CHƯƠNG 71.2: LÀ GHEN À? HỆ THỐNG: “CẶP ĐÔI KHỐN NẠN NÀY.”
Cái gì mà còn hơn thế nữa?\nBài đăng thứ hai này hoàn toàn trở nên nổi tiếng nhưng người đăng bài không tiếp tục trả lời nữa.\nCái kiểu nói nửa vời này rất dễ khơi lên những cuộc thảo luận và sự tưởng tượng của nhóm cư dân mạng.\n[Ý của người đăng bài là Hà Khôn Dân đã từng ra tay với Úc Tưởng sao?]\n[Với tính cách của Úc Tưởng, tôi cảm thấy điều đó khó có thể xảy ra.]\n[Tôi đang nghi ngờ, liệu trên thế giới này còn có người nào có thể khiến Úc Tưởng chịu khổ không?]\n[Dù cho có hay không, thật lòng mà nói, chuyện này xảy ra mà nhà họ Trữ không cảm thấy ái ngại với nó à? Đờ mờ, tôi đã cảnh giác rồi! Chắc hẳn đã có người lập mưu cố ý hãm hại Úc Tưởng đấy nhỉ?]\nNgười đăng bài nhìn thấy dòng này, cổ họng như nghẹn lại.\nCư dân mạng trở nên thông minh hơn rồi à?\nNhưng cuối cùng thì vụ việc này cũng đã gây ra một luồng phản ứng lớn ở trên mạng.\nBởi vì lần này không còn là chuyện hóng hớt nữa mà là phạm tội rồi!\nKhi mọi chuyện xảy ra, giám đốc Thẩm của Văn hoá Khải Tinh đã lập tức gọi điện cho Úc Tưởng.\nẶc, quả là không thể liên lạc được thật.\nThư ký Vương gọi điện cho Trữ Lễ Hàn, cũng không liên lạc được.\nÚc Tưởng lười biếng rúc vào trong chăn, giơ tay đặt lên đầu gối Trữ Lễ Hàn: “Xoa xoa.” Cô dài giọng nói: “Mỏi…”\nAnh kéo Úc Tưởng ra khỏi chăn, giơ tay vén vạt áo của cô lên rồi vuốt nhẹ dọc theo sống lưng cô.\nÚc Tưởng: ?\nÚc Tưởng: “Muốn…?”\nTrữ Lễ Hàn gần như nói ra cùng lúc với cô, anh nói: “Mồ hôi toát ra ướt hết rồi.”\nÚc Tưởng ngậm miệng: “À.”\nHoá ra không phải là ý kia.\nLà cô nghĩ bậy.\nTrữ Lễ Hàn: “Đi tắm nhé?”\nÚc Tưởng: “Không muốn động đậy.”\nTrữ Lễ Hàn nhìn lông mi ướt đẫm mồ hôi của cô, càng ngày càng cảm thấy nó quyến rũ, anh cố nhịn lại nhưng vẫn không thể nhẫn nhịn thêm nên đành phải nhỏ giọng hỏi: “Anh bế em đi nhé?”\nÚc Tưởng đồng ý mà gần như chẳng có chút do dự nào: “Được thôi.”\nTrữ Lễ Hàn xoay người bế cô lên, bước qua cái áo khoác bị vứt trên đất rồi nhanh chóng đi vào phòng tắm.\nHệ thống: “...”\nKhông sợ tứ chi bị thoái hoá à?\nTrữ Lễ Hàn bế Úc Tưởng vào phòng rồi đặt cô ngồi xuống ghế trước, sau đó anh mới xắn tay áo xả nước ấm cho cô.\nÚc Tưởng, cô là đại gia đấy à!\nHệ thống nghiến răng nói.\nHệ thống quyết định nhắc nhở cô một chút: “Không phải hai người chỉ vừa mới hẹn hò với nhau thôi à? Cô cảm thấy dáng vẻ này của mình có thích hợp không?”