\"Không phải đang chơi game à? Đang nhắn tin với ai vậy? Bạn gái mới hả?\" \n\nNgười bên cạnh tò mò hỏi Cao Học Huy.\n\nCao Học Huy: \"... Mẹ tôi.\"\n\nNgười kia lập tức im lặng, không dám nói gì thêm nữa.\n\nCao Học Huy lẩm bẩm một câu: \"Sao còn chưa trả lời nhỉ?\" \n\nSau đó anh ấy ngước lên nhìn về phía Melissa: \"Cô cũng là phụ nữ, chắc cô biết phụ nữ mang thai thì ăn gì được và ăn gì không được chứ? Cô sửa lại thực đơn hôm nay đi...\"\n\nMelissa: \"Đã chắc chắn là con của cậu cả Trữ chưa?\"\n\nÚc Tưởng nhìn cô ta, hoàn toàn không tức giận, lười biếng nói: \"Đúng vậy, con của tôi, xác định mẹ là ai không phải đủ rồi à?\"\n\nMelissa: \"...\"\n\nCô ấy không ngờ Úc Tưởng có thể nói nhẹ nhàng như vậy.\n\nSắc mặt của Cao Học Huy không tốt lắm, trầm giọng nói: \"Cô nói gì vậy?\"\n\nNgầm ám chỉ cậu cả Trữ đội nón xanh à? Không muốn sống nữa?\n\n\"Tôi không có ý đó, chỉ là thấy tin này quá bất ngờ thôi.\" Melissa rất biết quan sát sắc mặt, thấy sắc mặt Cao Học Huy không tốt, cô ấy lập tức lên tiếng bắt đầu giải thích cho mình.\n\nCao Học Huy: \"...\"\n\nKhông phải cô ấy đang nói vớ vẩn à?\n\n\"Nửa tháng trước, tôi chưa từng gặp cô Úc đây, anh nói xem có phải quá bất ngờ không?\" Melissa cười với Cao Học Huy: \"Trước đây khi anh ở Trung Quốc, ngài Trâu và bọn họ cũng chưa từng gặp qua.\" \n\nCũng có một chút.\n\nCao Học Huy nghĩ, nhưng mà không phải chuyện của cô ấy, vấn đề này không phải cô ấy nên hỏi.\n\nCao Học Huy suy nghĩ định mở miệng, nhưng Úc Tưởng nhanh chóng lên tiếng: \"Bà Melissa là mẹ của cậu cả Trữ à?\"\n\nSắc mặt Melissa chợt thay đổi: \"Tất nhiên không phải...\"\n\nLời này mà lọt vào tai của tổng giám đốc Tang thì cô ấy tiêu đời rồi.\n\nÚc Tưởng: \"Vậy tại sao cậu cả Trữ nhất định phải dẫn tôi đến gặp bà Melissa nhỉ?\"\n\nMelissa nghẹn lời.\n\nĐây là đang nói cô ấy là người không quan trọng sao?\n\nMelissa: \"Đúng vậy, cô Úc nói đúng. Tôi cũng tò mò, giống như cậu chủ Cao và những người khác đều tò mò. Cậu cả Trữ và cô Úc quen nhau từ khi nào? Cảm giác có vẻ hơi nhanh đấy.\"\n\nÚc Tưởng gật đầu: \"Nhanh thật.\" \n\nKhi Tang Tâm Lan đến, đúng lúc nhìn thấy Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng: \"Tôi và cậu cả Trữ quen nhau chỉ vài tháng thôi, ừm, chúng tôi quen nhau trong một buổi tiệc tối. Anh ấy nhìn thấy tôi là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, không thể thoát ra được.\"\n\nNếu là Trữ Lễ Hàn hoặc Lăng Sâm Viễn ở đây, chỉ cần nghe là biết Úc Tưởng đang nói dối.\n\nNhưng Cao Học Huy và những người khác lại không hiểu rõ Úc Tưởng.