Tổng giám đốc Thẩm tiếp lời: “Ninh Ninh đã từ chức, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được. Không phải gần đây gia đình họ Ninh cũng xảy ra chuyện rồi sao? Tổng giám đốc Ninh đã chết. Vợ của anh ấy và con gái đều đã mất tích, hiện tại không thấy đâu cả. Công ty bây giờ là do Ninh Ninh quản lý. Mà cô ấy cũng đang phải gánh một khoản nợ lớn. Tất nhiên… nếu muốn bán công ty thì cô ấy vẫn có thể kiếm được rất nhiều tiền. Ít nhất cũng phải mấy triệu tệ. Nhưng liệu cô ấy có sẵn lòng bán nó hay không?”\n\nÚc Tưởng nghi hoặc hỏi: “Ninh phu nhân và Ninh Nhạn vẫn đang mất tích sao?”\n\nTổng giám đốc Thẩm: “Ừm, có lẽ sẽ mất tích mãi mãi. Chẳng phải trước đó chúng ta đều nói người giết tổng giám đốc Ninh là bạn tù của anh ta sao? Nghe nói tổng giám đốc Ninh đã lừa anh ta, hủy hoại gia đình anh ta. Bây giờ tổng giám đốc Ninh chết rồi, không ai dám chiếm đoạt tài sản thừa kế của tổng giám đốc Ninh, sợ người nào lấy thì người đó sẽ bị giết.”\n\nĐồng nghiệp không khỏi nói: “Bà Ninh quá độc ác, Ninh Nhạn điên rồi thì không nói đến. Nhưng vì sao bà ta là mẹ mà lại để đứa con gái nhỏ của mình gánh vác mớ hỗn độn này chứ?”\n\nÚc Tưởng nhướn mày: “Cũng không đến nổi hỗn độn chứ.”\n\nKhông chừng bà Ninh và Ninh Nhạn đều đồng ý.\n\nNinh Ninh có nói, điều này tốt hơn việc cô ấy bị tra tấn và chịu đựng nhiều như trong nguyên tác. Cuối cùng cô ấy cũng có được Lăng Sâm Viễn.\n\nNhưng mà nói vậy cũng không đúng lắm.\n\nLỡ như nữ chính muốn Lăng Sâm Viễn thì sao?\nDù gì đó cũng không phải việc Úc Tưởng muốn làm.\n\nNói chuyện với mọi người xong Úc Tưởng đến bàn làm việc ngó một lúc.\n\nQua một lúc, có một đồng nghiệp cấp dưới đến tìm cô. Vừa nãy cô ấy cũng tặng quà cho Úc Tưởng, nhưng không nói gì.\n\nVừa nhìn thấy cô ấy, Úc Tưởng hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm đã đổi quản lý chưa?”\n\n“Chưa…” Anh Anh nói xong, vội vàng bổ sung: “Chúng tôi tự yêu cầu như vậy.”\n\nÚc Tưởng: “?”\n\nA? Cô ấy có tình cảm đến vậy sao?\n\nAnh Anh ngượng ngùng cười, nói: “Tôi, tôi muốn đi con đường khác.”\n\nCô ấy và bạn trai của cô ấy từ nổi tiếng trở nên bối rối, tình cảm cũng từ sâu đậm đến nhạt nhòa, nhưng họ vẫn không thể kết nối được với Úc Tưởng. Úc Tưởng quá bận rồi, họ đã cố gắng rất nhiều trên weibo nhưng cũng không nhận được hồi đáp từ Úc Tưởng.\n\nNếu là lúc trước, Anh Anh chắc chắn cảm thấy khó chịu, nhưng bây giờ…\n\nNgay cả khi một đại nhân vật như Hề Đình đăng một bài đăng trên weibo về Úc Tưởng, anh ta cũng không nhận được hồi đáp từ Úc Tưởng thì họ có là gì?\n\nAnh Anh càng nghĩ càng thấy không sai.