Sau khi nói chuyện với hệ thống một lúc thì đã giúp Úc Tưởng đỡ lo lắng hơn nhiều trong lần khám thai đầu tiên này.\n\n\nÚc Tưởng cố gắng nhớ lại: “Giờ phải đi làm xét nghiệm hội chứng Down gì đó à?”\n\n\nTrữ Lễ Hàn bình tĩnh đáp: “Đó là ở lần khám thai thứ hai.”\n\n\n“Ồ.”\n\n\nMười phút sau, Úc Tưởng đã đến bệnh viện.\n\n\nSau đó bọn họ được thông báo rằng phải để bụng rỗng và nhịn tiểu trước khi kiểm tra.\n\n\nÚc Tưởng chỉ biết im lặng, vừa nãy ăn quá no, bây giờ trong miệng vẫn còn mùi vị của sữa đậu nành.\n\n\nNửa phút sau, cô và Trữ Lễ Hàn lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.\n\n\nHệ thống: “Hahahahaha, nhân vật phản diện tỉ mỉ như anh ta mà cũng có lúc sơ suất à?”\n\n\nHệ thống: “Hahahaha, cô mang thai mà sao trí thông minh của nhân vật phản diện cũng giảm xuống vậy?”\n\n\nÚc Tưởng ngồi vào trong xe, nhẹ nhàng chớp mắt.\n\n\nHệ thống: “Sao cô không nói gì đi?”\n\n\nÚc Tưởng không những im lặng mà còn quay sang trao đổi ánh mắt với Trữ Lễ Hàn.\n\n\nHệ thống chợt thấy mình như vừa đấm vào bông.\n\n\nSao nó cảm thấy tức thế nhỉ?\n\n\nLúc này Úc Tưởng đột nhiên sà vào lòng của Trữ Lễ Hàn, không nhịn được cười lớn.\n\n\nHệ thống: “?”\n\n\nTrữ Lễ Hàn khẽ nhếch môi, cúi đầu xuống đồng thời đặt tay ra sau gáy Úc Tưởng.\n\n\nAnh nhẹ nhàng xoa: “Em đang cười anh đấy à?”\n\n\nHệ thống cảm thấy hơi căng thẳng.\n\n\nSau đó nghe thấy Úc Tưởng nói: “Em còn tưởng là cho dù núi Thái Sơn có sập trước mắt thì cậu Trữ vẫn sẽ điềm tĩnh, trong lòng bình lặng như băng giá tám mươi năm…”\n\n\nHệ thống: “...”\n\n\nSo sánh kiểu quái gì đây.\n\n\nHóa ra là cậu Trữ cũng không bình tĩnh như cách mà anh thể hiện ra vẻ bên ngoài.\n\n\nÍt nhất là khi đối mặt với cô, đôi lúc anh cũng sẽ không kiểm soát được, có khi còn lộ ra chút lúng túng và mắc những lỗi sai cơ bản.\n\n\nNhận ra điều này khiến Úc Tưởng cảm thấy Trữ Lễ Hàn trở nên sống động hơn, thậm chí còn yêu anh nhiều hơn.\n\n\n“Vậy bây giờ thì sao?” Trữ Lễ Hàn hỏi khẽ.\n\n\nÚc Tưởng hoàn hồn, định ngẩng đầu lên nhìn thì bị anh vừa đỡ vừa ấn xuống khiến cô tạo thành tư thế tựa vào lòng anh.\n\n\nÚc Tưởng cũng không vùng vẫy, cô giơ ngón tay cái lên làm động tác khen ngợi cậu cả Trữ.\n\n\n“Giờ anh chính là chày sắt rực lửa…”\n\n\nTrữ Lễ Hàn: “...”\n\n\nHệ thống: “?”\n\n\nNó luôn cảm thấy có gì đó không đúng, thậm chí còn nghi ngờ Úc Tưởng đang nói đùa nhưng không có bằng chứng.\n \nÚc Tưởng nghiêm túc trở lại, cô dựa vào lòng Trữ Lễ Hàn nói: “Thôi, chúng ta trở về đi, ngày mai lại đến.”\n\n\nTrữ Lễ Hàn: “Không phải cô Úc còn phải đi thị sát công ty à?”\n\n\n“... Đi thôi!” Ăn trưa cùng nhau cũng coi như là hẹn hò rồi.\n\n\nTrữ Lễ Hàn khẽ đáp: “Ừ.”\n\n\nSau đó, anh xoa cổ Úc Tưởng, đỡ cô ngồi thẳng dậy, để cô tựa vào vai anh chợp mắt.\n\n\n“Đây là lần thứ ba tôi được gặp cô Úc đúng không nhỉ?”\n\n\n“Không phải, lần thứ tư rồi.”