Úc Tưởng đang có tâm trạng rất vui vẻ sau khi thu hoạch được những thỏi vàng.\n\nĐúng lúc này Dư Đồng mang bữa sáng tới, nhưng lúc nhìn thấy Trữ Lễ Hàn, cô ấy lại không dám tiến tới đặt trước mặt cô.\n\nÚc Tưởng nhìn sắc mặt của cô ấy, hỏi: \"Hề Đình đưa cho tôi sao?\"\n\nDư Đồng gian nan gật đầu.\n\nTrên mặt Trữ Lễ Hàn không có biểu cảm gì, anh hỏi Dư Đồng: “Thức ăn đã được kiểm tra chưa?”\n\nDư Đồng gật đầu: “Tôi đã kiểm tra rồi, không có vấn đề gì.”\n\nSau đó Trữ Lễ Hàn quay đầu nhìn Úc Tưởng, hỏi: \"Em thích ăn à?\"\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng chớp mắt mấy cái.\n\nNếu cô nói thích thì tối nay anh có lại mất bình tĩnh rồi trừng phạt cô chứ gì?\n\nĂn và bị trừng phạt một trận.\n\nÚc Tưởng thấy cả hai đều khá hấp dẫn nên cô quyết định chọn hết.\n\nVì vậy Úc Tưởng mở miệng nói: \"Em thích ăn. Chị Dư, để xuống đi.”\n\nDư Đồng đáp: “Vâng.” Cô ấy đặt hộp giữ nhiệt xuống rồi nhanh chóng rời đi.\n\nTrữ Lễ Hàn kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Úc Tưởng, mắt lơ đãng đang quét qua đồ ăn trong hộp giữ nhiệt rồi nói: “Thư ký Vương nói có chuyện muốn nói với em, mới sáng sớm đã tới rồi.”\n\nÚc Tưởng: \"Hả? Có chuyện gì vậy? Vậy để anh ấy lên nói chuyện, nhân tiện có thể chia cho anh ấy một cái bánh bao hấp để ăn.”\n\nTrữ Lễ Hàn nheo mắt lại, không nói gì.\n\nÚc Tưởng nhận thấy bầu không khí có hơi lạ, cô quay đầu lại mỉm cười: “Em chia cho anh một cái nhé?”\n\nTrữ Lễ Hàn nhướng mày, trái tim anh đập thình thịch, trong mắt nhanh chóng lóe lên một tia sáng, có vẻ như tâm trạng đang rất tốt.\n\nAnh nói khẽ: “Anh không cần một cái đâu, cô Úc cho anh nửa cái là được rồi.”\n\nÚc Tưởng: ?\n\nNửa cái?\n\nCô cắn một nửa và để lại cho anh sao? Anh thực sự không quan tâm đến nước miếng của cô đấy à! Cậu cả Trữ à, đây là thứ anh học được ở Học viện Nam Đức sao?\n\nÚc Tưởng dời tầm mắt, gật đầu: \"Được, vậy mời thư ký Vương lên trước nhé?\"\n\nTrữ Lễ Hàn ngừng lại một chút: “Hay là ăn xong rồi gọi?”\n\nÚc Tưởng: \"Chà, dù sao em cũng ăn rất ngon thôi. Dù anh ấy có nói gì với em đi nữa cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của em đâu.\"\n\nNhưng sẽ ảnh hưởng đến anh.\n\nTrữ Lễ Hàn quay mặt nhìn chỗ khác, nhưng vẫn làm theo ý của Úc Tưởng, lấy điện thoại di động ra gọi cho thư ký Vương đang đợi ở phòng khách.\n\nChưa đầy ba phút sau, thư ký Vương chạy lên, thở hổn hển.\n\nVừa bước vào, thư ký Vương đã mở miệng nói: “Tôi đoán là tổng giám đốc Thẩm không liên lạc được với anh nên mới đến đây…”\n\nKhi cậu chủ Trữ và cô Úc qua đêm với nhau, số điện thoại cá nhân có liên lạc được hay không còn phải tùy thuộc vào nhân phẩm như thế nào. Anh ấy hiểu rất rõ về điều này!\n\n\"Được rồi, ngồi xuống hít thở một hơi đi rồi từ từ nói chuyện.\" Úc Tưởng nói xong liền đẩy ly nước cho anh ấy.\n\nCô lại hỏi tiếp: “Anh có muốn ăn bánh bao không? Hề Đình làm đấy.”\n\nThư ký Vương sửng sốt một chút, thầm nghĩ sao mà tôi dám? Cô Úc, cô thật là hào phóng. Cô thậm chí còn không quan tâm đến những gì tôi nói mà lại nóng lòng chia sẻ đồ ăn với tôi trước ...