CHƯƠNG 69.2: ĐẠI THÁI GIÁM TỔNG QUẢN CAO HỌC HUY. CẬU CHƯA TỪNG XEM “THỦY VÂN GIAN” À?
Lại nghĩ đến chuyện cô Úc mang thai, hình như cũng rất bình thường nhỉ? Dù sao cũng chẳng phải tự nhiên có thêm một đứa con hai mươi mấy tuổi!\r\n\r\nNgười đại diện của Hề Đình nghĩ đến đây, anh ta chợt thấy hình như mình có bệnh.\r\n\r\nCậu ấy vội vàng ngẩng đầu, khuyên Hề Đình: “Vậy bây giờ anh chịu bỏ cuộc chưa?”\r\n\r\nHề Đình: “Bỏ cái gì cơ?”\r\n\r\n“Chuyện theo đuổi cô Úc ấy.”\r\n\r\nHề Đình: “Có chương trình giải trí này nên tương lai tôi còn phải “đánh nhau” với cô Úc dài dài.”\r\n\r\nNgười đại diện của Hề Đình: “Cho nên ý của anh…”\r\n\r\nHề Đình không thèm để ý nói: “Cậu xem Thủy Vân Gian* chưa?”\r\n\r\n(*) Một tác phẩm của Quỳnh Dao làm hủy hoại tinh thần của con người.\r\n\r\nNgười đại diện của Hề Đình: “Hả?”\r\n\r\nSau khi trở về, người đại diện lập tức xem Thủy Vân Gian.\r\n\r\nSau khi xem xong, trong lòng anh ta thật lâu cũng không thể bình tĩnh được... Khó trách mọi người đều nói nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống.\r\n\r\nTrữ Lễ Hàn cùng Úc Tưởng ăn tối xong rồi mới rời đi.\r\n\r\nĐến lúc này, Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn ở trên mạng đã bắt đầu có nhóm fan couple đầu tiên. \r\n\r\nMọi người thậm chí còn la hét đòi ăn nhiều kẹo hơn nữa.\r\n\r\nMà kênh phát sóng trực tiếp hôm nay bùng nổ cũng khiến mọi người tràn ngập tò mò về các trò chơi khác mà Úc Tưởng đầu tư.\r\n\r\nLúc trước còn bảo nghe tên không hứng thú, giờ thì…\r\n\r\n[Nói thật, bây giờ tôi cảm thấy cô Úc thật thú vị. Cho nên mới thử tìm hiểu mấy thứ qua tay cô ấy, đúng là rất thú vị.]\r\n\r\n[+1, điên cuồng +1. Lần phát sóng trực tiếp này thật sự đã mở mang kiến thức cho tôi, sức hấp dẫn của cô ấy thật mạnh, mới có thể hấp dẫn đến mức mọi người đều xoay quanh cô ấy.]\r\n\r\n[Tôi có chơi thử mấy trò do cô ấy đầu tư, còn tranh thủ hóng chuyện. Trò chơi này, lúc ấy cùng một studio khác đến văn hóa Khải Tinh tìm Úc Tưởng. Nhưng người phụ trách studio ấy đã nói một số thứ không nên nói làm cho cô Úc không vui. Sau đó, Úc Tưởng đầu tư toàn bộ vào trò chơi kia, duy chỉ không đầu tư cho hắn.]\r\n\r\n[Vậy trò chơi tên là gì?]\r\n\r\n[Webgame, Lục địa Đen Tối.]\r\n\r\n[...].\r\n\r\nNgười phụ trách Lục địa Đen Tối lúc này cũng đang xem hot search.\r\n\r\nAnh ta ghen tị đến đỏ cả mắt.\r\n\r\nXem độ hot kìa!\r\n\r\nSao Úc Tưởng lại có nhiều người theo dõi vậy chứ?\r\n\r\nNgôi sao cũng chưa được như cô ta!\r\n\r\nBiết vậy lúc đó đừng nhanh mồm nhanh miệng.\r\n\r\nLàm sao anh ta biết được ai là ngôi sao, ai là công tử nhà giàu. Cả một đám, rõ ràng đứng trên mọi người lại cứ bày đặt bám dính lấy Úc Tưởng không buông.\r\n\r\nSao vậy? Cướp đồ của người khác sướng vậy à?