\n\n\nNhân viên ngồi sau tấm kính nhìn thấy bóng dáng của Úc Tưởng, thì thầm thành tiếng.\n\n\n“Thật sự kết hôn rồi à?”\n\n\n“Tôi nghe bên phòng thư ký nói, trong cuộc họp ngày hôm ấy cậu Trữ đã nói chỉ cần cô Úc đồng ý thì sẽ tổ chức đám cưới ngay.”\n\n\n“Hả? Nếu tôi là cô ấy thì chắc chắn sẽ…” Đang nói giữa chừng thì cô ấy dừng lại, nghĩ đến những tin đồn gần đây về Úc Tưởng, cho dù có nói dối, cô ấy cũng không dám nói Úc Tưởng hám tiền nên vội vàng gả vào nhà giàu được. Úc Tưởng không phải thế!\n\n\n“Thôi thôi không nói nữa, sau giờ làm có chơi ‘Kịch bản sát nhân’ không?”\n\n\n“Chơi chứ!”\n\n\nÚc Tưởng đi theo Trữ Lễ Hàn vào văn phòng.\n\n\nVừa bước vào cửa, Úc Tưởng đã nói: “Không sao đâu, anh cứ làm việc của anh đi, em tự chơi một mình được.”\n\n\nTrữ Lễ Hàn: “Cô Úc đang đuổi anh đi à?”\n\n\nThân hình cao lớn của anh đang tựa vào cửa, chỉ cần mở rộng tay là đã có thể dễ dàng ôm lấy Úc Tưởng.\n\n\nÚc Tưởng mấp máy môi, còn chưa kịp nói gì thì Trữ Lễ Hàn đã mạnh mẽ nắm chặt cổ tay cô.\n\n\nÚc Tưởng: ?\n\n\nNếu là hai tháng trước, nhìn thấy động tác này thì chắc cô còn cảm thấy sợ. Nhưng giờ thì không, đuôi của cô đã dựng thẳng lên trời rồi, còn lâu mới kéo nó xuống được.\n\n\nTrong lúc Úc Tưởng suy nghĩ không biết liệu cậu cả Trữ có định cho cô một bài học không thì…\n\n\nTrữ Lễ Hàn thả lỏng tay ra rồi lại ôm chặt cô vào lòng, cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi nóng từ lòng bàn tay anh.\n\n\nSau đó, anh cầm lấy ngón tay cái của cô… rồi ấn nó vào ổ khoá cửa.\n\n\n m thanh từ ổ khoá vang lên: “Có muốn nhập dấu vân tay mới không?”\n\n\nHệ thống nhìn thấy cảnh đó lập tức thở phào nhẹ nhõm.\n\n\nNó còn tưởng hai người này mặt dày ở đây, ăn mừng việc khám thai không thành công ở bệnh viện nữa chứ.\n\n\nDù sao thì bất cứ chuyện gì xảy ra với họ đều đáng để ăn mừng một trận.\n\n\nTrữ Lễ Hàn nhanh chóng nhập xong dấu vân tay của Úc Tưởng.\n\n\nÚc Tưởng thấy thế thì hỏi: “Tin tưởng em đến thế à? Không sợ em là người đẹp gián điệp được người ta thuê với số tiền lớn, lẩn vào nằm vùng bên cạnh anh sao?”\n\n\nHệ thống: “...”\n\n\nNgười đẹp gián điệp cái khỉ gì chứ. \n\n\nHệ thống: “Cô đừng nói nhảm nữa, cô không sợ nhân vật phản diện nổi tính đa nghi rồi giết chết cô à? Câu thà giết nhầm còn hơn bỏ sót của Tào Tháo cô chưa nghe à?”\n\n\nÚc Tưởng: “Cậu nghĩ tôi thích làm vợ của Tào Tháo ư?”\n\n\nHệ thống: “?”\n\n\nTrong khi hệ thống cạn lời, Trữ Lễ Hàn chỉnh lại cổ áo của Úc Tưởng, giọng điệu trầm thấp kèm theo nụ cười khó lường: “Ồ, thế thì anh phải thẩm vấn chị gái gián điệp thật kỹ.”\n\n\nHệ thống: “?”\n\n\nAnh ta đang nghiêm túc thẩm vấn đấy hả?\n\n\nNhân vật phản diện tổng tài đa nghi, lạnh lùng đâu rồi?\n\n\nMà mặt khác, Ninh Ninh vừa nhận được tin ba Ninh qua đời, cô ấy vội vàng chạy về nhà nhưng chỉ thấy lối ra vào đã bị phong toả.