nỞ đầu dây bên kia.\n\n\nNgười quản lý của Hề Đình nói với giọng điệu phức tạp: “Cô Úc này kiêu ngạo thật đấy, mới gọi điện thôi mà đã chặn anh luôn rồi sao? Chẳng phải cô ấy nhờ anh làm việc này à? Bây giờ đã là mấy giờ rồi mà cô ấy còn chưa dậy?”\n\n\nSau đó điện thoại của Hề Đình reo lên.\n\n\nNghe thấy âm thanh, người quản lý lập tức im lặng.\n\n\nHai người họ nhanh chóng hẹn nhau địa điểm gặp mặt qua điện thoại.\n\n\nHề Đình cúp máy, sau đó quay sang nhìn người quản lý: “Cậu không thấy thái độ của mấy nhà sản xuất kia thay đổi rất nhanh sao?”\n\n\nNgười quản lý: “Cái gì cơ?”\n\n\nHề Đình: “Cậu không đọc tin tức à? Bây giờ trên mạng đều đang tranh luận sôi nổi việc Trữ Sơn đã chi mạnh tay, tặng cho cô ấy cả một trung tâm thương mại đấy.”\n\n\nNgười quản lý cũng không phải là kẻ ngu, vừa nghe là đã hiểu: “...Những người này đúng là gió chiều nào theo chiều nấy, vừa nghe tin là đã nhanh chóng quay sang đồng ý sản xuất chương trình của anh rồi sao? Nhưng mà nói thật đấy, chương trình này không dễ kêu gọi đầu tư đâu.”\n\n\nHề Đình: “Tôi sẽ đầu tư một nửa.”\n\n\nTất nhiên, hy sinh tiền bạc không phải chỉ vì Úc Tưởng thích tiền, mà là vì hiện tại Hề Đình đang bước vào giai đoạn chuyển mình khá khó khăn, anh ta cũng đang rất bối rối.\n\n\nHề Đình đã suy xét kỹ ràng, nếu chỉ dựa vào người quản lý của anh ta thì không thể nào vượt qua người đã từng đoạt giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất là Nguyên Cảnh Hoán được.\n\n\nGiải thưởng này có thể trở thành một bước ngoặt giữa hai người bọn họ. \n\n\nVậy thì thà làm việc khác còn hơn là ăn không ngồi rồi.\n\n\n“Anh điên rồi à? Tự mình đầu tư một nửa gì cơ?” Người quản lý trố mắt ngạc nhiên.\n\n\nNhưng dù người quản lý có phản đối thế nào đi nữa thì cũng vô ích.\n\n\nKhoảng nửa tiếng sau, Hề Đình và hai nhà sản xuất cùng đến nhà hàng gặp Úc Tưởng.\n\n\nRất nhiều người cũng chỉ là nghe nói qua chứ chưa gặp mặt Úc Tưởng bao giờ.\n\n\nKhi nhìn thấy cô, mấy nhà sản xuất đều sững sờ.\n\n\nTrong lòng mọi người thầm nghĩ, bảo sao trên mạng có người mạnh miệng nói Úc Tưởng đẹp đến mức làm lu mờ các ngôi sao nữ khác. Cô đúng là rất xinh đẹp. Cô ấy đang dựa lưng lên ghế một cách lười biếng, áo khoác vắt trên lưng ghế, một đoạn tay áo lông thú rũ xuống tay vịn bị cô giơ tay đè lên. Làn da trắng ngần kết hợp với cổ áo lông màu xám trông rất chói mắt.\n\n\nNgười quản lý của Hề Đình tự giác nuốt lại lời phàn nàn mà mình đã từng nói.\n\n\n“Mọi người cứ ngồi tự nhiên đi.” Úc Tưởng lười đứng dậy chào hỏi: “Chúng ta gọi đồ ăn xong rồi hẵng bàn về chuyện chương trình.”