\n\nTất cả bọn họ trong lúc nhất thời đều ngạc nhiên.\n\nMelissa gần như không thể ngồi yên, khó khăn lắm mới thốt ra ba từ: \"Không thể nào...\"\n\nÚc Tưởng thậm chí không thèm nhìn cô ấy, buồn cười hỏi: \"Còn gì nữa không?\"\n\nCao Học Huy lẩm bẩm nói: \"Không ngờ được, cậu cả Trữ còn có thể yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên... Anh ấy thật giỏi.\" \n\nÚc Tưởng nghĩ một chút, rồi nhẹ nhàng gật đầu: \"Giỏi thật.\"\n\nNhưng mà hai người có lẽ không cùng ý nghĩ về từ \"giỏi\".\n\n\"Cô Úc... Có định kết hôn với cậu cả Trữ không?\" Khóe miệng Melissa co giật nhẹ, khiến cho nụ cười của cô ấy trông hơi cứng nhắc.\n\n\"Gấp gì chứ? Bà Melissa lo lắng cho chúng tôi vậy sao?\" Úc Tưởng cười và khuấy chén trà trước mặt mình, chén trà mà Cao Học Huy đã đưa tới.\n\n\"Sao mà tôi gấp được? Tôi nghĩ là cô Úc mới là người gấp. Dù gì cô cũng đang mang thai...\"\n\n\"Không có gì to tát cả.\" Úc Tưởng nói: \"Từ nhỏ tôi đã nghĩ rằng khi lớn lên, tôi sẽ có sự nghiệp, có nhà, có tiền tiết kiệm, rồi đến ngân hàng tinh trùng chọn một người tôi thích...\"\n\n\"Còn có chuyện này sao?\" Cao Học Huy ngạc nhiên thốt lên.\n\nÚc Tưởng gật đầu: \"Có chứ, có thể chọn theo nhu cầu về màu tóc, màu mắt, trình độ học vấn, ngoại hình...\"\n\nCao Học Huy coi như được mở rộng sự hiểu biết. . \n\nĐiều này còn khiến anh ấy khiếp sợ hơn cả việc bao nuôi tình nhân.\n\nKhông, không thể tiếp tục chủ đề này nữa.\n\nÚc Tưởng quá trâu bò, cứ tiếp tục nói chuyện, cuối cùng sẽ khiến người ta cảm thấy cậu cả Trữ thật sự không cần thiết, rồi cô ấy sẽ phủi mông bỏ đi và cậu cả Trữ sẽ mất vợ!\n\nLúc này, cửa kính bị đẩy ra, phát ra tiếng động rất nhẹ, nhưng vẫn thu hút mọi ánh nhìn.\n\nCao Học Huy nhìn thấy ngay lập tức đứng dậy: \"Bác Tang.\"\n\nTổng giám đốc Tang không thèm nhìn anh ấy, trực tiếp hướng ánh mắt về phía Úc Tưởng: \"Không cần đứng lên, cô nghe nói cháu ở đây nên đến xem cháu một chút.\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng: \"Thăm cháu?\"\n\nTổng giám đốc Tang chân thành từ từ bước đến bàn và ngồi xuống: \"Dạo này Trữ Lễ Hàn bận rộn phải không? Cô đến để chơi cùng với cháu.\"\n\nÚc Tưởng cười: \"Cháu ăn cơm với cô, cô chơi game với cháu sao?\" \n\nTổng giám đốc Tang: \"Cô không biết chơi, nhưng cô có thể học.\"\n\nChỉ trong vài câu ngắn gọn, Melissa và những người khác đã thu thập được rất nhiều thông tin.\n\nNếu nói cậu chủ Trữ bận, không phải tổng giám đốc Tang càng bận rộn hơn sao? \n\nNhưng bây giờ tổng giám đốc Tang lại thay cậu chủ Trữ đến chăm sóc Úc Tưởng?\n\nÚc Tưởng: \"Cậu chủ Cao, mở một ván đi.