\n\n\nTrong lúc cô ấy còn đang choáng váng thì điện thoại chợt reo lên.\n\n\nNinh Ninh nhanh chóng bắt máy, hoá ra là cuộc gọi đến từ cấp cao của tập đoàn họ Ninh.\n\n\n“Là cô Ninh Ninh à? Chắc cô chưa gặp tôi bao giờ. Tôi là cấp dưới của tổng giám đốc Ninh. Sau khi tổng giám đốc Ninh đột ngột qua đời thì đáng lẽ vợ của ông ấy, cũng chính là mẹ của cô phải đến để xử lý mọi chuyện mới phải. Dù sao thì công ty vẫn cần có người điều hành đúng không? Nhưng bây giờ, chúng tôi không thể liên lạc được với bà Ninh, với cả… ờm… chị gái Ninh Nhạn của cô cũng không liên lạc được.”\n\n\nĐầu óc Ninh Ninh choáng váng, nghe thấy giọng nói truyền ra từ đầu bên kia khiến cô ấy vẫn chưa tỉnh táo lại được.\n\n\nGiờ đây, cô ấy chỉ có thể nghe thấy giọng nói yếu ớt của mình: “Sao… lại không liên lạc được cơ chứ?”\n\n\n“Thật sự không liên lạc được, cô cũng nên biết rằng chuyện này có liên quan đến việc phân chia cổ phần nên tôi sẽ không lừa gạt cô đâu cô Ninh Ninh!”\n\n\n“Anh từ từ đã, tôi sẽ gọi cho mẹ và… chị tôi.”\n\n\n“Vậy được, thế chúng tôi chờ tin tức từ cô Ninh Ninh.” Đầu dây bên kia cúp máy.\nNinh Ninh nhanh chóng gọi điện cho mẹ.\n\n\nĐầu bên kia liên tục báo “Người nhận hiện đang bận”.\n\n\nSố điện thoại của Ninh Nhạn cũng thế.\n\n\nNinh Ninh gọi đi gọi lại hơn mười lần, lúc nào cũng báo “Người nhận hiện đang bận”.\n\n\nCô ấy nhanh chóng hiểu ra, nếu đối phương không cố tình cúp máy thì có nghĩa là họ đã chặn số của cô ấy. Cho dù là trường hợp nào đi nữa… cũng khiến Ninh Ninh cảm thấy vô cùng khó hiểu, thậm chí còn hơi đau lòng.\n\n\nNếu không thể liên lạc được cho bọn họ thì… xác của ba đâu? Bọn họ đã đến nhận chưa?\n\n\nNghĩ đến đây, Ninh Ninh chợt khựng lại.\n\n\nCô ấy chưa từng nghĩ rằng, mình có thể tỉnh táo như vậy trong lúc này.\n\n\nNinh Ninh cầm chặt điện thoại và bắt taxi đến đồn cảnh sát.\n\n\nHai mươi phút sau.\n\n\nCảnh sát báo với cô ấy rằng vẫn chưa có ai đến nhận xác của ba cô ấy.\n\n\n“Sao lại thế được.”\n\n\nNinh Ninh hoảng hốt quay đầu lại, gần như không nghe thấy cảnh sát bên cạnh đang nói về vết thương trên người ba cô ấy cũng như nguyên nhân gây ra cái chết của ông ấy.\n\n\nCô ấy chỉ hỏi: “Ai đã giết ông ấy?”\n\n\n“Bọn tôi chỉ vừa mới khoanh vùng được nghi phạm chính.” Cảnh sát chỉ vào bức ảnh trên hồ sơ trước mặt: “Anh ta mới được thả ra tù và có thù oán với ba của cô…”\n\n\nNinh Ninh chợt nhớ ra.\n\n\nKể từ bữa tiệc sinh nhật của cậu chủ Cao, không khí trong nhà chợt thay đổi. \n\n\nDường như kể từ hôm ấy, ba cô ấy luôn ăn không ngon ngủ không yên vì chữ “thù\" này.\n\n\nMới đây, thông tin về ba Ninh và những thù oán kia đều đã bị công khai trên mạng xã hội.\n\n\nLúc đó, cô ấy cũng xem qua bài viết kia.\n\n\nNinh Ninh cảm thấy mình chưa bao giờ thông minh như lúc này.\n\n\nChỉ trong chốc lát, cô ấy đã hiểu ra lý do tại sao mẹ và chị gái lại biến mất… là vì sợ chết sao?