Lăng Sâm Viễn cảm thấy lý do này rất buồn cười.\n\nAnh ta cười hỏi lại: “Tôi sinh ra ở nước ngoài, có hộ khẩu nước ngoài. Nói như em thì cả đời này tôi cũng không thể cưới em được đúng không?”\n\nÚc Tưởng nói: “Đúng vậy, dù mưa gió cũng không thể ngăn cản được trái tim yêu nước.”\n\nLăng Sâm Viễn: “…”\n\nHệ thống không nói nên lời.\n\nCô thật tài năng!\n\nNó chưa từng thấy ai từ chối một lời cầu hôn như vậy. \n\n“Em có biết cổ phiếu trong tay Trữ Sơn trị giá bao nhiêu không?” Lăng Sâm Viễn không chút do dự hỏi.\n\n“Bao nhiêu?”\n\n“178,2 tỷ.”\n\nQủa thực đây là nam chính sẽ kế thừa công việc gia đình theo đúng nguyên tác! \nÚc Tưởng cảm thấy sốc nặng.\n\nLúc này Trữ Lễ Hàn mới động đậy, chuẩn bị đi ra ngoài.\n\nChủ yếu là cậu Trữ cảm thấy có lẽ mình không có sức hấp dẫn bằng con số 178,2 tỷ.\n\nLúc này, Úc Tưởng nhanh chóng nói: “Số tiền này đủ để tôi sống tám trăm đời…”\n\nLăng Sâm Viễn trợn tròn mắt: “Không sai, thế nên…”\n\nÚc Tưởng: “Tôi chọn Trữ Lễ Hàn.”\n\nTrữ Lễ Hàn bất động khi nghe năm từ ngắn gọn này.\n\nNhưng Lăng Sâm Viễn lập tức mất bình tĩnh, anh ta khó có thể đè nén cảm xúc hỗn loạn của mình, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Tại sao?”\n\n“Không phải ngài Lăng nghĩ rằng dù tôi không thích ai thì tôi vẫn chấp nhận người đó đấy chứ?” Lời nói của Úc Tưởng rất không thỏa đáng.\n\nLăng Sâm Viễn nhanh chóng nghĩ đến Hà Vân Trác.\n\nHà Vân Trác mới là người đầu tiên theo đuổi Úc Tưởng nhưng Úc Tưởng hoàn toàn không quan tâm.\n\nLúc đấy Lăng Sâm Viễn cho rằng đơn giản là bởi vì gia thế nhà họ Hà quá thấp, Hà Vân Trác còn lâu mới xuất sắc, còn lâu mới có thể đuổi kịp mình nên lợi thế… cũng không lớn. \n\n“Sao tôi lại ngồi ở đây? Đương nhiên là vì tôi thích bào thai này.” Úc Tưởng chỉ vào bụng mình: “Nếu người cung cấp một nửa của nó khiến tôi không vui thì tôi cũng sẽ không ngồi đây.”\n\nLăng Sâm Viễn cảm thấy hoảng hốt.\n\nTại sao tôi lại ngồi ở đây?\n\nĐương nhiên là vì tôi thích cái bào thai này.\n\nLăng Sâm Viễn cố tỉnh táo lại, lạnh lùng hỏi: “Tại sao em lại thích Trữ Lễ Hàn? \nTôi có điểm nào không bằng anh ta? Bởi vì anh ta là con ruột sao?”\n\n“Tôi thích anh ấy từ đầu đến chân.” Dù gì thì Trữ Lễ Hàn cũng không ở đây, Úc Tưởng cứ so sánh mà không hề đỏ mặt.\n\nNếu như người khác có thể nghe được những gì hệ thống nói, có lẽ nó sẽ đánh gục sẽ Lăng Sâm Viễn ngay tại chỗ. \n\nCâu nói đó có nghĩa là cô muốn mọi thứ thuộc về cơ thể anh. \n\nThật đáng tiếc, Lăng Sâm Viễn không thể nghe thấy âm thanh của hệ thống.\n\nMà bốn chữ “từ đầu đến chân” lọt vào tai của anh ấy cũng đã sớm vượt khỏi ý nghĩa đơn thuần. Nếu anh ta có thể tóm gọn lại bằng một câu khác thì đó chính là “Tôi thích mọi thứ thuộc về anh ấy.”\n\nLăng Sâm Viễn gần như có thể tưởng tượng được Úc Tưởng sẽ nói gì tiếp theo.\n\nAnh không có chỗ nào không bằng anh ấy, chỉ là anh chứ không phải anh ấy. \nTrên thế giới này có một Trữ Lễ Hàn và tôi thích người này.\n\nÚc Tưởng tiếp tục nói: “Anh thể nào so sánh được với anh ấy…” Cô dừng lại một chút: “Anh không có cách nào so sánh với anh ấy.”