Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
4
Lúc này đã khá muộn, đi ngang qua một nghĩa địa
Xe tắt máy bốn, năm lần.
Tôi cuối cùng cũng nổi giận, dừng xe lại.
Bùi Từ mặt mày kiểu “toang rồi”, kéo mà không giữ nổi tôi.
Vừa xuống xe tôi đã quát: “Được được được, đừng ngủ nữa, dậy nghe tôi nói.”
“Tôi mặc kệ các người là bảy cô dì hay tám mợ, chín bác gái hay mười thím, năm ngoái đi hay năm nay chôn, tôi chỉ muốn hỏi các người định làm gì.”
“Thật coi thường tính khí tốt của Bùi Từ nhà chúng tôi đúng không, có hai dặm đường mà tắt máy bốn, năm lần, sao, dưới đất không có vương pháp nữa à?”
“Tôi mặc kệ các người là ai, mau đi đi, giờ tôi đề máy mà còn tắt nữa là tôi moi xương các người lên nấu canh!”
Vào lại xe, vẻ mặt Bùi Từ phức tạp.
Tôi tưởng anh sợ, vỗ vai an ủi: “Đừng sợ!”
“Người già nói gặp trường hợp thế này phải chửi ầm lên, không chửi là không được đâu.”
Đề máy xong, về sau tới nơi cũng không tắt lần nào nữa.
Tôi nhếch môi nhìn Bùi Từ: “Thấy chưa, hiệu quả lắm đúng không.”
Trước khi xuống xe, Bùi Từ nhìn tôi, giọng trầm trầm: “Thực ra ngay lần tắt máy đầu tiên là hết xăng rồi.”
Anh quay phim ngồi ở góc, không dám hé răng.
Còn tôi: “…”
Hỏng rồi.
Quả nhiên, hôm sau hot search nổ tung.
# Ảnh đế và cô trợ lý nhỏ nóng tính của anh.
# Đổ oan cho người thì thấy nhiều rồi, đổ oan cho ma là lần đầu thấy
# Ma: Đi đi, trông như bị bệnh ấy
...
Dân mạng: [Trời ơi tiêu rồi, cô ta còn mắng ma được thế này, mắng tôi chắc dễ như trở bàn tay.]
5
Chuyện này rầm rộ trên mạng mấy ngày liền.
Nhiều người tò mò, tối tối lái xe hết xăng đến mộ chửi.
Lời chửi giống y như tôi chửi hôm đó.
Kết quả là cảnh sát phát hiện có nhiều người cứ đứng vòng vòng trên mộ, mắt thâm quầng.
Vừa tảng sáng, họ thấy cảnh sát mặt mày khó hiểu, bèn ôm chân cảnh sát khóc lóc kêu: “Chú cảnh sát cứu mạng, có ma!”
Một người kêu có thể là trùng hợp, cả đám kêu thì không phải trùng hợp nữa.
Vì chẳng ai thành công nên dân mạng đồng loạt mắng tôi giả vờ:
[Chuyện này mà là thật, tôi trồng cây chuối ăn cứt!]
[Tôi thấy là chiêu trò, bao giờ trợ lý cần tạo chiêu trò chứ?]
[Xem show chưa? Chu Nam cạnh tranh vị trí trợ lý, cô ấy giỏi như vậy, còn cái đồ vô dụng chẳng biết làm gì kia thì nghĩ ra chiêu này, khó hiểu lắm sao?]
Chu Nam đăng Weibo: [Tôi cho rằng mọi công việc cao cấp đều dựa trên kiến thức chuyên môn vững vàng, đường tắt thì không bền, tôi có chuyên môn vững nên tôi nghĩ ảnh đế Bùi Từ có thể cân nhắc, tôi thấy mình khá hợp.]
Ý tứ là tôi không xứng làm trợ lý cho Bùi Từ.
Tổng Giám đốc tập đoàn Hằng Tinh share lại bài Weibo này của Chu Nam, kèm lời:
[Em gái tôi giỏi thế nào, người có mắt đều nhìn thấy được, tôi là hậu thuẫn cứng rắn cho việc theo đuổi idol của em gái!]