\n\n\nThật ra, họ đến đây đều là vì nhà họ Trữ đứng sau Úc Tưởng, chứ chẳng mấy ai thực sự muốn nghe cô nói về cách làm gameshow hết.\n\n\nCô không được đào tạo chuyên nghiệp, trước đây cũng chưa từng tiếp xúc với lĩnh vực này.\n\n\nLàm sao có thể nghe theo cô được?\n\n\nĐồ ăn rất nhanh đã được dọn lên, vì Úc Tưởng ăn sáng khá ít nên giờ cô cũng thong thả ung dung ăn thêm vài miếng.\n\n\n“Phiền anh Hề nói cho họ biết.” Úc Tưởng nói mà không ngẩng đầu lên.\n\n\nNgười quản lý của Hề Đình: “...”\n\n\nĐược lắm.\n\n\nHề Đình đã trở thành người truyền đạt cho cô luôn rồi, đến cả nói chuyện mà cô cũng lười được vậy sao?\n\n\nHề Đình hơi băn khoăn: “Cứ nói cho họ nghe luôn sao?”\n\n\nÚc Tưởng: “Ý tưởng này cũng không phải của tôi.” Cô chỉ dựa trên những gameshow mà cô đã xem từ đời trước thôi. \n\n\nÚc Tưởng đổi giọng: “Nhưng mà, còn phải xem liệu hai vị có dám sao chép lại chương trình này rồi phát sóng nó ra ngoài hay không thôi.”\n\n\nHai người nghĩ đến mấy vị phật vĩ đại đứng sau cô, lập tức run rẩy.\n\n\nĐúng vậy.\n\n\nAi mà dám chứ?\n\n\nÚc Tưởng uống một ngụm nước canh.\n\n\nCô cảm thấy không nặng không nhẹ buông ra lời đe dọa như vậy, rất giống như một kẻ đang dùng thế lực để bức ép người khác. \n\n\nÚc Tưởng: “May là lúc đầu cậu để tôi làm nhân vật phản diện .”\n\n\nHệ thống: “?”\n\n\nÚc Tưởng: “Nếu để tôi làm nữ chính hiền lành thì chắc chắn tôi không thể làm được.”\n\n\nHệ thống: “...”\n\n\nHề Đình nói chuyện với họ một lúc lâu.\n\n\nÚc Tưởng lặng lẽ ngồi ăn, đến khi cô xong bữa thì chuyện này cũng đã bàn xong rồi. Úc Tưởng giơ tay chỉ vào một trong hai người: “Tôi nghĩ chúng ta nên hợp tác với nền tảng Á Ca của ông Chu đây.”\n\n\nNgười quản lý của Hề Đình nói thầm.\n\n\nĐây là trò đùa sao? Chỉ mới ăn một bữa cơm thôi mà quyết định luôn rồi à?\n\n\n“Nhưng vẫn cần phải kêu gọi đầu tư, cô xem…” Vẻ mặt ông Chu mừng như điên, ông ta chà xát tay liên tục, chỉ đợi Úc Tưởng mở lời nói nhà họ Trữ rót vốn.\n\n\nÚc Tưởng: “Tôi đầu tư.”\n\n\nDù sao cũng là tiền của Trữ Sơn, cô không tiếc.\n\n\nÚc Tưởng: “Tôi đầu tư trước một ngàn vạn, còn lại các ông tự tìm thêm nhà đầu tư, nếu tìm không được thì thôi. Trước hết phải quay xong tập đầu tiên đã, việc chọn khách mời rất quan trọng, tôi sẽ gửi danh sách cho các ông.”\n\n\nMuốn tạo nên một gameshow xuất sắc thì khách mời rất quan trọng.\n\n\nMột ngàn vạn?\n\n\nCô đào đâu ra nhiều tiền thế?\n\n\nHai người liếc nhìn nhau, chợt nghĩ đến những tin đồn ở trên mạng, giật mình sợ hãi.\n\n\nNhững cư dân mạng kia hơi khinh thường Úc Tưởng rồi đấy!