\n\nLăng Sâm Viễn: “…?”\n\nVẻ mặt anh ta căng thẳng đến mức gần như bật khóc.\n\nÚc Tưởng lại trực tiếp nói như vậy? Cô không sợ làm mất lòng anh ta sao?\n\n…Thật là.\n\nTính cách của cô vẫn luôn như vậy.\n\nÚc Tưởng: “Hỏi xong chưa? Có thể đi được rồi chứ?”\n\nLăng Sâm Viễn: “Rất nóng lòng được gặp Trữ Lễ Hàn sao?”\n\nÚc Tưởng: “Không phải sao?”\n\nLăng Sâm Viễn: “Em không sợ khi nhìn thấy chúng ta anh ấy sẽ nói gì sao?”\n\nÚc Tưởng: “Anh muốn tôi nói là anh không có chỗ nào so được với anh ấy không?”\n\nLăng Sâm Viễn: “…”\n\nNhưng sao anh ta có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy được?\n\nTất nhiên Lăng Sâm Viễn không biết rằng anh ta là nam chính của một cuốn sách.\n\nNhưng với tư cách là nam chính, anh ta không dễ dàng chịu khoan nhượng. \n\n“Nếu em đổi ý, em có thể đến gặp tôi bất cứ lúc nào.”\n\n“Không, tạm biệt, tôi không thích những người sính ngoại.”\n\n“…”\n\nTừ rất lâu về trước, Lăng Sâm Viễn đã nảy ra ý định sẽ cưỡng ép đem Úc Tưởng đi.\n\nKhi ra đến nước ngoài, Trữ lễ Hàn làm sao có thể đuổi kịp anh ta?\n\nNhưng rất nhanh, Lăng Sâm Viễn đã từ bỏ suy nghĩ đó.\n\nAnh ta biết mình không có ích lợi gì khi làm điều đó. \n\nĐó không phải là điều anh ta muốn.\n\nMặc dù không muốn thừa nhận nhưng trong thâm tâm anh ta thực sự muốn nhìn thấy Úc Tưởng - người có số phận giống mẹ anh ta nhưng lại hoàn toàn khác biệt - sẽ sống ở thế giới này như thế nào.\n\nThời gian dần trôi đi. \n\nƯớc muốn của anh ta cứ lớn dần, và hết lần này đến lần khác cô đã giúp anh ta mở mang tầm mắt. \n\nNói chính xác hơn thì bây giờ anh muốn biết cuộc sống của cô sẽ tuyệt vời đến thế nào.\n\nLăng Sâm Viễn quay người, bước ra ngoài với vẻ mặt ủ rũ.\n\nKhi bước đến cửa thang máy, anh ta nhận được hai tin nhắn.\n\nLăng Sâm Viễn mở tin nhắn gần nhất, là Úc Tưởng gửi đến.\n\nĐây là lần đầu tiên Úc Tưởng chủ động gửi tin nhắn cho anh ta?\n\nLăng Sâm Viễn nhướng mày, mở tin nhắn ra.\n\nĐoạn tin nhắn viết: [Nói đến cùng, không phải anh Lăng chỉ muốn giết chủ tịch Trữ thôi sao? Để tôi chỉ anh một cách. Anh cứ bán hết cổ phần cho anh ấy với giá rẻ thì chẳng phải tốt hơn sao?] \n\nLăng Sâm Viễn muốn nói với cô rằng hôm nay anh ta đến gặp cô không phải để giết Trữ Sơn.\n\nNhưng có nói Úc Tưởng cũng không tin.\n\nLăng Sâm Viễn xóa tin nhắn.\n\nTin nhắn tiếp theo lập tức thu hút sự chú ý của anh.\n\nHóa ra là do Trữ Lễ Hàn gửi!\n\n[Cảm ơn.]\n\nHai từ cực ngắn nhưng đầy sự mỉa mai.\n\nLăng Sâm Viễn rất nhanh đã nhận ra, khi anh và Úc Tưởng nói chuyện, Trữ Lễ Hàn ở một góc nào đó đã nhìn thấy!\n\nCảm ơn về điều gì?\n\nCảm ơn anh ta vì đã cho Trữ Lễ Hàn biết, Úc Tưởng thích Trữ Lễ Hàn đến mức nào sao?\n\nLăng Sâm Viễn đột nhiên cảm thấy thức ăn rất khó nuốt.\n\nMà ở bên này, Trữ Lễ Hàn cũng chậm rãi đi ra ngoài ăn. Anh đưa sổ tay về mẹ và trẻ sơ sinh cho Úc Tưởng: “Muốn xem chút không?”\n\nÚc Tưởng ăn sáng xong, lúc này bụng cô đã no căng, cô không muốn làm gì hết nên xua tay, không thèm suy nghĩ thêm: “Ngày mai sẽ xem.”\n\nTrữ Lễ Hàn thấp giọng đáp lại.\n\nMọi thứ dường như vô cùng tự nhiên và bình thường.