CHƯƠNG 69.1: ĐẠI THÁI GIÁM TỔNG QUẢN CAO HỌC HUY. CẬU CHƯA TỪNG XEM “THỦY VÂN GIAN” À?
Hai chuyện cắn đường và ăn dưa này đều rất cầu kỳ.\n\nCái sau thì quan trọng nhất phải đánh vào sự thật, ghi âm, ảnh chụp, quăng video hết lên, càng thật càng tốt. Còn việc cắn đường thì quan trọng nhất là việc tự mình tìm ra, họ càng ít lộ ra dấu vết thì lúc tìm được càng sướng.\n\nNgoài mặt bình tĩnh, bên trong lại mãnh liệt, như vậy mới càng động lòng người.\n\nChuyện này rất thú vị, nó giống như một đống phân tích lệch lạc cứ như vậy nổi tiếng.\n\n[Vân Trác và Lăng Sâm Viễn thì có gì thú vị chứ? Cậu cả Trữ vẫn đỉnh nhất!]\n\n[Chết tiệt, nghe phân tích xong, tôi thật sự tin rồi! Kiểu này khéo còn hơn mấy bộ phim thần tượng gần đây nhỉ?]\n\n[Thông tin của cậu cả Trữ trên internet thật sự quá ít, tôi khó chịu quá, tim gan phèo phổi cứ loạn hết cả nên. Tôi muốn xem nhiều hơn!]\n\n[Chị em trên lầu gợi ý cho tôi với, tôi vừa nhanh tay lẹ mắt xem lại hoạt động hội thảo y học cao cấp lần trước. Có ai còn nhớ lúc đó cậu cả Trữ rời đi giữa chừng, lúc trở về âu phục lại nhăn nhúm. Còn ở miệng giống như, ở thì, giống như mới vừa được hôn...]\n\n[Cảm ơn nhé, tôi nghĩ ra luôn cốt truyện rồi này.]\n\n[Còn có ai nhớ, lúc đầu mọi người chỉ biết tên trên mạng của Úc Tưởng là Ngư Ngư, có người chụp được cô ấy ra vào bệnh viện. Lúc ấy có một người nổi tiếng trên mạng tên là Hi Hi, cô ta còn tiết lộ rằng Úc Tưởng chưa kết hôn đã mang thai. Lúc ấy còn có ảnh chụp nữa. Nhà họ Úc yêu cầu xóa ảnh nên chủ bài đăng mới xóa. Nhưng mà tôi lại lưu rồi nè [hình].]\n\n[Ui, ôm kiểu công chúa à?]\n\n[Phải nói, bóng lưng này quả thật... hơi giống cậu cả Trữ ấy.]\n\n[Chờ một chút, để tôi lập tức so sánh thử.]\n\n…\n\nBởi vì độ thảo luận quá cao mà bài post này nhanh chóng leo lên hot search.\n\nChờ khi Úc Tưởng ăn thịt nướng xong, lượng download trò chơi đã đạt tới 10 triệu, điều trước nay chưa từng có.\n\nCũng hết cách, chỉ riêng nhiệt độ của mấy người ngồi chơi với Úc Tưởng cũng đủ hot rồi.\n\n[Đội hình này không tổ chương trình nào có thể mời được.]\n\n[Phòng làm việc nhỏ này trực tiếp nhảy lên trời rồi đấy.]\n\n[Xin hỏi phú bà khi nào đến đầu tư cho tôi?]\n\nMọi người vừa ăn đường đến chảy nước miếng, vừa vì thu nhập của Úc Tưởng mà chảy nước mắt.\n\nLúc này, Úc Tưởng đang lười biếng dựa vào sô pha. Cô đang nhận điện thoại của studio game.\n\nGiọng điệu của người bên kia kích động: “Thật sự cảm ơn cô vô cùng! Có thể cô không biết, cô là nhà đầu tư thứ mười chín mà chúng tôi tiếp xúc rồi. Lúc ấy rất nhiều nhà đầu tư đều cho rằng việc đầu tư vào một trò chơi không có hệ thống nạp tiền phong phú như vậy thì chi bằng đầu tư vào một trang web du lịch có khi còn kiếm được nhiều hơn.”