Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
10
Không thắng nổi Bùi Từ, cuối cùng anh theo tôi đến thành phố G.
Địa điểm ghi hình [Cảnh Báo Năng Lượng Cao] ở thôn Đại Lương, thành phố G.
Trương Thiên Lăng nói phải gặp tôi một lần mới xác định được tôi có giúp được hay không.
Bùi Từ cười lạnh một tiếng: “Phải gặp trước, ai biết anh ta định giở trò gì.”
Trong giọng nói có hơi nghiến răng nghiến lợi.
Chúng tôi hẹn ở một quán lẩu cách thôn Đại Lương bốn mươi cây số.
Nơi này khá hẻo lánh, không phát triển, mạng cũng chậm.
Không lo có người nhận ra tôi và Trương Thiên Lăng.
Nhưng Bùi Từ là ảnh đế nên cũng khó nói trước.
Vì thế anh đội mũ, đeo kính râm và khẩu trang.
Mỗi khi có người đi ngang, thấy Bùi Từ kín mít thế không phải tò mò mà là sợ, vô thức tránh xa vài bước.
Đến quán lẩu vẫn có nhân viên cứ nhìn chằm chằm chúng tôi.
Tuy không biết Trương Thiên Lăng nhưng nhìn đạo bào anh ta mặc là đoán ra ngay.
Tôi vẫy tay.
Anh ta thấy tôi thì mắt sáng lên, phấn khích chạy lại.
Đúng lúc ấy, Bùi Từ chắn trước mặt tôi, giọng điệu lạnh lùng:
“Ánh mắt anh đang dán vào trợ lý của tôi đấy.”
Trương Thiên Lăng vốn đã khó chịu vì bị chặn, lại liếc Bùi Từ đầy bực bội.
Không nhìn thì thôi, nhìn rồi, anh ta nhướng mày:
“Ồ, không ít lần đụng ma nhỉ?”
11
Bùi Từ nhíu mày.
Tôi thắc mắc: “Anh đang nói ai, Bùi Từ à?”
Trương Thiên Lăng ngồi đối diện, không phủ nhận.
Anh ta tiếp lời:
“Cô, trong mắt tôi sáng chói đến lóa.”
“Còn cậu.” Trương Thiên Lăng chỉ vào Bùi Từ, nói:
“Trong mắt tôi, đen đến mức không thể tả, hơn nữa… năm mười sáu tuổi lẽ ra lẽ ra đã phải chết, sống tới giờ chứng tỏ gặp được quý nhân.”
“Quý nhân đó chắc là trợ lý nhỏ của cậu.”
Lời Trương Thiên Lăng như mở ra cánh cửa mới cho tôi, tôi liếc nhìn Bùi Từ.
Lại thấy anh như đã biết từ trước, chẳng hề ngạc nhiên.
“Cũng có chút bản lĩnh.”
Câu này của Bùi Từ coi như gián tiếp thừa nhận lời Trương Thiên Lăng.
Thấy vẻ mặt thắc mắc của tôi, Bùi Từ nói:
“Em còn nhớ hồi lớp 11, em tìm thấy anh trên sân thượng không?”
Tôi gật đầu.
12
Bình thường tôi hay về cùng Bùi Từ, hôm đó tôi phải tới nhà bà ngoại nên không đi cùng.
Trên đường, tôi cứ thấy trong lòng nặng nề, như sắp mất thứ gì đó.
Mà trực giác của tôi vốn rất chuẩn nên tôi đổi hướng không chút do dự, quay lại tìm Bùi Từ.
Lúc đó, thầy cô và học sinh trong trường gần như đã về hết.
Tôi tới lớp 11-6 tìm Bùi Từ, cửa lớp đã khóa.
Theo lý thì tôi nên về nhưng tôi cứ cảm giác anh vẫn còn ở trong trường.
Thế là tôi lục khắp mọi nơi, ngay cả nhà vệ sinh nam cũng vào.