\r\n\r\nAnh ta lật mấy bài post, lúc này thấy có người lên án:\r\n\r\n[Thật không biết nói gì... Tôi muốn tìm trò chơi mà Úc Tưởng đầu tư, kết quả lại tìm được mấy người cọ nhiệt. Chẳng biết xấu hổ, cứ viết trong quảng cáo rằng “trò chơi Úc Tưởng đã chơi”, “trò chơi Úc Tưởng thích” còn có kiểu viết “trò Úc Tưởng chơi mỗi ngày”].\r\n\r\nQuả thật, người đàn ông này có chút lung lay.\r\n\r\nKhông thể lấy được đầu tư của Úc Tưởng, cô Ninh kia thật sự rất keo kiệt. Cô ta chỉ biết lôi kéo một tên nhà giàu nào đó đầu tư, mà cũng mới chỉ có 4 tỷ.\r\n\r\nPhí tuyên truyền từ đâu tới bây giờ?\r\n\r\nĐừng nói tới Hề Đình hay Nguyên Cảnh Hoán, ngay cả một ngôi sao quảng cáo trực tuyến anh ta cũng không mời nổi! Con mẹ nó, sao đám siêu sao này người sau lại đắt hơn người trước chứ?\r\n\r\nNgười đàn ông mắng chửi một lúc, anh ta định cọ nhiệt của Úc Tưởng.\r\n\r\nĐiều đó thậm chí có thể khiến Úc Tưởng chán ghét.\r\n\r\nVậy anh ta lại càng vui.\r\n\r\nDù sao tất cả mọi người đều làm như vậy để kiếm tiền mà, không khó coi chút nào. Chẳng lẽ nhà họ Trữ lại vì chuyện nhỏ như vậy mà đối phó mình sao?\r\n\r\nHà Vân Trác cũng nhìn thấy chuyện này.\r\n\r\nChỉ có điều ngoài ra còn có một đoạn dừng lại thật lâu…\r\n\r\n[Trong kịch bản chỉ có chú Vương thật lòng thật dạ đối xử tốt với quả phụ Lý. Còn những người khác thì đều có ý đồ xấu.]\r\n\r\nHà Vân Trác như bị kim đâm, mí mắt anh ta giật giật.\r\n\r\nCó phải đối với Úc Tưởng mà nói chỉ có cậu cả Trữ mới thật lòng thật dạ phải không?\r\n\r\nMột tháng trước Hà Vân Trác vẫn hợp tình hợp lý gài bẫy Úc Tưởng.\r\n\r\nMà hiện tại... Hà Vân Trác nhớ lại quá khứ, đột nhiên anh ta có cảm giác như một giấc mộng.\r\n\r\nAnh ta cất điện thoại đi không xem nữa, vừa đứng dậy đi ra ngoài đã thấy Hà Khôn Dân đang nói chuyện điện thoại với ai.\r\n\r\nThấy anh ta đi ra, Hà Khôn Dân lập tức cúp máy.\r\n\r\nVân Trác cảm thấy hơi kỳ lạ, anh ta nhíu mày, hỏi: “Ba đang gọi cho ai đấy?”\r\n\r\nHà Khôn Dân cũng cảm thấy kỳ lạ. Hà Vân Trác sao lại có gan chủ động hỏi đến chuyện này?\r\n\r\nHà Khôn Dân: “Không có gì.” Ông ta nhanh chóng đổi đề tài: “Con đừng nghĩ đến cô Úc nữa, mấy tin tức gần đây con cũng thấy rồi đấy.”\r\n\r\nTrữ Lễ Hàn điên rồi.\r\n\r\nÚc Tưởng không gặp anh ta thì anh ta xử lý nhà họ Hà.\r\n\r\nVậy sao họ dám đụng đến Úc Tưởng?\r\n\r\n“Con thấy cô Vương lần trước thế nào?” Hà Khôn Dân nở nụ cười: “Con bé rất dịu dàng, là một đứa trẻ đáng thương, Mẹ kế con bé không…”\r\n\r\nVân Trác: “Không.” Anh ta nói: “Con không muốn kết hôn.”\r\n\r\nHà Khôn Dân cũng không nói gì nữa, ông ta chỉ quay đầu gọi điện thoại mời cô Vương đến nhà ăn cơm.\r\n\r\nChờ làm xong, Hà Khôn Dân mới mở wechat ra.\r\n\r\nÔng ta do dự một lúc...\r\n\r\nThật ra lâu lắm rồi Trữ Lễ Hàn không đụng đến ông ta.\r\n\r\nCó lẽ bởi vì tình yêu ngầm của cậu cả với Úc Tưởng tiến hành vô cùng thuận lợi...