\n\n\nĐã đầu tư vào game rồi mà cô vẫn còn nhiều tiền như vậy hả? Chẳng phải nhà họ Úc sắp phá sản rồi sao?\n\n\nĐến khi Úc Tưởng giải quyết xong việc bên này thì đã là hai giờ chiều.\n\n\nVề nhà, cô gửi danh sách khách mời cho Hề Đình, tiện thể gọi vài cuộc điện thoại cho vài nhãn hàng mỹ phẩm, làm đẹp và thực phẩm trước đây từng mời cô làm đại diện quảng cáo.\n\n\nKhi đó, nhờ phát sóng trực tiếp mà Úc Tưởng có giá trị thương mại cao nhưng tên tuổi lại không nổi tiếng như bây giờ. \n\n\nBên kia gần như không do dự, khẽ cắn môi đồng ý ngay lập tức.\n\n\nHệ thống: “Sao cô lại để tâm với việc đầu tư vào các gameshow và game thế? Để tiết kiệm tiền cho nhân vật phản diện nhỏ à? Không phải cô nói muốn nhân vật phản diện nhỏ nuôi cô sao?”\n\n\nÚc Tưởng: “Đúng vậy.”\n\n\nCô buồn bã nói: “Nhưng dù có tài giỏi đến đâu đi nữa, cậu có từng thấy ai kiếm được tiền khi còn chưa đầy năm tuổi chưa hả?” \n\n\nHệ thống nghĩ thầm, có lẽ là cũng có đó.\n\n\nCái phôi thai trong bụng cô cũng đang được dùng để lừa tiền của Trữ Sơn đấy thôi.\n\n\nVừa mới nảy ra suy nghĩ này, Hệ thống cũng tự giật mình. Nó bị nhiễm thói hư hỏng của Úc Tưởng rồi sao?\n\n\nÚc Tưởng vừa cất điện thoại chưa được mấy giây thì nó lại reo lên. Hoá ra là bác cả đến tìm cô.\n\n\nÚc Tưởng nghi hoặc đi ra ngoài cửa chính.\n\n\nBác cả thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm: “Bác đến Khải Tinh cũng chẳng thấy cháu nên đành phải đến đây. Cháu cầm lấy đi. Trữ Sơn đã đến nhà mình để lấy sổ hộ khẩu của cháu đấy.”\n\n\nÚc Tưởng giật mình, đưa tay nhận lấy, sau đó cô chợt nhận ra Trữ Sơn đang muốn làm gì…\n\n\nTrữ Sơn không đấu với đám con trai của ông ta nữa sao?\n\n\nĐịnh đóng gói cô lại rồi tặng cho đám con trai của ông ta luôn à? Nhưng mà tặng cho ai cơ?\n\n\nÚc Tưởng đoán khả năng cao là Lăng Sâm Viễn.\n\n\nÚc Tưởng hơi bực bội.\n\n\nÔng già xấu xa này, suốt ngày toàn nghĩ ra mấy ý đồ xấu!\n\n\n“Trời lạnh như thế này, cũng thật tốn công bác đến đưa đồ cho cháu.” Úc Tưởng nói xong thì nhờ Dư Đồng đi mua một ly cà phê nóng cho bác cả.\n\n\nĐến khi Úc Tưởng quay người bước đi, bác cả vẫn đang đứng sững tại chỗ với ly cà phê nóng trên tay.\n\n\nỦa, chỉ có một ly cà phê này thôi sao?\n\n\nNhưng chẳng bao lâu, bác cả đã nghĩ thông.\n\n\nBởi vì sau khi ông ta suy nghĩ kỹ lại, chợt nhận ra rằng từ trước đến nay Úc Tưởng chỉ biết lấy đồ ra ngoài chứ chưa từng đem đồ về nhà. Mua cho ông ta được một ly cà phê là đã quý hoá lắm rồi.\n\n\nDù sao thì thái độ của Úc Tưởng cũng chẳng quan trọng.\n\n\nQuan trọng là cậu cả Trữ có thể thấy được sự nhiệt tình và tận tụy của ông ta hay không thôi.