\"\n\nCao Học Huy tỉnh táo lại: \"Mở?\"\n\nÚc Tưởng gật đầu.\n\nKhóe miệng Melissa co giật.\n\nCô ấy dám làm vậy hả?\n\nSau buổi \"Xây dựng đội nhóm đẫm máu\" hôm trước, cuối cùng Úc Tưởng cũng mở lại phát sóng trực tiếp.\n\nTổng giám đốc Tang và cậu cả Trữ không hổ là mẹ con, tuy chưa chơi bao giờ, nhưng sau khi hiểu quy tắc rồi thì bà ấy rất nhanh nắm được cách chơi.\n\nMột ván chơi đưa đẩy xong, ít nhất cũng phải mất hai ba giờ.\n\nChơi xong một ván, Cao Học Huy mệt mỏi như một con chó, nằm rạp trên bàn nói: \"Căng não quá, đầu óc tôi sắp cháy rồi. Sau khi đốt chìa khóa, tôi còn chưa đánh cược chính xác! Cô Úc, cô không may mắn giống tôi sao?\"\n\nÚc Tưởng nhún vai.\n\nĐây không phải là điều cô có thể kiểm soát.\n\nCô không khỏi liếc nhìn về phía tổng giám đốc Tang.\n\nTổng giám đốc Tang đứng dậy trước, sau đó đưa tay đỡ Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng bừng tỉnh. \n\nHa, có vẻ tổng giám đốc Tàng biết được điều gì đó… \n\n\"Ra ngoài hít thở không khí ạ?\" Úc Tưởng chỉ ra cửa hỏi.\n\nTổng giám đốc Tang không có biểu cảm gì, nhưng giọng điệu rất dịu dàng, bà ấy nói: \"Sương rơi rồi, đường trơn.\"\n\nLúc này trợ lý của tổng giám đốc Tang bước tới, nói khẽ: \"Cậu chủ sắp đến rồi.\"\n\nÚc Tưởng chen vào hỏi: “Anh Trữ đến rồi?\" \n\nVừa nói xong, điện thoại cô đổ chuông.\n\nNhìn vào, thấy Trữ Lễ Hàn gọi đến. Rõ ràng biết cô sẽ nhận được tin từ người khác, anh vẫn muốn tự mình thông báo cho cô một tiếng.\n\nÚc Tưởng nhấc máy: \"Alo.\" \n\n\"Cao Học Huy mời em ăn cơm?\" \n\n\"Ừ, nhưng còn chưa ăn, toàn chơi game thôi.\"\n\n\"Anh sắp đến cổng trang viên rồi.\" \n\n\"Được.\"\n\nÚc Tưởng cất điện thoại, nhìn lại Cao Học Huy, phát hiện mặt anh ấy đã tái xanh.\n\n\"Làm sao vậy?\" Úc Tưởng hỏi.\n\nCao Học Huy: \"Sợ cậu cả Trữ lát nữa sẽ xử lý tôi.\" Anh ấy ngừng một chút, nói: \"Hôm sinh nhật tôi, tôi nhận quà của cô, đã cảm thấy có chút không yên tâm. Nghĩ rằng có lẽ là ảo giác của mình thôi, nhưng hôm nay nghĩ lại... Cậu cả ghen à?\"\n\nÚc Tưởng sợ run lên: \"Vậy sao?\"\n\nCô toàn nói dối về việc Trữ Lễ Hàn yêu cô đến mức nào, nhưng từ lời của người khác nói ra…\n\nTrời ạ, cậu cả Trữ ghen sao?\n\nMột cái thẻ cũng ghen sao? \n\nGiọng Cao Học Huy buồn bã nói: \"Tôi cảm thấy rất đúng, hôm nay tôi mời cô đến đây, chắc chắn cậu cả Trữ sẽ nhớ tôi lâu hơn.\"\n\nÚc Tưởng cười: \"Chờ chút, tôi sẽ giải quyết cho.\"\n\nCao Học Huy: ?\n\nÚc Tưởng quay sang nhìn tổng giám đốc Tang: \"Chúng ta cùng đi đón anh Trữ nhé?\"\n\nTổng giám đốc Tang ngẫm nghĩ một lát, lần này bà ấy không từ chối, gật đầu: \"Được.