\r\n\r\nCậu cả Trữ nhất định không còn nhớ rõ chuyện phải xin lỗi Úc Tưởng... Hay là quên đi?\r\n\r\nĐảo mắt đã đến lúc chương trình giải trí phát sóng.\r\n\r\nNhiệt độ của chương trình giải trí và trò chơi hỗ trợ lẫn nhau, dẫn đến độ thảo luận luôn cao không hề giảm.\r\n\r\nHai trò chơi “Thành Phố Cô Đơn” và “Người Hấp Dẫn” cũng nhanh chóng ra mắt.\r\n\r\nTất cả đều vô cùng tốt đẹp.\r\n\r\nHệ thống cảm giác cuộc đời không còn gì thú vị.\r\n\r\nNó nhịn không được nhăn nhó hỏi Úc Tưởng: “Gần đây sao cô không lo lắng vậy?”\r\n\r\nKhông đợi Úc Tưởng lên tiếng trả lời, chuông điện thoại của Úc Tưởng đã vang lên.\r\n\r\nLà Cao Học Huy mời cô ăn cơm.\r\n\r\n“Dạy tôi trò chơi lần trước hai người phát sóng trực tiếp đó đi.” Cao Học Huy nói.\r\n\r\nÚc Tưởng: ?\r\n\r\nÚc Tưởng thành thật nói: “Tôi chơi rất tệ,”\r\n\r\nToàn bộ đều dựa vào cậu cả Trữ bảo vệ.\r\n\r\nCao Học Huy: “Tôi chơi cũng tệ.” “Gần đây tôi đọc rất nhiều truyện của Conan, nhưng vẫn không có ai chơi với tôi! Cô Úc, người đẹp, cầu xin cô chơi cùng tôi một chút. Cô gọi thêm hai người nữa, chúng ta cùng chơi. Việc này đừng nói cho cậu cả Trữ biết nha…”\r\n\r\nÚc Tưởng: “Được thì được, nhưng tôi lười động đậy lắm…”\r\n\r\nCao Học Huy không nói nữa mà tự mình lái xe tới đón người.\r\n\r\nMười phút sau, Úc Tưởng lại ngồi trong phòng pha lê của trang viên lúc trước.\r\n\r\nBà Melissa nhìn thấy Úc Tưởng thì ngạc nhiên nói: “Cậu cả Trữ không tới sao?”\r\n\r\nCao Học Huy không ngẩng đầu: “Đương nhiên là không tới, cô Úc là do tôi mời tới, cũng không phải do cậu cả Trữ mời tới.”\r\n\r\nMelissa đành phải nói: “Tôi đi pha trà cho cậu cả Cao và mấy cô cậu.”\r\n\r\nCao Học Huy: “Pha trà gì? Ngồi xuống chơi cùng tôi.”\r\n\r\nMelissa vốn dĩ không có hứng thú với thứ này, nhưng cô ấy không dám từ chối Cao Học Huy nên chỉ có thể ngồi xuống, gọi người bưng đồ ngọt đến.\r\n\r\nCao Học Huy nhìn lướt qua hỏi: “Đây là cái gì?”\r\n\r\n“Bí đỏ nha đam.” Melissa nói: “Vị thanh ngọt, không ngấy. Cậu ăn sơn hào hải vị nhiều rồi, thỉnh thoảng ăn mấy món này, coi như tráng miệng.”\r\n\r\nBà Melissa rất biết ăn nói.\r\n\r\nCao Học Huy nghe xong gật đầu, đẩy một cái đến trước mặt Úc Tưởng: “Cô Úc ăn không?”\r\n\r\nÚc Tưởng động thìa, nhưng cô đột nhiên nhớ tới cái gì đó lại bỏ thìa xuống.\r\n\r\nThật ra cô cũng không kén ăn.\r\n\r\nNgười như cô luôn tuân thủ nguyên tắc chỉ có mẹ vui thì bé mới khỏe. Nhưng nha đam... hình như không thể ăn thì phải?\r\n\r\n“Sao không ăn?” Cao Học Huy hỏi.\r\n\r\nSắc mặt bà Melissa hơi khó coi, đại khái cô ấy cho rằng Úc Tưởng đang cố ý làm khó mình.\r\n\r\nÚc Tưởng: “Tôi không nhớ rõ, lát nữa tôi hỏi bác sĩ xem tôi có thể ăn không đã.”\r\n\r\nCao Học Huy hoảng sợ: “Sao còn hỏi bác sĩ? Cô bị bệnh à?”