“Đông Đông, tới cưỡi cổ ông nội nè.” Trữ Sơn ngồi xổm, vỗ vỗ vào lưng mình.\n\nChuyện này có thể kéo gần quan hệ với trẻ em nhất.\n\nCậu bé bị gọi là “Đông Đông” phụng phịu, cậu bé nói với giọng non nớt đầy mùi sữa: “Ngây thơ.” \n\nChỉ một từ ngắn ngủi nhưng lại tỏa ra sự khinh thường mạnh mẽ. \n\nTrữ Sơn: “…” \n\nCậu bé biệt danh là “Đông Đông” có tên là \"Úc Băng\".\n\nTên của cậu bé khiến ông ta chợt nhớ tới Úc Tưởng.\n\nLúc ấy Úc Tưởng vỗ bàn: “Cậu cả Trữ tên là “Hàn”, vậy đặt tên là “Băng” vậy.”\n\nTrữ Lễ Hàn nghe xong rất hài lòng.\n\nKiểu đặt tên này.\n\nĐã chạm đến trái tim anh. \n\nSau khi Trữ Sơn biết, ông ta đã cảm thấy vô cùng không hài lòng. \n\nTrữ Sơn đã sớm tốn rất nhiều tâm tư, trích dẫn kinh điển, cuối cùng mới chọn ra mười chữ tốt đẹp ngụ ý, gom góp đủ trang làm dự bị.\n\nNhưng chẳng ai thèm để ý đến ông ta.\n\nTrữ Sơn đề nghị bỏ phiếu chọn tên nhưng Tang Tâm Lan lại khịt mũi.\n\nDùng lời Tang Tâm Lan mà nói, chỉ Úc Tưởng mới có quyền đặt tên.\n\nCuối cùng Trữ Sơn chỉ có thể nhìn thấy cháu trai của ông ta có cái tên “Úc Băng” văn hóa như vậy.\n\nVề sau, Trữ Sơn muốn tranh giành quyền đặt biệt danh cho cháu trai của mình. \n\nNhưng Úc Tưởng lại nói: “Mùa đông mà cứ hết Băng lại đến Hàn, thôi gọi là Đông Đông đi.”\n\nVề sau, cậu bé đi đường không vững nên đã bị ngã, tiếp đất bằng mông. \n\nÚc Tưởng: “Tiếng mông đập mạnh xuống đất nghe bình bịch.”\n\nLại đổi tên thành Đông Đông*.\n\n(*) 咚咚: (Đông Đông / bình bịch) từ đồng âm khác nghĩa.\n\nMẹ nó quá qua loa rồi!\n\nTrữ Sơn đau lòng nghĩ!\n\nTuy nhiên rất nhanh ông ta đã tự an ủi tốt chính mình.\n\nĐợi đến sau này cháu trai lớn lên, nó biết mẹ nó đặt tên cho nó qua loa như thế nào, còn ông nội Trữ Sơn lại vì chuyện đặt tên của nó mà tốn bao nhiêu tâm tư. Có thể phân biệt khi ở gần nhau thôi.\n\n“Không ngây thơ.” Đột nhiên có một giọng trẻ con non nớt đầy tức giận vang lên. \n\nTrữ Sơn quay đầu lại nhìn.\n\nMặc dù con bé chỉ mới một tuổi nhưng đã có thể nói chuyện rất lưu loát.\n\nCon bé và Úc Tưởng lớn lên rất giống nhau, lông mi còn nhỏ mà đã rất dài và cong.\n\nThời điểm con bé nhẹ nhàng chớp mắt sẽ làm cho người ta có ảo giác ngoan ngoãn.\n\nCon bé còn có nốt ruồi ở đuôi mắt giống như Trữ Lễ Hàn.\n\nChỉ có Trữ Sơn nhìn con bé liên tưởng đến nốt ruồi dưới đuôi mắt Trữ Lễ Hàn, lộ ra hương vị lạnh lẽo như băng.\n\n“Thu Thu thích cưỡi ngựa.” Con bé nói.\n\nTên con bé là Trữ Ngộ Thu, mặc dù con bé mang họ của Trữ Lễ Hàn nhưng từ “Ngộ” của con bé đồng âm với chữ “Úc”. Cách đặt tên cho con bé còn cụ thể hơn một chút. \n\nBọn nhỏ sinh ra vào mùa hè, mùa hè qua đi là mùa thu, gọi là “Ngộ Thu”.\n\nHơn nữa lúc Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn gặp nhau cũng vào mùa thu.\n\nSo sánh ra, tên của con bé còn thơ mộng hơn nhiều.\n\nTrữ Sơn là một ông già cổ hủ.\n\nThế nên đương nhiên ông ta thích cháu trai hơn.\n\n“Thu Thu muốn cưỡi.” Giọng nói của Đông Đông vang lên, cậu bé dùng sức nhấn mạnh một lần với Trữ Sơn.