\n\nThư ký Vương vội vàng quay lại nhìn khuôn mặt của Trữ Lễ Hàn.\n\nCậu chủ Trữ không vui cũng không tức giận.\n\nThư ký Vương không chắc liệu anh ấy có bị cậu chủ Trữ để bụng bởi vì đã trở thành \"người chồng đã chết\" của Úc Tưởng trong kịch bản lần trước hay không.\n\nVì vậy nên anh ấy chỉ nhấp một ngụm nước, còn bánh bao thì…\n\nThư ký Vương cười: “Hay là, cái này tôi giữ lại, hôm khác bán cho fan của Hề Đình, nhất định sẽ bán được giá cao.”\n\nAnh ấy cảm thấy đây là câu trả lời hoàn hảo mà một thư ký nên nói, anh ấy vừa nhận đồ của cô Úc, lại không khiến cho cậu chủ Trữ ghen tuông!\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng: “Qua ngày khác bán một lô bánh bao vừa mốc xanh vừa thối um cho fan của anh ta hả? Đây là hành vi vi phạm an toàn thực phẩm, sẽ bị dẫn lên đồn đó.”\n\nThư ký Vương: ?\n\nĐúng vậy nhỉ.\n\nÚc Tưởng sửa lời: “Hay là bán cho fan của Nguyên Cảnh Hoán đi, lần trước bọn họ mắng tôi, tôi còn để bụng đấy.”\n\nThư ký Vương: “...?”\n\nTrữ Lễ Hàn không khỏi quay đầu lại, buồn cười liếc nhìn Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng cắn vỏ bánh bao, vừa húp nước vừa nói: \"Nói đi, anh muốn nói gì với tôi?”\n\nLúc này Thư ký Vương thay đổi sắc mặt, vẻ mặt buồn bã nói: \"Không phải là tin tốt.\"\n\nÚc Tưởng suy nghĩ một chút: “Anh đã từng nói cho tôi biết tin nào tốt lành đâu?”\n\nThư ký Vương ngẫm lại, đúng là chưa từng.\n\nThư ký Vương nghiêm nghị nói: \"Hà Khôn Dân, ba của Hà Vân Trác, đã công khai tag tên trên Internet và xin lỗi rồi.\"\n\nÚc Tưởng nghe vậy, lập tức quay đầu nhìn Trữ Lễ Hàn: \"Cậu chủ Trữ lại dọa ông ta khi nào vậy?”\n\n\"Ông ta tự cảm thấy tội lỗi.” Trữ Lễ Hàn điềm nhiên nói.\n\nTất nhiên anh sẽ nói là lần trước vì Úc Tưởng và Nhiễm Chương lên hot search phát sóng trực tiếp nên anh đã hứa với Úc Tưởng là sẽ đi tìm Hà Khôn Dân, khiến ông ta sợ đến mức suýt nữa tè ra quần.\n\nPhần sau thì khỏi phải nói rồi.\n\nÚc Tưởng cắn một miếng nhân bánh: \"Sau đó thì sao? Tại sao cư dân mạng lại đồn đoán ác ý về em?\"\n\n\"Có một bài viết nói rằng Hà Khôn Dân là một kẻ biến thái và luôn thích chọc ghẹo các cô gái ở bên cạnh con trai mình...\"\n\nÚc Tưởng trước đó đã đoán được, cô có thể thay thế quý cô trong nguyên tác tham gia vào âm mưu này.\n\nNhưng không ngờ rằng Hà Khôn Dân lại “luôn luôn” có sở thích này.\n\n\"Chết tiệt! Đúng là đồ không ra gì! Chuyện này là thật sao?\" Úc Tưởng ngừng ăn bánh bao hỏi.\n\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn trở nên lạnh lùng.\n\n\"Tin tức mới nhất đã được xác nhận. Họ đã tìm được bạn gái ngoại quốc của Hà Vân Trác. Nghe nói cô gái này đã bị ba của bạn trai cũ quấy rối trong nội bộ trường học trong một khoảng thời gian. Không lâu sau đó chuyện này đã được khơi ra. Bởi vì trong suốt khoảng thời gian đó, cô gái này suýt bị ba mẹ tống vào bệnh viện tâm thần. Sau đó, cô ấy lại nhắc đến những chuyện kia và chuyển sang trường khác…”\n\nÚc Tưởng cau mày: \"Còn có chuyện gì nữa không?\"\n\nThư ký Vương lắc đầu nói: \"Vẫn còn đang điều tra. Nhưng vấn đề không phải ở chỗ này, mà là...\"