\r\n\r\nÚc Tưởng lấy di động ra: “Không, chỉ là tôi đang mang thai.”\r\n\r\n“Ồ, vậy là tốt rồi... Cái gì? Mang thai á?” Cao Học Huy sợ tới mức đánh rơi điện thoại di động, đập rầm một tiếng trên mặt bàn, run giọng hỏi: “Của Trữ, cậu cả Trữ à?”\r\n\r\nÚc Tưởng nghiêng đầu: “Anh đoán xem.”\r\n\r\n“Vậy… Cậu cả có biết không?”\r\n\r\n“Ừ.”\r\n\r\nCao Học Huy thầm nghĩ vậy là được rồi, sau đó anh ta dừng lại một lát rồi đột nhiên nổi giận như bị lửa đốt mông, nhanh chóng đứng dậy: “Vậy cô đừng ngồi đây nữa, tư thế này ngồi không được tự nhiên lắm, có khi đè trúng bụng đấy. Mau mau tìm một chỗ thoải mái một chút. Gối đầu, tìm cái gối lót eo khác…”\r\n\r\n“Xin lỗi, thực sự xin lỗi. Tôi thật sự không biết. Bắt cô cực khổ chơi trò chơi như vậy, lỡ như cô mệt, hoặc đồ ăn không hợp, lỡ chọc cô giận thì phải làm sao đây? Cậu cả Trữ sẽ chém đầu tôi mất.”\r\n\r\nCao Học Huy thật sự sợ.\r\n\r\nCảm giác đầu mình hiện tại đã kẹp ở trên thắt lưng quần rồi.\r\n\r\nHay giờ đưa người ta về nhỉ? Không không, vậy cũng không được. Lỡ như đường trơn bị trượt thì sao đây? Đế giày cô ấy có chống trượt không, hay lỡ xe trượt bánh?\r\n\r\nCao Học Huy cảnh giác, còn giành lấy cốc nước Úc Tưởng đang cầm trong tay: “Cô mới vừa uống một ngụm phải không? Đợi chút nữa, tôi giúp cô ngửi xem có mùi gì kỳ lạ không. Cô không thể ăn bậy uống bậy đâu.”\r\n\r\nHệ thống: “...”\r\n\r\nNgười này nên đổi tên thành đại thái giám tổng quản.\r\n\r\nLần sau cất sẵn một túi kim bạc để thử độc là xong.\r\n\r\nNgười không biết còn tưởng anh ta là ba đứa nhỏ.\r\n\r\nCao Học Huy thật sự không biết phụ nữ mang thai phải kiêng cữ cái gì. Thật ra, anh ta cảm \r\nthấy Úc Tưởng không giống như đang mang thai, trạng thái của cô không khác gì so với lúc trước, đều là một đóa hoa xinh đẹp lười biếng đứng ở nơi đó.\r\n\r\nCao Học Huy dứt khoát gửi tin nhắn cho mẹ ruột: [Mẹ, xin hỏi phụ nữ mang thai phải chú ý chuyện gì?]\r\n\r\nMẹ Cao giận đùng đùng mắng: [Con làm gì vậy? Con cút về nhà nói rõ cho mẹ.]\r\n\r\nCao Học Huy: [Không phải con mà là cô Úc, cô Úc lần trước ý, cô Úc và cậu cả Trữ ý, cô ấy mang thai rồi, bây giờ đang ngồi trước mặt con...]\r\n\r\nMẹ Cao ở đầu dây bên kia: “Mẹ nó.”\r\n\r\nBà quay sang nói với Tang Tâm Lan: “Bạn gái cậu cả Trữ mang thai rồi à?”\r\n\r\n“Cái gì?” Tổng giám đốc Tang bất ngờ: “Bà nói… Úc Tưởng sao?”\r\n\r\n“Đúng, chính là cô Úc đó.”\r\n\r\nCái ly trong tay tổng giám đốc Tang “xoảng” một tiếng vỡ nát.\r\n\r\nBà ấy lập tức đứng lên.\r\n\r\n“Bà đi đâu vậy?”\r\n\r\n“Tôi... tôi đi xem.” Hơi thở của tổng giám đốc Tang thay đổi một chút: “Con gái mang thai rất khổ.”\r\n\r\nTrong khoảng thời gian ngắn, tổng giám đốc Tang đã nhanh chóng nghĩ ra phải dùng một cái lồng pha lê cứng rắn, cẩn thận từng li từng tí che chở cho cô Úc xinh đẹp kia.