Chỉ vì một câu nói kia mà đổi một hệ thống mới sao?\n\nHệ thống của Úc Tưởng suýt nữa bật khóc ngã xuống Vạn Lý Trường Thành.\n\nÚc Tưởng: “Cậu đáng yêu như vậy, sao tôi nỡ đổi hệ thống chứ?”\n\nLàm sao tôi tìm được một hệ thống ngốc nghếch và đáng yêu như vậy chứ?\n\nHệ thống cảm động đến phát khóc, nó ôm lấy đống đồ lớn khen thưởng sau khi cấp thế giới nâng cấp, quyết định sau này không bao giờ chửi mắng đôi nam nữ chó má Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn ở trong lòng nữa.\n\nThậm chí nó quyết định mỗi ngày đều phải khen ngợi cuộc hôn nhân của Úc Tưởng thật tốt!\n\nNgười đàn ông bình thường cũng được!\n\nNhân vật phản diện cũng thật tốt!\n\nChắc bởi vì nguyên nhân ranh giới hoàn toàn thay đổi, Úc Tưởng đương nhiên giống như nguyên tác. Cuộc sống của cô tràn ngập mùi tiền tài và sự bình yên.\n\nĐồng thời còn kèm theo bữa tiệc nhan sắc với cậu cả Trữ.\n\nCòn có hai nhóc tì. \n\nGồm một cô em gái và một anh trai.\n\nBọn nhỏ đều không thích khóc.\n\nLúc Cao Học Huy đến thăm chúng, có lần anh ta lẩm bẩm nghi ngờ: “Sao chúng nó không khóc? Không giống với những đứa trẻ tôi từng gặp, chúng sẽ không chậm phát triển chứ?”\n\nSau đó cùng ngày, Cao Học Huy đã bị thằng nhóc trả thù bằng cả người đầy nước tiểu, thậm chí còn bị bé trai đá cho một cái.\n\nTuy rằng không đau nhưng sự sỉ nhục vẫn rất mạnh. \n\nCao Học Huy bị đạp đến choáng váng, anh ta đứng tại chỗ một lúc lâu rồi mới nói: “... Được rồi, không ngốc.”\n\n“Có thể do bọn nhỏ lười khóc.” Úc Tưởng nói.\n\nCao Học Huy: ?\n\nCao Học Huy cất cao giọng: “Chuyện này cũng có thể lười à?”\n\nÚc Tưởng: “Tại sao lại không thể?”\n\nCao Học Huy nghẹn lời.\n\nSau khi sinh con, cuộc sống của Úc Tưởng đã khác hẳn.\n\nCó lẽ do Tang Tâm Lan quá quan tâm đến tâm trạng của cô nên bà ấy và Trữ Lễ Hàn đã hợp sức lại, cùng nhau sắp xếp cuộc sống của cô một cách cẩn thận. Từ vệ sĩ, đầu bếp, bảo mẫu, giúp việc cho phụ nữ sau sinh... đều rất đầy đủ.\n\nNhững công việc nặng nhọc cũng không tới lượt cô làm.\n\nNếu muốn thay đổi thì...\n\nLúc Úc Tưởng đang xem phim, cô nói với hai đứa con nhỏ tuổi ngây thơ của mình: “Con ngoan của mẹ, đến đây sưởi ấm chân cho mẹ nào.”\n\nLúc xem phim mệt mỏi nhưng đối với con còn nhỏ ngây thơ: \"Mẹ hút đi.”\n\nSau đó cô giống như hít mèo con mà hít hai má mập mạp của bọn trẻ: “Cho mẹ hít một miếng nào.” \n\nA.\n\nĐã quá!\n\nChơi với bọn nhỏ cũng không phải là một việc khó khăn gì. \n\nĐể hai đứa trẻ ở cùng một chỗ, hai nhóc sẽ tò mò quan sát lẫn nhau. Còn gặm tay gặm mặt của nhau nữa, chỉ mỗi thế thôi cũng đủ để chúng tự mình chơi một lúc lâu. \n\nCó khi dùng hết sức lực còn có thể tự làm mình ngã trái ngã phải.\n\nÚc Tưởng ngồi trên thảm nhìn xem chuyện mới lạ, bình luận với Trữ Lễ Hàn: “Giống như mấy củ khoai tây vậy.”\n\nTrữ Lễ Hàn: “...”