\n\n\nBác cả càng nghĩ càng thấy có lý, bây giờ mới hài lòng đi về. \n\n\n…\n\n\nSau đêm trò chuyện với tổng giám đốc Tang, Trữ Lễ Hàn đã đi nước ngoài để xử lý công việc. Đến khi anh quay về thì tập đầu tiên của gameshow [Đại Trinh Thám] đã quay xong, chính thức được ra mắt trên nền tảng trực tuyến.\n\n\n[Gameshow mới của anh trai tôi! Cổ vũ nào!]\n\n\n[Gameshow gì đây? Mấy người nổi tiếng cùng nhau tìm kẻ giết người à?] \n\n\n[Sao lại được phát sóng trên nền tảng Á Ca thế này? Nền tảng này chẳng ra gì cả… ai làm ra gameshow này đấy?]\n\n\nGameshow này thể hiện một sự phân chia rất kỳ lạ.\n\n\nMọi người đều xem vì Hề Đình, nhưng rồi chợt phát hiện ra trong dàn nghệ sĩ lại có hai người dẫn chương trình rất tài giỏi, nổi tiếng toàn quốc. Như vậy, còn cộng thêm người nổi tiếng hàng đầu là Hề Đình thì chẳng phải tổ chương trình này giàu lắm sao? Nếu không thì sao có thể mời những người có tiếng tăm đến thế được?\n\n\nNhưng còn hai nghệ sĩ còn lại thì sao?\n\n\nHoàn toàn không nổi tiếng gì, mờ nhạt đến nỗi mẹ cũng không nhận ra, vừa nhìn là đã biết tiền cát xê rất rẻ rồi. \n\n\nNhìn sang nhà tài trợ thì còn kỳ lạ hơn nữa.\n\n\n[Ngọc Tấm? Hình như là nhãn hàng nội địa nhỉ? Quả thật là không nổi tiếng lắm.]\n\n\n[Thực phẩm Gia Gia. Tên nghe cũng rất bình thường…]\n\n\n[Sao nhà tài trợ đều toát ra vẻ nghèo nàn thế nhỉ?]\n\n\n[Sao Hề Đình lại đồng ý tham gia chương trình này vậy?]\n\n\nÚc Tưởng cũng đang xem phát sóng trực tiếp ở nhà, bão bình luận lướt qua trước mắt cô.\n\n\nNhững người ở thế giới này không hề biết, chương trình như thế sẽ phổ biến loại trò chơi theo kịch bản, chế độ nhóm nhiều người, tên là “Kịch bản sát nhân\" đến khắp cả nước.\n\n\nTrò chơi trực tuyến cũng nhờ đó mà được hưởng lợi.\n\n\nLiệu cô đầu tư vào game có thua lỗ không?\n\n\nKhông.\n\n\nNói đến đây thì còn phải “cảm ơn” sự “đóng góp” của Trữ Sơn ấy chứ.\n\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng chớp mắt.\n\n\nLúc này điện thoại reo lên.\n\n\nCô bắt máy, giọng nói của Lăng Sâm Viễn vang lên từ đầu dây bên kia: “Đại Trinh Thám… là gameshow của em đầu tư à?”\n\n\nÚc Tưởng cũng không bất ngờ khi Lăng Sâm Viễn biết chuyện đó.\n\n\nNếu Lăng Sâm Viễn vẫn luôn theo dõi cô thì với tư cách là nam chính của cốt truyện gốc, anh ta hoàn toàn có thể biết được tình hình dạo gần đây của cô.\n\n\n“Anh trai tôi không giúp em tìm vài nhà tài trợ tốt hơn à?” Lăng Sâm Viễn hỏi.\n\n\nÚc Tưởng không trả lời.\n\n\nVì lúc này chuông cửa bỗng nhiên vang lên, Dư Đồng vừa mới ra ngoài mua đồ ăn giúp cô nên giờ cô phải tự ra mở cửa.