\n\nTrữ Sơn đành phải mở miệng: “Thu Thu cưỡi, nào lại đây, ông cho Thu Thu cưỡi.” \n\nThu Thu bước từng bước nhỏ đến bên cạnh Trữ Sơn, sau đó con bé đặt hai tay lên vai ông nội mình rồi chẳng làm gì tiếp nữa. \n\n“Anh ơi đẩy.” \n\nĐông Đông phụng phịu, nhưng cậu bé vẫn bước chân ngắn đi tới, khom lưng, chịu mệt nhọc dùng sức nâng chân và mông Thu Thu lên, để con bé có thể trèo lên lưng Trữ Sơn.\n\n“Thu Thu…” Đông Đông phải sử dụng toàn bộ sức lực mà cậu bé có từ lúc bú sữa mẹ đến giờ, làm xong, cậu bé nhíu mày nói: “Em khỏe quá, giống y như một con bò nhỏ vậy.” \n\nThư ký Lưu thầm nghĩ quá khỏe là có ý gì? \n\nSau đó anh ta kết hợp nó với nửa câu sau thì mới giật mình phản ứng lại. À, ý là cậu chủ nhỏ là cô chủ nhỏ quá nặng đúng không? \n\nĐược rồi, lời nói này EQ đủ cao rồi.\n\nKhông phải cậu bé chỉ mới mấy tuổi sao?\n\nBên kia sau khi Trữ Sơn cõng Thu Thu lên, ông ta mới nhận ra đây là quyết định sai lầm nhất của mình.\n\nThu Thu muốn cưỡi ngựa khi đi uống nước.\n\nĐi ra ngoài xem chim chóc cũng muốn cưỡi ngựa.\n\nCon bé làm chuyện gì cũng muốn cưỡi ngựa… Trữ Sơn bị sai đi loanh quanh khắp nơi. \n\n“Ông nội đi không nổi nữa, Thu Thu tự chơi có được không? Ông nội cho cháu tiền.” Trữ Sơn thở hổn hển, vội vàng gọi thư ký Lưu tới.\n\nKể từ khi còn bé, trong ví tiền của thư ký Lưu thường xuyên có tờ tiền một trăm đồng.\n\nThư ký Lưu lấy từ trong ví ra một trăm đồng.\n\nTrữ Sơn nhíu mày: “Cậu lừa bọn nhỏ à? Cậu định biến tôi thành một người ông nội vô cùng keo kiệt à?”\n\nThư ký Lưu nghĩ thầm không phải đang dỗ trẻ con sao?\n\nNhưng anh ta còn chẳng nói được gì, chỉ có thể lấy một triệu từ trong ví ra rồi đưa nó cho Trữ Sơn, sau đó Trữ Sơn lại đưa chúng cho Thu Thu.\n\nThu Thu cực kỳ lễ phép nói: “Cảm ơn ông nội.” \n\nCon bé còn lau mồ hôi trên trán giùm Trữ Sơn. \n\nTrữ Sơn giật mình một cái, tâm trạng chợt dâng trào lên rất nhiều. \n\nLúc này thì ông ta mới thực sự cảm nhận được một chút thú vui của việc ngậm kẹo chơi đùa với cháu. \n\nTrữ Sơn thả Thu Thu ra, đúng lúc này Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn đã trở lại.\n\nTrữ Sơn thả Thu Thu xuống, ông ta có chút xấu hổ, không biết mình nên đi hay ở lại.\n\nNhưng khi nhìn thấy đi phía sau cùng còn có cả Tang Tâm Lan, lúc này Trữ Sơn mới yên tâm đứng lại. Hôm nay, ông ta cảm thấy mệt chết luôn rồi...\n\nCòn ở phía bên kia, Thu Thu quay đầu nhìn Đông Đông rồi đưa toàn bộ tiền cho cậu bé: “Anh ơi, đếm đi.”\n\nTrữ Sơn: “…”\n\nTrẻ con còn biết đếm tiền à?\n\nĐông Đông không nói gì, chỉ nhận lấy nhưng cậu bé vẫn cầm lấy từng tờ một, nghiêm túc đếm.\n\n“Hai mươi tờ.” Cậu bé nói: “Một triệu.”\n\n“Cậu chủ nhỏ thật thông minh, biết đếm rồi…” Thư ký Lưu cảm thán.\n\nTrữ Sơn cũng cảm thấy lòng mình được an ủi. \n\nMột giây thôi.\n\nThu Thu vừa lòng gật gật đầu, cầm lại tiền vào trong tay mình. Sau đó con bé bình bịch chạy thẳng đến trước mặt Úc Tưởng.\n\nCon bé nhỏ giọng gọi: “Mẹ.”\n\nSau đó đưa một nửa cho Úc Tưởng!\n\nKhông ngờ lại đưa một nửa cho Úc Tưởng!\n\nHơi thở của Trữ Sơn lập tức nghẹn lại trong cổ họng.