\n\n“Chúng tôi chỉ là một phòng làm việc nhỏ, tập hợp những người có cùng chung chí hướng.”\n\n“Ngày đó, chúng tôi đều nghĩ nếu như lại không kéo được vốn đầu tư, không lấy được bản quyền game thì chi bằng tự tải về chơi cùng bạn bè, chấp nhận thất bại. Sau đó mỗi người chúng tôi về quê, tiếp tục kiếm việc làm... Hiện tại thì khác rồi. Người phụ trách của Huy Quang thậm chí còn tới hỏi chúng tôi có cân nhắc chuyện tham gia vào hạng mục trò chơi của bọn họ không. Tham gia vào hạng mục Huy Quang nhận được tận 1 tỷ 5! Đây là điều mà trước kia chúng tôi nghĩ cũng không dám nghĩ…”\n\n“Ai đang gọi điện cho cô Úc vậy? Gọi lâu như thế?” Lăng Sâm Viễn ngồi trên ghế không nhịn được mở miệng.\n\nLúc anh ta gọi điện cho cô chưa đầy một phút đã bị cúp.\n\nÚc Tưởng nào có đủ kiên nhẫn để nghe?\n\nTin nhắn gửi đi đều rất hiếm thấy Úc Tưởng trả lời lại.\n\nÁnh mắt Úc Tưởng lóe lên, không trả lời.\n\nLúc này Trữ Lễ Hàn tự mình bưng ly nước đến, đưa cho Úc Tưởng.\n\nTrữ Lễ Hàn hết sức tự nhiên, giống như lơ đãng lên tiếng hỏi: “Ai gọi thế? Đã xảy ra chuyện gì?”\n\nÚc Tưởng: “Studio game đó, đại khái là để... báo tin vui?”\n\nMặt Lăng Sâm Viễn tối sầm.\n\nPhản ứng với Trữ Lễ Hàn, mà lại không phản ứng với anh ta?\n\nĐược hẹn hò thì ghê gớm lắm à?\n\nMà người đàn ông ở đầu dây bên kia chợt dừng lại.\n\nCô Úc đang nói chuyện với ai thế?\n\nNgười đàn ông đó nhanh chóng nghĩ tới hot search, rất nhanh nghĩ tới mấy người chơi game bên cạnh Úc Tưởng. Cho dù là ai thì cũng đều rất lợi hại.\n\nLúc này người đàn ông mới thu lại tâm tình kích động của mình, vội vàng nói: “Tóm lại chính là, chính là rất cảm ơn cô. Hôm nay trên dưới phòng làm việc đều bận rộn, hy vọng có cơ hội có thể mời cô tham gia bữa tiệc chúc mừng…”\n\nÚc Tưởng: “Không cần, gửi tiền đúng hạn là được rồi.”\n\nNgười đàn ông sửng sốt, sau đó nở nụ cười: “Vâng, vâng! Chúng tôi sẽ sớm gửi báo cáo tài chính cho cô.”\n\nNgười đàn ông nhịn một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được mới nhỏ giọng nói: “Mới trong một giờ thôi mà lượng người truy cập đã đột nhiên tăng mạnh thêm 70%. Hôm trước, cô bảo chúng tôi mở rộng dung lượng của server, lúc ấy chúng tôi còn không nghĩ tới… Cô Úc, cám ơn cô, hôm nay thẻ đạo cụ và phí hội viên tăng nhiều lắm, tầm 800 triệu rồi, chỉ mới một lúc thôi… Vậy, xin chúc cô vui vẻ!”\n\nNgười đàn ông cúp điện thoại, quay đầu đối diện với nhân viên phía sau.\n\nCó nhân viên cảm thán: “Chúng tôi quê mùa quá, mấy hôm trước còn định bỏ ra nhiều tiền mời mấy nam thần nữ thần đến tuyên truyền.”