\n\nĐương nhiên cũng không có gì để phàn nàn.\n\n“Đổi cách khác?”\n\n“Nhưng ý tôi là thế này... tôi cảm thấy các cặp đôi gượng ép và thể hiện tình cảm trên mạng không phải là giải pháp lâu dài…”\n\nNó không giống như cái tên nó được gọi.\n\nĐúng rồi.\n\nÚc Tưởng tưởng rằng cô ấy đã nói rõ ràng, lập tức trở nên hứng thú: “Hả?”\n\n“Tôi muốn thực hiện một video room tour. Tôi đã thực hiện việc này tại nhà của các blogger khác. Tôi hy vọng có thể thực hiện việc này ở nhà của nhiều người hơn...”\n\nÚc Tưởng hỏi: “Video dạng này của cô có bao nhiêu lượt xem?”\n\nAnh Anh: “120.000.”\n\n“ Hơi ít.”\n\n“Ừ, thế là Tư Lục mắng tôi điên, không tìm được cách tiếp tục quay trò đùa cặp đôi với anh ấy nên mới đi quay cái này...” Sắc mặt Anh Anh càng xấu hổ hơn.\n\nÚc Tưởng: “Vậy cô muốn tôi giúp cô liên lạc với mọi người, sau đó cô đến nhà của những người đó làm video room tour sao?”\n\n“Có lẽ cũng có thể phỏng vấn nhiều người khác nhau...phải không?”\n\nÚc Tưởng: “Giúp cô liên lạc với người khác sao, phiền toái quá.”\n\nAnh Anh đứng hình.\n\nLý do lớn hơn khiến cô ấy bí mật tìm Úc Tưởng là vì cô ấy chợt nhận ra rằng mô hình kinh doanh của một cặp vợ chồng quá mạo hiểm.\n\nTừ việc chia sẻ doanh thu, đến việc quản lý tài khoản, đến những bất đồng về phương hướng của video,… đều có những rủi ro quá lớn.\n\nVà phía cô ấy cũng đã có những dấu hiệu về điều này.\n\nAnh Anh mong mình có thể tìm ra lối thoát mới càng sớm càng tốt.\n\nÚc Tưởng nghĩ: “Cứ quay ở nhà tôi đi.”\n\nAnh Anh: “... Hả?”\n\n“Cô sẽ trở nên nổi tiếng và sau đó sẽ có người mời cô đến nhà họ để ghi hình. Việc đó sẽ đơn giản và không rắc rối.”\n\nAnh Anh bị sốc.\n\nVâng, nó đơn giản và không rắc rối...\n\n“Đúng vậy, trong hợp đồng đã ghi rồi, tôi sẽ được chia bao nhiêu thu nhập của cô?” Úc Tưởng hỏi.\n\nAnh Anh thấp giọng nói: \"...6, vừa rồi có hai người cùng nhau ký tên.\"\n\nÚc Tưởng vội vàng gọi tổng giám đốc Thẩm vào: “Trước tiên anh phải thay đổi hợp đồng đã.”\n\nHợp đồng mới được làm xong rất nhanh.\n\nAnh Anh nghiến răng nghiến lợi nghĩ thầm: “Phải từ bỏ mới có được thứ gì đó.” \n\nCô ấy nói: “Tôi sẵn sàng đưa công ty 35% và đưa cô Úc 15%.”\n\nRất nhanh sau đó, bản hợp đồng mới được đưa tới cho Úc Tưởng, Anh Anh hỏi: “Cô có thể xem qua được không?”\n\nÚc Tưởng: “?”\n\nÚc Tưởng: “Không, ý tôi là cô nên đổi hợp đồng hai người thành hợp đồng một người…”\n\nAnh Anh đột nhiên đỏ mặt.\n\nCô ấy giống như một nhân vật phản diện vậy! Cô tưởng Úc Tưởng đang yêu cầu cô thay đổi tỷ lệ!\n\nKhi đổi xong hợp đồng thì cũng đã quá muộn. \n\nMọi người đi ăn với nhau.