\n\nSau một lúc, anh đột nhiên nghiêng người ôm thật chặt Úc Tưởng, giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai Úc Tưởng: “Chúng ta đến cục dân chính đi.”\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng: “Tại sao? Còn thủ tục nào mà người chưa lập gia đình chưa làm sao?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Không có.”\n\n“Vậy thì tại sao…”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Tại vì anh yêu em.”\n\nÚc Tưởng mở to mắt.\n\nChết tiệt!\n\nChuyện gì đã xảy ra vậy?\n\nCậu cả Trữ bắt đầu nói thẳng rồi!\n\nCâu nói phát ra từ miệng của Trữ Lễ Hàn một cách trôi chảy, mạnh mẽ và với sự tự tin không gì sánh được khiến Úc Tưởng sững lại một nhịp.\n\nLúc này, cô có thể cảm nhận rõ ràng cánh tay anh ôm lấy cô mạnh mẽ đến mức nào, thể hiện rõ sự bất an của anh. \n\nÚc Tưởng liếm môi: “…Không phải là không thể.”\n\nBiến việc mại dâm tự do thành mại dâm tự do hợp pháp.\n\nTrữ Lễ Hàn khó có thể kìm được cảm xúc đang dâng trào của mình.\n\nAnh ôm Úc Tưởng vào lòng, sau đó bước một bước dài về phía trước.\n\nHệ thống: “…”\n\nCuối cùng cũng đã tiến thêm một bước. Nhưng không ngờ nam chính trong nguyên tác lại trở thành người hỗ trợ cho đôi nam nữ này!\n\nĐó chính là nam chính!\n\nĐi được vài bước, Trữ Lễ Hàn đột nhiên dừng lại.\n\nAnh lạnh lùng nói: “Ra ngoài.”\n\nHửm? \n\nÚc Tưởng quay người lại, nhìn thấy mang theo máy ảnh run rẩy đi ra ngoài.\n\nỒ.\n\nThợ săn ảnh!\n\nChẳng trách Lăng Sâm Viễn lại không muốn nói chuyện với cô tại nơi công cộng như thế này.\n\n“Đi theo đến cả bệnh viện cũng không thể dễ dàng cho qua.” Úc Tưởng nghiêng đầu nói. \n\nNghe những lời này, một số tay săn ảnh sợ hãi đến mức cô phải quỳ xuống ngay tại chỗ.\n\nHọ lắp bắp bào chữa: “Không, không, chúng tôi không phải chụp cô Úc, đúng vậy, chúng tôi đi cùng người nổi tiếng, không ngờ rằng…”\n\n“Không ngờ tôi lại may mắn lọt vào ống kính của cậu phải không?”\n\n“Không, không…”\n\n“Còn KPI cuối năm thì sao?” \n\n“…A, a.”\n\n“Vậy mấy người cứ gửi đi.”\n\n“Cái gì?” Mấy người săn ảnh vẫn chưa kịp phản ứng lại, ngơ ngác nhìn Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng vỗ vỗ vai của Trữ Lễ Hàn, lười nói: “Cậu Trữ đi thôi.”\n\nÁnh mắt của Trữ Lễ Hàn lướt qua bọn họ, sau đó anh nhẹ nhàng buông ra, ôm lấy Úc Tưởng rời đi.\n\nMột số tay săn ảnh sửng sốt một lúc rồi mới phản ứng lại.\n\nChết tiệt! Ý của cô Úc là họ có thể đăng tin tức này sao?\n\nNửa tiếng sau.\n\nÚc Tưởng và Trữ Lễ Hàn ngồi ở đại sảnh của cục dân chính.\n\nĐương nhiên dù có nổi tiếng đến đâu thì vẫn phải xếp hàng để nhận giấy chứng nhận kết hôn.\n\nNhưng được một lúc, Úc Tưởng cũng không thể ngồi yên được nữa.\n\nCô không khỏi tự hỏi, hôm nay trông cô có đẹp không? Ảnh trên giấy tờ tùy thân có thể thay đổi vậy nếu ảnh trên giấy đăng ký kết hôn xấu thì có thể thay đổi được phải không?\n\nĐây thật sự là một khoảnh khắc quan trọng.\n\nChỉ nghĩ đến đó thôi tim cô cũng đã đập nhanh hơn.\n\nÚc Tưởng quay đầu: “Hay là…để hôm khác?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Được.”