\n\n“Đúng thế, lúc ấy ông Lâm nói có thể mặt dày mời cô Úc giúp đỡ thuyết phục Hề Đình hoặc là Nguyên Cảnh Hoán. Nhờ họ lúc trong hoạt động thuận miệng nói một câu... Không ngờ kết quả hiện tại lại đỉnh như vậy, ngay cả phí quảng cáo chúng ta cũng tiết kiệm được!”\n\nNgười đàn ông nghe thấy nhịn không được nở nụ cười: “Hiện tại mọi người vất vả cực khổ rồi…”\n\nThấy tiền mọi người lại không cảm thấy vất vả nữa, một đám người cười gật đầu, lập tức tập trung vào công việc.\n\nMà ở bên này, Nguyên Cảnh Hoán nhịn không được thật lòng khen một câu: “Cô Úc thật lợi hại.”\n\nCó thể chọn trúng trò chơi thích hợp, lại có thể dùng thủ đoạn nhanh chóng nhất để quảng bá ra ngoài, tạo lên “trào lưu” thảo luận trên toàn cõi mạng, thật sự rất lợi hại.Úc Tưởng nhẹ nhàng nở nụ cười, thầm nghĩ nếu Trữ Sơn lại tìm thêm cho mình hai thế thân, thì chẳng phải chơi càng vui sao?\n\nVốn dĩ Hề Đình đến để báo tin vui.\n\nChủ yếu là tin vui của chương trình giải trí.\n\nKết quả lần này thì hay rồi, anh ta lại tận mắt chứng kiến một chuyện vui ra đời. Chờ khi ăn thịt nướng xong, Úc Tưởng lười biếng duỗi lưng, cô đứng dậy chuẩn bị đi ngủ trưa.\n\nĐương nhiên, mọi người cũng không tiện ở lại.\n\nChỉ là lúc đi, khóe miệng Nguyên Cảnh Hoán căng thẳng run rẩy, giống như anh ta đang dùng sức kiềm nén cảm xúc nào đó. Anh ta nhìn lướt qua Trữ Lễ Hàn, sau đó nói với Úc Tưởng: “Có chuyện gì cần giúp đỡ, cô Úc nhất định phải tìm tôi…”\n\nNgười đại diện của Nguyên Cảnh Hoán vội vàng giữ chặt anh ta: “Anh Nguyên, đi thôi, bên kia còn có thông báo…”\n\nDần dần.\n\nTrong vườn hoa biệt thự cũng chỉ còn lại Trữ Lễ Hàn, thư ký Vương, Lăng Sâm Viễn và thư ký của anh ta.\n\nÚc Tưởng lười biếng ngáp một cái, nghiêng đầu nhìn Lăng Sâm Viễn: “Cậu Lăng không đi à?”\n\nLăng Sâm Viễn: “Em thích quà của Trữ Lễ Hàn hơn phải không?”\n\nÚc Tưởng không nói.\n\nLăng Sâm Viễn nói: “Tôi biết rồi.”\n\nAnh ta không ở lại lâu nữa mà dẫn theo thư ký đi ra ngoài.\n\nChờ đến lúc đi tới cửa, Úc Tưởng mới chậm rãi lên tiếng sửa lại: “Thích quà của cậu cả Trữ à? Ừ thì, không bằng nói là tôi thích người như cậu cả Trữ hơn.”\n\nBước chân Lăng Sâm Viễn dừng lại.\n\nNgay cả Trữ Lễ Hàn cũng bị câu này đóng đinh tại chỗ, anh nhanh chóng xoay người, nhìn chằm chằm Úc Tưởng không chớp mắt. Từng cơn sóng cuộn trào hiện lên trong đôi mắt anh, ánh mắt sâu hun hút như muốn nuốt trọn Úc Tưởng vào bụng.\n\nThích người như cậu cả Trữ hơn.\n\nThích cậu cả Trữ...\n\nLăng Sâm Viễn khó khăn quay đầu lại, anh ta còn chưa kịp mắng chửi thì một tiếng “cạch”, cánh cửa sắt bị thư ký Vương trung thành tận tâm đóng lại. Khoá cửa lắc lư trước mặt Lăng Sâm Viễn, sau đó anh ta nhận ra mình bị nhốt ngoài cửa rồi.\n\nChờ đến lúc anh ta đi tới cửa cô mới mở miệng nói câu này...