\"\n\nÚc Tưởng đi về phía cửa, tổng giám đốc Tang đi bên cạnh, ngầm thể hiện vai trò bảo vệ.\n\nĐợi các cô đi xa, Melissa mới thấp giọng nói: \"Có vẻ như tổng giám đốc Tang cũng biết chuyện cô Úc mang thai, rất muốn chăm sóc cô Úc.\"\n\nCao Học Huy: \"Ai mà không chăm sóc chứ?\"\n\nAnh ấy nói đến đây thì dừng lại, quay sang nhìn Melissa nói: \"Tôi cảm thấy được hôm nay cô nói chuyện hơi kỳ lạ.” Anh ấy dựa cái ghế, giọng điệu thăm dò: “Sao? Cô có ý gì với cậu cả Trữ à?\"\n\nMelissa định phủ nhận nhưng cuối cùng lại nói: \"Phải.\"\n\nCao Học Huy gật đầu: \"Được rồi, sau này chúng tôi sẽ không đến chỗ cô nữa.\"\n\nMelissa choáng váng, vội vàng hỏi: \"Tại sao?\"\n\n\"Dù bây giờ ngoài tôi thì không ai biết cô thích cậu cả Trữ, nhưng sẽ có ngày, một người không giấu được tình cảm. Nếu để cô Úc biết thì sao?\"\n\nMelissa cúi đầu, khó để chấp nhận kết quả này.\n\nCô buồn bã nói: \"Vâng... Cậu cả Trữ và cô Úc chưa kết hôn phải không? Có cần thiết vậy không?\"\n\n\"Rất cần thiết, cô không nghe cô Úc nói gì sao? Nếu người ta nói đi là đi, cậu cả Trữ mất vợ, ai chịu trách nhiệm? Ai đền nổi đây?\" Cao Học Huy nói xong cũng không khỏi thầm nghĩ, cô Úc còn thoải mái hơn cả anh.\n\n\"Chẳng lẽ sẽ không có người thứ hai, thứ ba? Kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn, có hôn nhân lần hai, lần ba mà...\" \n\n\"Mẹ kiếp, gan của cô lớn thật đấy. Lời này cô dám nói với cậu cả Trữ không? Cô đây không phải đang rủa cậu cả Trữ à?\"\n\n\"...\"\n\nMelissa đứng dậy rót cho Cao Học Huy một tách trà, khóe miệng giật giật, lộ ra một nụ cười chua xót: \"Là vì cô Úc mang thai phải không? Mọi người đều rất bảo vệ cô ấy.\"\n\n\"Cũng là vậy, ...cũng không phải vậy.\" Cao Học Huy cân nhắc nói.\n\n\"Nếu người phụ nữ khác mang thai...\" Melissa vừa mở miệng.\n\nCao Học Huy ngắt lời: \"Lời này của cô nói thế không đúng. Trên thế giới này cô Úc chỉ có một người thôi. Cô thích cậu cả Trữ nhưng cô chẳng hiểu gì về tính cách của anh ấy cả. Tôi nói cho cô biết, người mang thai chỉ có cô Úc thôi. Cô nghĩ ai cũng có thể mang thai con của cậu cả à? Chỉ có một và duy nhất…”\n\n\"Thấy thái độ của tổng giám đốc Tang vừa rồi không? Tính cách của mẹ con họ khá giống nhau. Đối với cậu cả Trữ, cô Úc là duy nhất, đối với tổng giám đốc Tang cũng là duy nhất. Hiểu không?\"\n\nCao Học Huy nói đến đây thì ngừng lại, không nhịn được mà tự cảm thán: \"Mẹ kiếp, tôi còn có thể nói ra những lời có tính triết lý thế này nữa. Đọc thêm vài quyển sách, đúng là cũng có chút tác dụng.\"\n\nMelissa: \"...\"