\n\nTrong nháy mắt đó, ông ta thậm chí có ảo giác Úc Tưởng và con của cô liên minh lại lừa tiền mình…\n\n“Cảm ơn cục cưng.” Úc Tưởng hôn lên mặt Thu Thu.\n\nThu Thu vui vẻ híp mắt lại, sau đó con bé lại rút ra một tờ từ trong đống còn lại, đưa cho Đông Đông.\n\nChỉ một tờ thôi.\n\nTrữ Sơn: “...”\n\nThật keo kiệt!\n\nGiống mẹ con bé như đúc!\n\nThu Thu không chỉ keo kiệt.\n\nThậm chí con bé còn hùng hồn nói: “Đến lúc anh trai hôn Thu Thu rồi.”\n\nĐông Đông: “...”\n\nĐông Đông: “Trẻ con.”\n\nSau đó cậu bé hôn lên gò má đầy thịt của Thu Thu.\n\nTrữ Lễ Hàn giơ tay cởi cúc áo, cởi áo khoác âu phục đưa cho nữ giúp việc.\n\nAnh thấp giọng hỏi: “Của anh đâu?”\n\nThu Thu trừng mắt nhìn anh.\n\nSau đó con bé phát hiện hình như không phải ba hỏi con bé?\n\nÚc Tưởng ở một bên rút một trăm đưa cho Trữ Lễ Hàn: “Đây, của cậu Trữ này.”\n\nTrữ Lễ Hàn nhận lấy, đáy mắt hiện lên một chút ý cười.\n\nAnh nhìn chằm chằm Úc Tưởng, không nhanh không chậm nói: “Ừ... Bây giờ đến lượt anh hôn cô Úc.”\n\nAnh hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của Trữ Sơn và thư ký Lưu.\n\nMột tay anh đặt trên lưng sô pha, quỳ gối chống lên sô pha, sau đó cúi người hôn, một tư thế hoàn toàn ôm Úc Tưởng vào trong lòng.\n\nÚc Tưởng nghiêng đầu.\n\nNụ hôn của Trữ Lễ Hàn rơi vào gò má của cô.\n\nNhưng rất nhanh, tay kia của anh nâng đầu Úc Tưởng, sửa lại tư thế, sau đó hôn lên môi cô.\n\nNụ hôn này thật dịu dàng.\n\nDù sao cũng ở trước mặt con.\n\nBa mẹ truyền đạt cho tụi nhỏ sự dịu dàng yêu thương, mà nội dung phong phú và kịch liệt hơn giữa những người chưa trưởng thành.\n\nTrữ Lễ Hàn rất nhanh đã buông Úc Tưởng ra.\n\nÚc Tưởng lười biếng dựa vào sô pha, cô ngửa đầu nhìn anh, hỏi: “Không nên chỉ hôn vào mặt sao?”\n\nTrữ Lễ Hàn Thần đáp: “Mặc dù cô Úc chỉ cho anh một trăm nghìn, nhưng anh vẫn quyết định nâng cấp nội dung phục vụ cho cô Úc.”\n\nTrữ Sơn không chịu nổi.\n\nÔng ta nhịn không được lên tiếng: “Đều đã kết hôn, sao lại vẫn còn xưng hô là “cô Úc”, “cậu cả Trữ” thế? Bọn nhỏ nghe được thì chúng nó sẽ nghĩ thế nào?” \n\nÚc Tưởng còn chưa kịp trả lời. \n\nThu Thu đã mở miệng trước: “Giống như lúc cháu gọi anh trai là Đông Đông thối tha, cũng không có nghĩa là cháu không yêu anh trai.”\n\nĐông Đông: “...”\n\nĐông Đông: “Trẻ con.”\n\nThu Thu: “Giống như lúc anh trai nói Thu Thu trẻ con, không có nghĩa là anh trai không yêu Thu Thu.”\n\nKhuôn mặt nhỏ nhắn của Đông Đông căng thẳng, lỗ tai đỏ ửng: “...”\n\nThu Thu: “Ông nội, sao ông không hiểu gì vậy?”\n\nTrữ Sơn: “...”\n\nTrữ Sơn không nhịn được, chuyển giọng nói: “Trước mặt bọn nhỏ, hai đứa cũng không nên thân thiết như vậy, làm thế thì còn ra cái dạng gì nữa?” \n\nThu Thu nhìn Trữ Sơn: “Ông nội, ba mẹ chỉ hôn nhẹ, sao ông lại không vui?”\n\nĐông Đông nhìn Trữ Sơn: “Quan hệ của bọn họ hợp pháp mà.”\n\nThu Thu quay đầu nhìn Đông Đông, con bé khẽ thở dài: “Ông nội hình như không hiểu gì hết, ông nội chắc chắn đã từng thấy giấy chứng nhận kết hôn mà.”\n\nTrữ Sơn: “..”\n\nBây giờ ông ta thay đổi di chúc còn kịp không?