\n\nNhững người khác không dám đề cập việc đi chơi vì sợ Úc Tưởng. \n\nNhưng Úc Tưởng không hứng thú với việc uống rượu và hát karaoke với họ.\n\nÚc Tưởng chuẩn bị về nhà nên hỏi Anh Anh liệu cô ấy có muốn đến chỗ Ngự Thái trước rồi quay lại viết kịch bản và làm một số công việc không.\n\n“Đã muộn như vậy rồi, có làm phiền cô không?” Anh Anh chủ yếu là sợ cậu cả Trữ sẽ giết cô ấy.\n\n“Không, nhất định phải muộn như vậy.” Úc Tưởng dừng lại nói: \"Vì lúc này cậu cả Trữ mới tan làm.\"\n\nAnh Anh:”?”\n\nÚc Tưởng: “Muốn đi tham quan căn phòng thì phải tìm hiểu xem ngôi nhà đó lát sàn bằng loại gạch gì, có loại tranh treo tường nào và sử dụng màu sắc nào để phù hợp chứ?” Cô nói thêm: “Tôi không biết gì về chuyện đó cả! Hỏi tôi cũng không có tác dụng. Tôi sẽ bảo cậu cả Trữ nói cho cô biết.”\n\nAnh Anh run rẩy: “Tôi, tôi không dám.”\n\nChết tiệt!\n\nCô ấy có xứng đáng không?\n\n\"Vậy để thư ký Vương nói cho cô biết.\"\n\n\"Được được được! Ý kiến này được!\" Anh Anh nhanh chóng đồng ý.\n\nÚc Tưởng muốn đưa Anh Anh lên xe, nhưng sau đó nhớ ra hỏi cô: “Cô không muốn đưa bạn trai đi cùng à?”\n\nAnh Anh quay mặt lại, trên mặt hiện lên sự tức giận và đau đớn: “Người hâm mộ của anh ấy hiện tại đều nói, anh ấy và tôi không phải là một cặp, chúng tôi chỉ hợp tác để hợp tác kinh doanh thôi.” Cô ấy nhìn xuống và nói: “Anh ấy bây giờ chắc đang phát sóng trực tiếp những trò chơi mạo hiểm với một số blogger đồng nghiệp của anh ấy và họ đang chơi rất vui.\"\n\nChính vì điều này mà Anh Anh mong muốn thay đổi tình trạng hiện tại.\n\n“Tôi cũng có thể phát trực tiếp trò chơi với cô.” Úc Tưởng nói, phát trực tiếp thì với ai cũng đâu có gì khác nhau.\n\nDù sao thì mọi người cũng chỉ là công cụ để tạo nên những con số mà thôi.\n\nAnh Anh gật đầu liên tục.\n\nNhưng khi đến trước cửa Ngự Thái, Úc Tưởng đã nói với cô ấy: \"Bây giờ đừng phát sóng trực tiếp chơi game nữa, sau này cô có thể phát sóng trực tiếp và chụp ảnh trong phòng khách, để người hâm mộ đoán xem cô đang ở đâu và đang làm gì, để kích thích họ, tôi sẽ tạo ra tiếng động khi chơi game, sau đó mọi người đoán rằng cô đang ở trong nhà tôi, nhưng họ không dám xác nhận, đợi có sự thu hút nhất định rồi, cô hãy đăng video tham quan phòng...\"\n\nAnh Anh sững sờ một lúc.\n\nChết tiệt!\n\nVì đã lâu rồi Úc Tưởng không để ý đến bọn họ nên Tư Lục cũng không tránh khỏi việc buông mấy lời thô tục, như là Úc Tưởng có được vị trí hiện tại là nhờ có người chống lưng… \n\nCâu nói “rắc rối quá” trước đó của Úc Tưởng cũng là do cô lười biếng.\n\nNhưng…\n\nNhưng Úc Tưởng thực sự đã nghĩ ra giải pháp giải quyết dứt điểm vấn đề!