\n\nNhưng anh đã nhanh chóng đồng tình với vợ: “Em nói đúng lắm.” \n\nChờ khi hai đứa nhỏ lớn thêm một chút, các đường nét trên khuôn mặt bọn nó càng rõ ràng, những gen tốt được thừa hưởng từ Trữ Lễ Hàn và Úc Tưởng đều dần dần lộ ra.\n\nÚc Tưởng nhìn cũng không nhịn được nói một câu: “Tôi thật giống một nghệ sĩ.”\n\nCó thể sáng tạo ra hai đứa trẻ tuyệt vời đến nhường này! \n\nĐến lúc này, mấy đứa nhỏ đã có thể bò xung quanh một cách vô cùng nhanh nhẹn rồi.\n\nCao Học Huy cảm thấy chuyện này rất buồn cười nên ngày nào anh ta cũng tới nhà cô để chơi với bọn nhỏ. \n\n“Chúng nó so với con của anh họ tôi thì thú vị hơn nhiều!” Cao Học Huy cảm thán nói.\n\nÚc Tưởng cũng cảm thán nói: “Tháng sau anh hẵng đến.”\n\nCao Học Huy choáng váng: “Tại sao?”\n\nÚc Tưởng: “Tần suất anh xuất hiện ở đây nhiều quá sẽ khiến lũ trẻ coi anh thành ba mình đấy!”\n\nCao Học Huy sợ tới mức linh hồn suýt nữa rời khỏi thân thể. \n\n“Không không không tôi nào dám, tôi không xứng đâu! Cậu cả Trữ mà nghe thấy sẽ giết tôi mất!”\n\nNhưng gần đây Cao Học Huy lại đang trốn ba anh ta, thế nên anh ta không có nơi nào tốt để đi. Hơn nữa hai đứa nhỏ thật sự rất thú vị.\n\nVậy nên Cao Học Huy làm một việc.\n\nAnh ta gọi thêm vài người tới chơi với bọn nhỏ, Nhiễm Chương, Anh Anh, tổng giám đốc Thẩm...\n\nNhư vậy, bọn nhỏ sẽ không coi bọn họ thành mười mấy người ba chứ?\n\nMột đợt vận động thể chất luân phiên như vậy khiến hai bé con ngủ sâu hơn vào ban đêm. \n\nĐiều đó đã trực tiếp tạo ra một cuộc sống về đêm hoàn hảo cho Úc Tưởng. \n\nPhân đoạn “thẩm vấn nằm vùng” mà cô đã bỏ lỡ lúc trước, cuối cùng cũng kết nối lại được.\n\nÚc Tưởng lẻn ra khỏi phòng bọn nhỏ.\n\nÁnh đèn hành lang tắt đi chỉ còn lại một chiếc, ánh sáng lờ mờ chỉ mơ hồ có thể nhìn thấy bước đi của chân.\n\nCô giẫm lên tấm thảm mềm mại, chậm rãi đi về phía đầu kia của hành lang. Người đang đứng ở đó là Trữ Lễ Hàn.\n\nBước chân của Úc Tưởng nhẹ nhàng.\n\nCô khoác bóng đêm bước đến, nhào vào trong ngực Trữ Lễ Hàn. Trữ Lễ Hàn cúi đầu, nhẹ nhàng dùng sức nâng eo của cô lên rồi ôm lấy cô.\n\nSau đó anh nghe thấy Úc Tưởng nhẹ giọng: “Cứ như đang lén lút yêu đương.” \n\nTrữ Lễ Hàn: “…” \n\nÚc Tưởng: “Thật quá kích thích mà.” \n\nĐôi mắt Trữ Lễ Hàn tối sầm lại, anh cắn vào môi cô.\n\nAnh ôm cô xoay người vào nhà, cửa được nhẹ nhàng khép lại.\n\nĐộng tác nhẹ nhàng, nhưng sự mạnh mẽ không hề giảm.\n\nAnh ôm Úc Tưởng đi thẳng tới trước sân thượng rộng lớn.\n\nTrên sân thượng có treo một cái xích đu làm bằng lưới.\n\nBọn họ liếc nhau, trong nháy mắt gần như tâm linh tương thông…\n\nTrữ Lễ Hàn một tay ôm lấy cô, tay kia đẩy cửa kính ra.\n\nÚc Tưởng nhấc chân, duỗi thẳng mũi chân, móc công tắc rèm cửa sổ trên tường.\n\nSau đó một luồng gió mạnh mẽ từ bên ngoài sân thượng thổi tới, thổi màn che cửa sổ bay lên.\n\nTrữ Lễ Hàn dừng bước một chút, anh lại ôm Úc Tưởng trở về.\n\nÚc Tưởng: ?