\n\nÚc Tưởng cố ý à?\n\nSắc mặt Lăng Sâm Viễn tối sầm, khó coi muốn chết.\n\nTuy lúc ở tiệc cưới nhà họ Kim, anh ta đã đoán được Úc Tưởng và anh mình có quan hệ gì đấy. Nhưng khi được nghe chính miệng Úc Tưởng thừa nhận thì lại là chuyện khác.\n\nÚc Tưởng sẽ thẳng thắn nói mình thích người kia à?\n\nCô sẽ thích ai? Cô sẽ thích ai hơn?\n\nTrong lòng Lăng Sâm Viễn vô cùng khó chịu.\n\n“Mở cửa ra.” Lăng Sâm Viễn nói.\n\nThư ký Vương không nhúc nhích.\n\nLúc này Lăng Sâm Viễn mới nhìn Úc Tưởng, anh ta lạnh nhạt cười một tiếng: “Cô Úc, anh trai tôi không phải là người dịu dàng.”\n\nAnh ta giơ tay gõ nhẹ vào cửa sắt, ý ám chỉ: “Đâu cần cô Úc bảo vệ chứ?”\n\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn lúc này mới rời khỏi người Úc Tưởng, anh nhìn về phía Lăng Sâm Viễn: “Chó đến thì phải chặn lại, điều này có vấn đề sao?”\n\nSự ghen tuông và tức giận trong lòng Lăng Sâm Viễn va chạm qua lại.\n\nAnh ta châm chọc: “Anh cả không được ba yêu thương, giờ vất vả lắm mới có được cô Úc. Chắc anh cả đắc ý lắm nhỉ?”\n\nTrữ Lễ Hàn hơi gật đầu: “Đúng vậy.”\n\nLăng Sâm Viễn đánh vào gối bông, càng tức hơn nữa.\n\nMà Trữ Lễ Hàn không nhanh không chậm sửa lại: “Nhưng mà xưa nay tôi chưa bao giờ cần Trữ Sơn yêu thương. Còn việc cô Úc thích tôi, đó là điều mà tôi đã mơ ước bấy lâu.”\n\nÚc Tưởng nghe thấy câu này, cô nhẹ nhàng chớp mắt.\n\nCô liếm môi, cảm thấy hơi thở trở nên nóng hơn một chút.\n\nTrời ơi.\n\nCậu cả Trữ đôi khi thật sự rất biết cách nói mấy lời âu yếm.\n\nLăng Sâm Viễn cau mày, hai tay anh ta nắm chặt thành quyền, đánh một quyền vào cửa sắt.\n\nĐúng vậy, Trữ Sơn chính là một kẻ khốn nạn, chính là rác rưởi.\n\nAi lại cần rác rưởi yêu thương chứ?\n\nLăng Sâm Viễn đột nhiên có cảm giác buồn nôn nói không nên lời.\n\nGiống như từ trước tới nay, những gì anh ta lấy được từ Trữ Sơn đều là rác rưởi.\n\n“Quậy đủ chưa?” Giọng điệu Trữ Lễ Hàn vẫn không mặn không nhạt như cũ, giống như không để Lăng Sâm Viễn vào mắt.\n\nLăng Sâm Viễn nhịn xuống.\n\nÁnh mắt anh ta lướt qua, dừng lại trên người Úc Tưởng: “Đừng quên lần trước tôi đã nói với em, chỉ cần em gật đầu, em có thể có nhiều, rất nhiều…” Nói xong, Lăng Sâm Viễn mới xoay người rời đi, Lúc đi còn cố cứu vãn chút tự tôn, nói: “Quên đi, tôi không tranh cãi với anh cả, tránh làm kinh động đến thai nhi của Úc Tưởng.”\n\nÚc Tưởng: ?\n\nChậc.\n\nĐừng quên những gì chúng ta từng nói? Chính là việc đem toàn bộ tài sản Trữ thị cho cô à?\n\nSao người này lại cố ý nói một nửa thế? Trước khi đi phải châm ngòi mâu thuẫn giữa cô và Trữ Lễ Hàn sao?