\n\n\n“Cô Ninh.” Giọng nói của cảnh sát gọi cô ấy trở về với hiện thực.\n\n\nThật ra có rất ít người gọi cô ấy như thế.\n\n\nPhần lớn mọi người đều gọi là “cô Ninh Ninh” để có thể phân biệt cô ấy và chị gái Ninh Nhạn. Dù sao thì trước khi cô ấy được đưa về nhà, cả nhà họ Ninh chỉ có mỗi một cô con gái là Ninh Nhạn.\n\n\nCổ họng Ninh Ninh khô khốc đáp lại: “Vâng.”\n\n\n“Bởi vì vụ án vẫn đang trong quá trình điều tra nên không thể xử lý xác của ba cô được, khi nào có tình hình mới thì chúng tôi sẽ thông báo với cô sau.”\n\n\n“Được…”\n\n\nChính Ninh Ninh cũng không nhớ rõ cô ấy bước ra khỏi đồn cảnh sát như thế nào.\nSau đó, cô ấy lại cố gắng liên lạc cho mẹ và chị nhưng vẫn không có kết quả.\n\n\nCấp cao của công ty vẫn liên tục gọi đến thúc giục cô ấy, hy vọng nhà họ Ninh có người đứng ra giải quyết, Ninh Ninh đành phải đến công ty.\n\n\nTrước đây, cô ấy chỉ quanh quẩn ở trong nhà họ Ninh.\n\n\nVì không hợp với xã hội thượng lưu nên cô ấy luôn cố gắng giảm bớt sự xuất hiện của mình.\n\n\nCho đến hôm nay. \n\n\nThư ký dẫn cô ấy lên lầu và mở cửa ra.\n\n\nMọi người ngồi xung quanh bàn họp đều nhìn cô ấy.\n\n\nLần này, không còn ai đứng phía trước Ninh Ninh nữa rồi.\n\n\nTối hôm đó, Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn cùng nhau rời khỏi công ty, sau đó đi ăn với giám đốc Tang rồi mới về nhà.\n\n\n“Thẩm vấn gián điệp” đã thất bại vì giám đốc Tang.\n\n\nHệ thống nghe thấy thế thì mừng hết biết.\n\n\nNgay ngày hôm sau, Trữ Lễ Hàn đến đón Úc Tưởng đi khám thai, toàn bộ quá trình đều diễn ra suôn sẻ.\n\n\nY tá đứng sang một bên, nhẹ nhàng hỏi: “Vậy cô Úc có cần sách dành cho mẹ và bé không ạ?” \n\n\nÚc Tưởng chỉ vào Trữ Lễ Hàn: “Đưa cho anh ấy một cuốn.”\n\n\nHệ thống: “...”\n\n\nTrữ Lễ Hàn cũng gật đầu: “Ừ, lấy cho tôi một cuốn. Còn gì cần lưu ý nữa, nếu tiện thì tốt nhất là in ra.\"\n\n\n“Tiện chứ, tiện chứ!” Y tá vội vàng đáp.\n\n\nTròng lòng còn thầm nghĩ, cậu Trữ thật là lịch sự!\n\n\nHiếm khi thấy người giàu nào như vậy.\n\n\nTrữ Lễ Hàn quay người đi lấy sách dành cho mẹ và bé, còn tiện thể xem những điều cần lưu ý, lập hồ sơ, làm các thủ tục có liên quan…\n\n\nThư ký Vương cũng có thể làm được những chuyện đó.\n\n\nNhưng Trữ Lễ Hàn lại muốn tự mình làm hơn, không muốn giao cho người khác.\n\n\nÚc Tưởng chỉ cần ngồi trên ghế, từ từ thưởng thức bữa sáng của mình.\n\n\nKhám thai cũng mệt quá mà…\n\n\nCô đói muốn chết.\n\n\nNgay khi Úc Tưởng đang tập trung uống sữa nóng, âm thanh nhắc nhở của hệ thống lại vang lên: “Phát hiện nhân vật quan trọng trong cốt truyện.”\n\n\nHả?\n\n\nÚc Tưởng ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng dáng của Lăng Sâm Viễn.\n\n\nLăng Sâm Viễn mặc áo khoác đen, dáng người cao lớn. Khi đi về phía này, các y tá trong hành lang cũng vô thức lùi lại để nhường đường.\n\n\nCó lẽ vì cảm thấy anh ta trông đáng sợ.