\n\nNgón tay Trữ Lễ Hàn vuốt ve sợi tóc bên tai cô: “Trong vòng một năm, em không được để gió lạnh thổi vào người.” \n\nÚc Tưởng khiếp sợ: !\n\nThế còn chuyện sân thượng play của tôi đâu?\n\nÚc Tưởng hỏi: “Anh không được à?”\n\nTrữ Lễ Hàn nhíu mắt lại, anh đè cô vào cửa kính.\n\n“Cạch.”\n\nĐó là tiếng cúc áo của Úc Tưởng rơi ra.\n\nNgày hôm sau, cậu cả Trữ rất giỏi việc đó đã lắp một cái xích đu hình giỏ ở trong phòng.\n\nCô Úc yếu ớt kéo ngăn kéo ra, vui vẻ lấy ra một đôi còng tay làm bằng vàng.\n\n….\n\nSau khi bọn nhóc lại lớn thêm một chút.\n\nCư dân mạng nhịn không được tò mò hỏi một gia đình giàu có hàng đầu như vậy bình thường nuôi con như thế nào?\n\n[Cậu Trữ có chăm sóc bọn nhỏ không?]\n\nÚc Tưởng khi online nhìn thấy, cô sẽ tiện tay trả lời một câu: [Có chăm, ngày nào anh ấy cũng kiên trì kể chuyện cho bọn nhỏ.]\n\n[Cái đệt, cậu Trữ mà cũng biết kể chuyện á? Tôi thật sự không thể tưởng tượng được…]\n\n[Vậy tôi hỏi một chút, mỗi ngày cô Úc làm mẹ sẽ phải làm gì?]\n\nÚc Tưởng lười biếng trả lời: [Tôi nghe truyện.]\n\n[?]\n\n[Hahaha, chết tiệt, cô không kể chuyện cho bọn nhỏ nghe à?]\n\n[Con mẹ nó, cười chết tôi rồi, mỗi ngày cô chỉ phụ trách việc nghe kể chuyện thôi hả?]\n\nÚc Tưởng đáp: [Bọn nhỏ nghe truyện cổ tích, còn tôi nghe truyện kinh dị.]\n\nHệ thống hung tợn âm thầm bổ sung trong lòng: “Còn cả truyện sắc tình nữa!” \n\nCư dân mạng không biết đoạn sau, nhịn không được cảm thán:\n\n[Đây chính là con đường mà tôi muốn đi.] \n\n[Cũng coi như hoạt động của một gia đình hoàn hảo à?]\n\nCậu Trữ vẫn còn không ít điều đáng khám phá. \n\nLúc hai đứa nhỏ mới sinh ra, anh hoàn thành xuất sắc vào lần đầu tiên thay tã và cho uống sữa. Không những thế, anh còn làm khá tốt, không hề luống cuống tay chân. Điều này làm cho Úc Tưởng không dưới một lần rằng đống sách dành cho mẹ và bé mà anh đã đọc xếp chồng lên nhau còn có thể còn cao hơn cô.\n\nKhông hổ danh là nhân vật phản diện cực ngầu. \n\nNgay cả làm người ba bỉm sữa cũng có thể làm tốt. \n\nVừa nghĩ tới, trong đầu Trữ Lễ Hàn đang chứa đầy những thứ liên quan đến công việc như hợp đồng, còn các loại số liệu, lại chen vào một đoạn kiến thức liên quan đến mẹ và bé như vậy khiến Úc Tưởng cảm thấy rất… hay ho.\n\nĐương nhiên, Úc Tưởng cũng học theo.\n\nDù sao cô luôn luôn nghĩ rằng mình có thể lười biếng không làm cái này, nhưng mình nhất định phải biết kỹ năng này mới được.\n\nChỉ cho tới bây giờ, Úc Tưởng cũng có cơ hội thể hiện.\n\nTrong việc chăm sóc trẻ em, người tích cực nhất chính là Trữ Sơn. \n\n\"Bọn nhỏ vẫn còn nhỏ tuổi, chỉ cần từ giờ trở đi tôi tích cực bồi dưỡng tình cảm với bọn nhỏ. Tương lai bọn nhỏ đương nhiên sẽ nghe theo lời của tôi, làm sao có thể không gần gũi với người đã ở bên nuôi dưỡng mình được chứ?” \n\n“Bọn nhỏ thân thiết với ông nội, không thân thiết với ba mẹ, đây không phải là chuyện bình thường trong xã hội sao?”