Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
1.
Tôi và Bùi Từ lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Anh trở thành ảnh đế, còn tôi thì mặc kệ đời, làm trợ lý cho anh.
Anh ở đoàn phim đóng vai, tôi ngủ.
Anh đi show giải trí, tôi cũng ngủ.
Chuyện này truyền ra ngoài, vị trí trợ lý của ảnh đế bỗng trở thành miếng bánh thơm.
Không ít sinh viên xuất sắc nghe nói làm trợ lý cho ảnh đế thì ngày nào cũng được ngủ, thế là đua nhau cạnh tranh, ai cũng muốn kéo tôi xuống.
Người trong công ty ghen tị ngày càng nhiều, lâu rồi tôi mới lại cảm nhận được nguy cơ.
Tôi chặn Bùi Từ ở góc tường giống như trước kia, kiễng chân, giơ nắm đấm to như quả bao cát đe dọa anh: “Nói mau, có phải anh định đổi trợ lý không!”
Bùi Từ nhướng mày, đưa tay nắm lấy nắm đấm của tôi, giơ tay tôi lên khỏi đầu, cúi người ép tôi vào giữa anh và bức tường.
Khi khoảng cách giữa tôi và anh chỉ còn cách vài xăng-ti-mét, anh kéo dài giọng, thong thả nói:
“Ai nói với em là anh định đổi trợ lý?”
Đôi mắt đen láy của Bùi Từ nhìn thẳng vào tôi, hàng mi rất dài, trong khoảnh khắc đó tim tôi hụt một nhịp.
Cổ họng khẽ trượt, tôi không hiểu sao lại nuốt một ngụm nước bọt.
Tôi giả vờ bình tĩnh quay đầu sang chỗ khác, nói: “Sớm muộn gì em cũng phải cho họ biết em là người không thể thay thế!”
“Hửm?”
“Em không phải thế sao.”
Bùi Từ nói như thể đó là lẽ đương nhiên.
Nhưng khi nghĩ lại những gì mình từng làm, tôi xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.
2
Bùi Từ được mời tham gia một chương trình tạp kỹ về nghề nghiệp, anh là quan sát viên ở hậu trường.
Trong đó có đủ người từ mọi ngành nghề.
Trùng hợp, chương trình lại có một nữ trợ lý vô cùng hoàn hảo tên là Chu Nam.
Cô ta nhớ rõ tất cả thói quen và sở thích của Tổng Giám đốc, còn có thể sắp xếp hồ sơ tài liệu cực kỳ hiệu quả, làm việc chưa từng dây dưa chậm trễ.
Vừa nhìn đã biết là tinh anh chốn công sở.
Khách mời trêu chọc Bùi Từ: “Có thấy thôi thúc muốn đổi trợ lý không?”
Bùi Từ chẳng cần nghĩ ngợi đã nói: “Không cân nhắc, tôi thấy trợ lý của mình rất ổn.”
Sau khi tập này phát sóng, fan đồng loạt dán ảnh dưới Weibo của Bùi Từ.
Tấm thứ nhất là tôi ngủ gật trong đoàn phim, chảy cả nước miếng.
Tấm thứ hai là Bùi Từ đưa cà phê cho tôi, vẻ mặt bất đắc dĩ mà cưng chiều gọi: “Tỉnh dậy đi, tan làm rồi.”
Tấm thứ ba là Bùi Từ đứng đọc kịch bản, còn tôi thì ngồi chơi điện thoại, cười toe toét lộ cả răng nanh.
Fan:
[Đây gọi là trợ lý “rất ổn” của anh à? Đúng là đảo lộn càn khôn!]
[Anh trai nghe em một câu, địa vị của mình giờ đã lên rồi, đến lúc đổi trợ lý rồi đấy.]
Chu Nam trong chương trình úp mở rằng, nếu ảnh đế mời, cô ta không ngại nhảy việc.
3.
Người khác ngửi thấy mùi drama.
Tổng Giám đốc tập đoàn Hằng Tinh nói: “Chu Nam là em gái tôi, cũng là fan của Bùi Từ, nếu thật sự nhảy việc thì người làm anh như tôi đây cũng chỉ biết chúc phúc thôi.”
Fan tha thiết khuyên nhủ Bùi Từ:
[Chị Nam là tinh anh chốn công sở, lại còn là em gái Tổng Giám đốc tập đoàn Hằng Tinh, nghe lời đi, bỏ cô trợ lý nhỏ này rồi chọn chị Nam.]
[Đúng vậy, chị Nam làm trợ lý, chúng ta thu dọn thu dọn là có thể thăng hạng rồi.]
[Cô trợ lý nhỏ đừng bám lấy Bùi Từ nhà chúng tôi nữa, mau đi đi.]
Bên ngoài ầm ĩ như bão tố, chỉ vì một chuyện nhỏ thế này.
Tập cuối cùng, Tổng Giám đốc tập đoàn Hằng Tinh chỉ đích danh muốn gặp Bùi Từ.
Bình thường đều là Bùi Từ lái xe, tôi ngồi ghế phụ ăn uống linh tinh.
Nhưng để khỏi bị mắng dữ hơn, tôi soạt một cái xuất hiện ngay trước cửa xe.
Kéo cửa, khởi động, hạ kính xuống gọi với ra với Bùi Từ: “Lên xe.”
Bùi Từ cúi người lại gần ống kính.
Anh quay phim tưởng Bùi Từ định tặng cho chương trình một cảnh nhan sắc đỉnh cao, ánh mắt nghiêm túc hẳn, vác máy nhắm ngay anh, tay không hề run.
Giây sau, Bùi Từ nói: “Lúc nào trợ lý nhỏ nhà tôi cũng siêng như vậy, các người nói xem, tôi không đối xử tốt với cô ấy một chút thì biết tìm đâu ra trợ lý tốt thế này.”
Nói xong, anh lên xe.
Anh quay phim chết lặng, mặt đầy thắc mắc.