\n\n\nÚc Tưởng để điện thoại ra xa một chút, đứng dậy đi ra, nhìn vào màn hình giám sát trên tường. \n\n\nTrữ Lễ Hàn đang đứng ngoài cửa, trên người đầy tuyết.\n\n\nÚc Tưởng mở cửa ra.\n\n\nMà ở đầu dây bên kia, Lăng Sâm Viễn vẫn đang nói: “Em nghĩ sao về H?”\n\n\nH là một thương hiệu điện thoại rất nổi tiếng hiện nay.\n\n\n“Hoặc là ES?”\n\n\nĐây là thương hiệu mỹ phẩm cao cấp nổi tiếng ở Anh.\n\n\nÝ của Lăng Sâm Viễn là anh ta có thể tìm được những nhà đầu tư như thế cho cô.\n\n\nLúc này Úc Tưởng vẫn đang cầm điện thoại nhưng lại nghiêng sang nhìn Trữ Lễ Hàn trước.\n\n\nSao giờ này anh lại đến tìm cô, có việc gì sao?\n\n\nÚc Tưởng không còn hứng thú với người ở đầu dây bên kia, cô lạnh nhạt ngắt lời Lăng Sâm Viễn: “Nếu có thể thu được lợi nhuận cao nhất từ chi phí thấp nhất thì tại sao tôi phải đầu tư nhiều đến thế? Anh đúng là lãng phí thật.”\n\n\nÚc Tưởng cúp điện thoại của Lăng Sâm Viễn.\n\n\nỞ bên kia, Lăng Sâm Viễn cất điện thoại, vuốt vuốt màn hình.\n\n\nAnh ta chợt cảm thấy bối rối.\n\n\nAnh ta còn cho rằng Úc Tưởng sẽ sẵn sàng nhận lợi ích từ bất cứ ai…\n\n\nTrong lúc mọi người đang xem chương trình.\n\n\nTrữ Lễ Hàn khẽ nói: “Nhìn ra ngoài cửa đi.”\n\n\nHả?\n\n\nÚc Tưởng đảo mắt nhìn ra ngoài.\n\n\nNgoài kia, trên bầu trời tối đen chỉ có lác đác vài ánh sao sáng lấp lánh, bỗng nhiên một chùm pháo hoa nở rộ.\n\n\nLiên tiếp hết chùm pháo hoa này đến chùm khác.\n\n\nRực rỡ tựa như sao băng.\n\n\nĐây là việc phô trương nhất mà cậu cả Trữ từng làm trong đời.\n\n\nTổng giám đốc Tang còn nảy ra ý tưởng xếp nến xung quanh thành hình trái tim nhưng đã bị cậu cả Trữ đã từ chối.\n\n\nMà lúc này, chương trình vẫn đang được phát trên màn hình, người dẫn chương trình vừa giới thiệu khách mời đặc biệt của tập này.\n\n\nKhoảnh khắc Nguyên Cảnh Hoán xuất hiện trên màn hình, khu bình luận lập tức bùng nổ.\n\n\n[Mẹ kiếp! Ai mà ngầu thế? Sao lại dám mời cả Nguyên Cảnh Hoán và Hề Đình vào cùng một chương trình vậy? Không sợ chương trình này nổ tung à?]\n\n\nĐộ chú ý của chương trình nhanh chóng vượt lên hàng đầu, thu hút ngày càng nhiều người xem.\n\n\nMà lúc này, quản lý của Nguyên Cảnh Hoán và Hề Đình đang ngồi chung trong một phòng nghỉ.\n\n\nBọn họ cũng đang xem chương trình.\n\n\nLà ai có thể ngầu đến thế?\n\n\nÚc Tưởng.\n\n\nHọ phục sát đất luôn rồi.\n\n\nSống tám đời cũng chưa từng thấy chuyện này!\n\n\nCô đưa cả hai đối thủ không đội trời chung đang theo đuổi cô vào cùng một chương trình mà cô đầu tư, để bọn họ kiếm tiền cho cô sao? Đã thế nếu kiếm ra tiền từ gameshow, còn đầu tư ngược lại vào game của cô nữa!\n\n\nMẹ nó, cô đúng là nhân tài đấy Úc Tưởng!