\n\nTrữ Sơn càng nghĩ càng cảm thấy hành động này có thể thực hiện!\n\nChỉ có thư ký Lưu suy nghĩ một chút.\n\nTrong xã hội này, chẳng phải những đứa bé thân thiết với ông nội bà nội, không gần gũi với ba mẹ đều là những đứa con bị bỏ rơi à? \n\nĐứa nhỏ của cô Úc chưa nói tới chuyện bỏ rơi thì ngày nào cũng có người xếp hàng đến chơi đùa với chúng nó, đến mức nhà cửa cũng chẳng sắp xếp đủ chỗ nữa.\n\nBởi vì tin chắc rằng đứa nhỏ này tương lai sẽ trở thành chỗ dựa của mình, trở thành vũ khí mạnh mẽ để mình chống lại con trai nên Trữ Sơn rất tích cực nhẫn nhịn chăm sóc bọn nhỏ.\n\nNgay cả người giúp việc cho phụ nữ sau sinh nhìn thấy cũng phải khâm phục.\n\nChuyện này cũng nhanh chóng lan truyền trên Internet: \n\n[Úc Tưởng cũng thật hạnh phúc... Thành viên nhà họ Trữ coi cô ấy như là tổ tiên để chăm sóc rồi ấy chứ?]\n\n[Làm sao vậy?]\n\n[Không phải sức khỏe của chủ tịch Trữ không tốt sao? Nghe mọi người nói ông ta rất ít đến công ty, nhưng có thể vì đứa nhỏ mà đi khóa dinh dưỡng, học xong còn phải tự tay làm đồ ăn dinh dưỡng cho tụi nhỏ.]\n\n[Nghe nhân viên Trữ thị kể lần quản lý cấp cao của bọn họ đi tìm chủ tịch Trữ báo cáo, anh ta còn bắt gặp chủ tịch Trữ đang quỳ rạp trên mặt đất chơi đùa với tụi nhỏ.]\n\n[Như vậy thì đúng thật rồi! Chuyện vợ chồng yêu thương lẫn nhau, cả hai đều là người có tiền đối với cuộc sống hôn nhân của người bình thường chúng ta cũng đã khó khăn đến cấp địa ngục rồi. Còn chưa nói đến thành viên gia đình chồng còn có thể làm được như vậy, chuyện này thật quá tuyệt vời! Tôi nghĩ mỗi ngày Úc Tưởng rời giường đều là vì sung sướng]\n\n[Không đúng, điều này chẳng lẽ không vừa vặn làm rõ chủ tịch Trữ chỉ quan tâm đến cháu trai sao? Các cô cứ chờ xem, hiện tại đứa nhỏ đã sinh ra rồi, sau đó Trữ Sơn liệu còn tiếp tục đưa đồ cho Úc Tưởng không?]\n\n[Ờm, chuyện này không tốt nhưng tôi đã nghe được một tin cực hot. Tương lai Trữ Sơn muốn để lại toàn bộ tài sản của mình cho đứa nhỏ, lúc đứa nhỏ còn chưa sinh ra, ông ta đã sửa lại di chúc.]\n\n[Mẹ nó? Tài sản của Trữ Sơn được bao nhiêu thế?]\n\n[Chỉ riêng giá trị cổ phần đã lên đến trăm tỷ rồi. Cậu không nhìn nhầm đâu, trăm tỷ chứ không phải trăm triệu.]\n\n[Tôi điên rồi, tôi gọi đồ ăn bên ngoài cũng phải gom đầy phiếu giảm giá mới mua. Hiện tại tôi vậy mà cũng dám xem cái này...]\n\n[Điều này chứng tỏ nhà họ Trữ thật sự thích Úc Tưởng đấy nhỉ? Nếu không như vậy thì tại sao lại cho đứa bé mà cô sinh ra tài sản chứ? Hiện tại đứa bé còn nhỏ, trong một đoạn thời gian rất dài, số tiền này sẽ do Úc Tưởng tạm thời tiếp quản à?]\n\n[Nói như vậy, chẳng phải tương lai cô Úc sẽ biến thành phú bà trăm tỷ sao?]\n\n[Cậu Trữ đang tới… Cậu lập lại đoạn vừa rồi lần nữa đi.]\n\nĐề tài này được truyền đi vô cùng nhanh chóng. \n\nMà lúc này Trữ Sơn đang làm gì?\n\nÔng ta đang chịu nhục làm ngựa cho mấy đứa cháu cưỡi.