\n\nThậm chí cô có vẻ thành thạo những việc này hơn bất kỳ ai khác, chỉ là cô quá lười để làm điều đó.\n\nAnh Anh nhanh chóng kiểm tra xem điện thoại di động của cô có đủ pin và tín hiệu mạng hay không.\n\nSau đó, cô ấy thận trọng bắt đầu phát sóng trực tiếp trên điện thoại di động của mình.\n\nLúc đầu máy ảnh chĩa xuống mặt đất nhưng sau đó đã hướng lên trên. \n\nAnh Anh nhìn Úc Tưởng, thấy Úc Tưởng không quan tâm, cô ấy liền nhanh chóng chuyển sang chế độ phát sóng trực tiếp, nói: \"Mọi người đoán xem hôm nay tôi ở đâu?\"\n\n[Phát sóng trực tiếp ngoài trời?]\n\n[Điều này thật tuyệt.]\n\n[Lại chuyển nhà rồi? Muốn làm video chuyển nhà?]\n\nLúc này, Dư Đồng đã mở cửa để Anh Anh vào trước.\n\nĐèn bật sáng. \n\nAnh Anh nheo mắt, không khỏi thở dài, cho dù đã đến một lần nhưng khi quay trở lại, cô ấy vẫn không khỏi ngạc nhiên trước sự xa hoa nơi đây.\n\n[Cái quái gì vậy? Biệt thự sao?]\n\n[Bạn có đủ khả năng để thuê một biệt thự không?]\n\n[Không trách Tư Lục nói cô là đứa hoang phí…]\n\nAnh Anh cảm thấy không vui khi nhìn thấy những tia sáng nhấp nháy trên điện thoại của mình.\n\nNhưng nghĩ rằng đằng sau mình còn có Úc Tưởng, cô ấy lại trở nên tràn đầy sức lực.\n\nAnh Anh giả vờ như không nhìn thấy, tiếp tục đi về phía trước.\n\nĐi lên phía trước, cô ấy thấy một cái cầu thang dài... hả? Rực rỡ ánh sáng!\nCầu thang rất rộng.\n\nHai bên được bao bọc bởi hoa và kim cương, khi ánh đèn chiếu xuống lập tức phản chiếu ánh sáng lấp lánh.\n\nÚc Tưởng cũng sửng sốt một lát, lùi lại nửa bước: “Có phải tôi đi nhầm nhà rồi không?”\n\n[Giọng nói này là của ai?]\n\n[ m thanh quen thuộc…]\n\n[Mọi người có cảm thấy giống... Úc Tưởng?]\n\nAnh Anh theo bản năng kiễng chân lên, muốn nhìn thấy một nơi cao hơn.\n\nTrên cầu thang, đèn bật lên “bốp”, vô số hộp quà được xếp chồng lên nhau tạo thành một “ngọn núi” cao. Mỗi hộp quà đều được in nhãn hiệu nổi tiếng hoặc một thương hiệu lớn.\n\nCùng lúc đó, có... một người đàn ông đứng đó, mặc bộ vest màu xanh lam, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt tuấn tú, trên tay ôm một bó hoa lớn hơn.\n\nAnh Anh chết lặng.\n\nNhững người trong phòng phát sóng trực tiếp cũng ngơ người ra.\n\n[Cái quái gì vậy? Đây không phải là Trữ Lễ Hàn sao?]\n\n[Anh Anh đang ở đâu?]\n\nÚc Tưởng đảo mắt qua, rất nhanh liền hiểu được.\n\nTổng giám đốc Thẩm mời cô đến công ty, đó chính là ý của Trữ Lễ Hàn.\n\nSau khi rời khỏi Cục Nội vụ, anh đồng ý nhanh như vậy là vì chợt nhớ ra mình không được bỏ lỡ một lời cầu hôn?\n\nAnh có cần phải trịnh trọng đến mức này không?