Thú vị thật.
Tôi đọc Weibo, nói với Bùi Từ bằng giọng mỉa mai: “Người ta là em gái Tổng Giám đốc tập đoàn Hằng Tinh đấy, lại còn chuyên nghiệp, nếu cô ta làm trợ lý cho anh, vừa chăm sóc anh chu đáo vừa kéo tài nguyên cho anh.”
Tôi thở dài, lắc đầu than: “Không như em, đúng là một phế vật.”
Bùi Từ khẽ nhếch môi: “Ai nói em là phế vật? Giá trị tinh thần em mang cho anh chẳng phải cũng là giá trị sao? Trong mắt anh, tám trăm Chu Nam cũng không bằng em.”
Tôi biết Bùi Từ đang dỗ mình.
6
Nghĩ lại từ nhỏ đến lớn, tôi bĩu môi nói:
“Hồi mẫu giáo, cô giáo bảo làm thủ công, anh chẳng nói câu nào mà làm hộ em.”
“Mấy năm đi học, trực nhật quét dọn, em toàn đứng chơi, anh hì hục quét.”
“Lên đại học cần tích điểm, cũng là anh tham gia từng hoạt động thay em, đến đi làm em vẫn có thể lười biếng.”
“Bùi Từ, sao anh tốt thế?”
Bùi Từ nhướng mày, giọng trầm ấm nhẹ nhàng:
“Vì có người nói sẽ gả cho anh nên anh phải làm việc cho em.”
Ánh mắt anh nhìn sang u uất, như mang chút oán trách.
Tôi ho khan hai tiếng che đi sự ngượng ngùng.
Mà đúng là có chuyện đó thật, chỉ là hồi nhỏ không hiểu chuyện mà nói ra thôi.
Tôi và Bùi Từ từ lúc còn cởi chuồng đã là hàng xóm, hồi nhỏ xem TV thấy nam nữ chính cưới nhau, tôi lấy một chiếc khăn voan của mẹ trùm lên đầu Bùi Từ, từng chữ một nói:
“Bùi Từ, bây giờ anh là cô dâu, anh phải gả cho em!”
Vốn dĩ từ lúc nhỏ Bùi Từ đã lạnh lùng, mặt bỗng đỏ ửng, mắt sáng rực, như một ông cụ non nắm tay tôi nói:
“Không đúng, là em phải gả cho anh.”
Tôi lười tranh cãi với anh, dứt khoát trùm khăn voan lên đầu mình, giòn giã nói:
“Vậy thì em gả cho anh nhé, nhưng anh phải đưa hết đồ ăn vặt cho em, còn phải làm hết mấy việc em không thích làm.”
Bùi Từ lúc nhỏ nghiêm túc gật đầu: “Được.”
Đúng là điều kiện ngang ngược, vậy mà Bùi Từ thực hiện đến tận bây giờ.
Nghe anh nói vậy, trái tim đang hăng hái của tôi lại bắt đầu lười biếng.
“Cũng đúng, em cố gắng để làm gì, dù sao có anh là được rồi.”
Bùi Từ đeo kính gọng vàng, trông nhã nhặn nhưng sau lớp kính, ánh mắt nhìn tôi nóng rực.
Có vẻ rất hài lòng với lời tôi, anh nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, em chỉ cần ở bên anh là đủ.”
Bùi Từ luôn luôn có chút chiếm hữu kỳ lạ với tôi, tôi biết rõ điều đó.
Hồi nhỏ, mấy bạn nam thân với tôi chẳng ai là không đột ngột xa cách.
Bọn họ có điểm chung, đó là khi nhìn Bùi Từ thì ánh mắt mang theo sợ hãi.
Người khác có thể sẽ sợ anh nhưng tôi thì không, tôi vốn ngại giao tiếp, không thích tiếp xúc với người lạ.
Vậy nên chuyện này lại hợp ý tôi.