\n\n\nLăng Sâm Viễn chỉ đi vài bước đã đến trước mặt cô, nói: “Hôm qua tôi đã đợi cô Úc ở đây rất lâu, cô Úc đúng là quá bận rộn.”\n\n\nÚc Tưởng nuốt đồ ăn xuống rồi mới đáp: “Thật không may, hôm qua tôi quên mất phải để bụng đói nên đến rồi đành phải đi về.”\n\n\nLăng Sâm Viễn: “...”\n\n\nGiọng điệu trả lời của cô vẫn nhẹ nhàng như thường.\n\n\n“Em tin tưởng giao hết những việc này cho anh trai tôi làm sao?” Lăng Sâm Viễn vừa mở miệng là đã mỉa mai.\n\n\n“Việc gì cơ?”\n\n\n“Tất cả mọi việc trong thời gian mang thai.”\n\n\nÚc Tưởng hỏi lại: “Không tin anh ấy thì chẳng lẽ tin anh?”\n\n\nLăng Sâm Viễn: “...”\n\n\nAnh ta nhanh chóng nói tiếp: “Em không sợ anh ấy dùng những thứ này để uy hiếp em sao?”\n\n\nÚc Tưởng: “Uy hiếp tôi cưới anh ấy rồi chia cho tôi đống tài sản kếch xù của anh ấy à?”\n\n\nLăng Sâm Viễn: “...”\n\n\nAnh ta cười mỉa: “Chưa gì đã quyết định rồi à? Chỉ muốn một nửa tài sản của anh trai tôi chứ không phải là cả nhà họ Trữ sao?”\n\n\nVì thang máy đã bị cáng cứu thương chiếm nên y tá và Trữ Lễ Hàn phải đi thang bộ.\n\n\nNhưng vừa đến nơi, chưa kịp rẽ ra ngoài thì đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Lăng Sâm Viễn và Úc Tưởng.\n\n\nY tá biến sắc.\n\n\nĐờ mờ! Cái gì đây? Tin tức lớn như vậy cô ta nghe có được không?\n\n\nY tá cẩn thận quay sang nhìn Trữ Lễ Hàn, lại phát hiện sắc mặt của cậu cả Trữ không thay đổi chút nào.\n\n\nY tá cũng lập tức đứng im.\n\n\n“Trước nay tôi chưa bao giờ sống dựa vào nhà họ Trữ.” Lăng Sâm Viễn thấp giọng: “Chỉ cần em gật đầu, tôi sẽ đưa em ra nước ngoài.”\n\n\nLăng Sâm Viễn thực sự đã nảy ra ý định này.\n\n\nĐặc biệt là sau chuyện của Hà Vân Trác, anh ta càng cảm thấy Úc Tưởng có ý nghĩa, muốn khám phá sự khác biệt giữa cô và mẹ của anh ta, có lẽ sẽ tốn cả đời của anh ta.\n\n\nMới nghĩ đến đây thôi, Lăng Sâm Viễn đã cảm thấy tương lai thật đáng mong đợi.\n\n\nAnh ta tiếp tục nói: “Tôi có bất động sản ở West Palm Beach và Greenwich, tôi sẽ đưa em đến đó để dưỡng thai. Một năm sau, toàn bộ cổ phần của nhà họ Trữ sẽ thuộc về em, Trữ Sơn và tôi còn chia cho em một ít tài sản riêng…”\n\n\nY tá: !\n\n\nCái đệch!\n\n\nMấy người có tiền theo đuổi con gái đều mạnh tay như thế à? West Palm Beach, Greenwich… Chẳng phải là khu vực giàu có bậc nhất ở Hoa Kỳ sao? Con riêng của Trữ Sơn giàu đến vậy à?\n\n\n“Sao? Em không tin à?” Lăng Sâm Viễn lấy điện thoại ra, đăng nhập vào một trang web nước ngoài, tìm kiếm một tin tức cũ cho Úc Tưởng đọc.\n\n\nÚc Tưởng: “Không được…”\n\n\nLăng Sâm Viễn khó hiểu: “Sao lại không được? Ồ, không hiểu tiếng anh phải không? Không sao, để tôi mở web phiên dịch.”\n\n\nÚc Tưởng nghiêm túc nói: “Không được, tôi sinh đã ra là người Trung Quốc thì chết đi cũng là hồn của Trung Quốc, tôi yêu tổ quốc…” \n\n\nLăng Sâm Viễn: “...”\n\n\nY tá nghe thế thì ngây người.\n\n\nTrữ Lễ Hàn suýt không nhịn được cười.