\n\nTrữ Lễ Hàn không khỏi có cau mày, không ngờ lại gặp phải một cô gái hoàn toàn xa lạ.\n\nNhưng ngay sau đó anh đã phớt lờ Anh Anh.\n\nĐôi chân dài của Trữ Lễ Hàn hơi khụy xuống khi anh bước xuống cầu thang.\n\nĐối với khán giả đằng sau ống kính buổi phát sóng trực tiếp, bất ngờ này là quá lớn.\n\n[Chết tiệt, chết tiệt, Trữ Lễ Hàn đẹp trai quá.]\n\n[Đẹp mạnh đến mức tôi cảm thấy tê liệt.]\n\nPhòng phát sóng trực tiếp của Anh Anh nhanh chóng nhận được nhiều người xem hơn.\n\nNhưng Anh Anh không có thời gian để ý tới, cô ngơ ngác nhìn Trữ Lễ Hàn, sau đó cô ấy vô thức quay người lại theo anh về phía Úc Tưởng.\n\nSau đó mọi người nhìn thấy, người đàn ông đó đi tới trước mặt Úc Tưởng.\n\nAnh quỳ xuống trước mặt cô.\n\nAnh đưa tay về phía cô: “Em có muốn cùng anh đi đến cuối con đường trải đầy hoa và kim cương không?”\n\nCuối cùng là vô số món quà anh chuẩn bị cho cô.\n\nĐó cũng là tương lai của anh.\n\n[Chết tiệt, aaaaa phát trực tiếp cầu hôn? Chết tiệt, tôi thực sự đã xem được! Tôi thật may mắn!]\n\nPhòng phát sóng trực tiếp trở nên điên cuồng.\n\nÚc Tưởng mỉm cười: “Em đồng ý.”\n\nTrữ Lễ Hàn chăm chú nhìn cô, trịnh trọng nói: “Cô Úc đồng ý quá nhanh, tôi sẽ càng tham lam hơn.”\n\nÚc Tưởng cười nghiêng đầu hỏi anh: “Vì sao cậu cả Trữ lại cầu hôn em?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Bởi vì anh thích cô Úc.”\n\nÚc Tưởng hỏi: \"Sao em lại đồng ý nhanh như vậy? Bởi vì em cũng thích cậu cả Trữ .\"\n\nAnh Anh: “!”\n\nKhán giả phòng phát sóng trực tiếp: [!] \n\n[Ối! Úc Tưởng thật may mắn! Người phụ nữ này thật tốt số!]\n\n[Được ăn cơm chó rồi...]\n\n[Tôi là một con chó, tôi sẵn sàng ăn cơm chó.]\n\nÁnh mắt Trữ Lễ Hàn tối sầm lại.\n\nAnh nắm lấy tay Úc Tưởng, đeo nhẫn cho cô, xoa xoa vào chỗ đó, sau đó nhanh chóng đứng dậy.\n\nAnh đưa bó hoa trên tay cho cô, rồi hôn lên đôi môi như cánh hoa của cô.\n\nAnh hôn cô.\n\nNụ hôn của anh mãnh liệt và mạnh mẽ, anh ôm lấy eo cô và sau nụ hôn, anh bế cô lên.\n\n[Chết tiệt, tay tôi run rẩy khi gõ dòng chữ này...]\n\n[Đây chính là dáng vẻ cậu cả Trữ khi hôn!]\n\n[Khó trách miệng để lại dấu vết!]\n\nTrữ Lễ Hàn ôm Úc Tưởng và đi về phía cầu thang thì đi ngang qua Anh Anh.\n\nAnh dừng lại và ấn chiếc điện thoại trong tay Anh Anh xuống.\n\nMàn hình chuyển sang màu đen.\n\nThế giới khán giả biến mất.\n\n[Aaaaaa tại sao tôi không thấy nó? Làm ơn đi, tôi muốn thấy cảnh đó, bật lên đi!]\n\n[Thật tò mò, tôi muốn xem thêm woo woo woo]\n\nTrữ Lễ Hàn ôm lấy Úc Tưởng, đi về phía trước không quay đầu lại.\n\nCuối cùng, chỗ kim cương và hoa lại có ánh sáng rực rỡ hơn.