\nÚc Tưởng: “Thích hợp. Cực kỳ thích hợp. Đừng quấy rầy tôi ngắm cậu Trữ ướt áo.”\nHệ thống: “Tôi còn tưởng ít nhất thì cũng phải đợi đến khi cô sinh đứa nhỏ ra, lại hẹn hò thêm hai tháng nữa, sau đó mới…”\nHệ thống khựng lại, đột nhiên hỏi: “Cô đang ghen tị hả?”\nÚc Tưởng: “Cái gì cơ?”\nHệ thống: “Thì là cái cô Melissa ấy…” Hệ thống còn chưa nói hết câu.\nÚc Tưởng đã đưa ra một lời đề nghị đầy thân thiện: “Cậu có xem mosaic tiếp không?”\nHệ thống: “?”\nNước ấm nhanh chóng được đổ đầy, Trữ Lễ Hàn bế cô vào trong bồn tắm lớn.\nHệ thống cứ do dự mãi, sau đó nó vẫn che chắn mình thêm một lần nữa.\nÚc Tưởng lười biếng dựa vào bồn tắm lớn, hỏi: “Gội đầu trước hả?”\nTrữ Lễ Hàn trả lời: “Ừ.” Anh nâng cổ cô lên rồi vặn vòi hoa sen làm ướt tóc cô.\nTiếng nước vang lên.\nÚc Tưởng đột nhiên hỏi: “Khi nào thì đến sinh nhật của cậu cả Trữ vậy?”\nTrữ Lễ Hàn hơi khựng lại.\nAnh vốn định bí mật phái thư ký Vương đi ám chỉ với giám đốc Thẩm của bên Văn hoá Khải Tinh, sau đó giám đốc Thẩm sẽ giả vờ như vô tình tiết lộ thông tin này cho Úc Tưởng.\nNhưng anh không ngờ Úc Tưởng lại hỏi thẳng một cách thoải mái đến vậy.\nTrữ Lễ Hàn cụp mắt, nhìn chằm chằm làn da trắng nõn trên chiếc tai nhỏ nhắn của Úc Tưởng, mơ hồ có cảm giác muốn hôn cô.\nCon người là một loài sinh vật kỳ lạ.\nChỉ nhìn một người, nhưng lại luôn dâng trào ham muốn được gần gũi với người đó ngay cả khi cô gần như chẳng làm gì, kể cả lúc cô nói ra một câu không đầu không đuôi.\n“Cậu cả Trữ?” Úc Tưởng vẫn nhắm mắt, lười nhác gọi một tiếng.\n“Ngày mùng ba tháng mười một.”\n“Qua rồi nhỉ?”\n“Ừm.”\nÚc Tưởng: “Anh may mắn đấy, cũng chỉ còn hơn nửa năm nữa là anh đã được nhận những món quà tiếp theo rồi.”\nTrữ Lễ Hàn nắm bắt được thông tin quan trọng nhất trong câu này. \nCô muốn tặng quà cho anh à?\n“Vào cái hôm em tặng quà cho Cao Học Huy, anh đã cảm thấy không vui à?” Úc Tưởng lại đột nhiên lên tiếng hỏi.\nTrữ Lễ Hàn: “Ừm.”\n“Anh ghen à?”\n“...” Trữ Lễ Hàn chậm rãi nói: “... Phải. Nước bắn lên mặt rồi kìa.”\n“Hả?” Úc Tưởng thật sự không thể liên kết hai câu nói này lại với nhau.\nNhưng Trữ Lễ Hàn đã cúi đầu xuống rồi hôn lên má cô: “Được rồi, không còn nước ở đây nữa.”\nÚc Tưởng liếm môi dưới: “May là vẫn chưa bôi dầu gội lên, nếu không thì anh đã hôn phải dầu gội đầu rồi.”\nCó lẽ là Trữ Lễ Hàn đã bị tức đến mức bật cười.\nAnh đè Úc Tưởng xuống, định hôn môi cô nhưng bị Úc Tưởng ngăn lại.\nÚc Tưởng: “Melissa thích anh đấy.”\nTrữ Lễ Hàn: “Ai cơ?”\n“Melissa.”