\n\nTrữ Lễ Hàn chậm rãi xoay người, đi về trước mặt Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng ngẩng đầu, không đợi cô mở miệng nói, Trữ Lễ Hàn đột nhiên khom người quỳ gối, đè Úc Tưởng xuống chiếc ghế sô pha lười. Cứ như vậy hung hăng hôn lên môi cô.\n\nLời nói bên miệng Úc Tưởng lập tức biến thành: “A… Ưm…”\n\nDư Đồng... Thư ký Vương... Còn có vệ sĩ... Thôi quên đi, dù sao mọi người chắc cũng quen rồi.\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng trừng mắt, ánh mắt của cô và Trữ Lễ Hàn giao nhau tại một chỗ.\n\nTrữ Lễ Hàn đưa tay vuốt vuốt sợi tóc bên tai cô.\n\nĐồng thời Úc Tưởng còn có thể cảm giác được thắt lưng anh đang căng chặt. Trong lúc tứ chi tiếp xúc để lại một khoảng trống thật lớn, tránh dồn trọng lượng hết lên người cô, đè lên bụng cô.\n\nEo không tệ.\n\n… À không phải.\n\nLúc Úc Tưởng thất thần, Trữ Lễ Hàn đã nhanh chóng buông cô ra và đứng thẳng lên. Trữ Lễ Hàn áo mũ chỉnh tề.\n\nĐôi mắt anh u ám, nhưng vẫn cố gắng thể hiện mình giống như một người văn minh: “Xin lỗi. Hình như ngày thứ nhất yêu đương chỉ nên nắm tay.”\n\nÚc Tưởng bị hôn đến mức không thở nổi.\n\nCô chậm rãi lấy lại sức, rồi vẫn lười biếng dựa vào nơi đó. Úc Tưởng hơi ngẩng mặt, giọng nói của cô thoải mái: “À, vậy anh có thể nắm tay rồi hôn em lần nữa không?”\n\nThư ký Vương: ?\n\nVệ sĩ: ?\n\nKhông hổ là cô Úc!\n\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn khẽ động, anh một lần nữa nặng nề cúi người xuống. Lần này những ngón tay khớp xương rõ ràng của anh mạnh mẽ đan vào giữa ngón tay Úc Tưởng, sau đó vững vàng khóa lại và đẩy lên phía trên.\n\nChỉ một lúc, Úc Tưởng giống như đã mất hết đi sức lực phản kháng.\n\nChỉ có thể mặc anh muốn gì làm nấy.\n\nHôn thêm lần nữa.\n\nNụ hôn lần này lâu hơn một chút, cứ như đang thưởng thức một điều gì đó mà mình vô cùng yêu thích, thích đến mức không muốn buông tay, giống như nghiện.\n\nThư ký Vương: “…”\n\nĐộc thân thật khổ.\n\nThư ký Vương gian nan quay đầu đi.\n\nNgười ta yêu đương nắm tay thật sự cũng chỉ là nắm tay, còn mấy người làm thế mà gọi là nắm tay à? Mười ngón tay siết chặt, đẩy lên đỉnh đầu. Nắm tay thôi cũng tỏa ra đầy mùi dục vọng thế này!\n\nNhưng mà nghĩ đến việc cô Úc hiện tại đang mang thai.\n\nÔi... Thư ký Vương lập tức tìm được lại niềm vui từ trong cay đắng... Lần này cậu cả quay lại để bị dội nước lạnh rồi.\n\nỞ một nơi khác.\n\nHề Đình ngồi lên xe, xe đã đi được một đoạn, anh ta mới đột nhiên nhớ ra mình đã quên cái gì: “... Vừa rồi Lăng Sâm Viễn nói cô Úc mang thai?”\n\nNgười đại diện Hề Đình sửng sốt, sau đó mới nhớ tới chuyện này: “Ừ, đúng vậy…”\n\nSau đó cậu cả Trữ xuất hiện.\n\nSau đó cô Úc khống chế mọi chuyện.\n\nBây giờ, mọi người đã quên mất chuyện này rồi...\n\nLăng Sâm Viễn cũng từng làm con cô Úc một lần đấy thôi!