Vẫn không thấy bóng dáng Bùi Từ.
Rồi tôi bỗng nghe thấy giọng anh, vọng từ sân thượng.
Tôi chạy lên thì thấy áo khoác của Bùi Từ, làn da trắng của anh chi chít vết đỏ.
Tim tôi chùng xuống, còn tưởng anh đang yêu đương.
Nhưng bước thêm hai bước, tôi thấy anh từng bước đi về mép sân thượng, xung quanh chẳng có ai.
Tôi lao tới, túm lấy anh.
Chỉ thêm một bước nữa là anh sẽ rơi xuống.
Lúc đó tôi luống cuống, vừa khóc vừa gọi: “Bùi Từ, anh sao thế!”
Anh quay lại, môi đầy máu, dưới mái tóc đen, đôi mắt đẫm nước nhìn chằm chằm tôi.
“Kiều…”
Chưa kịp nói hết, tôi đã cảm giác có một lực hút từ phía bên kia kéo anh xuống.
“Đi…”
Lúc đó tôi rất giận.
Không biết anh bị làm sao, cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Rồi tôi lập tức cắn mạnh vào môi dưới của Bùi Từ một cái, muốn anh tỉnh lại.
Khoảnh khắc tôi áp sát, lực hút đó biến mất.
Anh sững sờ nhìn tôi, bỗng ôm chặt rồi làm nụ hôn sâu hơn.
Vị hương nồng đậm quấn lấy đầu lưỡi, trí óc tôi trống rỗng.
Mãi đến khi anh buông ra, tôi mới dè dặt hỏi:
“Bùi Từ, anh thấy khá hơn chưa?”
Anh không nói gì, chỉ ôm tôi thật chặt.
Hôm đó, chúng tôi ôm nhau hơn một tiếng.
13
Tôi vốn tính rộng rãi, thấy anh không muốn nói thì cũng không hỏi.
Rồi dần dần cũng quên mất.
Giờ nhắc lại, kẻ ngốc cũng biết có chuyện lớn.
Bùi Từ cầm tay tôi mân mê rồi hờ hững nói:
“Con nữ quỷ đó muốn kết âm thân với anh nên mới muốn anh chết.”
Tôi chớp mắt: “Thế sao quần áo anh lại như thế?”
Nhắc tới, anh im lặng một lúc.
Bị tôi gặng hỏi mãi, anh mới bất đắc dĩ nói: “Con quỷ đó biến thành em, dụ anh lên sân thượng, còn cưỡng ép anh, khi đó anh đã thấy không ổn nhưng không thoát được.”
Tôi tức lắm.
Hồi đó tôi còn chưa từng cởi áo của Bùi Từ.
Vậy mà vòng eo săn chắc, tám múi bụng của anh, cô ta đều sờ qua hết.
Bùi Từ như đoán được ý tôi, nhét tay tôi vào trong áo mình, bất lực nói: “Sau này chỉ cho em sờ thôi.”
Trương Thiên Lăng ho khẽ hai tiếng: “Đừng có phát cơm chó.”
“Cô biết vì sao cô cứu được cậu ấy không? Vì thể chất như cô, khắp thế giới khó tìm người thứ hai.”
“Cô vừa mang công đức lớn, vừa mang sát khí nặng, nghĩa là ít nhất tám đời từng là đại tướng quân, giết cả triệu người mà cũng cứu cả triệu người.”
“Ma quỷ đạo hạnh không sâu đụng phải cô đều tránh xa, kẻ gan to dám xông lên thì chỉ có tan thành tro bụi, ma lớn thì may ra giữ được mạng, đó là lý do vì sao cô chửi mồ mả thì không sao, còn bọn họ chửi thì bị dạy cho một trận, đám ma đó vốn không xấu, nếu không, đám người kia đã chết rồi.”
“Tương tự, con nữ quỷ đó chắc đã tiêu tán, cũng là lý do tôi đến tìm cô.”