\n“Melissa ở trang viên ấy hả?”\n“Ừ.”\nTrữ Lễ Hàn âm thầm nhíu mày, có chút thờ ơ nói: “Đấy là chuyện của cô ấy, trong mắt anh, cô ấy cũng chỉ là một người qua đường nào đó thôi.”\n“À…”\n“Cô ấy nói gì đó trước mặt em à?” Sự lạnh lùng của Trữ Lễ Hàn dần tăng lên.\nÚc Tưởng lắc đầu: “Không, em thông minh nên em tự đoán ra được đấy.”\nTrữ Lễ Hàn: “...” \nAnh nhìn cô, cảm thấy dáng vẻ hé miệng nói chuyện linh tinh này của cô có chút đáng yêu.\n“Bọn họ cũng biết em đang mang thai.” Úc Tưởng nhớ lại.\n“Anh còn tưởng em sẽ không đi ra ngoài cơ đấy.” Trữ Lễ Hàn tỏ ra dịu dàng hơn chút.\n“Tại sao lại không? Đi ra ngoài thì những người khác mới có thể chuẩn bị tốt các món quà mà em thích ăn chứ… Còn có, ai cũng không thể chọc em tức giận, bọn họ phải chiều theo em mà.” Haiz, cô là người ngầu nhất.\nMột tiếng cười nhỏ phát ra từ trong cổ họng của Trữ Lễ Hàn.\nÚc Tưởng: “Thế mà Mellisa lại hỏi em làm cách nào để xác nhận đứa nhỏ là của anh nữa đấy?”\nÝ cười của Trữ Lễ Hàn biến mất: “Cô ấy là cái thá gì? Làm gì đến phiên cô ấy dò hỏi?”\nÚc Tưởng: “Rồi em bảo cô ấy đoán đi. Khi đó cô ấy đã cảm thấy cực kỳ xấu hổ đấy.”\nTrữ Lễ Hàn: “...”\nÚc Tưởng: “Thế nên người thấy tức giận nhất chính là cô ấy.”\nTrữ Lễ Hàn nhanh chóng bắt được điểm quan trọng.\nÚc Tưởng là người sẽ phàn nàn một cách thẳng thắn, nhưng cô lại nói, người cảm thấy tức giận lại là Melissa. Tức là, toàn bộ câu chuyện của cô không phải là một lời phàn nàn, mà chỉ là kể chuyện, một đoạn chuyện đơn giản và vô nghĩa…\nChỉ đơn giản là kể chuyện thật sao?\nTrữ Lễ Hàn cảm thấy tiếng thình thịch trong ngực mình ngay lập tức trở nên mãnh liệt hơn.\nAnh nhìn chằm chằm khuôn mặt của Úc Tưởng, nhỏ giọng hỏi: “Em ghen à?”\nÚc Tưởng khựng lại.\nTrữ Lễ Hàn hỏi ra miệng rồi thì anh chợt cảm thấy hơi hối hận.\nCó lẽ Úc Tưởng sẽ không thừa nhận đâu.\nCô cũng không cần phải thừa nhận, anh biết là được rồi, cô không cần phải nói ra mặt.\nÚc Tưởng vỗ vỗ vào mặt nước trong bồn tắm lớn, nói với vẻ đúng lý hợp tình: “Đúng vậy! Em cảm thấy không vui!”\nDường như ngực của Trữ Lễ Hàn đã bị thứ gì đó nhẹ nhàng va vào.\nNgay lập tức được lấp đầy bởi cảm xúc.\nTrữ Lễ Hàn ôm lấy vai cô.\nAnh muốn hôn môi cô, hôn một cách mạnh mẽ nhưng cũng thật dịu dàng…\nTrữ Lễ Hàn bắt đầu động tình.\nNhưng ngay sau đó, Úc Tưởng nói: “Ừm, vậy là huề nhau rồi.”\n“Gì mà huề nhau?” Trữ Lễ Hàn dừng mọi hành động.\n“Anh ăn dấm chua của Cao Học Huy, em cũng ăn một chút. Thế nên chúng ta huề nhau, quà sinh nhật của anh không còn nữa rồi…”\nTrữ Lễ Hàn: “...”\nTrữ Lễ Hàn bị chọc tức đến bật cười.\nHóa ra cô ngụy biện chơi anh à?\nĐôi chân dài của Trữ Lễ Hàn bước vào bồn tắm, sau đó anh ôm Úc Tưởng vào lòng rồi nói với giọng trầm khàn: “Không được, không thể huề nhau được…”\nAnh vuốt ve cổ tay cô, nhỏ giọng nói: “Nếu em không vui, em có thể cắn anh.”\nÚc Tưởng thốt ra: “Cắn ở đâu?”\nTrữ Lễ Hàn: “...”\nKhông khí lại trở nên kỳ lạ hơn một chút.\nÚc Tưởng lười biếng nói: “Em cắn anh, rõ ràng người được lợi là anh.”\nTrữ Lễ Hàn chỉ có thể giữ lấy cằm của cô, chặn môi cô bằng một nụ hôn.\nBọt nước bắn tung toé.\nÚc Tưởng tắm rửa trọn vẹn hai tiếng, sau đó mới được Trữ Lễ Hàn bế quay về giường.\nÚc Tưởng vừa được bế lên đã ngủ mất.\nLàm gì còn thèm cái gì mà dấm với chẳng chua?\nTrữ Lễ Hàn không rời đi. Sáng sớm hôm sau, khi Úc Tưởng tỉnh lại, cô liền nhìn thấy là một cái hộp da nhỏ đặt trên bàn.\nBên ngoài hộp da có in hoa văn cổ điển.\nNhưng hoa văn xinh đẹp không quan trọng, quan trọng là trong hộp da chứa toàn vàng thỏi.\nÚc Tưởng: ?\nCô vừa mới đứng dậy khỏi giường thì đã có người khoác lên người cô thêm một lớp áo ngủ.\nÚc Tưởng quay đầu lại nhìn thì mới nhận ra Trữ Lễ Hàn vẫn chưa rời đi.\n“Cảm ơn.” Úc Tưởng nói theo bản năng, sau đó cô thu dọn quần áo rồi đi tới bên bàn.\nTrên vàng thỏi in dòng chữ “Ngân hàng XX\", “Vàng nguyên chất 9999” và dòng chữ “Một nghìn gam\". Chiếc hộp da nhỏ chứa đầy những thỏi vàng như vậy.\nRõ ràng nó có giá trị hơn nhiều so với sợi dây chuyền vàng đang đeo trên cổ chân của Úc Tưởng.\nÚc Tưởng quay lại nhìn Trữ Lễ Hàn với vẻ mặt bối rối.\nTrữ Lễ Hàn hếch cằm, thản nhiên nói: “Anh không có thời gian tự mình chọn, cho nên chỉ có thể đưa vàng thỏi thôi.”\nÚc Tưởng: ?\nTrữ Lễ Hàn: “Cô Úc ghen, chẳng phải anh nên dỗ dành cô Úc một chút à?”\nAnh biết cô thích cái gì.\nThế nên anh mong là cô có thể ăn nhiều dấm chua một chút.\nCho dù cô chỉ nói ghen tỵ ngoài miệng thôi, để anh biết được hôm nay cô thích anh nhiều hơn chừng nào.\nÚc Tưởng còn chẳng thèm xem điện thoại của mình.\nCô cầm lấy vàng thỏi, đáng giận thật, sao lại toàn là thứ mình thích thế này?\n“Thành thật mà nói, em có thể ghen đến khi nào anh phá sản mới thôi.” Úc Tưởng nhẹ nhàng chớp mắt.\nAnh dù bận nhưng vẫn ung dung: “Dựa vào chỗ tài sản đó của anh thì cô Úc vẫn cần phải cố gắng hơn nữa.”\nSau khi gỡ bỏ che chắn, hệ thống nhẹ nhàng hộc ra năm chữ: “Cặp đôi khốn nạn này.”